Vĩnh Hiền
Tôi cầm sổ khám bệnh của công ty đi ra gần đến cổng thì trời lại mưa xuống ầm ầm. Dịch vật! Đài dự báo bão xa. Chờ mấy ngày rồi chẳng thấy bão đâu lại nghe báo bão suy giảm thành cơn áp suất nhiệt đới rồi áp suất giảm báo thời tiết bình thường, ngày có nắng và mưa nhẹ vài nơi. Ầm một cái mưa đổ xuống liên tục cả hai ngày …nay. Thật là… giận báo thời tiết!
Tôi bận áo mưa vào, quyết định đạp xe xông đại trong màn mưa dày đặc đến trung tâm y tế làm cho xong thủ tục khám chửa bệnh để còn ráng kiếm được mấy ngày nghỉ cho khỏe cái thân già. Nghỉ khỏe vẫn được hưởng lương 70 phần trăm mà. Đang hì hục đạp thì sên lại bị trật. Ôi cái xe đạp cà rịch cà tàng này hành hạ tôi liên tiếp cũng như ông trời vậy. Hể trời âm u là xương cốt tôi nhức mỏi rả rời. Hể đạp xe đi công chuyện tí đỉnh là có ngay sự cố. Không xì lốp thì trật sên, không trật sên thì đứt thắng. Tôi đã bốn mốt tuổi đầu rồi chớ còn ít ỏi gì nữa? Làm công nhân cho công ty dịch vụ công cộng này cũng trên chục năm rồi. Được cái tôi ngó vậy mà dẻo dai như cục kẹo cao su, đố xưa nay có bệnh tật gì, cảm, ho, sổ mũi, đau bụng loàng xoàng cũng không hề dính tới. Vậy mà gần một năm nay hể trở trời là trong xương cốt tôi có con quái quỉ gì đó đục khoét lung tung miết. Làm cái nghề công nhân hốt rác nếu không dẻo dai thì chịu đựng sao nổi? Hơn chục năm nay, tôi lăn lộn trong môi trường độc hại xú uế này mà cứ tỉnh queo chớ có sá gì đâu? Chẳng lẽ mới qua tứ tuần mà đã bị phong tê thấp hay thoái hóa cột sống Tiếp tục đọc


