DI CHÚC ĐỂ LẠI

Vĩnh Hiền

Blue-Abstract-painting-by-Simon-Brushfield1

Tôi cầm sổ khám bệnh của công ty đi ra gần đến cổng thì trời lại mưa xuống ầm ầm. Dịch vật! Đài dự báo bão xa. Chờ mấy ngày rồi chẳng thấy bão đâu lại nghe báo bão suy giảm thành cơn áp suất nhiệt đới rồi áp suất giảm báo thời tiết bình thường, ngày có nắng và mưa nhẹ vài nơi. Ầm một cái mưa đổ xuống liên tục cả hai ngày …nay. Thật là… giận báo thời tiết!
Tôi bận áo mưa vào, quyết định đạp xe xông đại trong màn mưa dày đặc đến trung tâm y tế làm cho xong thủ tục khám chửa bệnh để còn ráng kiếm được mấy ngày nghỉ cho khỏe cái thân già. Nghỉ khỏe vẫn được hưởng lương 70 phần trăm mà. Đang hì hục đạp thì sên lại bị trật. Ôi cái xe đạp cà rịch cà tàng này hành hạ tôi liên tiếp cũng như ông trời vậy. Hể trời âm u là xương cốt tôi nhức mỏi rả rời. Hể đạp xe đi công chuyện tí đỉnh là có ngay sự cố. Không xì lốp thì trật sên, không trật sên thì đứt thắng. Tôi đã bốn mốt tuổi đầu rồi chớ còn ít ỏi gì nữa? Làm công nhân cho công ty dịch vụ công cộng này cũng trên chục năm rồi. Được cái tôi ngó vậy mà dẻo dai như cục kẹo cao su, đố xưa nay có bệnh tật gì, cảm, ho, sổ mũi, đau bụng loàng xoàng cũng không hề dính tới. Vậy mà gần một năm nay hể trở trời là trong xương cốt tôi có con quái quỉ gì đó đục khoét lung tung miết. Làm cái nghề công nhân hốt rác nếu không dẻo dai thì chịu đựng sao nổi? Hơn chục năm nay, tôi lăn lộn trong môi trường độc hại xú uế này mà cứ tỉnh queo chớ có sá gì đâu? Chẳng lẽ mới qua tứ tuần mà đã bị phong tê thấp hay thoái hóa cột sống Tiếp tục đọc

CÂY HOA VÀNG

Tôi không còn nhớ tên gọi của cây này là gì nhưng những cánh hoa rủ dài theo cành lá từng cánh xuống vuông sân trước nhà tôi ngày ấy làm ngẫn ngơ cô bé mười hai vẫn còn mãi trong ký ức.
Những bông hoa vàng nhỏ bằng móng tay phủ kín cả một khoảng sân. Từ xa nhìn lại giống như một tấm thảm vàng rực rỡ. Trên thảm hoa đó ngày nào chị em tôi nhảy lò cò cùng nhau đùa giỡn. Gom những hoa ấy lại rồi tung lên trời, những cánh hoa vàng bám đầy trên tóc, trên áo như mặc bộ Hoàng bào, đội mũ cung đình.
Mười hai tuổi! Những cánh hoa bắt đầu rơi trên tâm hồn trẻ thơ tôi những sắc vàng óng ánh. Nhất là khi chiều tháng hè khoảng sân sáng lên, lấp lánh dưới ánh nắng nhạt. Ánh nắng ôm ấp, còn gió vuốt ve thảm hoa.
Tôi là con bé học trò đệ thất ôm cặp bước vội về nhà để được nhìn màu hoa vàng trên cao và bàn chân nhỏ bé của tôi chậm rãi nhẹ nhàng đặt lên lớp hoa dày, nghe trái tim mình rộn ràng.
Mười lăm tuổi!
Những ngày Hè, từ trên cao vút ngọn cây hoa vàng có tiếng chim sẻ ríu rít gọi bạn. Một ngày đứng dưới gốc cây ngước mặt nhìn lên tôi thấy cái tổ nhỏ xíu và đôi chim nhảy nhót lượn lờ nhảy qua, nhảy lại trên cành cây, đan những sợi cỏ vào tổ ấm của mình. Hạnh phúc quá!
Mười bảy tuổi!
Không còn nhảy lò cò trên thảm hoa vàng ấy nữa nhưng mỗi chiều về lại ngẫn ngơ bên những cánh hoa long lanh dưới nắng. Tâm hồn mới lớn vượt qua khỏi ngọn cây cao, lên trên những tầng mây trắng. Đôi chim trên bầu trời lượn lờ và rồi đáp xuống giữa những bông hoa vàng rục rỡ. Có cái buồn dại khờ và nụ cười bất chợt đầu đời.
Rồi một ngày tôi rời xa nơi ấy! Cây hoa vàng vẫn tiếp tục nở hoa và những cánh nhỏ theo gió rơi nhẹ nhàng xuống vuông sân. Ngày trở lại nhìn hoa không còn vàng rực rỡ! Chim vẫn hót trên cao vút ngọn cây. Nhưng thảm hoa ấy không còn là của tôi nữa! Màu hoa bây giờ nhạt hơn. Ánh nắng cũng không còn dịu dàng như trước. Gió cuốn những cánh hoa tội nghiệp bay tả tơi. Bọn trẻ con rủ nhau giẫm đạp trên thảm hoa đang thoi thóp và rồi người ta quét sạch nó đi tất cả. Tôi chôn chân bên kia đường nghe tim mình nhói đau! Kí ức tuổi thơ vọng về những khúc nhạc êm đềm. Nhắm mắt để được trở về ngày cũ dù chỉ trong chốc lát thôi. Tôi mơ đôi chim sẻ nhảy múa trên cao. Mơ chiếc áo Hoàng bào hoa vàng lấp lánh. Mơ chiếc mũ cung đình trên mái tóc. Nhắm mắt để thấy tiếng chiêm chiếp của chim non và đôi mắt tròn xoe của cô em gái ngạc nhiên khi nhìn thấy cái đầu chim bé xíu vươn ra bên ngoài tổ. Nhắm mắt để nghe bước nhảy tuổi thơ dưới chân mình.
Nhắm mắt cho tôi mơ về ngày lớn dần lên bên cội cây hoa vàng.
Làm sao quay về được tuổi thơ tôi trên thảm hoa vàng cùng em gái? Làm sao còn được tung lên trời những cánh hoa nhỏ lung linh như tuổi thơ tôi?
Làm sao tìm lại những giọt nước mắt vô cớ chảy dài trên đôi má tuổi mười lăm.
Mấy mươi năm đi lại con đường cũ tôi vẫn luôn ngước nhìn ngọn cây cao vút ấy. Cây đã già! Những ngọn gió vô tình cong cớn lướt đi trên thân thể cây hoa vàng tội nghiệp.
Hoa bây giờ nhỏ hơn, nhăn nheo hơn. Thân cây teo tóp sần sùi. Cành lá không sum suê nữa mà èo uột đong đưa. Màu xanh tươi trẻ nhường lại cho màu vàng lá già nua
Vuông sân bây giờ lá nhiều hơn hoa.
Tiếng chim gọi tình cũng yếu ớt hơn xưa. Không còn tổ chim non trên cao để từ đó cho ra đời một thế hệ mới.
Một ngày trở về đứng khép nép bên kia đường nhìn cây hoa vàng buồn gục đầu trong nắng sao mà thương quá. Thời gian trôi đi, cây hoa vàng già cỗi mang theo tuổi đời tôi. Nhưng dưới gốc cây kia vẫn còn đó tuổi thơ của mình. Thời ngơ dại đi theo rễ của nó cắm sâu vào lòng đất. Mãi mãi giữ lại nơi đó một thưở trong trắng đời tôi.
Với tôi. Hoa vàng vẫn còn rơi rụng theo gió. Long lanh trong nắng chiều. Đẹp như thuở nào đi bên vệ cỏ đến trường. Đẹp như con chuồn chuồn ớt đỏ đậu trên hàng chè tàu đang nhấp nháy đôi cánh và hai ngón tay nhỏ nhắn của tôi vừa chạm vào cái đuôi mềm mại, ấm áp kia.
Hoa vàng ơi! Hồn nhiên ơi!

NGUYỄN THỊ NGỌC LAN
Thu vàng 2013

ĐÊM MƯA THIẾU RƯỢU NHỚ LÝ HẠ

Lý Hạ xưa say bằng huyễn mộng
ta nay say bằng rượu pha cồn
cảm đau thân thế người trong sử
rượu đắng cay mà sao thấy ngon

Lý Hạ yêu người mà hóa quỷ
ta yêu người nên nghèo rớt mồng tơi
đêm mưa thiếu rượu thương người cũ
ngâm vài câu Lý Hạ, rợn người

cứ tưởng nằm kề bên họ Lý
gác chân nhau nói chuyện biển dâu
ma quỷ sợ tâm hồn ướt rượu
gối chai không mà thương nhớ nhau

thời đại thánh thần đi mất biệt
còn lại bơ vơ một giống sầu
rót mãi, bao nhiêu tình cũng cạn
nâng ly, nhìn thấy tóc bạc mau

mưa nhức, mưa như cuồng, tức thở
thịt rồng đâu? nem phượng ở đâu?
đũa ngọc, chén vàng đâu mất cả
mắm ruốc, me chua cũng cháy hết sầu

mời nhau một chén đêm huyền sử
Lý Hạ đâu? – còn ta đâu?

VŨ HỮU ĐỊNH

ĐỪNG ĐÁ VÀO GIẤC MƠ EM

bóng tối mọc cánh lần nữa
thiên sứ gù lưng
bài hát cuối cùng không được vỗ tay
trần truồng cỡi trên lưng giấc mơ thế kỷ

giấc mơ lừng lững cười
em yên tâm ngủ trên miếng đất không quy hoạch
xoạc chân tay hồn nhiên
lần cuối cùng giấc mơ chảy mật

con đường nhựa thẳng băng
ký ức rỗng
ngày đó xôn xao lũ người mất mặt
trốn vào nghìn giấc mơ đồng thiếp
con đường thẳng băng

nằm sấp trên chiếu
giấu nụ hôn vào môi anh
đừng đứng dậy
đừng đá vào giấc mơ em
.
ÂU THỊ PHỤC AN

NGUYỆT ÁO ĐỎ

Sương Nguyễn

little-red-riding-hood-and-the-big-bad-wolf-under-a-yellow-moon-jeff-burgess

Ông Cung uống một hớp trà nóng rồi khẻ thở dài, nhìn con gái đang ngồi bằm cây chuối chuẩn bị cho lợn ăn, ông xót xa vô cùng. Tre già măng mọc, tuổi già sức yếu, gần đến cuối đời mà hai vợ chồng ông không làm gì được cho cô con gái rượu của mình. Ông bà Cung lập gia đình rất trễ cho nên đến gần bốn mươi tuổi mới sinh ra Nguyệt, hàng xóm ai đến thăm cũng quở ông bà:
– Cha mẹ cú mà sinh con tiên!
Nguyệt từ nhỏ đã xinh đẹp, nước da trắng bóc, mặt hoa da phấn, miệng lúc nào cũng tươi cười, bạn bè ai ai cũng thương mến.Ông Cung làm nghề gõ đầu trẻ tại gia, được hơn mươi đứa học trò. Bà Cung bán rau ở chợ xổm, tiền đem về đủ để đắp đổi qua ngày, bữa rau bữa thịt, không có dư tiền để lo cho con gái tiếp tục học Đại Học. Tốt nghiệp xong Trung Học, Nguyệt phải ở nhà phụ mẹ buôn bán và chăm sóc bầy heo con. Cô con gái xinh đẹp của ông đáng lẽ ra phải tốt nghiệp Đại Học rồi kiếm một tấm chồng kha khá có địa vị ở Sài Gòn thì mới phải, bây giờ lại phải ở nhà, tay lấm chân bùn, mặt mày lem luốt làm sao ông không thương tiếc cho số phận của con mình cho được Tiếp tục đọc

ĐIỀU CÒN LẠI

Hôm nay còn lại gì không?
Bờ vai sót cọng cỏ hồng mồ côi
Ngày mai người bỏ quên tôi
Heo may thu nhuốm buồn phơi lá vàng

Chút sầu chút nhớ miên man
Câu thơ chết điếng giữa bàng hoàng tôi
Ngày mai còn lại ngậm ngùi
Tôi lang thang giữa cuộc đời buồn tênh

Mưa khuya rắc nhớ vào quên
Lắng nghe Trời đất gọi miền xa xăm
Ngày mai còn lại dư âm
Trăng phù du thả trăm năm lối buồn

Ta trôi về với cội nguồn
Lời thiên thu gọi loạn cuồng dấu xưa
Ngày mai dưới cội hiên mưa
Phù Dung khép cánh tình xưa khóc người!

Ngày mai còn lại gì không
Mà hôm nay đã nhói lòng tôi ơi

DAO LAM

TÌNH YÊU LÀ MÓN NỢ

Có những câu tuyệt vời
Sao chẳng bao giờ nói
Như câu ” anh yêu em”
Thủ thỉ lời êm ái

Buồn như tiếng gió reo
Trong rừng thu vàng lá
Dạo chơi một mình ta
Trăng cuối thu tàn úa

Anh là cơn bão mới
Cuồn cuộn những niềm đau
Thổi vào lòng sa mạc
Bụi cát vấn vương sầu

Tình yêu là món nợ
Vương vấn cả đời nhau
Trả kiếp này không hết
Xin hẹn gặp đời sau
.

Không có duyên và nợ
Hay chỉ nợ mà thôi?
Kỷ niệm ngày xưa ấy
Nay trả lại cho người.

TÔN NỮ THU NGA

CÁNH BÈO TRÔI NỔI

Dương Hằng

file721284659481

Trăng ngày rằm, tròn vạnh mà kém sáng. Xen ngồi bên thảm cỏ ven sông ươn ướt sương đêm. Nhìn xa xa những vệt sáng nhấp nhổm như bóng ma, cô lạnh hết cả sống lưng. Cô bấm chặt những ngón chân xuống cỏ, nhắm nghiền mắt. Đằng xa, tiếng vịt quặc quặc, Xen biết là ông Quý đang tới. Gái già phụng phịu như thiếu nữ xuân thì:
-Tôi chờ ông nửa tiếng rồi đấy.
Ông không đáp, xé tọac một miếng lá chuối bên vườn, đặt xuống thảm cỏ, ngồi cạnh Xen.
-Mai tôi đi.
Ông Quý đan những ngón tay mình vào tay cô, mơn man vào những vết chai sạm và nổi ù lên thành cục cứng đét. Giọng Xen bỗng yếu như mất sức:
-Ông đi đâu?
-Tôi qua biên giới, người ta gọi tôi đi.
-Ông không thương tôi ư?
-Tôi thương em nên mới cắm rễ ở cái đất làng này bấy lâu nay, đến lúc tôi phải đi rồi. Em theo tôi nhé?
Xen kéo bàn tay của ông Quý, luồn qua tấm áo xù xì, đặt vào bụng mình.
-Còn thằng bé? Nó sắp chào đời rồi. Ông ở lại tới lúc nhìn thấy nó, được không? Giọng Xen nằng nặng, van vỉ.
-Em có thể nói, vì sao em yêu tôi không?
-Vì ông đã cho tôi một đứa con. Tôi nói nhiều lần rồi mà, ông quên sao Tiếp tục đọc

ĐÊM ĐÔNG … NHỚ …

Đêm đông

Người có nhìn giọt mưa
Nhảy đùa trên mặt đất
Đêm, sân ga đèn vàng
Quán café, bỗng chật

Nhớ

Người cùng tôi một đoạn
Ngắn quá, rồi người đi
Lối gầy còn đâu đó
Tôi, chiếc bóng, lầm lì!

Tự bạch

Anh, Phù Vân Đặng Cước
Xác thân là mây nước
Ở cả vũ trụ này
Em đừng hòng chạy được…

PHÙ VÂN

Tương Tri không cần phải giới thiệu nhà thơ này nữa vì nhà thơ đã tự giới thiệu và đánh bóng mình quá cỡ rồi .

ĐỪNG TAN SƯƠNG MÙ ƠI!

Đừng tan , đừng tan, sương mù ơi !
Bao nhiêu bình minh, hoàng hôn đời
Giấu mình trong đám sương mù bước…
Sương tan bỏ mình em chơi vơi.

Đừng tan , đừng tan, sương mù anh
Em vin sương dựa chút ân tình
Cuối đường nắng gió vô tình lạnh
( Vô tình sương mù anh mong manh).

Không phải sương mà anh xa xôi
Xa như tiền kiếp đợi chân người
Sương theo mỗi bước ta về mộng
Đừng tan , đừng tan sương mù tôi…

ĐẶNG KIM CÔN

Tác giả ĐẶNG KIM CÔN sinh 1948 tại Phú Yên. Cựu Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Khởi viết 1967. Có tên trên các báo VĂN HỌC TRẺ, SÀI GÒN NHỎ, THƯ QUÁN BẢN THẢO, TÂN VĂN , KHỞI HÀNH và các trang mạng văn học