ĐI HAY VỀ

Tạ Chí Thân

hinh-cali-345

Nơi tôi làm việc… có những ngọn đồi thoai thoải, rộng hàng trăm mẫu.

Cứ mỗi độ đông về, sau những cơn mưa đầu mùa, cỏ non bắt đầu cựa mình xanh  biếc vùng trời là từng đàn ngỗng trời cả hàng ngàn con từ phương Bắc vượt ngàn dặm về trốn lạnh.

Đàn ngỗng trời mà còn nhớ nơi đề về hàng năm… huống gì người Việt tha hương. Nhưng về rồi, hai ba tuần lại thấy bồn chồn trong dạ vì những đổi khác không tên… không thể nào tìm lại được ngày cũ như đàn ngỗng trời đã tìm được mỗi lần về.

Đến khi có người hỏi  “Chừng nào về lại Mỹ?” mới thấy giật mình mà nghĩ…  “Đi VN hay về VN?  – Đi Mỹ hay về lại Mỹ?”

Thôi thì…  “ĐI HAY VỀ CÙNG MỘT NGHĨA NHƯ NHAU” vậy !!!

Đoản văn trên tôi viết cách đây hai năm, được đăng trên nhiều trang mạng.

Năm nay, nơi tôi làm việc lại không có được một giọt mưa đầu mùa! Người ta vội vàng lắp đặt hệ thống tưới nước và rải vô số hạt cỏ trên những ngọn đồi thoai thoải hàng trăm mẫu… và cỏ non lại bắt đầu cựa mình xanh biếc vùng trời. Từng đàn ngỗng trời hàng ngàn con từ phương bắc vượt ngàn dặm lại bay về trốn lạnh… nhưng chỉ lượn lờ trên không, hoặc đáp xuống rồi lại vội vàng cả đàn bay đi nơi khác! Hình như đàn ngỗng cảm nhận được sự khác thường và lo sợ như có một cạm bẫy đang giăng bủa đâu đây!

Hình như người Việt tha hương cũng vậy! Cái tình HÒAI HƯƠNG cao cả và thiêng liêng lắm, bạn ạ! Thoáng nhìn đồng ruộng nay trở thành sân cù trải cỏ xanh thăm thẳm, có người nông dân (hoặc con cái họ) gù lưng vác bao cù đi theo những chủ nhân ông vô thức mới, luôn miệng quát tháo, thì cái tình thiêng liêng đó bỗng nhiên không còn nữa!

Hay là muốn thanh thản, hồn nhiên khi về thì cứ như ai kia nói: “MANG HAI MIẾNG DA CHE HAI BÊN VÀ NHÌN THẲNG NHƯ NGỰA…” Vậy thì tội cho những năm tháng sống ở nước ngoài quá!

Hai năm, từ khi viết đoản văn trên… tôi lại nghiệm thấy: ĐI VÀ VỀ (CÓ THỂ) KHÔNG CÙNG  NGHĨA NHƯ NHAU…  tôi ơi!

TẠ CHÍ THÂN

TƯƠNG TRI XUÂN GIÁP NGỌ

Screen Shot 2014-01-14 at 7.05.06 PM

TƯƠNG TRI XUÂN GIÁP NGỌ
KHỔ 5.5 x 8.5
228 TRANG
◎ÂU THỊ PHỤC AN◎BẠCH NGỌC PHƯỚC◎BÙI THANH XUÂN◎CAM LI NGUYỄN THỊ MỸ THANH◎CAO VĂN TAM◎CHU THUỴ NGUYÊN◎CHU TRẦM NGUYÊN MINH ◎ DAO LAM◎ DU NGÃ◎ĐÀO THỊ THANH TUYỀN◎ĐẶNG CHÂU LONG◎ ĐẶNG TIẾN◎ĐINH TẤN KHƯƠNG◎ELENA PUCILLO TRUONG◎HẢI NGỮ◎HỒ VIỆT KHUÊ◎HUYỀN CHIÊU◎HUỲNH HỮU VÕ◎KHUẤT ĐẨU◎LÊ MINH CHÂU◎LÊ TRUNG TÍN◎LÊ XUÂN MAI◎LINH PHƯƠNG◎LƯU THY◎MAI VIỆT◎NGUYÊN VI◎NGUYỄN BÁ TRẠC◎NGUYỄN ĐĂNG KHOA◎NGUYỄN LÃM THẮNG◎ NGUYỄN MAN NHIÊN◎NGUYỄN MỘNG GIÁC◎NGUYỄN NGỌC THƠ◎NGUYỄN NHƯ MÂY◎NGUYỄN TẤN CỨ◎NGUYỄN TẤN SĨ◎NGUYỄN TẤT NHIÊN◎NGUYỄN THỊ NGỌC LAN◎NGUYỄN TRÍ◎PHẠM HOÀI NHÂN ◎ PHAN ANH DŨNG◎QUỲNH ĐỎ ◎RÊU◎SƯƠNG NGUYỄN◎TẠ CHÍ THÂN◎ TÔN NỮ THU DUNG◎TRÂN SA◎TRẦN DZẠ LỮ◎TRẦN HOÀI THƯ◎TRẦN KIÊM ĐOÀN◎ TRẦN THIÊN THỊ ◎TRẦN THOẠI NGUYÊN ◎ TRẦN THỊ TRÚC HẠ◎TRẦN TRUNG ĐẠO ◎ ◎TRẦN VĂN NGHĨA◎TRẦN VẤN LỆ◎TRẦN VIẾT DŨNG◎TRƯỜNG NGHỊ◎TỪ KẾ TƯỜNG◎VĂN CÔNG MỸ◎VŨ ĐÌNH HUY◎VŨ HOÀNG CHƯƠNG◎XUÂN PHONG◎

amazon.com

amazon2

Như quí tác giả đã biết, theo thông lệ… báo xuân luôn được phát hành trước TẾT nửa hoặc một tháng,  một số tác giả đã gởi bài trễ sau khi báo lên khuôn nên không xuất hiện trên báo xuân này. Nhưng bài vở  vẫn được post trên TT trong tháng 1 và sẽ xuất hiện vào số TÂN NIÊN 2014 (chung với bài vở tháng 2/2014)

Kính xin thông cảm và lượng thứ!

TƯƠNG TRI

Cành Mai Trắng Mộng

VŨ HOÀNG CHƯƠNG

Thời gian chập lại cả đôi kim
Một phóng mười hai mũi trúng tim.
Giờ điểm Giao-thừa… Ai gọi đó?
Mang mang tiềm thức bóng Quê chìm.

Góc màn sương khói nằm im
Cố đô mờ nét cuốn phim Tháng-ngày
Đã từ lâu… Thoắt giờ đây
Lòng căng thẳng, chiếu lên đầy bóng Quê.

Hàng-Cót trường tan, sóng tóc thề
Dâng vào Yên-phụ ngược con đê
Xuôi ca Cống-Chéo sang Hàng-Lược
Từng dấu bèo theo giạt bến mê.

Vàng thêu tượng đá Vua Lê
Cây quỳnh giao, lối đi về Chợ Phiên.
Thoát thai từ truyện thần tiên
Phất phơ bướm nhỏ chim hiền tung tăng.

Đêm vườn Bách-Thảo hội hoa đăng
Cặp má đào ai giợn tuyết băng?
Chiếc vượn Non Nùng ngân tiếng hót
Rung theo hồn đá với hồn trăng.

Mùa thu Hà-Nội trẻ măng
Gió may cũng gió Gác Đằng nhiều phen
Sánh vai nhau chọn hàng “len”
Đẹp đôi cho đất trời ghen hai người.

Xe điện Hà Đông xuống nửa vời
Mưa phùn men bốc cỏ xanh tươi.
Vùng Thanh-Xuân, buổi thanh-minh ấy
Không biết chàng si hẹn gặp ai…

Rồng lên một bóng u hoài
Ôi thôi từng khúc ngã dài tâm tư!
Chín giao thừa, tám năm dư
Cành mai trắng mộng đêm trừ-tịch suông.

Tin xuân lữ thứ nghẹn hồi chuông
Lệ vỡ mười hai nốt nhạc cuồng
Sân khấu lùi xa vào ký ức
Phai dần hư ảnh, cánh màn buông.

Khói đâu mờ tím căn buồng,
Thời gian ai đốt trên luồng thần giao?
Cố đô lửa ấy gan nào?
Sài đô son sắt như bào như nung!

[ Sài Gòn 1963 ]

THƠ HUỲNH HỮU VÕ

GÓC PHỐ DÂY LEO

Tôi về góc phố dây leo
Hôn lên chiếc bóng những chiều tịnh yên
Vẫn nao nức đến hồn nhiên
Vẫn đùa vui để từng đêm khóc thầm

MỘT LẦN LẦM LỠ

Mười năm quét lá ngô đồng
Mười năm tiếng mõ rền cong mái chùa
Phên thưa mưa tạt gió lùa
Vẫn không xóa vết tình xưa lỡ lầm

QUÊ NHÀ

Tôi về tìm nụ cho cây
tìm quên cho những lần say khướt nằm
quê nhà khúc biệt mù tăm
còn le lói chút nguyệt rằm trong tôi

HUỲNH HỮU VÕ

TÂM SỰ VỚI MÙA XUÂN

Trần Trung Đạo

Hoa_Mai_by_NiceMinD

Nhà tôi có trồng hai chậu mai. Vợ tôi thích trồng vài cây cảnh nhỏ trong nhà nhưng trồng gì cũng khó sống ngoại trừ trồng mai. Khoảng mười năm trước khi đến thăm Montreal, nhà thơ Thủy Trang cho chúng tôi một cây mai nhỏ. Cây mai chị cho nhỏ đến nỗi tôi để ngay trước chỗ tay lái mà cảnh sát biên giới cả Mỹ lẫn Canada đều không thắc mắc là cây gì mặc dù luật mang cây trái sang biên giới rất nghiêm khắc.

Cây mai lớn rất nhanh cho đến ngày nọ một người bạn ghé chơi và phán rằng Tết sắp đến nên nhặt lá để cây mai trổ bông. Chúng tôi dại dột nghe lời nhặt hết lá mai dù nhiều lá vẫn còn xanh và thậm chí còn non. Vài hôm sau cây mai chết

Từ bài học cay đắng đó, sau này khi mua cây mai khác từ vùng Florida nắng ấm, chúng tôi để mặc mai chọn lựa thời gian rụng lá và trổ bông bất cứ lúc nào chúng thích. Công việc của chúng tôi là canh chừng nhiệt độ, giữ cho mai được đủ ánh sáng, mùa hè đem ra sân, mùa đông đem vô nhà, bón phân và tưới nước. Năm nay cũng thế. Tôi không nhặt lá nhưng tháng qua hai cây mai lần lượt tự rụng lá, mọc lên những chồi non màu tím và những nụ màu xanh. Nếu ở chợ hoa nào đó trong nước hai cây mai nhà tôi dù đem biếu không chưa chắc có người nhận nhưng ở miền Đông giá rét của nước Mỹ, chúng được coi quý chẳng khác gì là linh chi ngàn năm Tiếp tục đọc

MÙA XUÂN

Gĩu áo chàng dựng nhà bên suối
Nhấp chén thơ thả khúc Hồ cầm
Nàng khép cõi tình sau khung cửi
Ngọn đèn gầy hắt bóng tri âm

Bẽn lẽn nàng ngắm mình lần nữa
Rồi giả vờ qua suối chao chân
Trăng lên Hằng nga cười khúc khích
Cởi chiếc hài thêu ném xuống trần

Tiếng Hồ cầm bỗng dưng ngưng bặt
Lặng lẽ mùa thơm ngát bước chân.

VŨ ĐÌNH HUY

XUÂN TAM KỲ

Như vừa tỉnh giấc đêm mưa
Lay bay sợi nhỏ xuân vừa thoảng qua
Cuối con đường một sân ga
Có ai đi đón người xa tìm về
Cuối con phố đã là quê
Người quang gánh với bộn bề rau xanh
Giữa phường phố đó là anh
Bài thơ gởi nắng trên cành xuân xa
Có đâu như ở quê nhà
Nghe thơm mùi nếp biết là tháng giêng
Một dòng sông rất ngoan hiền
Nằm cho thành phố hồn nhiên soi mình
Nằm xuôi giữa những mối tình
Mỗi khi nhớ lại tròng trành chân đi
Gọi ai xuân sớm Tam Kỳ
Cánh đồng xanh lúa đương thì đong đua
Phố phường nhè nhẹ cơn mưa
Cứ chào nhau biết là vừa quen nhau
Đừng ai phải hẹn xưa sau
Mùa xuân như mối tình đầu cho nhau

NGUYỄN TẤN SỸ

BÀI HOAN CA Ở A 38

Chu Trầm Nguyên Minh

ghadajamal-02-big
Phần 4

Phòng họp của trường NLS rộng hơn phòng giáo sư của trường Duy Tân, nhưng đúng 8g là chật kín người. Ngoài những giáo sư, bác sĩ, còn thêm các giáo viên, công chức.. 60 người. Trên bàn chủ tọa, nhóm cán bộ, trong đó có cán bộ N, trao đổi điều gì đó với hai cán bộ, nón cối dép râu, bên ngoài sân có một tiểu đội cầm súng AK.

Mọi người chờ đợi trong lo lắng.

-Sao có.. lính gác..

-Còn cầm súng.. như..

-Thôi..im đi.

Những con mắt như mở lớn. Cán bộ N bàn giao những người tập trung về đây cho cán bộ Dép Râu.

-Các anh…tôi đọc tên ai.. thì người đó ra khỏi phòng.. đứng chờ ngoài sân.

Và cán bộ N bắt đầu đọc, cán bộ -nón cối Dép Râu- lấy viết đánh dấu. Tiếp tục đọc

NHỚ MỘT BÀN TAY

Đêm xưa nắm lấy tay người
Thấy tim tím một góc trời bằng lăng
Thấy đời ân sủng giai nhân
Mang hơi thở có trăng nằm cạnh tôi

Đêm nay thấy thiếu tay người
Chông chênh ngọn gió mồ côi chuyển mùa
Cổng rêu đỏ mắt đứng chờ
Có ai tìm lại nhớ mưa nơi này ?

Đêm xưa dài đến đêm nay
Trần gian lây lất thèm tay một người

TRẦN VĂN NGHĨA

HỌP MẶT

Chiều Sài Gòn ngập nắng
Trên con đường lạ
Và quen, trong ký ức hồ như nhiều năm ta vắng mặt
Có vài tiếng kêu trên đám lá lao xao
Đầy gió

Dẫm bước chân trên hè phố năm xưa
Nghiêng ngã chút già nua trong trí nhớ
Có yêu dấu nào còn không anh
Khi nửa đời ta quẩn quanh cùng số phận
Ngơ ngác trên con đường
Quen
Như một nụ hôn cuối ngày trên gác trọ
Vội vàng anh trao
Đã thôi không còn không còn nữa

Ngồi kia vài khuôn mặt bạn bè
Ngồi kia nhiều nỗi nhớ nôn nao bất ngờ bắt gặp
Nhiều nụ cười trên khóe môi
Rất buồn
Đêm họp mặt
Nhăn nheo
Như từng vết cày của thời gian đi qua trên từng lọn tóc muối tiêu giễu cợt

Đèn vàng và rượu và bia
Mỗi năm dăm ba lần họp mặt
Còn thấy nhau là còn chúc nhau
Hớn hở
Chia tay
Anh đâu rồi
Và đâu rồi ngày tháng ấy

Bước về trong đêm sâu
Một mình
Có lá che ngang đầu
Có ngàn tiếng sầu rơi trong lá chết
Dưới chân đau
Nhoi nhói
Tiếng đêm

Lòng sao lạnh.

ÂU THỊ PHỤC AN