trước giờ tiếp viện

Nửa đêm kẻng giục, quân ra trận
Kinh động cả lòng đêm tối bưng
Nhận lấy ba ngày cơm gạo sấy
Không buồn chỉ một chút bâng khuâng

Ðời ta là con số không vô tận
May trên đầu còn chiếc mũ rừng
Mũ nhẹ nên coi đời cũng nhẹ
Chiến tranh. Thì cũng tựa phù vân

Người lính sao anh còn ngái ngủ
Anh có lo gì một chuyến đi
Anh có mang theo lòng thống hận
Hay là cái nghiệp buổi sinh ly

Anh có buồn không, giữa cõi đêm
Mỗi lần xuống núi, về mông mênh
Lên xe, bỏ lại đồi thiên cổ
Bỏ trại gia binh lạnh ánh đèn

Thì đi, lầm lũi đi vô định
Ở cuối trời kia, vẫn cuộc chơi
Hỏi ông thượng sĩ Nùng, xin rượu
Cổ lai chinh chiến, kỷ nhân hồi …

Trần Hoài Thư

Advertisements

One thought on “trước giờ tiếp viện

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Ba ngày ăn cơm gạo sấy
    Mang theo bên mình trữ đấy đói dùng..
    Kẻng giục nửa đêm kinh động…
    Thúc quân ra trận tiến công cho nhanh.
    …..Chiến chinh xem tựa phù vân.
    Mũ rừng nhẹ đội bâng khuâng thương người
    Đời ta đã số không rồi !
    Vướng em gái Nùng trời ơi ta yêu!
    ……Nghiệp binh chịu khổ rất nhiều!
    ”Sinh ly tử biệt” đó điều ưu tư!
    ”Xuống núi bỏ đồi thiên cổ.
    Rời trại gia binh kể như không về!?”
    ……Cuộc chiến bom đạn tứ bề!
    Lần đi ra trận bộn bề lo âu…
    Bước đi nghĩ suy trong đầu
    ”Đi xem như chết biết đâu trở về?”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s