VẮNG

 

VẮNG 1

Trong những ngày cuối mùa hè này, cùng ngồi với tôi xuống đây đi em. Chúng ta đã đi quá xa mùa xuân cũ rồi, hãy dừng lại, ngồi giữa những tháng năm hoang tàn này, và chiêm bái lần nữa những điều đau đớn cuối cùng. Nơi chúng ta đi qua bằng trận mộng du của thế kỷ trước, đã không còn lưu trữ lại được gì cả. Người đàn bà xõa tóc của ngày hôm qua đã không thể trở về bằng lời triệu hồi của cánh đồng, dù rạ rơm vẫn tỏa đắp. Khi mùi hương của đóa tỷ muội sau mưa không thể ngát thêm để chảy tràn trề qua dịch não, lấn át trận viêm xoang lưu cữu của những tán cây ngấm nước mưa, thì chúng ta không thể nào phục chế cho những im lặng đã rơi vãi sau kì phân hủy đó.

 

” Hãy khuấy động không khí ẩm ướt này” tôi nói với tôi khi sự im lặng đã đi quá dài. Vết muỗi châm đêm qua không còn mang lại điều đau đớn hơn trong một buổi sáng đầy nắng. Thì cơn lạnh buốt gai óc tràn về trên những lọn tóc ngắn, trên gáy và trên đôi vai đã sớm mỏi mệt, cũng sẽ không cứu vãn được gì cho những tàn phai có tính toán sẳn, như những hợp âm mưa vẫn cứ trút trên mái nhà tháng tám. Ngồi xuống đây đi em.

 

Hãy ngồi xuống đây , em. Nơi bóng đêm sẽ ngự trị cho những mệt mỏi thường nhật. Mùi mắt lá sẽ tỏa hương cho những khúc cầu nguyện còn nguyên vẹn những ám thị xanh nhức nhối. Chúng ta hãy hát cho những cái chết đã đi qua cuộc đời mình., mùa xuân đã chết, mùa hè đã chết, tuổi trẻ đã chết, hi vọng đã chết….. những ám vong trong ngục Azkaban cũng đã chết trên những trang sách ố vàng. Chúng ta chỉ còn hôm nay trong tay mình. Liệu những ngón tay gầy khô có giữ được gì cho em, cho tôi? Khi ngày hôm nay cũng đang nhích dần về quá khứ?

 

Rồi những cái bóng sẽ dịch chuyển về những khu rừng , mọi u buồn sẽ trở nên mốc meo trong những xanh xao của thời gian. Thời khắc chúng ta không còn cảm ứng được mọi bất trắc phù phiếm sẽ xảy đến. Chúng ta đã tìm ra nhau chưa?

Ngồi xuống đây đi em, trên những con sóng cuối cùng, bên những ngọn suối cuối cùng, hãy cùng tôi hát ca cho những tồn tại sót lại của ngày hôm nay. Trước khi dần tan ra trong những cơn áp thấp tháng tám, hãy nhảy múa với tôi bên ánh sáng của que diêm cuối cùng vẽ ra trong đêm trắng, tiếng hát lầm lũi một mình một ngày rồi úa tàn, đốm lửa que diêm sáng lên rồi cũng tàn, trong căn phòng vắng ấy, khúc luân vũ sau hết có được trỗi lên, với em , với tôi?

 

Vắng 2

 

Tôi sẽ ngồi nhớ về em
Khi không còn đủ sức để viết nên những câu thơ nữa.
Những con chữ lạc loài vất vưởng dắt nhau đi trốn
Tôi đã hụt hơi

 

Sáng sẽ là tháng tám
Tôi ngồi vuốt ve những cánh hoa dị dưỡng đã chết khô đêm qua
Trên trang kinh mù lòa không lời cứu rỗi
Vòng chuỗi giật mình
Lời xưng tội bơ vơ

 

Tôi sẽ ngồi nhớ em
Giữa sự rỗng hoác mênh mông không hề mang gương mặt nào
Giữa những sâu thẳm và lạnh không hề mang bóng dáng nào
Giữa thời khắc câm- lặng- không- từ- bóng- tối nào
Vòng vô sắc nở ra những xoáy ngút gió.
Lúc này em ở đâu?

 

Tôi sẽ ngồi nghĩ về em
Về những kỷ niệm chỉ còn như một bản scan mờ
Chúng ta có bao nhiêu kỷ niệm về nhau?
Em đã quên chưa?

 

Giữa những sắc câm- lặng- mờ – mịt của quá khứ đã trôi qua như bản in lỗi Giữa những hồi ức của những tháng năm chơi vơi trên đường dẫn
Giữa những tình cảm neo đậu trên ánh xanh leo lét của màn hình điện thoại lúc nửa đêm
Những gì còn lại của chúng ta
chỉ – là – sự – dần – dần- biến – mất

Hoàng Phương Uy

bạn cứ tiếp tục làm thơ yêu nhau

 

bạn cứ tiếp tục làm thơ yêu nhau
đừng gọi tôi là phản động
vì tôi
sẽ khóc

khi tôi bị kéo lê vào chiếc xe bít bùng
trong đó chỉ có bóng tối của quê hương
khi biển đã mất
đất đang mất
đã và đang bị gậm nhấm từng phân

tôi xuống đường

đừng gọi tôi là ph̉ản động
nhắc lại thời đấu tố xa xăm
nhắc lại thời xa xăm cùng nhau đi đánh thuê
hơn ba triêu người đã chết
tám chục triệu người đang chết
vì quê hương tôi
dường như
sắp thiếu bóng dáng đồng bào

các bạn cứ gọi tôi phản động
đừng nghe tôi khóc

đừng thấy mặt tôi bị đạp trước khi bị kéo lê vào chiếc xe bít bùng
đừng có niềm tin nơi tôi
chỉ có đôi tay bàn chân và con tim
xuống đường
múa may bài ca yêu nước
các bạn cứ tiếp tục làm thơ viết những bản tình ca
gái gặp trai nơi những hẹn hò
đừng nhìn thấy tôi buồn xo
nằm trong chiếc xe bít bùng
khóc
ngây thơ
như lần đầu biết yêu
nằm mơ
em
nguyễn thị đồng bào

ôm bóng tối
nhớ mẹ cha xưa cũng đã từng ngây thơ như tôi
hẹn hò nhau trong ngày hội nghị Dziên Hồng ……

đừng gọi tôi phản động
cứ gọi tôi là phản động
bạn cứ tiếp tục làm thơ yêu nhau yêu quê hương

còn tôi
tôi xuống đường

NGÔ YÊN THÁI

Ngậm

 

Ngậm đôi môi em lộng lẫy điêu tàn
và tráng lệ làn mi ruồng rẫy
anh không tiễn tình đi
nhưng anh không níu lại
tụ tán tụ tan là một lẽ vĩnh thường

Ngậm sợi tóc em
đâu đó có một phần chín sợi vàng
anh ngẫm câu thơ mùa thu không trở lại
Houston không có lấy một con sông
mà dẫu có sông đi nữa 
cũng không tìm đâu ra một cánh buồm
từ vạn đợi

Ngậm câu thơ em
nuốt không trôi nỗi buồn 
không gặp gỡ mà chỉ còn li biệt

Ngậm đôi môi em lộng lẫy điêu tàn 
điêu tàn và thê thiết
cũng có thể là đôi môi thứ mười mười lăm mười bảy thứ một trăm
những đôi môi anh không bao giờ biết đến 
lưỡi câu thơ không đề kháng nổi thi nhân

Ngậm môi anh đi chiều Sugarland
biển Galveston đục ngầu đỏ quạch
dòng nước không xanh mơ như mơ tưởng 
trong những câu thơ phá cách 
chỉ dành riêng cho một người 
(không phải là em)

Vì sao không phải là em 
chỉ một mình anh biết.
một mình em biết

 

Nguyễn Hàn Chung

M LÀ MỘT MẬT MÃ KHÔNG THỂ GIẢI MÃ

 

 

M, ta phải viết như vậy
để tránh những cái nhìn trống rỗng đi qua tâm hồn
để chôn vùi những cơn đau thắt ruột dư
ngủ một mắt tay choàng ôm con nhân sư hóa đá
M, ta đã nói rằng em không có thật
M chỉ là một mẫu tự chiếc, hay một thoáng mây bay
khi ta mơ về một hoàng hôn bên trời
lúc tia nắng cuối cùng chói lọi dĩ vãng rơi lại
M như một chỗ nằm bên cạnh dòng suối
để tắm mát thân thể mục ruỗng
để ngơi nghỉ giấc đời không bao giờ thức dậy
M là nỗi cô đơn ta tìm thấy
qua lăng kính của phi thuyền con thoi vỡ tan
M có nhiều khi chỉ là một ảo ảnh đeo đuổi buồn phiền
mùi thơm của số mệnh bị bạc đãi
ta phải đau lòng nói rằng M, M là một chuỗi số bất tận
một mật mã không bao giờ được giải mã
cho đến khi bị tan loãng vào chốn khôn cùng
chỉ còn những tình yêu bạc bẽo rong chơi cuối trời quên lãng *
M, ta đã nói rằng trong giấc mơ của motel 6
thỉnh thoảng, là căn nhà nằm sau chân mây vắng
M, sẽ chỉ là heo hút
sẽ chẳng là gì cả khi cơn mưa rồi hết
những ngày nghỉ lễ rồi tan
người ta vội vã trở lại văn phòng, cơ xưởng, trường học
ta lại chở M tiếp tục cuộc hành trình
đầy nghi vấn và dang dở
nhiều lần ta đã thống hối mà đuổi M đi
nhưng M, vẫn là một ẩn số
chẳng thể nào giải mã
nó một mình một chốn một niềm riêng.

 

Phạm Khánh Vũ

ANH MẤT EM RỒI SAO

 

Anh mất em rồi sao?
Còn hẹn nhau kiếp nào!
Trăng vàng xưa tóc rối
Cỏ xanh bờ chiêm bao!

KỶ NIỆM HOA VÀNG xưa
Thơ bay lừng quán trưa
Bướm tiền duyên về đậu
Cành em bướm vàng tơ.

Em nhớ chăng mùa thu
Trăng vàng THU TƯƠNG TƯ
Em hát thu quyến rũ
Hồn anh xanh áo mơ!

Còn đâu ĐÊM VĂN THÁNH
Đèn thủy tạ lung linh
Hai vì sao lấp lánh
Nụ hôn say đắm tình.

Ôi nhành HOA THẠCH THẢO
Héo úa mộng hương tàn!
Dòng sông đời hư ảo
Sóng vỗ sấu mang mang!

Hồn anh giờ cổ mộ
Sương khói tuyết thời gian!
TÌNH YÊU HOA THIÊN SỨ
Rã cánh rụng trăng ngàn!

Anh mất em rồi sao?
Còn hẹn nhau kiếp nào!
Trăng vàng xưa tóc rối
Cỏ xanh bờ chiêm bao!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

mặt trời đen

 

 

ngày sấp ngửa chờ mặt trời gầy
ám dụ
con sói xám
mang mặt nạ người
hí hửng
chờ con tốt qua sông

bầy chim thiên di
đã một đi không trở lại
đâu đó
những đứt gãy
thành vết sẹo
ngóng mặt trời buồn

bài kinh nhật tụng đã cũ
những con chữ tội nghiệp
xác xơ
thiên đường xa lắc
nào đường quang
nào bụi rậm
khóc
mặt trời đen

 

NP phan

CHỢT NẮNG TRÀN QUA NGÕ

 

trên nhánh môi son mùa trẩy mùa
nghe chừng hun hút miệt thu xưa
gió nhạt viền quanh hờ mái núi
thu lắc lay mềm cung phím đưa

em nhốt thu vàng trong áo thơm
đường trăng!hoa lộng ngọc khẻ hờn
chút díu dan thôi mà nở đoạn
em một phương còn anh một phương

thu nhuộm lưng không thoi thóp rưng
tan theo khúc giao hưởng nửa chừng
hạnh phúc chi đâu buồn đến vậy
em một phương còn anh một phương

chiều hắt qua song cửa!ốm buồn
gối lá vàng phiêu lụy mòn trông
khúc khích nắng về ngang đầu ngõ
lòng nghiêng theo ráng nhuộm đằng đông

em bước qua đời anh sớm mai
bao nhiêu năm câu ngắn câu dài
bao nhiêu tơ lụy choàng cổ tích
soi một cung trầm rêu xám tay

đuôi mắt viền cơn mê bấp bênh
lòng anh lú lẫn nhớ rồi quên
chiều nay chợt nắng tràn qua ngõ
trời rộn heo may chìm khói lên.

Lê Hát Sơn

mây trắng vô thường

 

khói sóng mờ tan chiều trở rét
đưa tay hái những sợi rong buồn
tôi về tay buốt ngày mỏi mệt
một mảnh đời riêng che khói sương

em đi bỏ lại sầu tê tái
một nửa đời hư gửi lại trần
hắt hiu trong cõi ngày thơ dại
rơi xuống thành ngàn cơn gió câm

đời sống nhiều khi buồn muốn khóc
đành ngồi mà nhớ những tàn phai
vít bóng thời gian tràn đáy cốc
chờ những cơn say mộng ngút dài

rồi ngày cũng lặng im như tượng
về mà nhặt nhạnh bóng mù sương
tôi thấy gì đâu ngoài tuyệt vọng
có chăng mây đã trắng vô thường…

nguyễn minh phúc

 

LỤC BÌNH HẠ UYÊN

 

Giữa màu trăng sáng trong hồn gió
Con đợi ba về hạ uyên nguyên
Bao năm biệt xứ sầu không ngớt
đau nhói lòng theo mỗi khúc đường

Từ lúc quê nhà cơn bão rớt
Ba đã không về vuốt mắt con
Từng nhát búa gào lên khẩn thiết
trên nắp quan tài tiếng đinh rên

Ba đã đoạn trường không trở lại
Cho trọn tình con dẫu một lần
Hai tay ba bẻ đôi giọt lệ
lời thơ ụa máu sau chấn song

lời thơ ba viết là di chúc
vọng mãi đời sau tiếng búa buồn
Còn lại thời gian là nỗi nhớ
theo ba đi hết quãng đời còn.

QUAN DƯƠNG

NGƯỜI ĐÀN BÀ CÔ ĐƠN

 

 

Người đàn bà chưa học hết lớp ba
Hai chữ “yêu anh” đã đầy trang giấy
Bốn phép tính gặp eo, nỡ làm khó vậy
Dãy số cuộc đời còn  thiếu một số không

 

Người đàn bà ngày đợi đêm mong
Con vô chủ, không tu mà hiền y Phật
Ngồi giữa chợ vá mảnh đời lây lất
Không dám trách trời, chẳng biết giận ai

 

Người đàn bà chân thật như nắng mai
Dây chùm gởi bò quanh sạp chợ
Quả ớt bó rau khóc thầm duyên nợ
Cỏ quanh hè cứ thế lại xanh hơn

 

Người đàn bà gánh cô đơn về phía hoàng hôn
Nhà không số, đất không nghiệp chủ
Chưa biết mặt cha, đẻ không nhờ bà mụ
Rớt dưới gầm cầu gọi ếch nhái bằng cha

 

Người đàn bà dễ vỡ như một cành hoa
Cuộn trong kén cả đời không hóa bướm
Chuyến xe đời,  giấc mơ chiều trễ muộn
Thương tấm chân tình đắp hụt phía sau lưng.

 

Nguyễn Tam Phù Sa
Sài Gòn 08.7.2017