TẶNG H.H

TẶNG HH.

Còn quê đâu nữa mà về
Chỉ còn lại những não nề. Phù vân
Chỉ còn lại tiếng chuông ngân
Rung trong tiềm thức mỗi lần nhớ quê
Cầu tre – lắc lẽo – câu thề
Không nên danh phận – không về cố hương…

TIỄN NGƯỜI ĐI…

Người đi về cõi vô cùng
Người đi về nẻo chập chùng mây bay
Ta còn đây trắng hai tay
Công danh phù thế – tháng ngày mộng du
Ừ thì tình đã thiên thu
Còn chăng cuối dốc sương mù. Bặt tăm
Đường xưa lá chết lặng thầm
Ta về đốt nén hương trầm. Nhớ nhau…


ĐÊM KHUYA PHỐ NÚI..

Chênh chếch đầu non bóng nguyệt tà
Người về bỏ lại một mùi hoa
Người về áo lụa rung trong gió
Dáng nhỏ trên đường xa rất xa

Ta đứng bên đường mắt dõi theo
Bóng người mất hút – đêm trong veo
Trở về phòng nhỏ cài then lại
Một đóa hoa quỳnh ai đã gieo

Giấc ngủ không về trong đêm nay
Hình như ta cũng đã vừa say
Không say vì rượu – say vì mắt
Đắm đuối ai nhìn khi chia tay…


TRI KỶ…

Người gởi tặng ta bình rượu quí
Uống cho vơi bớt những cơn sầu
Tặng ta người bảo là tri kỷ
Rượu uống say mèm sẽ hết đau

Tỉnh ra mới thấy buồn hơn trước
Đời tặng nhau bằng những vết dao
Tỉnh ra mới thấy đời ô trược
Sâu thẳm trong hồn những nỗi đau

Người vẫn bảo ta là tri kỷ
Ta gọi người là hảo tri âm
Phương trời xa lắc – tình thi sĩ\
Bão nổi lên khơi đợt sóng ngầm…

Hồ Chí Bửu

Advertisements

hình dung điều không tưởng

gió cào xước mặt ngày xanh
bão cuồng mây rụng đành hanh cõi người
run thân rách toạc ngực đời
rạng đông mê sảng ngậm lời… cầu siêu

ngữ ngôn bỡn cợt chơi liều
định thần khóc ngất mỹ miều hồn chưa
đói hương nhang khói sao vừa
môi hôn rướm máu
nụ xưa phai tàn

hư linh vang tiếng cười khan
trần truồng mộng tưởng
nồng nàn mãn khai
nâng niu một đóa trang đài
mân mê khát vọng
trắng ngày tay không!

khaly chàm
đêm tp tây ninh 9/2018

ĐI BÊN EM MÙA THU PARIS

Tặng Xuân Thao và Thu Phong

Bây giờ Paris trời vào thu
Lá vàng rơi nghiêng Luxembourg
Sông Seine lửng lờ soi Pont Neuf
Lòng anh bên em vờn sương thu.

Mùa thu Paris trong mắt em
Trời mây xanh lam trôi êm đềm
Apollinaire ơi mùa thu chết
Mà lòng anh nào đâu quên em!

Ga Lyon buồn thu Paris
Đời buồn mênh mang làm chia ly!
Lòng anh trang thơ Cung Trầm Tưởng
Em còn hoài thương lệ hoen mi !

Tháp Eiffel lặng nhìn …Bohemiens
Tóc xõa rượu say hồn đau điên
Thu trầm âm chiều Montparnasse
Anh mơ Paris…theo chân em !

Anh vẽ thu về trong mắt em
Thu Paris mi cong nhung huyền
Em ơi! Con đường vàng thu đó
Có lòng anh sánh bước bên em…

Đi bên em mùa thu Paris
Lòng anh say phồn hoa kinh kỳ
Thu Paris! Anh làm Thi sĩ
Say thu vàng bay …Ô mê ly !

TRẦN THOẠI NGUYÊN

NGỌN NẾN MUỘN CHO TÌNH NHÂN

…tôi nhớ những bài thơ mênh mông viết xuống…mượn người này mà viết về người kia…những lời nào bay lên những lời nào đậu xuống…một người này đang chiếm chỗ của một người khác…nhẹ nhàng mà sâu lắng… Tháng Giêng Đâu Đó Một Bờ Môi…và bây giờ là tháng chín…
TUONG TRI.COM rất vinh hạnh được nhà thơ ( nhà văn) Phạm Ngũ Yên ưu ái.
Xin cảm ơn anh và trân trọng giới thiệu cùng thân hữu.
Muốn có những tác phẩm của tác giả Phạm Ngũ Yên như: Tháng Giêng Đâu Đó Một Bờ Môi (thơ) . Đi Qua Mùi Hương Ngải, Hoa Bluebonnet Cho Hai Người,Chăn Gối Ngày Về ( tập truyện ) xin liên lạc với tác giả qua đc sau:
Ngoài những bản dành riêng cho thân hữu và những ai liên quan đến tác phẩm, quý độc giả có thể tìm mua trên Amazon.com.
Hoặc muốn có chữ ký của tác giả, xin gởi chi phiếu 15 Mỹ Kim về địa chỉ: 1807 Heatherglen Ln. Austin TX 78758, hoặc e mail:
pham_ngu_yen@yahoo.com

Cơn mưa rủ chiều ra phố
Con đường còn lại hàng cây
Vai ai cũng gầy như vậy
Bàn chân chưa biết ngậm ngùi

Cứ tưởng quên là khỏi nhớ
Nhưng sao vẫn thấy nụ cười
Chiếc gối phòng đêm lạnh mở
Không ngờ vương sợi tóc quen

Giữa hàng khuy áo hồn nhiên
Ai đã dụi đầu trốn rét
Giữa đôi bờ môi xanh mét
Bỗng hồng đóm lửa mười năm

Điều gì từ một ngày câm
Tiếng ai gọi về xa thẳm
Biển ơi mùa này mặn lắm
Không còn nhịp sóng xanh xưa

Em qua nhan sắc cuối mùa
Nhưng sao vẫn còn rù quến
Để mãi con thuyền nhớ bến
Để người khát một vòng tay

Vũng Tàu mùa này mưa bay
Em đem gió về nhốt kín
Căn phòng một thời im nín
Ngọn đèn thức suốt đêm thâu

Điều gì từ một nỗi đau
Rớt trên tháng ngày tất bật
Trái tim quá nhiều thương tật
Vẫn là ẩn số bao la

Em từ giấc ngủ hôm qua
Sáng nay tháng mười lộng lẫy
Mùa thu như còn giận lẫy
Chưa vàng nên lá run run…

Cuộc đời không đủ bao dung
Không cả bờ vai để khóc
Em qua một mùa sinh nhật
Thấy lòng cũ một dòng sông…

Đêm nay giữa đường phố đông
Tình cờ vừa nghe ai hát
Là cơn mưa phùn đậm nhạt
Hay lời cháy bỏng dùm nhau?

Giữa hai hàng đèn lao xao
Thắp lên nỗi buồn quyến rũ
Đâu rồi mùa thu rất cũ
Ướt mèm nỗi nhớ về nhau

Những giọt lệ đời lớn lao
Chảy ngược vào tim đau nhức
Bởi một tình yêu đích thực
Sẽ đi đến hết chặng đường…

Phạm Ngũ Yên

chạm

Sầu ở lại một đêm cùng bè bạn
hát cùng nhau những xưa cũ một thời
hát hay khóc lúc tương phùng cộng nghiệp
những mảnh đời tan tác chạm khi trôi…

Khi anh chạy xe về qua phố rộng
rất nhớ em người gái nhỏ chiêm bao
lúc ta chạm vào nhau ngày đã cạn
mà bình minh còn trốn biệt phương nào?

Thời ta sống những điên cuồng u uất
bàn tay không, con chữ cũng bằng không
chỉ còn lại những bờ vai bè bạn
và tình riêng chia sẻ với môi hồng…

Chạm vào nhau chạm vào nhau run rẩy
em đừng buông anh đã đủ u sầu
bạn đừng vội ra về khi khúc hát
với rượu buồn đang lau mắt cho nhau.

Nguyễn Đình Bổn

Bờ vực mộng

Gửi H. Một thiếu phụ vừa duyên dáng vừa nhu hòa dễ mến

Kìa em nòi gấu ngựa
Vùi ngủ suốt ngày đông
Ta vốn nòi ngông tặc
Đuổi em chạy lòng vòng

Sương cuộn mù dốc gió
Ta cõng em ngùi ngùi
Vô tình môi em ngọ
Chúa nhìn ta cười vui!

Nụ hôn ôi quá mỏng
Sao ướt mãi đời nhau
Đêm gối đầu xác chữ
Đắng từng hạt chiêm bao

Nước xanh nức một dòng
Một dòng xanh mặc thẳm
Ta con thuyền úp mặt
Đằm vết chém trăm năm…

Vẫn hoài chim cánh cụt
Ta bơi suốt long hồ
Bên kia là bờ vực
Trổ ngàn đóa rêu khô.

LÊ SA

BÓNG TA THÊM TUỔI

trăng có hờn không
ngàn năm cổ mộ
một nguyệt long đong
một ta ngủ mớ

đi quanh cõi mộng
thoáng chốc bạc đầu
đi quanh tuổi ngọc
vuốt mặt trăng rầu

đời như vô tận
mà đêm cứ dài
ta ngồi với bóng
chuốc một cốc đầy

trắng tinh ký ức
nhọc nhằn đã cam
cõi lòng đau nhức
bóng nguyệt thu rằm.


ÂU THỊ PHỤC AN.

SÀIGÒN

giữa hào lũy còn chờ nhau mấy bận
nghe hoài nghi lên tiếng gọi thưa
khi đứng dậy cũng chừng như thế tận
hồn ta đau em đã hay chưa

nguyền trở lại, dù tình em trống vọng
cùng chiêng khua nô nức hội người
ta lảo đảo giữa tiếng mình lạc giọng
trọn cùng em đầy buổi hội vui

còn trong anh bao mặt trời oan nghiệt
hồn em trong còn chút trăng soi
đất vẫn ấm không biết gì chia biệt
từ môi nhau có tạ được ơn trời

em hãy đến một lần rồi bỏ chạy
kiếm cung này đà thất thủ quay lưng
giữa tăm tối mắt trừng em có thấy
nhớ cùng anh ôm phút rộn bừng

tình hãy trọn trong nhau này lần cuối
vì nay mai có nhớ đã vô ngần
khi từ biệt anh còn chi tiếc nuối
em còn gì giữa trắc trở vong ân

Nguyễn Đức Bạt Ngàn

NGHE MƯA CHIỀU HẮT QUA KHUNG NHỚ

nhớ Khanh một góc Bờ kè
một hiên mưa tạt.một tê điếng hồn
tháng mười sắp chắp cánh hương
dấu mi sũng nước vắt nguồn chân mê

một cơn khát lạ ùa về
một hoang tửu ngậm khứ si giả hồng
em như chim khách thuộc lòng
diễn ngôn cầu hạnh qua dòng phù sinh

nhớ Khanh một góc-xưa-tình
chiều tuôn mái gió lặng thinh chỗ ngồi
đời rao bán những buồn vui
còn ta rao bán Bùi ngùi chia hai

văn chương ấn nét vẽ ngời
in sâu Tâm Nguyện một đời dở dang
cuối cùng biền biệt mất tăm
ai gìn giữ.ai cưu mang phần hồn?

sánh gì một cuộc càn khôn
sánh gì cái mất.cái còn.xưa.mai
sót trong nhau hảo nguyện này
ai ráng giữ.ai cố bày.chia đau

đường dài sao xuể bể dâu
lòng đầy vơi há nguyên màu tín.si.
nhớ Khanh một góc Bờ kè
hình như mưa đã quăng về phía Khanh…

trong muôn trùng nhớ

trong muôn trùng nỗi nhớ
tôi gọi khẽ tên người
nghe chút gì vụn vỡ
mưa giăng đầy hồn tôi

người về chưa buổi ấy
theo dấu mù chim bay
mà tôi còn đứng đợi
ướt một trời thu phai

đường trần gian quá ngắn
không che nổi phận người
nên tôi giờ thinh lặng
nghe tiếng buồn rụng rơi

…mai sau em còn nhớ
có lần nào yêu tôi
xin gửi tình dang dở
vào bóng chiều phai phôi…

để tôi còn mê mải
dõi bóng mình trăm năm
nghe cõi tình sương khói
trôi theo vết lăn trầm…

nguyễn minh phúc