CHIỀU ĐƯỜNG THI

“em gầy như liễu trong thơ cổ
anh bỏ trường thi lúc thịnh Đường”
…nguyên sa

anh cau có nhận ra điều tan vỡ
như cau xanh rồi xa lánh trầu không
như miếng vôi thôi dan díu môi nồng
anh khánh kiệt thật rồi…bao yêu dấu

chiều thinh khiết mùi thời gian hư ảo
anh dầm mình theo bóng nhớ em xa
câu Đường thì ngấm nỗi sắt se…và
anh đau đớn nhận ra Chiều-Có-Thật

không giấy trắng cũng chẳng cần bút mực
anh thả thơ lên khoảng lặng nghìn trùng
liệu có chữ nào rớt chỗ em không
anh hỏi vậy rồi băn khoăn:thôi kệ !

cuộc sống vốn xoay quanh nhiều trắc trở
nhiều bất ngờ không định dáng định tên
chiều Đường thi thích Lý Bạch ngông nghênh
thương đứt ruột cánh hạc vàng Thôi Hiệu

anh đang sống giữa kỷ nguyên ảo diệu
với bao điều “không thể”vẫn rõ bâng
chỉ thua một người.là em đấy.biết không
tình vốn vậy và lòng người vốn vậy

anh hơ tay lên chiếu vàng run rẩy
chiều Đường thi lay lắt thấu tâm can
buồn xốn xang trong cái nhớ hổn mang
câu thơ cũ sao nỗi tình rất mới

chiều-Đường-thi anh rùng mình khắc khoải !

LÊ HÁT SƠN

Advertisements

ƠI TÌNH… .

ơi mưa có hạt qua đâu
mà trong khóe cả mùa ngâu chực chờ
mưa nào phải đã bây giờ
mà cầu ô thước hiện mờ trong sương

**
cầu ô thước gãy uyên ương
ơi ngưu lang chức nữ tương tư hoài
để mây lặng lẽ đông đoài
hai phương trời mộng trong ngoài chiêm bao

**
hai phương trời mộng hư hao
bướm vàng bờ giậu đành ao ước tàn
ơi lan sao khép hương ngàn
chi cho điệp giấc ngủ làn mong manh

**
điệp bờ cỏ giấc thiên thanh
nghe chuông chiều gõ long lanh giọt buồn
nghe tiền kiếp gió ngọn luồn
ơi đông chưa giá buốt nguồn dường đang

**
ơi trăng khuya dải lang thang
tìm ngơ ngẩn dấu sáo sang ngang ngày
tìm ngơ ngẩn buổi lạc bầy
sóng dâng trắng khói đổ đầy biển dâu

**
sóng dâng trắng khói mắt sâu
môi từ ly
chợt thốt câu
ơi tình… .

PHẠM HIỀN MÂY

Người Đi Chưa Tới Ngày Xưa

Thưa em tình đã nhạt màu
Ta xin gói lại cất vào trong thơ
Đường chiều có gã cù bơ
Lang thang cù bất vu vơ cù lần

Tim gieo nhịp lẻ sai vần
Lạc tình xa lạc cả thân phận này
Ánh vàng lướt dọc chân mây
Cánh đồng xanh lỡ ngậm đầy hoàng hôn

Quay lưng chạm trán nỗi buồn
Xô buồn bất chợt buồn hơn bao giờ
Người đi chưa tới ngày xưa
Ngoảnh trông bóng xế còn đưa bóng tình

Dưới đèn chữ tợ hàng binh
Lòng như giấy rách còn vinh quang nào
Vun giồng ướm hạt ca dao
Đồng quê nay cũng lao xao một tuồng

Hụt chân bồi lở vịn nguồn
Gieo vui chờ gặt vãi buồn chờ khuây
Đêm đêm tình đứng trên tay
Mượn thơ vá chiếc áo ngày vàng xưa!

Lưu Xông Pha

Buổi sáng

Dậy muộn trời đã rạng
Thảnh thơi thật ấm lòng
Cưỡi ngựa què ra quán
Nắng vàng như mật ong

Này chú bé hành khất
Túi còn dăm ba đồng
Này cụ già vé số
Mua vài… tỷ hoài mong

Này cô em tiếp thị
Khoe má đỏ môi hồng
Phận nghèo lên phố lớn
Bán chân dài đít cong

Này bác thương binh cũ
Hát chi mà não lòng
Mắt mù hai tay cụt
Lê lết đời long đong

Xong ly cà phê đắng
Ta về hai tay không
Sài gòn nắng như lửa
Mơ một ngày bão giông!

NGUYỄN ĐÌNH BỔN

MẮT HUẾ

Xuôi quân ra Huế mùa khói lửa
Cố đô giặc phá nát nội thành
Mậu Thân ghé thăm chưa kịp hỏi
Tôn nữ khăn sô quấn tóc xanh

Thần kinh phủ kín màu tang trắng
Vỹ Dạ nhịp chèo khua đêm nay
Đêm nay thủy thần (*) qua sông vắng
Da diết thèm nghe khúc Nam Ai

Trường Tiền gẫy nhịp năm sáu-tám
Chợ Đông Ba máu nhuộm đỏ đường
Mạ (**) chết rồi trong cơn biến loạn
Khóc chiều ni tím bóng mây giăng

Trở lại Huế – sầu chi rứa Huế
Phú Vân Lâu – O đợi – O chờ
Hương Giang xơ xác ngày dâu bể
Hồn ta đau điếng với câu thơ

Lính tráng đánh trận hề mệt nghỉ
Súng – giày saut – nón sắt – ba lô
Vai gánh nặng hồn thiêng sông núi
Trả nợ núi sông hết một đời

Ta nhớ quê cha mưa rất Huế
Xối xả mù trời đất Thừa Thiên
Ta nhớ tháng mười mưa rất khẽ
Cứ se se lạnh ngực O mềm

Xuôi quân ra Huế mùa bom đạn
Thương hoài – thương mãi mắt O buồn
Nhói lòng ta giã từ mai sáng
Lệnh Chiến đoàn (***) tiếp tục lên đường

Linh Phương

(*) :Thủy Quân Lục Chiến còn gọi là Thủy thần mũ xanh..
(**) : Mẹ.
(***) : Trước Thủy Quân Lục Chiến thuộc Bộ Tư Lệnh Hải Quân, có 2 Chiến đoàn là : Chiến đoàn A tức Chiến đoàn An Dương Vương và Chiến đoàn B tức Chiến đoàn Bắc Bình Vương. Sau TQLC tách khỏi Hải Quân thành lập Sư đoàn trực thuộc Lực lượng tổng trừ bị của Bộ Tổng Tham mưu QL.VNCH. Lúc này TQLC có 3 Lữ đoàn ( tên cũ là Chiến đoàn ) là : Lữ đoàn 147 – 258 & 369.

Huyền Tôn Nữ Thu Hương

Nhớ bạn Chuck Coupton và Huyền Tôn nữ Thu Hương

Gió se tóc loạn
ngậm ngùi
Hương ơi!
còn đứng tiễn người
vẫy tay

Gió mùa thu
lạnh phương này
Trời mùa thu
cũng chất đầy tháng năm

Nhớ người
đốt thuốc ăn năn
Hương ơi!
cố quận chiều trăng
nhớ người !

NGUYỄN HÀN CHUNG

Trung học Cường Để- Qui Nhơn
1969

BÀI HÁT TRỞ VỀ

Da đã mồi ư? Râu, tóc bạc
Một ngày rỗng tuếch bóng tre lu
Bầy chim sẻ đói trên cành nát
Lũ gió bay, tung những xác mù

Ta đã tàn, như rơm rạ sứt
Lửa nào thiêu vội ý thơ khô
Tro bay trong tiếng chuông vàng đứt
Trang sách nhô lên những nấm mồ

Con trùn giũ đất co thân giẫy
Lũ kiến nào bu bám nỗi đau
Máu chảy quanh đời, ôi, máu chảy
Bao giờ ngưng? mãi tận ngàn sau?

Đất trời đã mỏi màu mưa nắng
Nhân thế trồi lên xác tượng buồn
Nhân thế, sao mùi âm khí nặng?
Trăm năm trắng toát một màu xương

Nhiều lúc chả cần chi trí não
Ta quên hết thảy một sơn hà
Ta nằm, đúng nghĩa tên vô đạo
Mà lạ, không quên được tiếng gà

Tiếng gà buổi sớm như là của
Chính mẹ ta khêu, thắp sáng đèn
Bếp lửa, lớn lên từ bếp lửa
Cơm sôi tiếng rộn, có nào quên!

Ta đi, mặc kệ đời đưa đẩy
Có xác thân nào không gió mưa
Từng ngón tay khèo sông núi dậy
Đời người vón lại một cơn mơ

Ta đi, là đã quay về lại
Tiếng khóc ban đầu ta cất lên
Hỗn độn hồ đồ khôn với dại
Chảy tràn trong nhớ nhớ quên quên

Ta về, ta hát vang rừng cũ
Rêu rỉ thành dòng cho đá xanh
Ta liếm vết thương bầm giấc ngủ
Nghe nghìn năm thở, vụt qua nhanh.

nguyễn lãm thắng

Ngắm Trăng Khuya

Không ai ở Mỹ ngắm trăng khuya. Tôi, nửa đêm, xong việc trở về, ngồi nép bóng cây nhìn bóng nguyệt, nhớ. Trời ơi nhớ bóng trăng quê!

Bóng trăng quê tắm trong dòng suối, phơi áo lụa vàng mỗi lá tre…Chừ, đã làm sao? Mây chắc tụ? Hay tay ai đó nỡ lòng che?

Ngồi nghĩ miên man, rồi hết nghĩ. Muôn năm không kín vết thương lòng. Nhớ xưa lán trại nhìn khe cửa, trăng khóc…người ơi! Trên núi sông!

Tôi đứng dậy đi, trăng bất động. Rồi xe lăn bánh. Bóng trăng tan. Trước tôi, thành phố, đèn giăng mắc, ai nhớ làm chi bóng nguyệt vàng?

Tôi khuấy cà phê mà tưởng khuấy / lòng tôi. Tan nát mảnh trăng khuya! Muôn năm…cơm áo, đời như bụi…mai mốt, tàn tro…gió thổi về?

Trần Vấn Lệ

những giấc mơ nhòa

có thể anh suốt một đời vô vọng
tìm em hoài như đuổi một cánh chim
tình ta nhỏ mà đất trời thì rộng
hỏi làm sao anh cứ mãi đi tìm…

em xa quá bàn tay anh không tới
núi thì cao mây trắng cũng xa mù
để nhiều lúc trong mơ nhòa anh đợi
cõi tình nào đau buốt chạm thiên thu

khi đời sống đìu hiu thì đã muộn
một mình anh treo thập giá đời mình
trái tim xưa có lẽ giờ mục ruỗng
giấc mơ buồn dang dở một làn đinh…

và em nữa trong đời anh bất hạnh
chắc một lần ngồi nhớ thuở xưa xa
may mà em không tin vào ảo ảnh
nên xa anh giấc mộng đã không nhòa…

nguyễn minh phúc

MỖI VÀ MỘT

Mỗi đoạn trường – Một câu thơ
Cơ man tự tại vô bờ ước mong

Mỗi hạt bụi – Một dòng sông
Hoài nghi gạn đục khơi trong lấy mình

Mỗi chồi xanh – Một hành trình
Phiêu linh hai mảnh phù sinh đất trời

Mỗi nụ hôn – Một trò đời
Chòng chành mưa nắng đứng ngồi bập bênh

Mỗi sợi tóc – Một mũi tên
Dài hơi theo gió đi quên lối về

Mỗi đồng xu – Một lời thề
Tám phương dồn hãm bốn bề trùng vây…

NGUYỄN LIÊN CHÂU