Tình Yêu Không Cũ

 

 

Đã cuối tuần rồi. Lại hết tuần
Chuông Nhà Thờ đổ đón hoàng hôn
Có người con gái đi xưng tội
Trước Chúa, nàng thưa: Con Nhớ Thương…

Trước Chúa, trước nàng: Pho Tượng Đá
mà sao như có trái tim hồng?
Trái Tim Của Chúa, nàng yêu quý
cũng Trái Tim Nàng…một đóa Trăng!

Tất cả, chỉ là tôi tưởng tượng
một người con gái cúi đầu thưa
một pho tượng đứng nhìn chăm bẳm
Một Thế Gian Đầy Một Ước Mơ!

Nhiều người làm thơ để có bài
Tôi làm thơ chỉ nhắc về ai…
Một người không quản gì mưa nắng
Nhưng có tấm lòng Nhất Độ Mai!

Tôi biết người ta tới tuổi hồng
…thì người ta phải bước theo chồng
Gái khi khôn lớn đều như thế
Từ đó tôi nhìn mãi bến sông…

Đã cuối tuần rồi, cuối tuần nào
Rất là xưa nhé giấc chiêm bao:
Núi sông tôi đã bao lần vượt
…mà gặp lại người…chắc kiếp sau?

Có những bài thơ làm-cho-mình
Làm rồi xếp cất, mở ra nhìn…
Bao nhiêu năm tháng không cần tính
Chỉ biết Tình Yêu Mãi Mới Tinh!

Trần Vấn Lệ

Advertisements

nghe mình rong rêu

 

đêm về gõ cửa
ôm đời phù hư
một vầng trăng ứa
ánh vàng tương tư

chỉ còn giọt lệ
rơi giữa đời nầy
con trăng nằm kể
với làn mây bay

từ muôn tiền kiếp
mưa bụi phận người
đôi vầng nhật nguyệt
tan vào kinh thư

về chơi với núi
nghe đời héo khô
môt lần chợt ngộ
mây tràn hư vô

nẻo về mờ khói
sương trôi mịt mùng
đường trần mê mải
bao giờ cáo chung

còn chăng cuối dốc
là những tiêu điều
tôi ngồi cô độc
nghe mình rong rêu

nguyễn minh phúc

 

THƠ LÊ VĂN TRUNG

Tôi – con vượn hú bên bờ mộng

 

Trời đất mang mang sầu vợi vợi
Phương người mây trắng nhuộm chiều phai
Tiếng con vượn hú bên bờ mộng
Rụng lá hoàng hôn lịm bóng ngày

Tôi trôi theo với chiều đang xuống
Nối những cơn mơ đã úa vàng
Nối những cuộc tình phai huyễn mộng
Nối những màu xưa nhạt phấn hương

Tôi trôi như bóng đời trôi giạt
Những bến bờ em, những lở bồi
Vườn cũ xanh rêu lòng thiếu phụ
Lệ tình thiên cổ lạnh trên tay

Tôi trôi theo bóng mây hoang đường
Đất trời vợi vợi buồn mang mang
Như con vượn hú bên bờ mộng
Gọi mãi thiên thu lạnh núi ngàn.

                 

 

Tôi Về Tìm Lại Lòng Xưa Cũ

Tôi về từ buổi em vừa mới
Quần lụa khăn hồng sang bến xuân
Thuyền xưa có lẽ không quay lại
Sông lặng buồn trôi chảy một dòng

Tôi về từ độ hoa vườn cũ
Ủ cánh hương thầm tan cuối đêm
Tôi nghe từng bước tình xa vắng
Chạm xuống sương trăng vỡ bóng mình

Sao tôi thương quá con đường nhỏ
Thuở áo tình bay nắng lụa vàng
Sao tôi nhớ quá ngày thơ dại
Thuở phượng vừa phai thu chớm sang

Tôi về tìm lại lòng xưa cũ
Tìm bóng hoàng hôn trong mắt người
Để hiểu ngày xanh qua vội quá
Để ngùi thương một thoáng đời vui

Tôi về ngồi tựa tường rêu lạnh
Ngẫm dòng đời như một phiến mây
Mây tan nghìn nẻo trời vô định
Tôi chìm tan trong cuộc tình hoài.

Lê Văn Trung

THƠ LƯU XÔNG PHA

Vũng Nước Ngày Xưa

Mai về tắm vũng trăng niên thiếu
Uống ngụm nhà quê trong giếng quê
Đồng quê dụi mắt lên cơn ảo
Đầu xóm cuối làng a với ê

Những hồn ma cũ bay tan tác
Gạch đá thừa trơ tráo soán ngôi
Nhà nhà hớn hở nhà văn hóa
Văn hóa bốn chân rậm rạp ruồi

Nhấp nhổm tường cao chôn xác lá
Xe cười ngựa mếu tướng bôi vôi
Sĩ co tốt cụp rêu vây pháo
Voi khóc đảo xa rụt mất vòi

Mai về ai cấm ta về được
Chống bút nhìn quanh nước cháy rồi
Ai nướng ngày xưa trên đám khói
Còn đâu chim sáo thuở chơi vơi

Bóng dựng đầu non hình cuối bể
Cờ lau rũ rượi quét lưng trâu
Hồn ta một mảnh trời leo lẻo
Vũng nước ngày xưa đậm đặc sầu!

Lòng Xa Muôn Dặm

Năm tháng đốt niềm đau trong tâm tưởng
Rắc tàn tro bay về phía xa mờ
Ta nhảy nhót trên bàn chông số mệnh
Dấu đinh buồn chi chít sẹo trong thơ

Vuột nỗi nhớ rơi rụng dần bạn hữu
Ngoảnh mặt nhìn lối cũ lạc trong rêu
Ngày qua ngày bám vòng quay tan tác
Biết tìm đâu giữa thời đại phù nề

Nghiêng ly rượu lạnh vào lòng nhạt thếch
Luận kim tiền cao thấp sớm phân lô
Lầm than xóa chẳng dò ra dấu tích
Không còn ai giữ lửa chỗ mong chờ

Thong thả ngắm bữa tiệc đời sắp cạn
Vinh về đâu? Nhục thui thủi về đâu?
Tay xiết chặt sao lòng xa muôn dặm
Thì xem như ảo ảnh buổi ban đầu

Ôi vũng nước chân quê êm đềm cũ
Đám nhà cao hí hửng vọc mây trời
Hồn thấp xuống đầy lọc lừa tráo trở
Bia mộ đời vội khắc tuổi tên gian!

Lưu Xông Pha

VỀ LẠI RỪNG THIỀN

Thôi nhé ta về vui bếp xưa
Đời lang bạt đó, gió mây đưa
Phố phường náo động tâm cuồng loạn
Ta mất ta giữa khói bụi mù!

Thôi nhé ta về rừng tịch liêu
Sáng mai thức dậy tiếng chim kêu
Giọt sương xanh biếc hồn hoa cỏ
Chiếc lá vàng rơi động bóng chiều.

Bên suối nhành lan treo khóm trúc
Đá rêu sương lạnh tịnh tâm ta
Sự sống nhú mầm trong lá mục
Lòng Mẹ Thiên Nhiên mãi An hòa

Thôi nhé ta về vui bếp xưa
Tịnh tâm theo cảnh rừng hoang sơ
Lửa Thiền khơi lại: Vầng trăng sáng
Ta lại gặp ta trong giấc mơ.

Thôi nhé ta về! Mặc dại khôn…
Lửa Thiền rọi sáng đóa linh hồn
Thây kệ trần gian chiều nắng tắt
Một mặt trời đẫm máu hoàng hôn.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

ban mai còn lại vết xám mờ

 

bóng mây chiều cấu mặt ngày
rách bươm hương nắng mệt nhoài vá khâu
cây đời mỏi lạnh từ lâu
nhánh khuya níu bóng nghiêng sầu trổ bông

phố đen chớp cửa mơ mòng
nhốt trầm lặng đắng lưỡi cong vênh rồi
làm sao nhả khói ngoài môi
nghiêng chai khô giọt mồ côi hiện hình

dìu ta vào cõi u linh
ảo thân khóc ngất đẫm tình ái chưa
chút gì nhọn hoắt? xin thưa:
buốt tim một nhát cho vừa lòng em

cú ngày xanh mắt chờ đêm
ta ngủ mở mắt tị hiềm nhân gian
chân em khua nhịp điệu đàng
khiến ta nhắm mắt mộng tàn tận rơi.

KHALY CHÀM

 

TA NHƯ

 

Nào phải đâu vó câu
Chỉ là mành khua nhau
Những âm thanh buồn bã
Rớt thành hồ mắt sâu

Ta như con ngựa khều lóc cóc
Bên tàu.. lá mướt hãy còn xanh !
Chuyến xe thồ.. giờ sợ dốc
Có tháo gông.. nào khó thể phi nhanh!

Bản hùng ca, ngựa bổng nhớ về biên ải
Màu rừng xanh đã rờn rợn vây quanh
Đường gươm đao cũng hóa nhiều hoang dại
Ta ngại ngùng một thuở đã niên thanh

Những người lính cùng thời chiến sử
Còn lại gì trong mỗi bước nghi dung
Ta nhớ gì trong những điều quên lãng
Vết sẹo nào tàng tích của chiến thương

Ai về từng vẻ y nhung
Thương trong loạn lạc kiếm cung buổi nào

hoa nguyên

MỘ THƠ

Lá bắt đầu rơi. Thu bắt đầu…
Lòng sông có lẽ rất là sâu?
Chiều êm đến nỗi cây không động
Bắp trổ cờ thơm đến bãi dâu…

Còn cánh đồng xanh còn chút nắng
Bầy cò biết tối, rủ nhau bay
Khói lam, Mẹ chắc đang nhen lửa
Một góc quê xưa, nhớ, cảm hoài…

Mà lắm người đi không nhớ đến
Hay là bờ bụi ngủ rồi quên?
Vào Thu lá chớm vàng rơi xuống
Mẹ chái hiên nhà mắt ngó lên…

Thu mỗi mùa qua, chẳng một mùa
Thời gian Xuân Hạ cuộc thi đua
Sau mùa Thu sẽ mùa Đông nữa
Gom lá vàng nhìn tưởng mộ Thơ!

Cô bé vườn cau đi nhặt trái
Gọi nghe tha thiết Ngoại không ời…
Lâu nay quên nhắc vườn cau nhỉ
Ai đó xa rồi mấy biển khơi!

Trần Vấn Lệ

Đà Lạt Trọn Đời Ta Rất Thơ

Mỗi bước theo nàng một bước thơ
ai yêu mà chẳng thế bao giờ?
Từ muôn tiền kiếp ai nào biết
một chút duyên từ ngọn gió trưa…

Một chút duyên bay chéo áo dài
ai từ cô bé áo mơ bay
mà bài thơ nhỏ không rơi rụng
khi lá vàng rơi mưa nắng phai!

Một chút hờn che nón lá nghiêng
chỉ che cho bớt nét nhu hiền
chớ ai tình thật là cô gái
năm cuối trường xưa không thể quên!

Không biết bao năm nhớ mãi về
hai cây khuynh diệp góc trường quê
dĩ nhiên phố thị chừ qua đó
cây nỡ nào ai đã đốn đi?

Nghĩ thế để nghe còn quý mến
còn thương biết mấy gót chân nàng…
Ngô Phù Sai trước kim liên tạc
mình dặm trường xa mây vương vương!

Này ai cúi xuống cho hôn nhé
mái tóc nằm trên vai gió đùa
năm ngón bàn tay thơm ngát hỡi
Hoa Quỳ – Đà Lạt, trọn đời Thơ!

Trần Vấn Lệ