Hư ảo trăng

Hư ảo nào như hư ảo trăng
Em đàn cung nguyệt hát cung vân
Ta về đúng lúc đêm đang tới
Tìm thấy trong thơ chiếc nguyệt cầm

Hư ảo nào như hư ảo mây
Em cười trong nắng, áo trong tay
Thơ trong tà áo, em trong gió
Ta nhớ mơ hồ mây trắng bay

Hư ảo nào như hư ảo em
Tiếng cười khua động những thân quen
Đời xưa ta nhớ mây tiền kiếp
Còn lúc bây giờ ta nhớ em

Hư ảo nào như hư ảo ta
Xòe tay năm ngón động âm ba
Nhìn quanh bất trắc cao thành núi
Đứng tựa vai làm tri kỷ xưa

Hư ảo nào như hư ảo trăng
Trời đưa ta tới chỗ em nằm
Em như huyền hoặc, đời như mộng
Ta ngả lưng làm một giấc trăng.

Nguyên Sa

 

Advertisements

trầm

 

mầu xưa lại nhuộm non Tề
rừng phong hốt gió gửi về hư không
áo thu thả ướt một giòng
mù sương cánh hạc lá hồng cổ thi

ngõ mưa rét mướt thành trì
rêu phong vách đá còn ghi mấy lời
hôm nào có kẻ dạo chơi
vào non bỏ lại thôi rồi tiếc thương

mầu em khép mở khiêm nhường
tiểu thơ ngày nọ yêu đương xuân thời
buổi chiều vàng ánh dương rơi
rèm hoa vén mộng ơi hời mộng lên

có chàng trai học xóm bên
một hôm qua phố hỏi tên cùng người
thanh bình em nhớ ra rồi
nhớ thu ừ lại nhớ không nguôi thu à

mầu xưa còn chút nắng pha
tô tà áo lộng bay qua hiên nhà
ngẩn ngơ vào rồi lại ra
trầm hương thuở nọ còn là mơ thôi

pham quang trung

DẠO KHÚC 9

Tôi không còn đồng bạc nào
đặt lên bàn tay
người bạn ăn mày
ngoài chút ảo mộng
với chút tình phai…

Tôi không còn hạt lúa nào
cho cánh chim đói khổ
bay về đây từ chốn xa xôi
bay về đây chờ đợi
bay về đậu trước túp lều tôi.

Sương lạnh đầy trời
xin vào sưởi ấm
này cánh chim đói khổ
ăn mày lạc loài.

Ta đốt ảo mộng
thắp sáng tình phai…

Nguyễn Quang Tấn

LẠI THÊM LẦN HỘI NGỘ GIỮA CÕI TẠM NÀY

 

 

Bạn hãy mở giùm tôi ô cửa ở ngoài kia
Nắng đã luống tuổi cùng da mồi tóc bạc
Trọ cũng lâu giữa cõi đời sương tuyết
Chinh chiến yên lâu sao chưa thấy bóng ai về?

Đường chiến binh lao xao rồi bặt tiếng
Máu cùng xương phơi trải  khắp sơn hà
Vậy mà với lời thề năm xưa ấy
Vẫn còn đây vai nặng chốn bôn ba

Bè bạn đâu những người muôn năm cũ
Thoát dần vơi theo nến lụn, nhang tàn
Thôi vậy nhé, còn đây chung rượu lạt
Những nụ cười hóm hém buổi hợp tan!

Ta lại về đây, chốn trọ này sang chốn trọ khác
Tuổi liêu xiêu còm cõi dắt dìu nhau
Biết rồi sẽ quanh đây nhiều chinh phụ
Non nước mịt mờ , bờ bãi tận đâu đâu…

Đứa còn khỏe hôm nay siết tay thằng yếu nhớt
Ráng nghe mày, còn chút nắng ở ngoài kia
Liệu đủ ấm trái tim người lính già bại trận
Đời chiến binh sống gởi thác quay về…

 

CHU THỤY NGUYÊN

NỐI ĐUỐC ĐỢI TÀN ĐÊM

Bên ánh nến võ vàng đêm hiện thực
Sao lòng em huyễn hoặc một vầng trăng
Sao không cháy bừng lên như ngọn đuốc
Để ngày mai còn lại chút tro tàn

Bao kẻ đứng quay lưng về phía biển
Lũ kình ngư ngạo nghễ nuốt trùng khơi
Hảo bằng hữu ngông nghênh làm giặc lạ
Dối lòng chi ru khúc hát lừa đời

Tan hoang rừng sum sê cây thương nhớ
Cạn kiệt nguồn trơ sỏi đá tương tư
Người phóng độc vào xanh tươi hoa cỏ
Mảng tư duy độc tố cũng ao tù

Những vấn nạn đeo còng lưng khổ nạn
Những kiếp ruồi mê mải chỗ tanh hôi
Những mắt ếch giương ánh nhìn vô cảm
Hí hửng say trong vuốt bọn săn mồi

Vuốt mắt biển tiếng gầm căng vỡ ngực
Ai đạp luồng sóng dữ tạnh ngàn khơi
Ai trở giáo dẫn đường cho tội ác
Ai đang chôn mong đợi xuống chân trời

Đong từng giọt nỗi buồn đầy khoảng trống
Đêm không tàn nối đuốc sẽ tàn đêm
Lòng trơ đáy nhưng tình người chưa cạn
Vén mù sương đắm đuối mảng yên bình!

Lưu Xông Pha

TẠI SAO TA LÀM THƠ TÌNH

(để trả lời một câu hỏi,
chưa chắc những người sống trong lòng quê hương
yêu quê hương bằng những người xa quê hương…)

không hiểu sao em cứ bất bình
lạnh nhạt mãi ngữ ngôn ta viết
mấy mươi năm sống chết với thơ tình
vẫn chưa khiến lòng em rung động.

ta biết hôm nay qua thời mơ mộng
chuyện học trò thành cổ tích ru con
có cách xa nhau trái đất vẫn tròn
tình đã chết là tình chờ sống dậy.

cứ đứng đợi mùa cây chín trái
từ hương hoa thơm ngát vườn đời
quá khứ ta là những trận mưa rơi
giờ đến lúc thất thời khô khốc.

ta biết Sài Gòn vỉa hè đang khóc
ôm vết thương cắt nát mặt mày
những bậc thềm lịch sử đã phân ngai
bỗng vụn nát từ bàn tay quyền lực

ta biết miền trung biển đang chết tức
thuyền ngư dân nằm phơi bụng trên bờ
sóng ngày xưa mềm mại tựa bài thơ
nay biến sắc oi nồng mùi hóa chất.

ta biết non sông dần dà sẽ mất
đảo, vịnh, đất, rừng, biên giới, lương tâm…
những con người biểu hiện thú cầm
những thú cầm nhân danh thiên tử.

ta biết trẻ em đến trường kiếm chữ
nhọc nhằn hơn kiếm gạo nuôi thân
vượt suối băng sông bằng dây cáp tử thần
đội mưa học trong lớp nghèo xơ xác.

ta biết ngoài kia bọn nịnh thần khoác lác
xây tượng đài, dinh thự…thật nguy nga
tính toán công trình bằng bạc đô la
dân thì sống lùi về thời lượm hái.

em đừng bảo ta suốt đời cuồng dại
suốt đời làm thơ ca tụng tình yêu
mấy mươi năm vui ít buồn nhiều
hận chồng chất làm sao ta thở được
hãy cho đời một lần thêm ơn phước
(đem yêu thương vào nơi oán thù).*

PHẠM HỒNG ÂN

tâm khúc

 

 

thuở áo thu vàng

thuở áo thu vàng chưa gối mộng
phố xưa đã vắng nụ cười hiền
bến xưa đã vắng con đò nhỏ
chênh chếch đường khuya trăng vô biên

 tưởng đâu…

tưởng đâu là mộng hồn nhiên
vô tư đậu xuống một miền cỏ hoa
té ra là cõi ta bà
lung linh chỉ một sát na hiện tồn

tìm lá diêu bông

(tưởng nhớ nhà thơ HC)

lắng nghe
một tiếng gà trưa
buồn
như cái thuở
chị chưa lấy chồng
làm gì có
lá diêu bông
một đời em
đã cất công đi tìm
đồng chiều
đã nát con tim
lá ơi là lá
trôn kim gãy rồi

 mưa nắng giữa đời

 chỉ là một chút trời xanh
chỉ là câu hát dỗ dành, à ơi
chung chiêng mưa nắng giữa đời
buồn vui gửi lại ở nơi giang đầu

có một đời sông

nẻo buồn khép bóng tà dương
một đời sông cũng đã tường biển dâu
rưng rưng nước chảy qua cầu
chợt nghe sương khói ngàn sau tìm về


NP phan

Hạt Tai Ương,

 

Chào ngày mặt đất
Chào đêm miên trường
Cứu đàn khất thực
Hình nhục cố hương

Ở cuối con đường
Là một tha phương
Một chân trời mục
Một nhánh rong buồn

Chào ngày đã mất
Chào đêm vãn tuồng
Trong vòng trời đất
Một con dế con

Mơ về giữa chợ
Gáy trút hơi tàn
Dư âm tiếng thở
Rền rĩ dế than

Chào ngày tan hoang
Cõi buồn muôn thuở
Chào đóa đại ngàn
Nở chiều tắt thở

Chào ngày đến trễ
Một hạt tai ương
Gieo vườn hoang phế
Thành chiều thê lương

Một hạt nhiễu nhương
Trôi về tứ phương
Nở thành tang tóc
Một đóa vô thường..

hòa nguyễn

hình 

 

tôi cứ nhìn em mãi
( em mãi chả nhìn tôi )
tôi tương tư chiếc bóng
bóng nghiêng vai giữa đời

tôi bỏ trong dấu ngoặc
lâu lâu lại mở ra
thấy đức tin, tuyệt vọng
cùng tẩu hoả nhập ma

tôi đi và ca hát
trong một giấc mộng du
lúc mắt chạm nhan sắc
tôi thấy tôi trong tù

tay tôi chạm ảo ảnh
như lần đầu tập đi
ấp úng từng câu nói
không nói cũng biết,  vì …

tôi cứ nhìn em mãi
em như biết vì sao
vì sao em im lặng
im lặng bởi vì sao?

Ngô Yên Thái

VỀ CHIA VẦNG TRĂNG CŨ

 

mây hoan hỉ níu mùa lên gió lộng
khép trên tay ngày tháng úa tuổi buồn
những con đường thơ dại khuất sau lưng
tay cuống quýt lần tìm hơi hướm cũ

nửa mùa thu gối đầu lên hơi thở
bàng bạc trăng lóng lánh ủ tơ vàng
tuổi thơ nào không dan díu cưu mang
nhánh kỷ niệm xanh hoài trong tâm thức

nửa mùa thu của bây chừ…thuở trước
vẫn bồn chồn thương nhớ khác chi nhau
trăng trung thu…trăng tròn vạnh trên đầu
ta chia nửa tình yêu và nỗi nhớ

muốn quay lại dựa lưng ngày tháng đó
bên tuổi thơ mười bốn với mười lăm
bên giấc mơ tròn trịa ánh trăng rằm
với rạo rực sáng bừng đôi mắt biếc

muốn quay về ngồi bên nhau tha thiết
bên tiếng cười với mâm cổ rộn vui
trăng lên cao…trăng dưới đất sóng đôi
ta khúc khích khúc đồng dao rồng rắn

nửa mùa thu tưởng đi vào xa vắng
chợt quay về đánh thức giấc mơ xưa
những buồn vui nói răng hết cho vừa
dù đã giấu vào trong thơ chạm ngõ

muốn quay về chia lại vầng trăng cũ
tuổi mười lăm mười bảy ngát hương hoa
ơi ! nửa mùa thu cũ cứ xót xa
cứ ray rứt bâng khuâng …dài nỗi nhớ

TA MUỐN QUAY VỀ…
CHIA NHAU VẦNG TRĂNG CŨ
TA MUỐN QUAY VỀ…
TÌM LẠI KHÚC CA SAO

DaoLam