THÁNG TÁM VÀ TÔI

 

tháng tám, biển không có gì khác
vỗ giữa ngàn xanh sóng bạc đầu
Ta nhớ một người, ta bạc tóc
nối những sợi dài suốt bể dâu

tháng tám, mơ hồ ta định hướng
về đâu về đâu những ngả đường
nhìn đâu con mắt cay mùi khói
quay người đối diện thú đau thương

tháng tám một ngày ta nhớ lại
mênh mông chiều thu, thu mênh mông
có con châu chấu nằm trong lá
ăn những chồi non mới nhú lên

Tháng tám lơ ngơ tìm con phố
cà phê và lá rụng trên bàn
một chút gì đau hoài niệm ấy
một chút gì ta nghe nát tan

tháng tám có khi là cơn bão
ngụ giữa lòng ta bao nhiêu năm
bao nhiêu năm ấy còn mơ được
sao phút này đây lại khóc thầm

tháng tám với em không gì cả
em vẫn hồ như không nhớ ta
không nhớ một ngày nằm đợi chết
mưa đổ nghìn trùng trong cách xa…

Phạm Khánh Vũ

Advertisements

LỤC BÁT TÌNH

 

giữ ngày thương nhớ chia phôi
em theo hoa nắng về trời mất tăm
hốt mưa anh nhốt lệ dầm
vén vun chăm bón cho xanh tháng ngày

con chim yên ả đường bay
tìm cây lót ổ dựng gầy đời riêng
dẫu gì cũng phận thuyền quyên
chiếc nôi hạnh phúc ru bền bỉ em

“chia đôi ngọn gió tháng giêng
nửa chung em giữ nửa riêng anh cầm”**
em là hoa nắng đương xuân
là câu ru mượt theo nghìn dặm xa

em là hương bưởi hương cà
là hơi đất Mẹ với Cha gieo mầm
để cho anh ngóng anh trông
đi qua đời chậm đợi vòng tái sinh

dọn lòng đon đả tân nghinh
nụ hồng em thướt tha xinh bước về
tình mà…như một lằn mê
xiên qua đau đớn đọng thề thốt trôi

leo lên quán dốc gió ngời
nhả từng ngụm khói nhớ người dưới xa
suốt đời làm kẻ bôn ba
đôi lần trở lại buồn tha thẫn buồn

em về phố vẫn mù sương
còn hàng cây đổ bóng nương nắng chiều
còn đôi mắt nhớ ngó theo
bay qua miền khói lạc đèo xa non

em về nuôi mỏng mắt đêm
trơ hàng bóng ngã dãy đèn lặng thinh
nồng tay xếp gọn tóc lành
đêm bên phố cũ thương nhành lá buông

vén sầu chảy mượt nguồn ơn
lắng nghe ngoài núi sấm vờn bãi hoang
hai tay che gió ngực trần
mùi trần gian phảng phất đang lấn về

suốt đời tình luống bụi mê
suốt đời em vẫn đi về trong anh
mưa nguồn chớp bể vây quanh
rớt dòng lục bát để dành mốt mai

Lê Hát Sơn

ĐƯỜNG LÊN NÚI NGỰ

 

Vết xe lăn buồn đưa ai về núi
Có con ngựa già mắt dõi xa xăm
Hai lão nông phu lê thêm cuốc xẻng
Một mụ o già lửng thửng theo chân.

Trên một khoảng đường mưa như rãi đậu
Nhảy múa tưng bừng trên ngói rong rêu
Của một vương triều xưa như giấy mục
Sơn phết hoàng kim áo mão tiêu điều.

Con ngựa cúi đầu trên đường thiên cổ
Trí óc mịt mù nhớ những năm qua
Cất vó tung bay giữa trời sương gió
Đồi cỏ rừng hoang xuân hạ mấy mùa.

Bánh xe lăn buồn đưa ai về núi
Bỏ lại phía sau giấy bạc giấy vàng
Bỏ lại phía sau tháng ngày oan nghiệt
Chiều xuống lạnh lùng giữa đám mây tan.

Bánh xe lăn buồn đưa ai về núi
Những hạt bụi vàng rơi rớt mông lung
Con ngựa gầy còm đang đi nước kiệu
Đưa tiễn linh hồn về cõi hư không.

Tôn Nữ Thu Nga

XA MÃI TRÊN ĐƯỜNG LẠC NHAU

 

Hảo hán ngồi uống giải sầu
Rượu chiều nắng cháy 
như màu quan san

Rượu đêm se sắt đông hàn
Bạn ta ghìm súng
cười khan dưới hào

Rượu khuya nước mắt muốn trào
Đau ngày rã cuộc
binh đao, ngục tù

Hình như chân bước vào thu
Rừng phong khép lại cho dù lá bay

Hình như có gió truông mây
Ai nghe tiếng gọi đâu đây chiến trường

Hình như trăm vạn nẻo đường
Ta , em xa mãi
trên đường lạc nhau

HẠ QUỐC HUY

QUÊ NGOẠI

 

Theo người qua một dòng sông
Đò ngang lụy cả phương chồng phôi pha
Chân đi hồn nuối quê nhàà
Nắng mưa truyền vọng nghe già tuổi xuân
Hàng cau gọi réo bao lần
Nương tre quằn động trăm phần luyến thương
Phương chồng rợp suốt nghìn phương
Qua sông rụng giữa đêm trường nao nao
Từ em khuất lạc ba đào
Hồ như tóc ngoại bay vào mông mênh.

Nguyễn Đức Bạt Ngàn

PHỐ KHUYA

 

Đêm vàng khuya
Im hơi
Phố buồn
Một mình tôi
Khói thuốc bay
Tìm mộng
Em mù mịt sao trời!

Đàn sầu ai văng vẳng
Sông xa chìm khói sương
Đèn vàng
Chong bến vắng
Mình tôi
Xõa tóc buồn.

Tôi
Nửa đêm về sáng
Gió cô hồn
Phố hoang
Đời không Em
Đá tảng
Đè nặng kiếp dã tràng!

Tôi đi về
Trăng vỡ
Máu lai láng
Đường khuya
Hoa cô độc chợt nở
Cùng tôi ngủ
Hiên Chùa.

Em có về
Phố khuya?
Mà lệ lá
Đầm đìa
Tôi
Loài hoa cô độc
Ngủ, thức
Cùng sao khuê

TRẦN THOẠI NGUYÊN

CÁM ƠN EM, ĐÀ LẠT

 

 

Cám ơn em một sáng đầy hoa
Phố núi vẫn đáng yêu đến thế!
Những con dốc bao năm vẫn trẻ
Chỉ có ta lấm bụi thời gian

Cám ơn em đường quỳ rực nắng
Vàng cả tim ai trong gió đông
Loanh quanh tìm dấu chân dĩ vãng
Lòng có bồi hồi một chút không?

Cám ơn, gốc thông già tri kỷ
Đêm xưa sóng sánh ánh trăng tan
Lừng lững nỗi cô đơn lãng mạn
Bên sườn đồi thả bóng tịnh an

Cám ơn em mặt hồ sương phủ
Đăm đắm tình ai trong mắt trong
Thủy tạ. đêm nguyệt cầm. lữ thứ
Đồi Cù xanh mơ giữa muôn trùng

Chiều tịnh độ sắc hoa bất tuyệt
Thiền viện mênh mang gió rất hiền
Cám ơn phút từ tâm chợt hiện
Chợt hoa vàng bịn rịn chân duyên

Những con đường hút vào đồi biếc
Thung lũng phiêu bồng quấn gót chân
Cám ơn, cám ơn em, Đà Lạt
Men đất trời say khướt trăm năm…

Nguyễn Ngọc Nghĩa

VỀ BIÊN CƯƠNG,

 

về biên cương sẵn ghé qua Sa Đéc
Phút độc hành say lạc giữa kỳ hoa
Tháng giêng tây sa mù còn mướt rét
Có lá me bay bàng bạc kiêu sa

Thành phố có em là dòng sông êm ả
Và con đường hai phía có chờ nhau !
Lát nữa đây đường binh đao chia ngã
Rồi về rừng biết thương nhớ ở đâu !

Nghe man mát từ dòng Sa lãng mạn
Em về đâu ta gói lại hành trang
Leo lên xe là về vùng chiến trận
Ngoái lại rồi châu thổ chạy sau lưng

Ta ngờ rằng vẫn còn chút dở dang
Ở đâu đó trên đường ra mặt trận..
Ta ngờ rằng từ sâu thẳm rừng hoang
Hoa vẫn nở nơi chiến hào lửa đạn

Về biên cương mà hồn còn lãng mạn
Sinh tử nào xóa nỗi những tâm hồn..
Chào những bông hoa ta về tả ngạn
Mùi hương nào ta nhớ quá môi hôn !

HOA NGUYÊN

Bóng Mưa Bay

Người đi rồi!  Đã đi rồi!
Làn sương, cọng khói, tiễn người chân mây!
Mười năm…người trở về đây
Hay trong chớp mắt là ngày-hôm-sau?
Nghĩ mai…nước mắt, đã trào
Nghĩ lâu hơn nữa, chừng nào Thiên Thu?
Ai về rồi giấc ngủ sâu?
Ai hôn lên tóc…cái màu Thanh Xuân!
Người đi rồi…đã xa xăm
Bàn tay bỗng lạnh, ai cầm Thời Gian?
Ghế kia…bên cạnh cái bàn
Một pho sách mở…từng trang gió lùa…
Nghĩ câu Ngọn Cỏ Gió Đùa…
Lênh Đênh Chút Phận…ai ngờ lênh đênh! (*)
Gốc cây kia, chỗ ta, mình
Trăng rơi tự nó, bóng hình tự nhiên…
Em không còn nghe tiếng Em!
Anh không còn vuốt tóc mềm gió bay…
Thôi đành như gió rung cây
Như sương mới giọt mà đầy biển sông!
Người ơi hai nhánh sông Hồng
Một sông Tô Lịch, mấy vòng Thu Giang?
Ba vì Tây Lĩnh non xanh ngắt
Một dải Thu Giang nước vẫn đầy! (**)
Ai thật đi chăng?  Hồn bất động!
Ai về ai khiến…bóng mưa bay…
 
Trần Vấn Lệ
 
(*) Nhan đề hai cuốn tiểu thuyết của Hồ Biểu Chánh:  Ngọn Cỏ Gió Đùa, Chút Phận Lênh Đênh.
(**) Thơ Tản Đà.

chỗ ngồi quen tiếng hư linh

 

thức tâm treo nhánh trăng liềm
chuỗi dư vang rụng trắng chiêm bao rồi
cả cười vớt mộng vàng trôi
lạnh tay điếng chút ngậm ngùi tịnh không

hồn theo gió vẽ đường cong
rủ rê hương nắng đẫm dòng xanh mưa
hắt hiu bóng khói chiều xưa
nghiêng ly rượu cặn cho vừa cơn say

rùng mình mùa rụng nào hay
câu thơ sủng ướt thở dài hụt hơi
giẫm đau bao mảnh vỡ đời
lặng nghe phiếm dụ cuộc chơi ái tình

chỗ ngồi quen tiếng hư linh
ngậm mây cố xứ tượng hình hài ta

khaly chàm

mùa hè. 6/2019