CÒN GÌ

 

 

ngựa luống tuổi lê thân gầy xác mỏi
đường gian nan trăm ngã một lối quay về
chiếc thổ mộ già nua đi lầm lũi
cuộc đời này đủng đỉnh tới hư vô
còn dốc còn đèo nào cao trêu số phận
giữ lời thề tín chấp thuở hai mươi
bầy kền kền bay xa vùng xác thối
cuộc đời rồi dung dị lúc lâm chung
trên quãng đời xa lơ xa lắc
ta nợ anh em chữ nghĩa chữ tình
ta nợ trăm năm một lời từ biệt
mắc nợ non sông một chỗ xuôi nằm
                       LÊ THỤY ĐẠT 
Advertisements

THƠ VIẾT TRÊN ĐƯỜNG CAO TỐC

 

 

Đêm chợ Đệm chỉ còn nghe tiếng gió
Gió rì rào đeo đuổi suốt đời ta
Cuộc hành trình qua bao lần đơn độc
Lòng còn vương sợi khói trắng quê nhà.

Đêm thao thức cùng ta thêm chút nữa
Cột đèn vàng mờ ảo suốt cung đường
Như chia sớt cùng ta – người vô định
Đi một đời cũng chỉ thấy mù sương.

Ta trở lại dòng sông mùa nước nổi
Đục phù sa nhớ những chuyến phà đêm
Đã lâu lắm không còn người đưa tiễn
Nên đôi bờ sông Hậu chở buồn thêm.

Em có giữ tình yêu thời tuổi trẻ
Thuở hoa niên thương mãi cánh dầu bay
Ta xa xứ xin làm người có lỗi
Dẫu ăn năn nào níu được bờ vai.

Đêm sắp tàn nán lòng cùng ta nhé
Để ngày mai nắng sớm lại ùa về
Ta mê mãi tìm trong mùa xưa cũ
Có một người còn nặng chút tình quê.

Nguyễn An Bình

PHƯƠNG ƠI, NHỮNG NGÀY TRỐN HỌC

 

Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơi !
(Ca dao)

 

Người con gái buồn lăn từng nhịp guốc
Chim xa rừng còn biết nhớ thương anh
Ơi đôi mắt sầu xưa đôi mắt đen lành
Ngực buồm căng khoang thuyền cá vỗ.

Biết môi mình còn cay mùi đất đỏ
Đất đỏ đường xưa lồng bóng tre xanh|
Đất đỏ đường xưa hai đứa hẹn hò
Anh xin cầm tay cho má mình nóng hổi.

Cho hồn mình bay cho hơi mình thở vội
Anh xin bồng mình vào lòng
thương mình mênh mang
Mười ngón tay mình đan vào vai anh nhẹ nhàng
Giọng mình run,
run hơn những lần lên bảng.

Người con gái nhỏ ơi anh yêu mình vô hạn
Tà áo ai bay,
anh ngỡ áo mình bay
Vành nón ai nghiêng,
anh ngỡ nón mình nghiêng
Cho nhớ nhung anh riêng vào trong mắt.

Mai mốt anh đi e mình sầu đau dằng dặc
Nhỡ má phai hồng anh biết nói mình sao
Nắng quê Phương trông chừng cũng sang màu
Giấc ngủ không yên mình chong đèn nằm khóc.

Con đường đất đỏ chừ thương mình lên về đơn độc
Chắc mình buồn hơn chiều sâu đêm sâu
Mình hết trông lên nhìn xuống chuyến xe đò
Chở anh về thăm Phương những ngày trốn học.

Mình thương anh thôi mình đừng khóc
Chúa sẽ rầy anh, mình chắc không vui.

 PHƯƠNG TẤN  (Sài Gòn 1962)

CHỈ LÀ

 
 chỉ là một thoáng đến đi
chút vui sao vội khép mi dại chờ
từ đầu hôm sớm thờ ơ
đến tàn cuộc đợi vật vờ cạn đêm

chỉ là lướt nhẹ qua thềm
mong chi mà tước lạt mềm buộc chân
cõi mênh mông khói bâng khuâng
sương che nẻo bước gót trần gai đâm

chỉ là bất chợt trổ mầm
ngoài kia đông vẫn âm thầm cắt da
như ban sơ tiếng khóc ta
bước vào đời đón thật thà dối gian

chỉ là hợp để rồi tan
bến tình đậu tạm tóc mang ngọn buồn
mỗi lần tay cột sợi suôn
là thêm lần ngón đau tuôn giọt sầu

chỉ là đất đã chìm sâu
trời lên cao tít bể dâu lưng chừng
nên yêu lạc mãi giữa rừng
ngăn niềm hạnh ngộ rưng rưng trùng phùng


cớ can chi mộng trùng phùng
hạc vàng khuất lối mịt mùng mùa ngâu
em ở đâu anh ở đâu
trơ tà huy rũ hoàng lâu mây ngàn…
.
Phạm Hiền Mây
 .

NẰM BỆNH, NỬA ĐÊM DẬY UỐNG RƯỢU

 

 

Chiều rụng rồi chăng, lòng đã tối
Không tình nhân thắp lửa trên môi
Giường đau, phòng trọ, mưa hiu hắt
Bạn hữu vào ra mấy cánh dơi

Vẫn thấy đời ta như cánh cửa
Im lìm đóng lại trước mùa vui
Tương lai sầu cứ đùn như mối
Say cứ như là đưa tiễn ai

Mưa tạnh. Vườn hoang. Đêm ở góa
Lòng run theo nến khuya xa nhà
Ngồi lên rót rượu chờ trăng lại
Không chắc ai người thương nhớ ta

Tình đã khâu cho kín miệng cười
Còn ta, đời cứ bốc thành hơi
Ta say, bệnh cũng say, ừ nhỉ !
Buồn cũng say luôn giữa chiếu ngồi

Sầu lụn, rượu mờ, đêm ngất ngưỡng
Gần ba mươi tuổi trí hoang mang
Lòng ta mọc một vầng trăng đỏ
Đầu gối vào tay ngủ với trăng.

19.3.1971
TẦN HOÀI DẠ VŨ
(Bài đã đăng trên Tạp chí Văn ở Sài Gòn,
tháng 4.1971)

LỐI MÒN THỔ DÂN

 

ngồi trong bóng râm
nhìn lui bóng nắng
như lão thổ dân da đỏ
thừ người nhìn thời gian
đẩy lịch sử lùi dần vào cổ tích
da diết nhớ bóng nắng nhiệt đới
tiếng chim hót gánh hàng rong
dăm con ruồi vo ve mùi bò nướng lá lốp
ở vỉa hè con lộ vô cảm
em và tôi nhâm nhi một hạnh phúc muộn mằn
mà cả hai chúng ta cùng thỏa thuận
giữa mức giá chừng mực
của thị trường đô thị mới
tôi an phận với 10 chai bia saigon đang rợp mồ hôi
em vui vẻ với ly chè đậu vô tội
khuya hôm đó chúng ta tán gẫu
rất nhiều
sự khác biệt giữa cộng hòa và cộng sản
mình cùng gặp nhau ở chỗ
điên và ngu đột xuất, và
đó là điều tôi muốn nói, mà mãi
đến sau này em mới thấm thía được, tại sao
ở trong bóng nắng này, nơi chúng ta
tạm cư, như một định mệnh
và tôi đặt tên cho nó là
lối mòn của thổ dân
mà em đôi lần đã giẫm chân lên, và thốt
chông chênh thật, vâng
tôi lại thích nó
và nó đã khiến tôi
luôn khập khễnh.

HHiếu

ANH VẼ BÓNG MÌNH BÊN BỜ SINH TỬ

Hoa úa rồi nụ hôn cũng khô khốc trên đôi môi
Thanh âm trái tim giờ đã chết
Vuốt mặt anh cũng không còn kịp
Vết thương hoại tử lâu rồi

Chiếc váy hồng cuốn vội câu thơ
Sương khói mù mù theo từng bước chân anh lên Sài Gòn đầy nắng
Trời cao lồng lộng
Gió rắc kín nụ cười chẳng thể nào trong trẻo thêm

Nằm xuống đây đi em
Đừng tiếc gì cho nhau lần cuối
Đừng xót xa một mình khi anh thui thủi
Đêm qua giấc mơ hạnh phúc vô cùng

Đêm qua mơ giấc mơ vĩnh hằng
Em nắm lấy bàn tay thô ráp của anh áp vào má mình em chợt khóc
Tiếng thở dài lăn xuống đáy vực
Vầng trăng ứa máu bạc tình

Cú mèo khuya khoắc gọi tên
Rờn rợn chảy nước mắt
Đêm qua giấc mơ hạnh phúc
Da thịt chia lìa va dập áo cơm

Xơ xác mảnh đời gian nan
Khép mắt nổi chìm hơi thở
Khép mắt ngủ đi ” anh ơi ” mà nói lời tha thứ
Con bướm ma xập xòe đôi cánh ly tan

Mười ngón rưng rưng thắp nén nhang thơm
Đêm qua lúc 1 giờ 45 phút – giấu giấc mơ giữa ngực
Anh nhớ em-thương em hôm nào nắm bàn tay anh thô ráp – run rẩy từng nhịp đập
Ngồi uống ly cà phê đá và mua những tờ vé số hên xui

Lan man phố chợ ngậm ngùi
Sài Gòn tiễn biệt con chim ẩn mình chờ ngày hóa kiếp
Đêm qua vô cùng hạnh phúc
Anh vẽ bóng mình bên bờ sinh-tử cô đơn.

Linh Phương

THƯA MẸ

 

Tàn năm thưa Mẹ-Xứ người
Mã phu vẫn áo cơm rời rạc xưa…
Câu thơ lỗi hẹn đến giờ
Nước Hương Giang ấy có chờ đợi đâu?

Thương ngày, nhớ tháng nao nao
Câu ca dao Mẹ thấm vào giấc mơ
Từ ly hai chữ không ngờ
Con xâm trên ngực bây giờ còn đau…

Tay che mắt nhắm qua cầu
Khi nghe tin Mẹ lặn vào thiên thu !
Xứ người học lấy chữ nhu
Cũng không kịp nữa …trời thu mà về!

Tàn năm thưa Mẹ-Con nghe
Tiếng còi tàu xé trời khuya tầng tầng…
Hận tình…con thả phù vân
Mà sao nghĩa mẹ chưa lần “ trùng lai”?

Đêm nay chầu chực chùa ai
Chỉ mong nhặt được nụ cười vô ưu…

Trần Dzạ Lữ

DẠO KHÚC

xin hãy gọi tôi về bên em
trong đêm tơi tả
trong gió cuồng điên
khi máu xương khổ đau tìm đến
hãy gọi tôi bằng tiếng gọi mẹ hiền.

xin hãy gọi tôi về bên em
này bàn tay ấm
này mắt trời xanh
để những cánh rừng đào chết lạnh
sẽ đơm hoa kết trái đầy cành.

xin hãy gọi tôi về bên em
dù đường xa từng bước tật nguyền
dù đường xa ngăn dòng sông lớn
đôi mắt em là bóng con thuyền.

đêm còn tơi tả
gió vẫn cuồng điên …

Nguyễn Quang Tấn

NHỮNG NGÀY XƯA THẬT LÀ XƯA

 

Em kìa trên nhánh sầu đông
Có con chim nhỏ bay vòng tới lui
Chắc là chim tạ cuộc vui
Gói vài áo xống lên đồi tình lang

Thở than chỉ héo lòng vàng
Nhìn sang hàng xóm hiên tràn nắng mai
Biết sông vẫn lạnh đêm dài
Suối khe rồi cũng đoạn đoài núi non

Xếp dùm em tuổi phấn son
Thuở mây quấn quýt lá còn thơm môi
Hồn nhiên dan díu cuộc chơi
Những ngày phố xá về ngồi quán trưa

Những ngày xưa thật là xưa
Nửa mưa nửa nắng nửa trưa nửa chiều
Nửa rộn ràng nửa đìu hiu
Nửa e ngần ngại nửa liều tâm giao

Trách chim tiếc nửa câu chào
Sầu đông vẫn tím nôn nao ới người.

BÙI DIỆP