nghiễm nhiên

nghiễm nhiên em giữa đời tôi
như chiều căng gió như trời đầy mây
như hoa trái ngọt bao ngày
như cây cỏ níu bàn tay dịu dàng

nghiễm nhiên em giọt nắng vàng
rơi vào tôi thắp khẽ khàng xuân tươi
nên e ấp nụ môi cười
nghiễm nhiên em rót vào tôi nụ hồng

hiên trời ngọt gió thu đông
em mang vạt nắng tình nồng lứa đôi
thơm làn môi ấm trên môi
nghiễm nhiên em đã trao tôi địa đàng

em nầy môi có còn ngoan
tình yêu ướp mật tơ vàng ong bay
tôi về lãng đãng cơn say
đợi em trong giấc mơ nầy …
nghiễm nhiên…

nguyễn minh phúc

Advertisements

Chez Spoon

Sáng mùa Đông. Mặt trời hồng. Đẹp quá. Ly cà phê óng ả mặt trời. Tôi nhìn sâu, tôi nhìn xa, tôi nhớ mặt người. Tôi nhớ cả nụ cười ai đó…

Đà Lạt tôi ơi, hoa quỳ trước ngõ. Áo vàng em, màu gió cũng vàng. Nắng bình minh mù suơng đang tan. Gió bình minh mơn man nhành liễu…

Ai giàu có chắc gì không thấy thiếu / một ngày sau, một tương lai bình yên…cho nên người ta xây dựng những ngôi đền, xây dựng những ngôi Chùa, những Thánh Đường tráng lệ…

Ai chẳng nghĩ có một ngày dâu bể? Nghĩ rồi sao? Buồn quá? Thở dài? Những tờ Kinh là cánh cửa tương lai…Những lời nguyện, nỗi u hoài chia sớt?

Bác Sĩ Yersin để trọn đời cho nước Việt, tôi – người Việt mà…sao tôi tha hương? Đại lộ Yersin, nhà thờ Con Gà, tiếng chuông…ai Đà Lạt không buồn khi xa Đà Lạt?

“Trải vách quế gió vàng hiu hắt, mảnh nhung y lạnh ngắt như tờ!”. Ôn Như Hầu tả vậy trong thơ, thương nhớ những khối tình để nơi biên ải…

Những người Cung Nữ là những nàng con gái / ở thâm cung chờ đợi Vua nhìn. Biết bao người không thấy một bình minh…như em vậy – từ tôi xa Tổ Quốc!

*
Biết bao nhiêu người con trai không cam chịu cúi đầu nhẫn nhục, lấy núi non làm tường vách thời gian…Đà Lạt của tôi ơi, áo lụa em vàng, thôi, vách quế đành phơi kỷ niệm!

Nếu hoa quỳ tự dưng màu tím…
Nếu áo vàng tự dưng khói sương…
Thì bài thơ sáng nay tôi không thấy chập chờn / qua khói cà phê, một Quê Hương diệu vợi…

Đường nào đi, cuối cùng cũng tới? Tôi cầm chiếc muỗng lên khuấy tan mặt trời. Tôi đang ngồi đây, hiên quán quê người, tên bảng hiệu Spoon thấy như duyên như nợ!

Còn chiếc muỗng cũng là còn chút nhớ…Có chút nhớ nào nhỏ hơn đại dương?

Trần Vấn Lệ

ĐÊM NGHE RỪNG YÊN TĨNH!

Tàn tích ngỡ giọng người
Dấu nhiều năm sót lại
Ta còn thấy ngôi xanh
Ngày chiến chinh xa ngái..

Cô gái Việt lai Miên
Chút ba tàu trong máu
Mái tóc vừa Tịnh Biên
Ta mới về tiền tuyến

Những đầu xanh với núi
Treilli trong màu rừng
Phong sương mùi mưa bụi
Trong mắt em rưng rưng

Chiến tranh nào ngại chết
Sợ mất dấu núi rừng
Ta gọi em gái Chệt
Trong mắt đen tội mừng

Chỉ nhìn thôi không nói
Nỗi sợ rất tội tình
Những đàn chim cánh mỏi
Ghé về thăm bình minh

Đôi mắt tròn ly biệt
Chưa nói đã ngại ngùng
Đời chiến binh khắc nghiệt
Về đâu buổi trùng phùng

Những chiều đi vời vợi
Non nước còn điêu linh
Hàng poncho đồng đội
Quấn quanh đời chiến chinh

giữa mình thật mong manh
Mối tình xanh xao lính
Đêm nghe rừng yên tĩnh
Địch chắc toan tính gì!

Chiều biên giới ta đi…

HOA NGUYEN

LẠI VỀ BẢY NÚI

1- THIÊN CẨM SƠN
Lòng ôm đầy mây trắng
Vồ cao đá chập chùng
Phật cười rung ánh nắng
Chứa một trời bao dung.

2-NGŨ ĐÀI SƠN
Đi không hết Nhà Bàng
Giếng khơi trong lòng núi
Có phải bàn chân tiên
Đã hóa thành cổ tích.

3- PHỤNG HOÀNG SƠN

Tiếng phượng hoàng vỗ cánh
Soài So lấp lánh trăng
Cánh chim trên vồ Hội
Xao xác cả suối Vàng.

4- NGỌA LONG SƠN
Thế rồng nằm uốn khúc
Vắt ngang chốn biên thùy
Đá xanh màu ngọc bích
Khói lam chiều bay đi.

5- LIÊN HOA SƠN

Tre vàng tạo rừng thiền
Đài sen ai chợt ngộ
Náu thân chốn lâm tuyền
Người thành chim trong núi.

6- ANH VŨ SƠN
Sừng sững giữa đất trời
Có chăng loài anh vũ
Sân tiên không bóng người
Ngàn năm ai ngóng đợi?

7- THỦY ĐÀI SƠN
Chìm trong lũ mênh mông
Đá trơ gan cùng sóng
Lạc giữa chốn bụi hồng
Tìm đâu hình với bóng.

8- THẤT SƠN

Ta đứng trên Bồ Hong
Bạn đi che bóng núi
Chén rượu chưa kịp mừng
Giữa Thất Sơn huyền thoại.

NGUYỄN AN BÌNH
Châu Đốc 18/10/2018

KÝ ỨC TUỔI THƠ

Ngày tháng đói, dài nhằng như thế kỷ
Ước nắm cơm, mơ tấm áo che thân
Tóc đầy chí, chốc mọc dày, tanh nghí
Gió mùa đông bấu nát tấm lưng trần

Sáng đến lớp, chiều ra đồng, lên rẫy
Hốt cứt trâu, đi mót lúa, giữ bò
Mồ hôi đỏ, nước mắt vàng tuôn chảy
Túi mặt túi mày, bụng chẳng thèm no

Em mấy đứa, vứt bò lê bò lết
Ruồi muỗi bu quanh giấc ngủ tanh bành
Khi khát sữa, chị đưa tay, em mút
Tiếng ho buồn làm méo mái nhà tranh

Bài học mới ngủ vùi trong bàn thọa
Nét chữ cô phê như máu rỉ, đỏ lòm
Bữa trốn học, rủ bạn bè tát cá
Đổi mấy đồng, mua cây viết, cục gôm

Nghèo, xẹp lép như lúa lừng trong mủng
Như khoai sùng, sắn sượng, cám hôi ê
Tương lai đó, như đít nồi đã lủng
Bước theo trâu, từng bước nặng ê chề

Tuổi thơ nhớp, gối đầu mê nón rách
Nghe ca dao cào rát lỗ tai buồn
Hột lúa trộn máu trào sân hợp tác
Sản lượng đè đôi gánh nấc từng cơn

Nắng chan chát làm mờ đôi mắt mẹ
Mưa mịt mù thương gót chị bong gân
Tuổi thơ mỏng đã nát nhàu lá hẹ
Ngó lên trời, dòm xuống đất, thương thân!

Sông vẫn chảy, núi vẫn triền đá dựng
Đời dối lừa nhau bằng những chiếc loa
Từng cơn đói xây tượng đài thế hệ
Tuổi thơ buồn hiu hắt bãi tha ma…

Nguyễn Lãm Thắng

NHA TRANG

Ráng chiều thấp thoáng phía đường xa
Đứng giữa quê hương bỗng nhớ nhà
Ai lạ ai quen ai tri kỷ?
Mịt mù quê quán nhớ gì ta?
Lửa khói binh đao thời trẻ nhỏ
Oan hồn ngựa hí có bọc da?
Thôi thì như lính qua sông lạnh
Lạnh khói chiều lên lạnh mái nhà

Nhọc nhằn năm tháng cũ phôi phai
Đụn rơm nắng xế bóng rơi dài
Ta cũng đã qua ngày cặm cụi
Bây giờ con dế gáy bi ai
Ngồi nhớ xa xưa mà chẳng nhớ
Áo màu quá vãng áo vị lai
Hình nhân nhảy múa trong trí tưởng
Xin được thấy em tóc ngắn dài

Xin về tuổi của những ngày xanh
Chiều đạp xe đi nắng cổng Thành
Có ai đứng lại trên cầu Dứa
Chầm chậm thôi mà nhanh ơi nhanh
Nhanh chậm gì đâu giờ cũng hết
Xế chiều con nước chạy loanh quanh
Sông Cái đưa người về Trại Thủy
Qua Gò Dê nhớ Yersin

Bây giờ ta đứng gọi tên Vân
Mấy lứa con trai đã ngại ngần
Mây trắng thuở nào trôi mất biệt
Thương ngày xoã tóc cõi trần gian
Có lão già đi qua Ngã Sáu
Mắt mờ thánh giá thành chấm than
Áo dài ngày đó là quá khứ
Bây giờ chỉ biết gọi Nha Trang

LÊ PHÚ HẢI

biến khúc thời gian

sẽ có một lúc nào đó
chúng ta sẽ phải tìm về con đường đã từng qua
ở đó có dấu chân thời gian
cơn gió màu xanh lá
thổi qua nửa chừng xuân
bỗng hốt hoảng ngoái nhìn
bầu trời phía sau lưng
đã rực lên một màu hoang dã

bằng cách nào đó
có thể em sẽ nhặt được
tiếng ca đã từng rơi trên thảm cỏ hồng
bình minh thì rất vội
dòng sông đã bỏ đi rất xa
chỉ còn lại cây cầu
chơ vơ cùng tháng năm rời rã

dù thế nào
em cũng sẽ nhận ra
trong dòng âm thanh bất tận kia
có tiếng thầm thì của bông hoa đã úa tàn
nói với em những điều em chưa từng nghĩ đến
dội vào tâm thức
những sớm mai phù vân

thời gian sẽ song hành với chúng ta
để nâng niu những mảnh vỡ ký ức
ánh trăng xanh vô tình
rơi xuống vạt áo em
gợi mở một mùa thu huyền hoặc
những giấc mơ rối bời
lấp lửng sầu đông

NP phan

Tứ Tuyệt

1

Một giây một phút mà thuơng nhớ
Hồ huống trăm năm, đã một đời!
Núi cách sông ngăn đành chịu vậy
Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

2

Người Tàu nặn óc bốn câu thơ
Ta cũng làm thơ cũng lụy đò
Bến giác bờ mê sương khói tỏa
Hương quan nhật mộ chẳng ai chờ!

3

Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
Chí lớn không về bàn tay không!
Tiễn bạn, Thâm Tâm buồn buột miệng
Rồi, Thâm Tâm chết! Biệt Non Sông!

4

Mai, mùa Đông tới, đổi giờ rồi
Ta thổi hơi tàn cho lá rơi…
Chiếc lá cuối cùng rơi xuống đất
Trái tim ta hóa Nguyệt trên trời…

5

Trái tim ta vỡ thành tinh tú
Ta nói mơ hồ Nước Mắt Sao
Ta uống biển sông mà cạn hết
Chắc chi ta thấy lệ ta trào?

6

Ba năm Má đợi con về lại
Mà đã mười năm, mấy chục năm
Tống Biệt Hành ngâm, ta ứa lệ
Giận Thâm Tâm quá nhé Thâm Tâm!

Trần Vấn Lệ

Bạn Kìa Ngó Lên Trời

Bạn kìa, ngó lên trời: chim thiên di bay đó! Trời bắt đầu đổi gió, chim bắt đầu di cư!

Chim cũng giống…giống như / con người “trốn” Cách Mạng! Người thì đi “tị nạn”, chim thì đi đổi mùa…

Quy luật có tự xưa, nay chỉ là lăp lại! Luật không có lề phải hay lề trái bao giờ…

Luật, giống như bài thơ, thí dụ thơ Đường Luật. Thơ thường sầu chất ngất (đổi dời ai vui đâu?)…

Nguyễn Khuyến có hai câu / nhắc là buồn nhói ruột: “Mấy chùm trước ngõ, hoa năm ngoái, một tiếng trên không, ngỗng nước nào!”.

Thơ…cứ ngỡ tào lao / mà nghẹn ngào lắm bạn! Sao người trốn Cách Mạng?
Sao chim lại thiên di?

Thiên di là…Đi! Đi! Mà Đi…đồng nghĩa Chết. Chết đây…không chết hết, mà một ít trong lòng!

Tây nói, bạn nhớ không? “Partir c’est mourir un peu!”. Xuân Diệu…đổi thành thơ: “Yêu là chết ở trong lòng một ít! (*)

*
Bạn ơi, đừng nhúc nhích, hãy để yên chim bay…rồi hết mùa rét này / chúng lại về tổ cũ!

…chỉ chúng ta là “xấu” với Tổ Quốc của mình…ngay trong thời chiến tranh, biết bao người…chạy giặc!

Ôi những giọt nước mắt / Tổng Thống Thiệu ứa ra! Ôi chiếc khăn mouchoir, Phó Tổng Thống…xếp lại!

Chúng ta buồn mãi mãi!
Chúng ta cứ thiên di!
Chúng ta uống cà phê…bên hiên trời lộng gió!

Trần Vấn Lệ