MÙA CHIM

TUỔI NGỌC SỐ 72 (12/10/72)

Advertisements

THÁNG CHẠP, TÔI VỀ…

Tháng chạp tôi về, qua chân cầu cũ
Chiều bâng khuâng, nghe sóng gọi tên người
Ừ nhỉ, em – mấy mươi năm dâu bể
Một đời người, nước có một dòng trôi?

Nhớ vàm sông, những ngày con nước đổ
Sóng chòng chành, ai khua nhịp qua sông
Xóm Chài xưa, em về trong mưa nhỏ
Một mình tôi, nhặt sợi tóc còn vương.

Tháng chạp tôi về, đi ngang đường nhỏ
Hàng hiên xưa, hoa dại khéo đợi chờ
Đâu cánh bướm của tôi thời bụi đỏ
Đã mang đi biền biệt một vần thơ.

Cám ơn người, trong ngăn đời khép kín
Tim vẫn còn giữ lửa để yêu thương
Bao vết chém cuộc đời – tôi nhẫn nhịn
Sẹo trăm năm, hằn chết thịt da buồn.

Tháng chạp tôi về, cơn mưa trái nết
Tập làm quen như ngựa chứng sân trường
Tình bất kham, bao lần lên cơn sốt
Qua bốn mùa vẫn tấy đỏ vết thương.

Không còn ai mơ màng qua ô cửa
Tôi là gì trong góc nhớ đời em
Năm tháng cũ giạt trôi tình hai đứa
Ngày cuối năm, tháng chạp biết ai đền?

NGUYỄN AN BÌNH

Nước Rơi Thẳng Đường Mưa

Mưa sang ngày Thứ Năm. Mưa qua ngày Thứ Sáu. Mưa thôi, không có bão…là mưa, mưa-không-bay…

Mưa suốt cả tuần nay. Chim đi đâu hết cả? Cây mùa Đông không lá. Hoa mùa Đông không hoa…

Cái lạnh đã buốt da, bây giờ buốt tới thịt. Thương quá môi con nít, tím hườm, đôi khi run…

Người lớn có người ôm / cái mền cho đỡ lạnh. Phone, tiếng chuông đặc quánh (chắc đông đá hết rồi?).

Không ai nói một lời…Xe ngoài đường cũng vắng. Khác hẳn những ngày nắng…đi làm để khoe xe…

Nhà Thờ, Chùa im khe. Nước không là nguồn sống. Trang Kinh năm bất động…không có gió để bay!

Thế là suốt tuần nay, mưa từng ngày cho đủ / lời khấn cầu hôm nọ: Lậy Trời Cho Có Mưa!

Mưa từ sáng tới trưa. Mưa xế chiều tới tối . Chim có về: mất lối! Người có về: Mất Quê…

Bờ sông ở bên tê, ở bên ni, cũng vậy…
Ai xa hồi mười bảy, bây chừ…Mưa Ra Sao?

Một câu hỏi…ngọt ngào. Chuông Giáo Đường không đổ…Những ngày mưa không gió, nước rơi thẳng đường mưa…

Trần Vấn Lệ

PHÍA SAU THƠ

Muôn đời thơ chỉ là thơ
Phía sau là những tình cờ dễ thương
Ngực trái có thực tế buồn
Thì bàn tay phải nắm luôn nghĩa tình

Muôn đời nắng cứ lung linh
Cỏ thật xanh, lá thật gần đưa hương
Ngọt ngào tóc hát rối tung
Kính nâu che khuất trùng trùng thời gian

Già nua không dám vội vàng
Ngôn từ tươi trẻ cứ đàng hoàng phơi
Lụa là mềm mại vàng tươi
Đếm thầm tri kỷ lựa lời tri âm

Phía sau thơ, cứ thâm trầm
Với bao cử chỉ ân cần trước sau
Yêu thương luôn ngấm thật sâu
Những gì ảo, đến đã lâu…thật mà!

TƯƠNG GIANG

CHỈ CÒN NHỮNG NGÀY CHỦ NHẬT

1. bây giờ ngày nào cũng là chủ nhật
nên quên mất thứ hai thứ ba thứ tư…
thời gian không còn là của mình
mỗi ngày qua là một ngày phải chờ đợi
lúc đến hạn phải rời căn nhà thân yêu để mãi mãi ra đi
với mảnh hồn rơi tả
không cần giấy thông hành

2. bây giờ ngày nào cũng là chủ nhật
lại ra đi khi mặt trời vừa mọc
cứ đi cứ đi
cho đến khi nụ hồng trên tay đã nở thành bông
là lúc thăng hoa của sự cô đơn
không ngọn gió nào ve vuốt
không còn mảnh trăng nào ở lại đồng hành với mình
tất cả đều đi vào huyễn mộng

3. bây giờ ngày nào cũng là ngày chủ nhật
ngồi trên băng
đôi mắt ngái ngủ nhìn người qua lại như chiếc đèn cù
tất bật vì cơm áo
không một bông hoa nào mỉm cười với mình
không một lời thăm hỏi nào
dù chỉ là giọng đãi bôi
nỗi cô đơn xòe móng vuốt
ghim sâu vào trái tim suy kiệt

4. bây giờ mỗi ngày đều là ngày chủ nhật
ngồi canh bóng tối
đêm đóng băng
mơ làm gã chăn cừu
trong”Les étoile”của Alphonse Daudet
có được cô chủ như vì sao
âm thầm đáp nhẹ xuống vai
với tiếng cựa mình êm ái và
cái mát rượi của sao
suốt đêm trăng
đêm trong vắt của thiên nhiên
đêm trong veo tâm hồn người
đêm cũng trong ngần những ý nghĩ
cũng như gã
mình sẽ thở rất nhẹ rất nhẹ
cho đến khi vì sao cuối cùng trên trời đã tắt
cũng là lúc có một vì sao thức dậy
chẳng có vì sao nào trượt chân rớt xuống vai mình

5. bây giờ mỗi ngày là một chủ nhật
mỗi chủ nhật nhìn đời bằng đôi mắt
mở toang cửa sổ
hiện lên trống hoác một hoang mạc
rồi tự hỏi
hôm nay là thứ mấy

HẠC THÀNH HOA

NÓI CÙNG CON

Lũ trẻ bứt hoa ném vào nhau
mà tim con như rớt
mắt con dính những nụ cành gãy nát

Nhìn dáng nhỏ tức tưởi lom khom lượm sắp
con ơi, ba hãi lắm rồi,

Con sẽ thành thi sĩ mất thôi!

Giấc mơ cho ba hào phóng một gia tài
ba giấu nhẹm không cho con… cảm thấy
những mảnh vỡ cứa hồn ba đến chiều rồi còn tấy
nỡ nào còn để con đau

Nhưng khi lũ trẻ bứt hoa ném vào nhau
mà tim con như đá
thản nhiên trước nụ cành tơi tả
con ơi ! ba lại ước cái ngày
con âm thầm khóc nhặt xác hoa bay.

NGUYỄN HÀN CHUNG

CŨNG ĐÀNH

Cũng đành người bỏ xa tôi
Để vun bên đó, để vơi bên này
Chim giờ lệch cả đường bay
Trời xanh đã thẳm những ngày hư hao!
Cũng đành buồn chuyện ca dao
Trầu cau đôi ngã, nắng nhàu, mưa xiên…
Cũng đành ngựa lạc, người điên
Suối trôi cô độc, sông biền biệt xa!
Tôi giờ “Trong cõi người ta”
Chiều không, quán vắng, đường xa độc hành…

TRẦN DZẠ LỮ

NGÓ LẠI CUỘC MÌNH

Gởi Vũ Ngọc Giao

Ngồi dán ghế góc u chiều quán ế
Vắng hiu nghe tháng tận với năm cùng
Thử ngó lại cuộc mình theo thông lệ
Dẫu gió ngoài kia chẳng phải gió xuân

Trút căn phần vào mông lung nghi ngại
Ta tàn hoang u mệt bóng đời quen
Mọi cảm thức xám âm âm lời bại
Con thiêu thân gọi bỏng một tim đèn

Xài đời mình mòn muôn trò rẻ mạt
Mặt lì trơ ngoét mô đá hình người
Kẻ hiếp dâm những giấc mơ rời rạc
Nuốt nghẹn hèn ngược họng một thằng tôi

Vẽ muôn chữ nhận dăm đồng bạc lẻ
Tự lừa mình hoa giả sá chi hương
Những giấc mơ con vụn vằn lẻ tẻ
Vật vã hai chân bám dính mặt đường

Khoảng xanh rộng trời cao thời ngực nở
Biến mất tăm trong lịu địu áo cơm
Mọi khát vọng kể bằng lời cổ tích
Trái tim trơ lẫn lộn máu và đờm

Ngó lại cuộc mình nhùng nhằng dây nhợ
Mấy mươi năm đều tháng tận năm cùng
Lần chi nữa có mối nào để gỡ
Gió ngoài kia là gió giả vờ xuân

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Ngày Hôm Nay

Hôm nay không nắng cũng không mưa. Trời cũng không mây. Bốn phía mờ. Không phải mù sương. Không phải tuyết. Hình như là lụa, gió bay tơ?

Hình như sắp có bài thơ mới, cái chỗ mình phơi trải tấm lòng, cái chỗ nắm tay bè bạn cũ, thở dài…xa quá nhé Non Sông!

Hình như không có gì hư ảo, vẫn cỏ màu xanh, vẫn tiếng chim…dẫu chẳng véo von vào buổi sáng mà đìu hiu lắm, rất mong manh…

Hôm nay, tính nhẩm: ba mươi năm…Ôi cái thời gian cái thế gian. Năm, tháng, tự dưng thành cái bóng. Bóng gì? Không lẽ bóng-vang-vang?

Hôm nay, tưởng tượng là mai mốt, mình trở về thăm mộ Tổ Tiên…hay chẳng trở về, ai biết được? Hàng tre, nhớ quá nắng xiên xiên…

Nắng cũ mèm rồi như bếp than, không ai khơi để bếp tro tàn…Trăng tròn một tối rồi trăng khuyết, người đã xa mờ mấy chục năm!

*
Hình như sáu đoạn bài thơ mới, là bấy nhiêu trang sách đoạn trường? Là bấy nhiêu mưa chiều có thể làm mờ con mắt buổi hoàng hôn?

Em ơi đừng đợi chờ anh nữa…Chờ để nghe hoài tiếng vạc sao? Chờ để thấy chiều cao của núi…thấy mặt trời đã chết nơi nao?

Ôi cánh buồm đen và lụa tím, có tiếng buồn nào hơn tiếng chuông? Xưng tội giùm anh, con bất hiếu, thổi giùm tro bụi bám bình nhang…

Trần Vấn Lệ