Riêng

 

Chỉ cần anh, chỉ cần em,
Đủ thành một đất trời riêng đôi mình.
Cho nhau em nhé lòng tin,
Đong đưa khúc lục bát tình hoài mong.
Tựa nhau tìm thoáng phiêu bồng,
Kìa đôi mắt thức động lòng đêm sâu.
Nắng nghiêng bóng ngả ngang đầu,
Hiên hoa rụng đóa bể dâu phai tàn.
Nhìn nhau ngọt giữa môi tan,
Cỏ ngoan xanh biếc mịn màng tóc tơ.
Nắng nghiêng bóng ngả thẫn thờ,
Gối tay ru giấc tình thơ muộn mằn.
Ôm nhau hoa bưởi trắng ngần,
Má hồng nở nụ tầm xuân no đầy.
Hương nồng dậy nức men say,
Thịt da trầm lắng phút giây tự tình.
Yêu nhau ủ giấc phù sinh,
Đôi mình như bóng nhập hình nhập nhau.
Bồng bềnh cõi tạm bao lâu,
Ru tình ngon giấc gối đầu chiêm bao.

Trần Ngọc Hưởng

HÔM ẤY PHẢI CHI…

 

phải chi hôm ấy phải chi
cội không sót đóa từ bi hiên nhà
gió không dằn dỗi quét qua
nào rơi cánh khóc lìa xa ngỡ ngàng

phải chi hôm ấy lá vàng
đừng lên đò buổi sang ngang để buồn
mắt thu dòng lệ mưa tuôn
nào mùa lũ thác cuộn nguồn đầu non


phải chi chậm chút gót son
hoài rằm mười sáu trăng tròn rưới đêm
ủ ngoan mộng gối nguyệt mềm
nào nhân gian nỡ bắt đền bể dâu

phải chi bông trổ sầu đâu
cứ hồn nhiên đổ con rầu trắng sân
cho không gian nhuốm bâng khuâng
nào cay nghiệt tháng ngày trần ai đau

phải chi chẳng có xưa sau
và ta chẳng phải lòng nhau cớ gì
ôm vào mơ giấc cố tri
sợ lo trời khép chân mi chối từ

phải chi hôm ấy đừng ừ
mình yêu nhau nhé bây chừ mây bay
bồng bềnh bữa ấy đến nay
nào sương khói ướp hồn say hư phù… .

Phạm Hiền Mây

NGẬM NGÙI

 

Chiếc xe đò rùng mình nín thở
Quẳng xuống đường một nhúm xương khô
Gã lính ngụy lưu đày ngơ ngác
Chưa dám tin mình đã trở về

Gã băng qua mùa đông vào phố
Nắng loe hoe đọng ngã ba đường
Chiều ngủ vùi trên manh áo vá
Có con chim cất tiếng chào buồn

Dãy bạc hà ngang Trần Bình Trọng
gió thều thào lúc gã đi qua
Vàng thiêm thiếp thẫn thờ lá đợi
Chút mong manh xuân ấm chợt về

Chiếc cầu Trạm tuổi thơ đánh rớt
Ðám lục bình khóc ướt dòng sông
Còn sót lại chút gì ký ức?
đường cắt ngang như nhát dao buồn

Cây trụ điện đứng nơi góc chợ
Gánh cặp loa ruột thắt gan bầm
Hát ra rả ngàn lời mị ngữ
Còn riêng mình mòn mỏi tháng năm

Gã tha thẩn mò vào xóm cũ
Người quen xưa tản lạc muôn phương
Trời lồng lộng cao không vói tới
Giẫm cuộc đời nát vụn dưới chân

Con chó già ngồi chơi trước cửa
Ngửi hơi xưa lúc lắc đuôi chào
Chiếc áo mặc tróc bươm từng mảng
Con ruồi bay quanh mũi lao xao

Người công an trông coi khu vực
Biết gã về mang súng đến thăm
Con chó nản nhắm nghiền mắt đói
Chuyện thường ngày lâu thét thành quen

QUAN DƯƠNG

VỌNG ÂM BUỒN

 

Mưa phương nào tôi che người phương ấy
Chiều dần tàn trên mái ngói rêu xanh
Bầy quạ nhỏ đưa đêm về ái ngại
Lời chia tay,
muốn nói…
cũng không đành!

Tôi lơ đãng trao người cây Thánh Giá
Người đa mang từ buổi ấy lên đường
Nghe sóng vỗ trong lòng con ốc nhỏ
Và quanh tôi-
muôn thuở,
vọng âm buồn-

Khi không thể chia cùng nhau khổ nạn
Thắp cho người ngọn nến cháy rưng rưng
Từng giọt nến rơi vào đêm tan nát
Mái hiên khuya-
gió tạt…
buốt căn phần-

Tôn Nữ Thu Dung

Chiều Sài Gòn

 

Chiều Sài Gòn sao lòng anh trống rỗng
Khi đi tìm gót nhỏ dưới hàng sao ?
Ngày tháng hẹn…cơ hồ qua mất bóng
Em không về, ai sưởi ấm tình đâu ?

Chiều SàiGòn anh không đợi mưa mau
Sao lại ướt tóc bồng bay trong gió ?
Khói thuốc cứ bay vòng theo nỗi nhớ
75 buồn, quán nhỏ một mình sao ?

Chiều Sài Gòn anh chẳng biết đi đâu
Lang thang để chở sầu về trong mộng
Em ơi em ! Chiều nay không chút nắng
Anh lấy gì hơ hóng trái tim đau ?

Chiều SàiGòn đi dưới dãy nhà cao
Lại thương em bên chiều Thủ Dầu Một
Căn nhà nhỏ, có một người dựa cột
Tiếc ngày xưa không hái mộng ban đầu!

Chiều SàiGòn nhớ con-mắt-dao-cau
Em nhìn anh- cháy lòng người ở phố!
Chỉ một khắc thôi trong lần sơ ngộ
Sao một đời ta đau đáu vì nhau ?

TRẦN DZẠ LỮ

BỐN MÙA THIỀN MỘNG

 

 

mùa thu còn để bên bờ
hẫng chân tôi bước trật mùa xuân xanh
mộng đầy hơi thở lữ hành
đan điền chấm lửng tròng trành mộng ra
chân mòn con dốc ghé qua
băng triền núi lở mưa sa cuối hè
chập chờn hoa phượng lắng nghe
hoa mai trổ nụ, hoa chè trổ hương

bốn mùa hạt nảy bốn phương
xuân thu nhảy với vô thường hạ đông
hai vai trần thế quay mòng
chợt đâu nắng vội trong lòng mưa xuân
đan vui từng chặng xen buồn
cũng còn mộng ảo soi gương mỗi đời
soi người rồi lại soi tôi
hằng hà bào ảnh phân đôi số phần
bao nhiêu chìm nổi xa gần
nửa xoay huyễn tượng, nửa quần nhân sinh
từng cơn sấm chớp thình lình
bốn mùa tung toé thân mình lại rơi
con đường lữ thứ xa xôi
dài từ thiên cổ đến tôi là cùng
tự nhiên có bỗng là không
tự nhiên hữu bỗng nảy bông không thời
thì chơi tận cuộc sinh sôi
bốn mùa chắc đủ nguôi ngoai gọi là…

Phù Du

NHƯ LÁ NGẬM NGÙI

Lá đã vàng phai trên phố mai
Ngày thơm giấc ngủ của đêm dài
Tay ta năm ngón sầu… năm ngón
Buồn lướt theo dòng tóc mơ bay

Củng tỉ như ngày xưa… quá xưa
Đời riêng một cõi những đêm mưa
Nằm nghe sóng vỗ trong hồn lạnh
Nhớ nhung đầy ắp đến dư thừa!

Thuở ấy lòng ta như sớm mai
Yêu em hồn gửi cánh chim bay
Ngẩn ngơ từng buổi về tan học
Mắt còn xanh ngát dấu thơ ngây

Tình mấy lần yêu mấy… dỗi hờn
Yêu nhau qua hết một mùa xuân
Áo trắng em buồn hơn kỷ niệm
Nên tình tan tác những đau thương!

Rồi một chiều vàng hơn sắc thu
Ta về phố núi… phố sương mù
Trả lại đời em… thời áo trắng
Giữ lại đời ta… kiếp lãng du

Cũng tỉ như ngày xưa chẳng quen
Trắng vai áo giáo cũ ngoan hiền
Giờ em hun hút như đồi núi
Còn ta năm tháng vẫn lênh đênh

Ta vẫn lênh đênh giữa cuộc đời
Tháng năm buồn tẻ kiếp đơn côi
Bao nhiêu kỷ niệm giờ tơi tả
Như lá mùa thu… lá ngậm ngùi…

Nguyễn Hải Thảo

NHỮNG HƯỚNG SAO RƠI

 

Khi miếu đường kia phá bỏ rồi
ta đi tìm những hướng sao rơi
lạc loài theo dấu chân cầm thú
từng vệt dương sa mọc khắp người

sau trái cô sơn, ngày lại ngày
hồn kinh kỳ hiện dưới chân mây
đôi tay vò xé loài hoang thảo
đỏ máu căm hờn trên cỏ cây

rồi những đêm sâu bỗng hiện về
vượn lâm tuyền khóc rợn trăng khuya
đâu đây u uất hồn sơ cổ
từng bóng ma rừng theo bước đi

ta đến sườn non rẽ cỏ gai
sống đây ghi trước mảnh di hài
lẫn trong kiến trúc toà vân thạch
hồn cổ ngồi chung, mộng vẫn dài

từng buổi hoàng hôn xuống lạ kỳ
ta nằm trên cỏ lắng tai nghe…
thèm ăn một chút hoa man dại
rồi ngủ như loài muông thú kia

ĐINH HÙNG

Ở MỘT CHỖ XA XƯA

 

Xin ngồi lại một chỗ ngồi rất cũ
Để nhìn em mặc áo mới đến trường
Trời buổi sáng xanh non màu lá biếc
Gió trở về quấn quýt áo dễ thương

Trong mắt em mùa nắng lên rất đẹp
Sách học trò đầy ắp một mùi hương
Sao chẳng phải là những viên sỏi nhỏ
Lót chân em thân mật lúc sang đường

Ngày rất đẹp nhờ có em trang điểm
Lòng rất vui vì có chút tình vương
Tóc bồ kết thả giữa trời hương sắc
Làm tôi yêu đời sống rất lạ thường

Rất lãng mạn nên âm thầm gợi nhớ
Mộng tưởng xanh trên một mặt hồ đầy
Rất đa tình nhưng chẳng bao giờ ngỏ
Mắt lưng trời mơ một mái tóc bay

Xin ngồi lại một chỗ ngồi năm trước
Để nhìn em nhan sắc mới đầu ngày
Với năm tháng vui khuê phòng gương lược
May em còn sót lại chút thơ ngây

Mà tôi đã mất lâu rồi, lâu lắm
Bậm môi sầu cho tiếng khóc thôi cay

Xin ngồi lại một chỗ ngồi cũ kỹ
Đã mấy năm lặng lẽ chẳng tìm về
Ôi hồng phúc của ngày xưa bé bỏng
Tôi còn gì để mắt ủ tay che?

Nên buồn quá tôi ngồi như pho tượng
Nghe đời sầu quạnh quẽ gió nghĩa trang

TRẦN VĂN NGHĨA

BUỔI SÁNG QUA ĐỒI

 

Sóng vẫn gọi từ ngày anh xa biển
Bờ cát trôi, cuốn mất tuổi tên mình
Một buổi sáng qua đồi nghe nước chảy
Cội thông già quên nhớ chuyện hồi sinh

Anh đứng lặng nhìn mây bay trên núi
Thương đời mình hơn nửa kiếp đi hoang
Từ dạo ấy, rừng phương đông ngút cháy
Con sông nào từng nhánh nhỏ lang thang

Anh vẫn hát bài tình ca thuở đó
Trong những chiều rất lạnh thiếu quê hương
Và đôi lúc một mình đêm khuya vắng
Anh ngồi mơ tha thiết buổi lên đường

Người năm trước ra đi không trở lại
Người năm xưa ở lại biết về đâu
Trên bến cũ, trăng thu vàng mấy độ
Ngọn đèn đêm, tiếng nước vỗ chân cầu

Tuyết rơi rải trên đồi dăm đốm bạc
Anh nghe lòng thương tiếc tuổi hai mươi
Dẫu mai mốt có còn ngày trở lại
Tìm quê hương hay chỉ thấy quê người.

Trần Trung Đạo