NỢ PHÙ VÂN

 

Thiền sư gối cỏ mơ màng
Lung linh hoa nắng
ngập vàng trải sang

Có Sơ dừng bước, khẽ khàng
Cổi ra áo lụa
đắp chàng giấc mê

Dung nhan không vướng trăng thề
Áo thơm hương nhũ tràn trề ngực hoa

Có con
hạc nhỏ bay qua
Hỏi tôi xao xuyến
hay là bâng khuâng

Chim ơi xưa nợ phong trần
Nay thêm nợ phút phù vân ngọt ngào

HẠ QUỐC HUY

Tết Về Thay Áo Mới

Người ta nói chim Quyên chuyên ăn trái nhãn lồng.
Tôi thật có ước mong được nhìn thấy chim đó.
Nhà tôi ngay đầu ngõ, cây nhãn trồng ba năm.
Cây nhãn đã trổ bông. Và nó đã kết trái…

Thế mà tôi chờ mãi không thấy chim quyên đâu!
Nó ở tận rừng sâu? Hay nó trên núi thẳm?
Chưa thấy vẫn nhớ lắm, chim Quyên ơi chim Quyên!
Tôi nhớ như nhớ em yêu từ trong tiền kiếp…

Tuơng lai, đường đi tiếp. Ai về quá khứ xa?
Cái ngộ: Niềm Thiết Tha lại nằm trong hiện tại!
Trời sinh chi con gái cho con trai nhớ thương?
Trời sinh chi Quê Hương…đất chờn vờn mây khói…

Tôi không ai để hỏi, ba mươi năm quê người…
Trái nhãn cầm săm soi, cây nhãn mờ muôn dặm!
Một thời tôi núi thẳm, một thời tôi rừng sâu
Chim Quyên lúc đó đâu hồi tôi…chưa biết nhớ?

Buồn lật trang sách cũ, đọc ca dao bâng khuâng:
“Chim Quyên ăn trái nhãn lồng
Thia lia nhớ chậu, vợ chồng quen hơi”
Chắc tôi chưa tới nơi cái mùi xưa vời vợi…

Tết về thay áo mới
mùi Quê Hương tuơng tư…
Tôi cúi xuống bài thơ
thấy chim Quyên cái bóng!

Trần Vấn Lệ

Một chiếu cuối năm

 

Nẫu bỏ đi mất biệt
Nường cũng quên ta rồi
May mà còn bàn phím
Giúp mình vơi lẻ loi

Ai rồi cũng có thể
Nghĩ mình hư là bye
Bao nhiêu lời tâm huyết
Như gió ngàn lắt lay

Một buổi chiều đơn độc
Không nhìn cả mây trời
Không nhìn về phương viễn
Không nhìn… vân…vân . Thôi !

Buồn như viên huyết áp
Mỗi ngày ngậm một lần
Buồn như là khói thuốc
Bay lòng vòng phù vân

Chiếu cuối năm xứ Mỹ
Người sưa sớt đi về
Tới quán không còn bạn
Đắng ngắt ly cà phê

Bạn ơi có cảm thấu
Lý lẽ rất vụng về
Khi cái gì tạm đủ
Cái gì buồn tái tê !

Nguyễn Hàn Chung

VỚI CHÚT XUÂN CÒN SÓT

 

gió ru hời bốn phía
ngoài kia xuân rải sỏi ô quan
anh bật ngày xưa ngắm nghía
chút xuân còn sót lại…ngỡ ngàng !

nắng quây quần lợp mái
những chiếc lá nhảy lò cò dưới sân
anh vén tấm màn tuổi dại
chút xuân còn sót lại…bàng hoàng !

mưa khơi dòng sông nhỏ
con thuyền giấy chở ước mơ đầu đời
anh vẫn nhìn theo từ đó
chút xuân còn sót lại…riêng thôi !

trời ngập chiều mây trắng
cánh diều dài sợi chỉ bay.bay
cỏ dưới lưng ướt sũng
chút xuân còn sót lại…thở dài !

anh gánh mùa ký vãn
lưu lạc qua từng mùa vụ không tên
thảo nguyên xanh.sa mạc hạn
chút xuân còn sót lại…đáp đền !.

Lê Hát Sơn

áo xuân

 

 

người đưa tay chạm
mùa xuân
tôi hôn hạt ngọc
đoạ trần
thành hoa

con đường dài-thổ mộ già
non cao dốc núi
tà tà
khói sương

chấm pha cổ tích hoang đường
tôi hôn vết mộng ủ hương chân hồng

ngón tay mềm-hái hư không
giật mình bay động
một dòng
chim di

người run cúc mở
xuân thì
tôi hôn thế giới
hồ nghi
mối tình

giọt sương ôm một hạt kinh
bỗng nghe tiếng vọng an bình gọi tên

ru người giấc ngủ
chiều quen
cho tôi hôn miết
bao phen
muộn phiền

trần ai khai hội nhân duyên
có tôi đứng lại bên hiên bụi hồng

Pham Quang Trung

HÈ XƯA PHỐ CŨ 

Quảng Ngãi tôi về sớm cuối đông
Hè xưa phố cũ xác xơ lòng
Nhớ người bạn cũ không còn nữa!
Huyền Huyễn Thạch ơi! Phố trắng sương!
Nhớ quán cà phê…quán Diễm Xưa
Một thời trai trẻ tóc xanh xưa
Phố reo mắt biếc mùa con gái
Áo trắng học trò thơm nắng mưa…
Đâu cây trứng cá, má em hồng
Vụng dại ngại ngùng…ôi nụ hôn…!
Hồn cũng bay theo tà áo mộng
Sông đời thăm thẳm! Lạnh dòng sông!
Quảng Ngãi tôi về, đứng lặng tôi
Bạn xưa, em gái, ngút biệt rồi!
Nhà ai tường mới hồn xưa mất
Phố cũ hè xưa…xa lạ tôi!
TRẦN THOẠI NGUYÊN

Nhật Ký Ngày Đầu Năm 2020

2020
con số tuyệt vời
như đôi mắt mở
như hoa trên môi…

Tờ lịch thơm quá
cái mùi thời gian
tôi nói với nàng:
“Hoa Vàng Năm Mới”.

Tôi hái rất vội
một nụ hoa quỳ
“Này em cầm đi
Vệ-Đường-Hoa đó!”.

Nàng thả hơi thở
gió bay mùi hương
buổi sáng tinh suơng
nắng lên mái tóc…

Tôi nghĩ Hạnh Phúc
mình có câu thơ
bắt từ giấc mơ
một đêm trừ tịch…

Cảm ơn cuốn lịch
cho tôi tờ đầu
Cảm ơn tình sâu
Quê Hương nghĩa nặng!

Vệ đường hoa vắng
Hoa nở vì em
Anh sẽ nói thêm
ngày mai em nhé!

HAPPY NEW YEAR

Lâu lắm mới thấy lại bầy chim sâu.  Chúng đã về đâu bây giờ về lại?  Lạnh không mãi mãi nên chim bay về…Năm mới sắp kề vài ba ngày nữa…
Hoa cũng sắp nở.  Bướm cũng sắp về…Chắc có điềm gì để mình nghĩ tới?  Niềm vui thì đợi.  Nỗi buồn không mong.  Có phải thế không?  Chắc ai cũng gật!
Thuơng ơi mái tóc em chải mù sương!
Thơ tôi vấn vuơng trên từng sợi tóc…
Thơ tôi thường nhắc đến tóc của ai.  Mái tóc rất dài như thời gian nhỉ? Em à có nghĩ Tình Yêu rất bền…như nhà có nền, như sông có núi…như biển sóng nổi chiều hôm bao la?
Bầy chim bay qua khu vườn trổ lá…tôi cũng nôn nả tặng em hoa lòng e ấp mùa Đông nở xinh mùa Hạ…Thời gian thật lạ, làm mình yêu thêm!  Dĩ nhiên là em, người-yêu-đẹp-nhất!
Những lời đường mật
người rót cho người
còn hơn để đời
ba đào sóng vỗ…
Tôi nhớ tôi nhớ Đà Lạt thiết tha.  Ba mốt năm xưa, đời tôi ở đó…khi hoa đào nở chim muông rộn ràng, tôi có hôn nàng tàn nhang trên ngực…Tại sao tôi mất một Quê Huơng hồng những đêm trăng trong, những hoàng hôn tím?  Người Lính vung kiếm Quê Hương Tình Yêu!
*
Tôi có nói nhiều, buồn tôi không tận!  Tôi về tóc trắng, Đà Lạt tôi sao?  Hồ Than Thở sao?  Hồ Xuân Huơng sao?  Vườn Bích Câu hỡi!  Thái Phiên em đợi anh chớ bên đời?
Hôn nhé bờ môi của Tình-Thắm-Thiết…

 

Trần Vấn Lệ

Thơ Nguyễn Hàn Chung

dạo công viên
một mình đầu năm

đi qua
chỗ hẹn với em

nghe con kiến lửa
gào bên ngực mình

quờ tay tàn nhẫn
không đành

mà không
vết cắn sẽ hành
kinh niên

 

 

khuyên
bạn trai tình cũ

tôi và cô ấy
thôi nhau

vì không kiếm được
trầu cau cúng thần

người độn thổ
kẻ đằng vân

khuyên anh tiến tới
chỉ cần
khác tôi

NGUYỄN HÀN CHUNG

1/1/2020

CHÚA SẮP BUỒN!

 

 

MÙA XUÂN NHÌN LÁ KHÔ,

Rồi mai nép lá rừng xanh
Về trong tiếng ngủ trên cành trăng phai
Như lặng lẽ vẫn đêm nay
Để nghe âm vỡ những ngày cuối năm

Đã chọn rồi mình ơi tình ngỡ
Chọn nhau đi cho hết đường trần
Nửa chừng cây, cành lìa gãy đổ
Nợ vương tình vốn chưa nương thân ..

Cho ta nhớ tình ơi tình ngỡ
Chọn nhau đi cho hết đường này
Những con đường chừng cây bóng ngả
Ta tận tình cho hết đổi thay

Xót tình nào thơ nghe ta say
Tiếng chim gầy bỡ ngỡ sớm mai
Những loài chim đông đàn đứng sẻ
Hót nhau về đậu hết tương lai !

Có bướm hoa nào trong sáng nay
Hứng mặt sương mình trong đôi tay
Có ngàn lớp ngăn trong chỉ kẽ
Một đường sinh tử xẻ chia hai

Mùa xuân đi mùa xuân lại về
Người đi rồi biết không còn nữa
Mùa xuân đầy đêm nghe lê thê
Tiếng cúc cù đê mê hiên cửa

Từ đó rừng bóng nghiêng bóng ngả
Cánh chim bằng bạt gió sơn khê
Đêm thắp lên cho nhen nhúm lửa
Bạch đầu lòng hết cuộc đam mê

Cây sẽ chết từ khi mất nước
Hoa đến tàn từ héo đến khô
Đi mỗi bước là lui mỗi bước
Đường mấp mô như những nấm mồ

Ta về mùa xuân nhìn lá khô..

CHÚA SẮP BUỒN!

Sa mạc nào mà chẳng mênh mông
Nơi lòng độ lượng để hư không
Hỏi tự bao giờ đời nên nỗi
Tìm trong tháng chạp lạnh, sương mù..

Thấu xương để thấy lòng đang nhức
Rêm mình là thẩm thấu cơn đau
Cuộc sống đến hồi hành khất thực
Tìm đâu về cắt rốn chôn nhau..

Rồi đến thế thế thời như thể
Đã trong giông bão để tang đời
Cây mùa hoa trái không thể trổ
Mặc đêm phung phá đến tả tơi

Ta về nghe trong từng kiệt quệ
Nghe hoang phế phủ những vui buồn
Ta về rã rời từng nhân thế
Nỗi trong cơm áo dễ nhục hằn

Dặn lòng thôi cố mà dễ chịu
Kẽo mốt mai cạn nghĩa cạn tình
Thắt sợi nhân tình.. vào cõi tịch
Ta về tìm lại dấu an sinh

Mưa nắng có hai mùa khánh kiệt
Lòng chung ấm lạnh cũng muộn phiền
Đen trắng tẩy bồi chi khác biệt
Ta về say tỉnh niềm mê điên

Ta về ly rượu chừng đã cạn
Củi bếp lòng tro cũng đã tàn
Ta về thời gian gần cuối chạp

Nhìn lên Thánh giá… Chúa sắp buồn
Từ tâm lạy Chúa.. mắt Chúa thương!
hoa nguyên.

CÁM ƠN

 

cám ơn đêm đã cho tôi bóng tối
lem luốc che điều ngụy trá tâm hồn
lòng tôi vẫn lang thang ôm thập giá
trong màu đen mùa xám hối cô đơn.

cám ơn sông cũng ngàn năm ra biển
ngàn năm mang dòng chảy rất thân quen
mỗi bến đổ cưu mang thêm rác rến
đành về nguồn bằng thân phận ố hoen.

cám ơn cây, những thân già thẳng đứng
giữa núi rừng ngạo mạn với trời cao
tôi tầm gửi nhờ gỗ cây bám cứng
cũng ngông cuồng dám thách đố trăng sao.

cám ơn thơ, nói thay lời yêu dấu
bằng ngữ ngôn chẳng có đáy tận cùng
như ngọn dao chưa bao giờ đâm thấu
niềm đau tôi cho đến phút lâm chung.

cám ơn em, cho tôi bờ vai rộng
vòm ngực căng đầy nhựa sống thi ca
xin mãi rộng cho thơ tôi tựa mộng
và mãi đầy vòm ngực núi kiêu sa.

PHẠM HỒNG ÂN