HỒN XƯA NĂM CŨ,

 

Trở lại Sài Gòn hồn chưa nguôi
Đường phố đi qua tắt nụ cười
Trên tờ khai sinh còn nguyên bản
Mình mất nhau từ độ đôi mươi

Con phố xưa vàng trong héo hắt
Hàng cây xanh ruột thắt phù hoa
Từ những bình minh thời son sắt
Còn ai trang điểm buổi ngọc ngà

Có ai biết ai đừng hỏi trẻ
Những góc đường đùa vui thuở nhỏ
Bất chợt mưa chợt nắng ai ngờ
Thành giông tố chuỗi ngày lầm lỡ

Nắng Sài Gòn đi đi tìm mát..!
Bởi mơ hồ áo lụa Hà Đông
Lụa Nguyên Sa áo màu vuột mất
Tìm tháng ngày đã cũ như không

Sài Gòn hôm qua không còn nữa
Lạ mặt người thất tán bạn xưa
Ngôi nhà cũ con đường ở đó
Ta lạc loài như kẻ tha phương

Trở lại lỡ làng Thủ Đô ơi !
Nghe ta hoang phế kiếp lưu đài
Đã thấy điêu linh từng chỗ.. cũ
Đã đời dã thú tập cuồng quay

Thôi giã biệt nhau thời thịnh đế
Công Lý Trương Minh Giảng Yên Đổ..
Ta về nơi ta ở tha phương
Mồ hôi đất cày lên thực..đạo..

Ta hoang vu từ độ
Trái tim đời trổ những thương đau
Về đâu đây cương thổ
Những hồn xưa cũ đã..về đâu !

hoa nguyên.

ĐỘC HÀNH

Độc hành số  5

 

Cả mùa thu, tôi lặng người đi
Trước vẻ đẹp lá về trong đất
Đẹp hơn cả những vàng quý giá
Lách cách kêu từ biệt nhẹ nhàng.

Lặng người đi tôi bước vào rừng
Lạc mình  trong sương mờ của sớm
Nâng lá uống ngọc trời cao xuống
Ngỡ là tiên uống rượu bàn đào.

Vậy là say tôi đã lỡ say
Nên không thấy đường về, lạc lõng.
Rừng cây ngủ che đường xưa lại
Bàn chân quên nhịp bước vô hồn.

 

Độc hành số  6

 

Mùa qua luân chuyển sắc màu
Kìa xanh trước mắt trôi mau rõ ràng
Vàng kia dần đến xanh tan
Vào trong hư tận, mênh mang tháng ngày.

Mùa qua nào níu được đâu
Xuân đầy ánh sáng đã mau thu vàng
Nhìn theo nước chảy lênh lang
Nỗi niềm xuân ấy, còn mang theo lòng.

Chốn xưa vàng võ hoàng hôn
Sương men kẽ lá giọt buồn lạnh tanh
Kỷ niệm xưa thấm đẫm lòng
Một mình, một bóng nương dòng dấu xưa.

 

Độc hành số  7

Anh biết rồi em cũng bỏ anh
Nhưng, không nói nữa
Chuyện ngày mai sẽ rõ
Còn bây giờ là thời gian tình yêu đôi lứa
Sống hết mình thôi kệ ngày mai.

Anh biết rồi em cũng thất vọng vì anh
Bởi tình yêu chỉ là tình yêu đơn giản vậy
Không nên tin suốt đời có nhau dù em mong mỏi
Đời anh không dừng lại một bến bờ.

Thôi cứ tựa vào nhau tìm hơi ấm
Rồi ngày mai mây trắng lên đường
Đành để lại nỗi buồn cho em vậy
Đời anh không dừng lại một bến bờ.

 

Độc hành số  8

 

Đêm về trên phố nhỏ
Đèn khuya lẫn ánh trăng
Xa xanh xanh đồi cỏ
Mắt hồ đêm long lanh.

Phố trăng chìm trong hoài niệm
Ta về áo ướt bụi trăng
Gió ơi đừng ca hát nữa
Gieo đau quá đỗi vô tình.

LÊ TRINH

LẠC LÒNG

Tôi lạc lòng tạt qua lối xưa
Bâng khuâng khung cửa có ai chờ
Bàn tay nhỏ bé thơm hương quế
Khua động hoài tôi những giấc mơ

Tôi lạc lòng đi ngang phố rêu
Nghe cơn đau cũ nhói trong chiều
Và tiếng phong linh rời rã khóc
Có phải thu vừa rơi khúc yêu

Tôi lạc lòng, lạc dạ thế thôi
Đêm đêm vẫn nhớ góc em ngồi
Ngọn nến tàn canh run từng giọt
Thảng thốt vầng trăng lạnh cuối trời

Tôi lạc lòng xin em hiểu tôi
Hồn tôi như chiếc lá chơi vơi
Trăm ngàn sông suối..EM LÀ BIỂN…
(Tôi lạc lòng xin em hiểu tôi)

Tôn Nữ Thu Dung

KHÓC NGƯỜI KHÓC TA… .

 

khóc người lần nữa rồi thôi
để còn nước mắt cùng tôi với đời
đi hay ở cũng mây trời
thêm bao cay đắng chỉ lời trớ trêu
trong màn tối phận lêu bêu
khóc người lần nữa tiếng kêu giang hà

lũ chim đói khát không nhà
dặn nhau chớ cõi ta bà tái sinh
thở hơi tàn trút lặng thinh
cho xong cái kiếp linh đinh rất buồn

khóc người lần nữa lệ nguồn
đắp lên mộ địa gió luồn lạnh cơn
chẳng tìm ra cuộc vui hơn
thì đành vậy nỗi cô đơn đến hồi
mỏi chân dừng bước thân ngồi
khóc người một trận đã rồi khóc ta… .

Phạm Hiền Mây

Đổi Sang Giờ Mùa Đông

3 tháng 11 này, đổi giờ
Mùa Thu, mới đó, hóa mùa xưa…
mùa Đông, mới đó, mùa Đông mới
người, ngủ thêm, và…có thể trưa!

Kéo lại một giờ, không kéo lại
chiếc xe vừa tuột dốc thời gian
thì ta đi tới đường đi tiếp
tới lúc nào ta thấy tuyết tan!

Có tụ thì tan, tròn có khuyết
hoa khai hương nhụy.,, gió bay rồi…
tựu trung cái lẽ Vô Thường vậy
Xuân Hạ Thu Đông…cái Đạo Trời?

Em rất ngoan hiền – Em có Đạo
Ta ngoan hiền bởi có em yêu!
Em tin có Chúa, ta tin Chúa
Em – một vầng trăng ta ước mơ…

…làm chú Cuội ngồi bên chị Hằng
dù năm nào lịch cũng thêm năm…
Vầng trăng, không có vầng trăng cũ
Trăng mới vì trăng mới mọc chăng?

Tháng Mười Một rồi tháng Chạp về
đêm Noel em chải tóc thề.
Bao nhiêu sợi tóc bờ vai nhỉ?
Em hỏi đi và chớp chớp mi…

Trần Vấn Lệ

MÙA THU QUÁ ĐỖI BUỒN

Em nói gì đi, chớ lặng thinh
Tan vỡ lòng tôi mảnh thủy tinh
Mùa thu mây trắng như tiền kiếp
Ai đóng bàn chân tôi dấu đinh?

Tôi biết hồn tôi rất mỏng manh
Tôi đau theo chiếc lá xa cành
Xin em hãy nhẹ tay bùa phép
Hoàng Hạc tìm chấp chới đêm thanh.

Đôi lúc lòng tôi lạc lối về
Xin em chờ đợi cuối đường đi
Và em mở cửa tôi lầm lỗi
Đừng nói lời cay đắng… phải chi…

Tôi biết mùa thu quá đỗi buồn
Vầng trăng khuyết đẫm ướt mưa sương
Có bàn tay nhỏ thơm hương quế
Lặng lẽ xoa thầm những vết thương.

Tôn Nữ Thu Dung

CHIM BAY VÀO CHÌM KHUẤT

 

ngôn ngữ một lần được chấm ngang
ngăn câu thơ viết cho em trọn vẹn
như trái tim vốn mỏng tang gãy vụn
đường hoa văn tiều tụy ẩn danh

ngôn ngữ thêu thùa trên áo xanh
hàng lá đậu dăm tờ mệnh yểu
lũ chim sâu rùng mình lên kiệu
cuộc tao phùng bỏ lại ngã ba

người ta hay rước về người ta
màu lung linh rực xiêm rực gối
anh rước nỗi bần thần khờ dối
mắt thẩn thờ ngọt lịm chia ca

đàn bà muôn năm vẫn đàn bà
là thước đo nụ cười mê sảng
đàn bà của riêng anh mãi đàn bà
ban cho anh bờ ngực thô trú vãng

thơ anh điêu đứng thơ anh mù khờ
thơ anh dịu dàng sướng vui.thống khổ
người ta đánh lừa nhau bằng hoa hồng đỏ
ta đánh lừa nhau với những mặc luân

con đường ráng đỏ cuối chiều hôm
nơi em đứng vẫy tay.tay vẫy
nắng thật ngọt ngào tung tăng lau sậy
khe của khe mòn lạch ơn nguồn

mai đưa nhau về cõi phiền chung
nơi dấu hỏi oằn cơn đau chờ chết
anh sẽ thản nhiên lòng như hệt
(cố bằng lòng không đánh tráo ngày mai)

khoác tấm áo choàng…hớn hở anh bay !

Lê Hát Sơn

Hãy Đi Như Ngựa Lên Đường

Hôm nay thì tôi đi xa,
cất chân một bước lòng ta nhớ mình!
Nhớ mưa chiều giọt mái tranh,
nhớ ai giọt nước mắt hình trái tim…
Tôi đi như một cánh chim
không lên biển Bắc mà tìm biển Nam!
Ở đâu cũng lạnh bạt ngàn
phi lao một dãy hàng hàng chia ly!
Nói đi là nói có về
về chưa nói được…tại vì chưa đi!
Chưa cất chân đã não nề
trời mưa trước ngõ đầm đìa gió mưa!
*
Nghĩa là thấy đó, câu thơ
nhặt lên, nhìn xuống, hững hờ, thưa em!
Hay là…thử một lần quên
đừng đi mà ở mãi bên với tình?
Nãy giờ đừng nói, làm thinh
để nghe trống trận thùng thình biên cương…
Đi!  Đi!  Giống ngựa lên đường
lạc quăng, mõm buộc, lòng dường khói mây!
Trần Vấn Lệ