GIỚI THIỆU SÁCH MỚI:LÃNG ĐÃNG VỚI CÀ PHÊ & NHẠC

DSC_3847-2

PHẠM VIỆT HÙNG
• 1949: sinh ở Nha Trang
• 1970: Cử nhân triết Văn khoa Sài Gòn.
• 1972: Nhập ngũ, dạy trường Thiếu sinh quân
Vũng Tàu.
• Trước 1975: thuộc ban chủ trương tập san
Nghiên Cứu Triết Học ĐH Văn khoa SG và
nguyệt san ĐH Minh Đức; ký giả các tuần báo
Đời, Nạng Thép, Quyết Sống; ký/truyện trên các
báo Sóng Thần, Tự Thức, Khởi Hành …
• Sau 1975: phóng viên báo Tin Sáng và Điểm
Phim; ký/truyện trên các báo/trang web: Dân
Việt (Úc), trietvan.com, newvietart.com, vanchuongviet.org…

• Bút hiệu: Phạm Nga, Phạm Nha Trang, Phạm
Khả Nghi …
* Đã xuất bản:
• Thứ Nhục Dục Tủi Nhục (Tuyển tập ký/
truyện, 2007)
• Người Thế Hồn Cho Thần Linh (Truyện kỳ ảo
– Ebook Vietvanmoi, 2013)

Tình Rụng Ngày Về

lephuhai

Những ngày đầu nơi vùng kinh tế mới.
Một đêm đang ngủ bỗng nghe tiếng kẻng vang rền. Chúng tôi thức dậy ra xem thì thấy du kích đang áp giải một người đàn bà và hai đứa bé. Đứa bé gái mẹ ẳm trên tay, thằng anh chạy theo níu áo mẹ. Chị Bảy thôn trưởng nói với chúng tôi:
– Cô H trốn đi vừa bị tui bắt lại chỗ suối Mè nè. Bà con coi đi!”.
Tiếng chị H khóc ri rỉ:
– Tôi chỉ dẫn thằng Cường về nhà nội nó để đi học thôi mà.
– Chị đừng có mà biện bạch, đi đâu mà đêm hôm khuya khuắt như vậy? Chị tưởng tui không biết chị có ý định “bỏ vùng” hay sao?”.
Có tiếng nói:
– Thôi chị Bảy ơi, thông cảm cho cổ đi, dù sao cũng là thân phận đàn bà yếu đuối thôi mà. Chị Bảy cứ để tụi tui giúp đỡ cho.
– Vậy bây giờ tui giao cô H lại cho đội quản lý đó nghen. Làm sao thì làm, “bỏ vùng” là có chuyện với tui đó”.
Chị Bảy và mấy cậu du kích bỏ đi, tôi chạy lại ẳm thằng Cường lên. Chà, thằng này tôi vừa ghi tên chuẩn bị đi học lớp 1 đây mà…

Bốn năm sau ba thằng Cường trở về. Ông đại úy trở về lầm lủi và muộn phiền. Thật ra trước đó đã có mấy đại úy trở về. Đầu tiên là đại úy Bằng, một đại úy già trạc tuổi ba tôi (nói già là theo lúc đó chứ tính ra mấy vị đó trẻ hơn tôi bây giờ nhiều à). Ba tôi được mời đến dự bữa cơm đoàn tụ gia đình vì cả hai ông trước đây đều làm việc ở cùng đợn vị trường hạ sĩ quan Đồng Đế Nha Trang, có quen biết nhau chút ít. Sau đó lác đác và lần lượt các đại úy trở về. Có người đứng tuổi, có người còn trẻ, có người chúng tôi gặp mặt, có người chỉ nghe tên…
Người đàn ông đi với thằng Cường gặp tôi tại trường học:
– Tôi là ba thằng Cường. Nhờ thầy giúp cho việc rút hồ hơ học bạ….
Tôi biết ngay đây là chồng cô H, là ba ruột của thằng Cường và con Ánh. Tôi cảm thấy hơi lúng túng:
– Anh đã gặp chị H chưa?
– Gặp rồi chứ. Chúng tôi thỏa thuận thằng Cường đi với tôi, con Ánh ở lại với má nó, còn lại sau này tính tiếp.
Tôi nhìn thằng Hùng đang đứng bên cạnh ba nó băn khoăn và buồn bả:
– Vậy là em sẽ đi với ba hả?
– Dạ – thằng Cường gật đầu, mái tóc vàng hoe trên khuôn mặt bé thơ đen sạm.

Số là sau đợt “bỏ vùng” không thành công năm nọ, ba mẹ con chị H phải ở lại vùng kinh tế mới trong sự cưu mang của bà con đồng cảnh. Sát bên nhà chị là nhà anh T, trong quân lực VNCH là thiếu úy pháo binh. Anh còn độc thân, tính tình cô độc và lặng lẽ. Những người trong đội hay nói đùa: “Ông T ở sát bên nhà cô H, có gì giúp đở người ta với nghen”. Anh ta chỉ ầm ừ không nói năng gì. Vậy mà hơn một năm sau đó, hai người tự nhiên về ở với nhau, năm sau nữa sinh được một bé gái…
Bây giờ ba thằng Cường trở về, mọi việc trở nên lỡ làng và khó xử. Ông ta giải thích với tôi:
– Tôi không trách móc gì đâu. Những năm đó nếu không nhờ anh T thì mẹ con thằng Cường cũng khó sống. Xét ra thì tôi cũng phải mang ơn ảnh. Bây giờ cô ấy đã yên phận thì phải đành lòng thôi. Ban đầu tính đưa cả con Ánh đi luôn nhưng vậy thì tội quá, nên chỉ để thằng Cường đi với tôi thôi.
Tôi nói:
– Anh tính chuyển cháu về học trường nào? Biết để ghi vào giấy giới thiệu chuyển trường?
Anh ngập ngừng:
– Chà! Cũng chưa biết xin học tiếp ở đâu. Có nhà bà con ở Sài Gòn, tá túc chờ “hát ô” chưa biết nhanh chậm ra sao…
– Thôi được rồi, chuyện hồ sơ của cháu cũng không khó gì đâu, cứ để trống chỗ tên trường, anh sẽ điền vào sau cũng được. À, mà bây giờ cũng trễ quá, hồ sơ nằm ở văn phòng chính, chắc là sáng mai mới rút ra được. Vậy tối nay anh ở đâu?
– Không sao, tôi đang ở tạm nhà người quen, mai sẽ quay lại được.
Ba thằng Hùng dắt tay nó đi ra phía cổng trường. Nắng chiều phản chiếu hai cái bóng một thấp một cao liêu xiêu, buồn bã…

Cũng trong khoảng thời gian này tôi gặp đại úy Hoàng, không rõ là sĩ quan đơn vị nào trước đây, chỉ biết ông ta làm việc tại Qui Nhơn. Ông Hoàng là ba của thằng Khanh, học sinh lớp 5. Tôi không dạy lớp thằng này nhưng ở cùng trong xóm nên biết nhà nó. Thật ra tôi chỉ biết bà nội nó trong những lần đi thăm gia đình phụ huynh học sinh với mấy đồng nghiệp. Hỏi han thì biết ba nó còn đi cải tạo, má nó buôn bán gì đó ở Qui Nhơn, thỉnh thoảng mới về chu cấp tiền nong, quần áo và những thứ linh tinh khác. Tôi có một đôi lần thoáng gặp má nó, đó là một người đàn bà có vẻ ngoài sang trọng, quí phái…
Một buổi chiều, thằng Khanh chạy qua nhà nói ba nó mời tôi tối tới nhà ba nó có chuyện nhờ giúp. Cơm nước xong tôi qua nhà nó. Trước mặt tôi là người đàn ông tầm thước, hơi xanh xao. Bên góc giường là hai người đàn bà: bà nội và má thằng Khanh. Rót nước trà ra ly ông Hoàng chậm rãi nói:
– Tôi vừa được thả về. Chiều nay thấy thằng Khanh ngồi trên lưng con bò tôi nhìn không ra. Cơ cực quá.
Tôi cười:
– Ở kinh tế mứoi thì ai cũng cực mà.
– Tôi hiểu. Nhưng không thể không đau lòng… Con tôi đây sao? Trời ơi!. – – Thôi con à, phải biết chấp nhận hoàn cảnh chớ – Tiếng bà nội thằng Khanh.

Hóa ra tình cờ tôi được nghe chuyện nhà của ông Hoàng. Sau biến cố bảy lăm anh hạ sĩ lái xe cho đại úy Hoàng ngày xưa sắm được chiếc xe hàng đi buôn chuyến. Tình cờ gặp lại rồi giúp đỡ cho vợ của “ông thầy” năm xưa, lâu ngày thành ra nhân nghĩa. Hai người tuy không có con cái với nhau nhưng ai cũng biết.
Ông Hoàng nói, nhưng không biết nói với ai:
– Tôi đã gặp nó và cảm ơn đàng hoàng. Cảm ơn vì đã giúp đỡ vợ con tôi trong cơn khốn khó. Tôi cũng đã khuyên cô ấy nên đi với tôi, quên hết mọi sự để làm lại cuộc đời, nhưng cô ấy không chịu. Tôi đã hết lòng rồi, bây giờ không còn gì ân hận nữa. Tôi sẽ dẫn thằng Khanh đi.
– Sao anh cứ cay đắng làm gì. Chuyện lỡ rồi em chẳng còn lòng dạ nào đâu anh – Người đàn bà bên góc giường lên tiếng.
Rót thêm nước vào ly ông Hoàng nói với tôi:
– Sáng mai vợ chồng tôi đi xuống xã để làm thủ tục ly hôn, nhân tiện muốn ghé bên trường học rút cái hồ sơ thằng Khanh, nhờ ông thầy giúp cho thủ tục. Tôi chuẩn bị làm hồ sơ đi “hát ô” mà má thằng Khanh từ chối rồi nên tôi phải lấy giấy xác nhận để kiếm người khác đi với tôi. Đi một mình cũng vô duyên quá!.
Ông Hoàng hơi mĩm cười, một nụ cười chua xót.
Theo hẹn, sáng hôm sau tôi và ba má thằng Khanh đi xuống xã để lo chuyện giấy tờ. Đường đi phải băng qua một con suối nhỏ. Mùa nắng nên đoạn sâu nhất nước chỉ cao lên tới háng. Tôi cởi quần dài, vén quần đùi nhón chân lội qua. Quay lại nghe tiếng của ông Hoàng: “Để anh cõng em qua, đừng ngại, chỉ là lần cuối thôi mà”. Ông ta quấn cái quần dài quanh cổ, khòm lưng cõng vợ qua suối. Tôi giả lơ để người đàn bà không mắc cở…
Lúc ngồi bên ngoài chờ ông Hoàng làm thủ tục bên trong, tôi hỏi: “Sao chị không đi với anh ấy?”. Một nụ cười buồn rớt trên mặt chị: “Cậu còn trẻ nên chưa biết đó thôi. Tôi hiểu mấy ảnh mà. Đau đớn lắm! Sống bên cạnh nỗi đau của mấy ảnh mình không chịu được đâu, thôi thì phó mặc cho số phận”.

Đã mấy mươi năm qua rồi kể từ ngày ấy. Tôi đã không còn trẻ nữa và các anh chị ấy chắc cũng già rồi. Tôi không rụng về cội, cứ lưu lạc quẩn quanh. Đôi khi nhớ về không biết hai ông đại úy ngày xưa giờ đã ra sao? Cuộc sống lưu vong chắc là buồn lắm? Và tội nghiệp hơn cả là thằng Cường và thằng Khanh. Tụi nó bây giờ đã làm được gì? Có còn nhớ một khoảng đời kinh tế mới hắt hiu mồ côi bé nhỏ? Có còn nhớ mẹ hay không?

Lê Phú Hải

Đêm Từ biệt Việt Nam

tranhoaithu

Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn
Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam
Việt Nam. Đêm ấy đêm trừ tịch
Có những con người lại cách ngăn

Chào những đường thân, những lối quen
Những hàng cây rũ lá bên thềm
Chào cây cầu đá qua thành phố
Chào những bờ hiên, những cột đèn

Chào ai, lầm lũi trong đêm lạnh
Cơn gió giao mùa chớm lá xuân
Người về cho kịp đêm đoàn tụ
Ai lại lên đường. Ai lặng câm

Vẫn biết lần đi là bỏ hết
Là phủi tay. Cháy túi. Sạch trơn
Quay nhìn lại: Em còn bóng nhỏ
Ngọn đèn vàng lạnh một dòng sông

Về đi. Em nhớ đừng ôm mặt
Rồi thắp giùm anh một nén nhang
Con có hỏi anh. Em hãy chỉ
Mây dịu dàng trôi giữa mênh mông

Về đi để tiếp đời cô phụ
Tiếp mảnh hồn khô héo nhớ nhung
Mai mồng Một, cắn răng đừng nấc
May cuộc đời tươi đẹp mùa xuân

Về đi để trả bài ma quỉ
Những đau thương câm nín chất chồng
Em hãy lấy ngày này giỗ kÿ
Một ngày nào chim đã bặt tăm

Về đi, kẻo máy tàu đã nổ
Như những người ôm ngực con tim
Trong khoang chật, nghe chừng nín thở
Anh hùng đâu. Một nỗi lặng thinh

Gió trừ tịch hú dài Bãi Giá
Đập mạn thuyền, sóng vỗ buồn tênh
Đêm vượt thoát ai ngồi nín thở
Cả quê nhà, mờ nhạt hai bên

Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn
Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam
Việt Nam. Một vệt mờ xa thẳm
Một chút rưng rưng bật xé lòng

Việt Nam. Tối quá, không đèn lửa
Ta ở trên thuyền ngực vỡ toang
Một nỗi buồn như đông đặc lại
Một nỗi vui oà vỡ cả hồn

Là lúc biết mình như thoát nạn
Sáng chân trời, hồng rực vầng dương
Là lúc, thấy mình như bất hạnh
Sắp làm người không có quê hương

Là lúc lòng dửng dưng chờ đợi
Nỗi dửng dưng buồn bã lạ lùng
Như thể trong một trời chuyển động
Một giọt sương cô độc tận cùng

Trần Hoài Thư

THU KHÚC

chuthuynguyen

Em cứ là mùa thu
Để tôi còn yêu nắng
Để mây đợi sương mù
Nếm hoang tàn ngây ngô

Em cứ là mùa thu
Trên cánh đồng ngả rạp
Trên pho tượng lạnh khô
Lời kinh cầu đã dứt

Em cứ là mùa thu
Cho chân tôi tội tù
Cho linh hồn hư mất
Tựa vào đâu thiên thư ?

Em cứ là mùa thu
Rơi giọt chuông thật khẽ
Cửa vườn chiều xám mù
Suối nguồn nào phiêu du ?

Em cứ là mùa thu
Đầy vết roi hằn thù
Trên hồn nầy huyễn mộng
Nhan sắc màu thiên thu

Là màu môi đoạn tuyệt
Em ơi cứ là thu
Dưới mặt trời run rẩy
Ngọt trái cấm phù hư …

Chu Thụy Nguyên

PHÂN ƯU

hoa-tuoi-tang-le-tl108-jpg-20150819093249juQDrH1DnZ

Nhận được tin buồn, Thân mẫu bạn Tạ Chí Thân là:
Cụ bà :Tạ Chương Trực
Nhủ danh : Nguyễn thị Vinh
Sinh : 1926
Đã mãn phần ngày : 26/10/2015
An táng tại quê nhà : An Thái , An Nhơn, Bình Định.
Xin thành kính phân ưu cùng tang quyến
Nguyện cầu hương linh cụ sớm về miền cực lạc.

Các thân hữu của TUONGTRI.COM

THÔNG BÁO

12039515_1033513883335790_7396955425592080965_n


TUONGTRI.COM xin thông báo cùng các thân hữu :
Thân mẫu bạn TẠ CHÍ THÂN ( chủ nhiệm TUONGTRI.COM) vừa qua đời tại quê nhà.
Xin các bạn góp lời cầu nguyện.

xương trắng

nguyenducbatngan

dạ thưa mẹ, cầm bằng con hư hỏng
nên không tròn theo sự nghiệp cha xưa
chưa khôn lớn đã mù thân lưu lạc
giữa hôm nay là sáng tối bao giờ

dạ thưa mẹ, đành như con đã chết
tự buổi đầu mẹ khóc tiễn con đi
trên đỉnh trán con đầy hơi hướng mẹ
quá khôn cùng như thánh mẫu từ bi

mẹ hãy quên con như lần nước mất
dù trên đầu đã bạc xóa tóc cha
phương xứ lạ vẫn mầu mây cố quận
thì  làm sao con níu được sơn hà

dạ thưa mẹ, cầm bằng như nước chảy
hay đành như cha mẹ chẳng sinh con
đêm luân lạc nối ngày con buồn tủi
sầu đưa theo trắng rợp cả u hồn

dạ thưa mẹ, chừ con thân biệt xứ
và rồi đây xương trắng gửi quê người
mẹ thưa với cha dùm con nghe mẹ
dù gian nan con vẫn giữ nụ cười

Nguyễn Đức Bạt Ngàn

HÁT VANG BÀI CA XÍCH LÔ

phuongxichlo

Người lên non ẩn dật
Chuyên đốn củi đốt than
Ta ẩn trong lòng phố
Đạp xích lô lang thang

Khi gặp khách ta chở
Lúc vắng khách ta nằm
Có tiền ta uống rượu
Không tiền ta hát ngâm

Mặc ai lùi xuống chó
Mặc ai tiến lên voi
Ta giữ lòng thanh bạch
Dưới hai vầng sáng soi

Đã lâu rồi quên hết
Những thị phi giang hồ
Từng đêm ngồi gõ nhịp
Hát vang bài xích lô.

PHƯƠNG XÍCH LÔ

Đời cứ thế trôi

nguyentri

Chín Hội người Bạc Liêu, con út trong một gia đình có ba anh trai một chị gái. Cha Chín Hội rất công bình, trai cũng như gái. Khi chia đất, ông cho mỗi đứa mười công. Hội là út được mười bốn công và căn nhà, bù lại ông bà ở cùng Chín.
Anh em Chín Hội nông dân từ khi mới lọt lòng, chăm chỉ lắm, nhờ thế họ ăn nên làm ra. Mỗi lần về thăm ba má, đề tài muôn thuở của họ là Chín Hội, nghệ sĩ nửa mùa.
Chưa xong tiểu học, Chín Hội chia tay bút mực. Miền Tây sông nước với đàn ca tài tử lại thêm cha mẹ cưng chiều, lôi kéo Chín Hội ra đi. Anh chị em Chín Hội ruộng nương là chính. Không như Chín, họ tự tay làm ăn. Chín Hội thì đem đất đai cho mướn, còn mình mang cái trắng trẻo đẹp trai đi đàn ca hát xướng.
Anh chị em lo cho cái lông bông của Chín. Ai cũng nói “Làm ăn kiểu này ba bữa nữa lấy vợ tiền đâu mà lo”. Đúng quá, họ nặng nhẹ là phải, cha mẹ ngày càng già mà Chín Hội ăn chơi kiểu công tử thì sạt nghiệp là cái chắc.
“Nay mai đừng có kêu tao à”, họ dằn dỗi. Chín Hội thì cười nhẹ tưng “Khỏi lo cho tui, mấy ông bà đừng có đa sự”. “Ừ nhớ đó, lúc lấy vợ đừng có qua tao mà mượn”. “Yên tâm đi”.

Quả thật, Chín Hội chẳng cần mượn ai.
Đẹp trai, tiếng đàn lả lướt giọng ca mùi mẫn, đôi mắt mơ màng, bấy nhiêu đó thừa xô ngã lăn quay những trái tim mê ca hát, lắm người đẹp hết nước mắt vì Chín. Chín Hội ôm đàn giữa một vườn hoa đủ mọi hương thơm. Hoa nào cũng như hoa nào, đóa nào Chín cũng nâng niu thưởng thức hương thơm rồi sau đó sang đóa khác.
Thế rồi đóa hoa Bạch Ngọc tầm cỡ đổ quán xiêu đình đã xô ngã trái tim Chín Hội. Nàng theo Chín Hội về nhà chẳng cần cưới hỏi gì ráo. Thứ nhất, nàng sợ lũ yêu nữ vây quanh chàng nghệ sĩ hớt tay trên mất chàng. Thứ hai, vì trong một đêm trên ghe đầy tràn tiếng ca lời hát ngọt ngào, nàng đã cùng chàng lắc lư tới bến.
Việc lấy vợ của Chín khiến anh em trong nhà vừa thở dài vừa thở phào nhẹ nhõm.

***

Lấy nhau, vợ chồng Chín Hội về thị xã thuê nhà ở. Bạch Ngọc vốn con nhà khá giả sướng từ trong trứng, nấu cơm Bạch Ngọc cũng không biết. Má Chín Hội bĩu môi kể khi đi thăm con về: “Đàn bà con gái gì mà không biết nấu cơm. Ai đời vợ mà để chồng vô bếp”. Ai nấy đều ngạc nhiên: “Trời đất! Giỡn chơi má?”.
Chín Hội xăng xái vô bếp hầu vợ trẻ được mấy tháng, tới khi cái bụng của vợ tròn hẳn lên thì anh ta lại xuống ghe đi đàn ca tài tử tiếp. Ngày cha mất, anh em phải nhắn nhe qua hàng chục cái ghe mới tìm ra Chín Hội. Tang ma xong, Chín Hội lại đi.
Riết rồi Bạch Ngọc cũng hết buồn, hết khóc. Không có chồng nấu cơm cho nên bây giờ cô đã tự nấu cơm được rồi. Và tự làm nhiều thứ khác nữa.
Tài sản của Chín Hội bị bán dần từng công đất một. Người bán chính là bà mẹ đã lậm vô đề đóm. Người mua cũng không ai ngoài anh em trong nhà. Khi Chín Hội tỉnh mộng đàn ca, đất còn lại có bốn công.
Bạch Ngọc cho ra đời ba gái một trai. Chín nói với mẹ bằng cái giọng của kẻ nhuốm mùi thất bại: “Tui cấm bà bán nữa à”. Rồi chửi thề: “Thằng nào dụ dỗ bà già mua rẻ đất đai, tao chém hết!”. Anh em cự lại: “Mày đòi chém ai? Bả bán tao mua. Đừng có nói chuyện kiểu cô hồn nghe mậy!”. “Mấy ông cứ lợi dụng vợ chồng tôi lơ là. Từ nay đừng hòng qua đây!”. “Ai thèm qua lại với vợ chồng mày. Đừng có mơ!”.
Vậy là nước tràn chén.
Còn Bạch Ngọc hết chán rồi hận. Cô hận đã không nghe lời cha mẹ, hận thằng chồng chỉ biết bản thân mình. Vậy mà còn sòn sòn cho ra tới bốn đứa con.
Bạch Ngọc bỗng trở thành Bạch Cốt Tinh.

***

Ba đứa con gái của vợ chồng Chín Hội đẹp như tiên sa, giống hệt mẹ cái thuở chưa là Bạch Cốt Tinh. Lê Kiều Thảo, Lê Kiều Nhi, Lê Kiều Hạnh.
Nối gót mẹ, Kiều Thảo lấy chồng cũng không cho ai uống được một giọt rượu vu quy. Đã vậy, khi vợ có bầu thằng chồng đem gửi cho mẹ vợ, nói lý do phải đi làm ăn, đến lúc vợ đau bụng đẻ không có lấy một đồng. Bà Chín trực chiến ở trạm xá trong khi con rể ở nhà uống rượu đờn ca với cha vợ. Thằng rể khen cha vợ: “Ngón đờn của ba nhuyễn thiệt”.
“Khỏi khen mày. Dzô đi. Mà giọng ca của mày cũng mùi thiệt”. Thằng rể cười hì hì: “Không mùi dễ gì đánh đổ con gái ba”.
Còn hai đứa Kiều Hạnh, Kiều Nhi bà Chín lo lắm. Lỡ nó đi theo tiếng gọi như con chị có nước bà tự tử cho xong đời. Hai đứa con gái, nhìn cha đã chán, nhìn anh rể còn chán hơn. Quanh đi quẩn lại toàn đờn ca tài tử rượu vào lời ra. Muốn con gái tránh xa cái đám này thì bà Chín phải cho tụi nó đi làm khu công nghiệp.

***

Khu công nghiệp là đất lành cho vô số những cánh chim muốn thoát cảnh nghèo. Đó là ý kiến của Tám Lập, chủ của hai mươi phòng trọ, mỗi phòng mười sáu mét vuông, thêm một gác lửng. Bầu đoàn thê tử của Chín Hội ngự trị trong một phòng như vậy.
Kiều Hạnh, Kiều Nhi làm ở công ty thuộc da Weitai. Vợ chồng Chín Hội luân chuyển theo cai thầu khắp các công trình xây dựng, chồng cầm bay chính, vợ phụ hồ. Thằng con trai út mười tuổi, trước khi đi làm Chín Hội khóa cửa nhốt trong phòng. Có người hỏi sao ác vậy, Chín trả lời: “Cho nó khỏi đi chơi”. Hỏi tiếp: “Lỡ cháy nhà sao cha nội?”. “Chủ phòng trọ lo chuyện đó trước mình”. Hỏi nữa: “Sao không cho thằng nhỏ đi học, ở đây cũng có lớp tình thương”. “Thương cái bao tử của mình trước đã”.
Chỉ năm tháng sau khi đến đất lành, sự khởi sắc nhìn thấy rõ ở sợi dây chuyền vàng lấp lánh trên cổ bà Chín. Thêm hai đứa con gái cực kỳ nhan sắc đã kéo lô lốc anh hùng hào kiệt đến nhà, mong lọt vào mắt hai Kiều.
Tính tình phóng khoáng nghệ sĩ, Chín Hội chào đón tất cả. Chủ nhật nào tiếng đàn cũng vang lên, rượu bày ra. Chín Hội mượn rượu tung hô bà Chín lên tận mây xanh. Nhưng Bạch Cốt Tinh vẫn nhìn thấu tim đen bọn này.
Cũng có những gã không rượu, ngọt nhạt gọi bà Chín bằng má. Bà Chín tỉ tê với hai Kiều: “Thằng Bảo quê Tiền Giang, bây mà xuống đó là trôi ra biển luôn à”, với Duy, bà phán: “Thằng đó cả một bầy em. Tao đây chỉ một mẹ chồng còn chịu không thấu”.
Cuộc đời đã dạy bà Chín quá nhiều những bài học, nay bà lôi ra áp dụng cho hai con gái: “Cái thằng đó, trên răng dưới một rổ củ từ, bây lấy nó để đi ăn mày à?”.
Theo đuổi hai Kiều từ phụ hồ cho tới cai thầu, từ Wave Tàu cho tới Dream Thái… Nhưng tất cả đều phải nhường đường cho xế hộp.
Họ rất đàng hoàng, đĩnh đạc và lịch sự. Hai Kiều giới thiệu: “Đây là anh A Huy, đây là A Pẩu”. Bà Chín mời: “Ngồi chơi”. Hai gã Đài Loan xí xa xí xồ. Chín Hội nói với vợ: “Tao bó tay với hai thằng nầy. Nó có chửi mình cũng không biết”. Bà Chín chợt nhớ ra: “Thì ông kêu ông Minh coi”. À lên mừng rỡ, Chín thò tay vào túi móc điện thoại di động.

***

Trong những người yêu thích tiếng đàn của Chín Hội, bà Chín kính trọng Năm Minh. Ông không thuốc lá, không rượu, lại trí thức, nói tiếng Anh như gió. Nếu con trai ông Minh không sa đọa, chắc chắn bà đã gả Kiều Hạnh cho nó rồi. Bà Chín vẫn nói với chồng: “Tội nghiệp! Cha vậy mà con lại hư”.
Năm Minh tới, thông dịch: “A Huy là quản lý, A Pẩu là thu mua của công ty”. Hai gã Đài móc từ trong cái xách tay to đùng, nào rượu hộp, khô mực, nào thuốc lá ngoại, bánh kẹo, sôcôla… Nhìn cái đống tặng phẩm mà Năm Minh dịch là “chút quà nhỏ”, Chín Hội hết hồn.
Rồi hai gã bắt tay chào tạm biệt. Các người đẹp thân ái vẫy tay. Xế hộp lao đi, cán nát cả chục trái tim si tình.
Chín Hội hỏi:
– Ông nghĩ sao?
Năm Minh trả lời:
– Thời buổi này vàng thau lẫn lộn, vợ chồng ông cẩn thận là hơn. Với lại… – Năm Minh ngâm nga – Con gái mà lấy chồng gần, có tô canh cần nó cũng mang cho.
Chín Hội ngúc ngắc cổ:
– Đây chẳng cần canh cần canh khổ qua nhồi thịt gì ráo. Nó lấy chồng ngoại, lâu lâu gửi cho vài trăm đô xài được rồi.
Bà Chín nạt:
– Ông dẹp đi! Chỉ biết cái thân mình.
Nói vậy chớ lòng bà Chín cũng bâng khuâng. Bà khổ quá rồi, nào đàn ca tài tử, rượu, cái nghèo, cùng với sự vô tâm đã đày đọa cả đời bà. Bà nhất quyết chọn đúng mặt để gửi vàng. Dù gì thì đám này cũng hơn mấy thằng sáng say chiều xỉn tối chửi vợ khuya mắng con, tới khi nhà có công việc thì biến đâu mất.

***

Bà Chín chán ghét sự bê tha, thích sự mẫu mực. Thì đó, mẫu mực.
Người ta theo đuổi con gái bà và cố gắng học tiếng Việt. Chỉ ba tháng, hai gã Đài đã chào bà đúng kiểu Việt Nam. Đã thế chúng còn nói với Kiều Hạnh: “Phòng trọ hẹp quá, để anh mướn một căn nhà cho gia đình sinh hoạt thoải mái hơn”.
Dọn tới nhà mới, hai Đài đã thanh toán trước một năm tiền nhà. Rồi tủ lạnh, máy giặt, dàn karaoke. Hai Kiều thì đến trung tâm học tiếng Anh, tiếng Hoa để mưu cầu cho một tương lai xán lạn. Hai chiếc Wave Alpha được tậu về đủ nói lên chân tình của Huy và Pẩu.
Chín Hội khoe với Năm Minh: “Tụi nó mua cho hai đứa nhỏ hai cái di động đời mới. Hai cái thằng này được ghê!”. Năm Minh ngày nào cũng đọc báo An ninh, cảnh giác: “Ba cái quà biếu đó với tụi nó là đồ bỏ. Ông liệu hồn, dặn con ông cho kỹ, đừng dại dột có ngày ôm hận. Ông về kiểm tra kỹ hai cái di động, xem thử tụi nó có cài sẵn ba cái phim đồi trụy vô không”.
Chín Hội nghe lời kiểm tra liền. Thì y như rằng. Chín Hội chửi: “Tụi mầy coi ba thứ này, tao giết hết! Đồ gái hư!”. Bà Chín Hội nhìn mấy cái hình hiện ra trên điện thoại, cỡ Bạch Cốt Tinh mà cũng phải cấm khẩu.
Đến khi Bạch Cốt Tinh tỉnh trí, lồng lộn chửi, thì chuyện đã xong rồi.

***

Nếu nói hai Kiều tự bước qua lễ giáo là buộc tội khe khắt quá. Thử hỏi tất cả người đẹp trên thế gian này ai có thể từ chối trước sự chân thành, hào hoa. Đã thế họ còn được sự biểu đồng tình của cả gia đình. Mỗi lần họ đến là niềm tin sáng lên trong mắt mọi thành viên trong nhà. Bà Chín kỹ tính lắm, không cho đi chơi đâu hết: “Tụi mầy có muốn thì cưới hỏi đàng hoàng rồi dẫn đi Phi châu cũng được”.
Vậy thì hai gã Đài xử tại nhà.
Kiều Hạnh vừa ụa mửa vừa khóc kể: “Bữa đó hai ổng tới chơi… Cái bữa mà ba mượn xe tay ga chở má đi Vũng Tàu đó…”.
Đưa rắn vào nhà mà bảo giữ là giữ làm sao?! Bà Chín Hội đấm ngực. Ông Chín đứng ngoài cửa buồng nghe đầu đuôi câu chuyện, đầu óc quay cuồng, ra phòng khách xách chai rượu lên tu cho quên sầu nhân thế.
Bà con dòng tộc ở Bạc Liêu nói “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước”. Họ kể lại vô số những cuộc tình của Chín Hội thời trai trẻ.
Bà Chín than thở với Năm Minh: “Cái số em sao nó khổ quá anh Năm ơi. Cha mẹ đã không học hành, con cái cũng thất học thất hành…”. Chín Hội nổi cáu: “Năm Minh học hành, tiếng Anh nói như gió mà con của ổng cũng ma túy chớ hơn gì ai?”.

***

Rồi chuyện cũng qua.
Bà Chín mua một cái áo tràng, rằm mùng một nào bà cũng lên chùa lễ Phật, sám hối cái tội chủ mưu sát hại cái thai.
Chín Hội càng rượu nhiều hơn.
Duy hai Kiều thì vẫn còn đẹp lắm.

Nguyễn Trí

Thi sĩ

transa

(Gửi Phan Huyền Thư)

Ăn cắp một giọt sương
Ngắm cuộc đời ném đá
Nốc cạn một nỗi buồn
Rồi mỉm cười rất lạ.

Can đảm như đàn bà
Can đảm như đàn bà
Nói chín mươi triệu lần:
Thành thật rất xin lỗi !

Nói với người còn sống
Nói với người đã chết
Nói như một con người
Không phải một con vẹt

Trả lại một giọt sương
Một mình một con đường
Can đảm như đàn bà
Và đẹp – như thi sĩ.

Trân Sa