KHUYA QUA ĐƯỜNG THỦ KHOA HUÂN

Đêm thưa xe cộ vắng người
Đèn hiu bóng nhạt đường về một tôi
Nhà người đâu quá xa xôi
Tưởng gần mà lại mù khơi lối nào
Biết tình không có ngày sau
Nên còn nửa trái tim đau để buồn
Mưa gầy gió muộn trăng suông
Vành treo giữa tháng ngậm sương khuya đầy
Bóng im gót đổ hàng cây
Nhớ em về dỗ cơn say cuối ngày

Mai Việt
16/3/2007

THÁNG TƯ ĐEN SẮP VỀ, BA LẠI VIẾT CHO CON

Chu Thụy Nguyên

bangtotnghiep

Tháng tư lại đến với ba, hay dù đã đi qua rồi, tháng tư với cha con mình vẫn mãi là đầu câu chuyện.Một câu chuyện nghiệt ngã đau lòng. Cũng chính vì cái tháng tư quái ác đó, mà ba và biết bao nhiêu chiến hữu của ba đã phải nghẹn ngào bước vào những trại tù tập trung dọc dài đất nước. Cũng chính cái tháng tư đen tối đó mà triệu triệu người Việt Nam phải lên ghềnh xuống biển, vượt biên giới, phải chết phơi lưng giữa bờ giữa bụi như những kẻ vô danh, chỉ vì hai chữ TỰ DO.

Tháng tư là cái tháng mà ba đã non dạ thưa với bà nội con, là ba chỉ đi “học tập” có 10 ngày thôi, rồi về, nội đừng khóc.Lúc đó thật sự ba nửa mừng lại nửa lo. Mừng là vì nếu thật sự 10 ngày như họ nói, chỉ cái loáng qua thôi ba sẽ về với nội, với mẹ, và với các con. Còn lo là vì thế hệ ba đã được đào tạo khá kỹ lưởng và nhân bản. Hơn nữa, lúc trên chiến tuyến ba cũng biết rõ kẻ thù của ba là ai, dã tâm của họ đã gieo rắc cho dân tộc cùng máu đỏ da vàng với họ những tội ác như thế nào. Hơn nữa những gì ba đã được xem qua cuốn phim nói về những ngày cải cách ruộng đất ở miền bắc ” Chúng Tôi Muốn Sống ” hay những gì ba từng đọc trong ” The Gulag Archipelago ” ( Quần Đảo Ngục Tù ) của Alexandr Isayevich Solzhenitsyn những ngày gần mất nước, đã làm ba phải ít nhiều ngờ vực, ít nhiều suy nghĩ về những chuổi ngày sẽ bị tù rạc, đày ải trước mắt Tiếp tục đọc

HỒNG HẢI

Bách niên giai ngẫu tựa sông dài
Cang lệ lưu dòng bất tận nhai
Phong vị thăng hoa khi sóng dữ
Thủy bào đắm nguyệt lúc triều sai
Con thuyền định mệnh tình neo đậu
Tấm ván tào khang nghĩa hậu lai
Đảo ngọc sánh đôi bên hải giác
Thái dương soi bóng đón ban mai.

Bạch Ngọc Phước
Sandefjord 19.03.2013

MỘT TIẾNG ĐỒNG HỒ TRƯỚC KHI LÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

Khi tao đi lấy khẩu phần
Mầy đi mua rượu đế Nùng cho tao
Chúng mình nhậu để trừ hao
Bảy ngày sắp đến  nghêu ngao trong rừng
Mùa này gió núi mưa bưng
Trong lòng thiếu rượu anh hùng nhát gan
Mùa này gió bụi mưa ngàn
Trong lòng thiếu rượu hoang mang nhớ nhà
Những thằng lính trẻ hào hoa
Lưu đày trong cõi rừng già núi xanh
Lao mình vào cuộc phân tranh
Tiếc thương xương máu sinh thành được ư.

Nguyễn Bắc Sơn

Bài thơ này được trích trong CHIẾN TRANH VIỆT NAM VÀ TÔI ,( tập thơ được phát hành năm 1972  đã gây nên một tiếng vang lớn trong lòng độc giả). Thư Ấn quán tái bản tại Hoa Kỳ năm 2005. Tác giả giữ bản quyền.

Những ý nghĩ rời nhân tháng tư

Nguyễn Hoàng Quý

15823752-md

Anabela Sequeira, Forgotten Hero of the Tides

“Tháng Ba đã qua rồi và mùa hè sắp đến. Mỗi ngày với em đang là một kì diệu được trông đợi anh à.” (Trích thư của một bạn nhỏ, ba mươi tám tuổi)

1.

Tháng tư, những bài viết về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nhân kỷ niệm 12 năm ngày mất của ông trên blog, trên FB, trên internet, những chương trình ca nhạc tưởng niệm ở các thành phố lớn, hát nhạc TCS ở các quán café tỉnh lẻ cho thấy rằng công chúng yêu nhạc vẫn còn nhớ ông, nói cách khác, ông vẫn tồn tại đâu đó bên đời của nhiều thế hệ.

Cho hay, đàng sau mọi đồn đoán, mọi tị hiềm, mọi âm mưu, định kiến…bài viết của Trịnh Cung, Liên Thành… cả những bài ca ngợi, xưng tụng ông rồi cũng sẽ theo thời gian phai nhạt dần, chỉ còn lại nghệ thuật âm nhạc của ông trong lòng công chúng như của nhạc Phạm Duy, như thơ Bùi Giáng, như những tiểu luận về các vấn đề triết học của Phạm Công Thiện…

Tưởng nhớ TCS với tôi trong những ngày này, không hiểu sao tôi cứ nhìn thấy lại hình ảnh Khánh Ly trong một chương trình ca nhạc của đài THVN trước 1975 phát ở Sài Gòn khi Khánh Ly ở độ tuổi 30 giới thiệu bài “Để gió cuốn đi” trước khi hát. Tôi còn nhớ (gần như) nguyên văn lời giới thiệu này. Và tôi cứ lẩm nhẩm hoài để rồi viết comment cho một người bạn: “Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng”. Ôi, cần biết bao, đáng quý và trân trọng biết bao …những tấm lòng bè bạn! Tiếp tục đọc

HẠ ĐỎ

Những sớm mai nhặt loài hoa Phượng Vỹ
Trên tay buồn nhung nhớ một thời yêu
Áo em ngoan khép nép…, nhớ thương nhiều
Trong ngăn cặp cất giùm chùm hoa đỏ

Trang lưu bút viết những dòng thương nhớ
Dòng chữ nghiêng nhỏ những giọt tím buồn
Ba tháng Hè nụ cười ấy còn vương
Anh về đếm thời gian bằng nhung nhớ

Anh về nhớ tóc ai bay trong gió
Những sợi dài vương vấn trói tình anh
Em hồn nhiên trao “Lưu Bút Ngày Xanh”
Mùa Hạ đỏ nở trên môi em đỏ

Chùm Phượng Vỹ hôm nào em còn giữ?
Thời gian rồi cũng phai nhạt mà thôi
Thời gian nào có giữ được lứa đôi?
Em xa mãi, con sáo rồi bay mãi…

Em sang sông đã quên thời thơ dại
Có loài hoa màu cứ đỏ trong anh
Mùa Hạ về Phượng Vỹ nở mong manh
Như một thuở đã trôi vào quên lãng…

Âu Thị Phục An

Để Mùa Đông Rực Nắng
Thơ Âu Thị Phục An
Nhạc Trần Quang Lộc

 

Ngăn Cách

Năm tháng theo nhau, thôi không còn vói tới
Trời mưa dầm xứ Huế lạnh xương da
Nụ cười ai ấm lòng trên bến đợi
Những chuyến đò ngang chở mộng kiêu sa.

Không vói tới những ngày say nắng hạ
Huế ru trầm hợp tấu của bầy ve
Nàng tôn nữ nghiêng đầu trong nón lá
Mộng mười lăm xanh mát lối đi về.

Không vói tới nhịp cầu nâng gió nhẹ
Buổi tan trường áo trắng phất phơ bay
Ríu rít lời chim ngọt ngào giọng kể
Mẩu tâm tình trong suốt rất thơ ngây.

Không vói tới cổng trường xưa nếp cũ
Sách vở ngàn năm kể chuyện rồng tiên
Huế điên đảo thương ông già Bến Ngự
Nước sông Hương chuyên chở một lời nguyền.

Không vói tới Huế nghèo xơ xác đó
Rách cho thơm nhân cách giữ giùm nhau
Tiếng hò nghe u trầm như nỗi nhớ
Thành quách kiêu hùng lặng đứng tiêu hao.

Không vói tới từ dặm ngàn đất khách
Vượt không gian dù chỉ một đường bay
Thoắt quay lại đã muôn trùng ngăn cách
Nỗi quê hương thao thức mãi phương này.

Thanh Nhung
Los Angeles, 23/10/1999

Tác giả sinh năm 1941 tại Nha Trang và nơi sinh cũng là tên: Công Huyền Tôn Nữ Nha Trang. Bút hiệu: Thanh Nhung. là con cả của nữ thi sĩ Tâm Tấn và nhà văn B.Đ Ái Mỹ, thuộc dòng dõi vua Minh Mạng và thi hào Tuy Lý Vương.Theo học Võ Tánh Nha Trang, Quốc Học Huế, Đại học Văn Khoa Sài Gòn.
1963 – Du học Nhật, Mỹ. Năm 1973 lấy bằng Tiến Sĩ Đại Học California ở Berkeley với luận án: Vai Trò Truyền Thống của Phụ Nữ phản ánh trong văn học truyền khẩu và văn chương viết của Việt Nam.
Nói được 5 thứ tiếng, chu du 20 quốc gia, Giáo sư Đại Học của 4 nước: Malaysia, Mỹ, Nhật và Thái Lan.
Và là chị của nhà thơ Phù Du Vĩnh Hiền.

LÃO QUÈ.

Nguyễn Đức Diêu

Old-Asian-Man---Complete-1

Lão Què vo tròn miếng thuốc lào thành viên bi nhỏ rồi nhét vào nỏ điếu cày.  Lão châm đóm, rít một hơi dài sảng khoái rồi nhả khói mù mịt, những cụm khói theo gió nhẹ bay lên trời trong ánh đèn đêm vàng nhạt.  Lão nâng chén trà Thái Nguyên lên và làm một ngụm nhỏ.  Trà ngon thật! Lão thấy tỉnh táo ra và bắt đầu câu chuyện…

Không ai biết rõ gốc tích Lão Què ra sao cả, chỉ thấy lão đóng đô ở cái sân ga Hoà Hưng này không biết từ bao giờ.  Cứ mỗi buổi sáng, lão Què lại lấy vé số đi bán.  Không biết có phải nhờ mồm miệng lão dẻo hay là lão có duyên với nghề mà lão bán khá lắm, ngày nào cũng hết vèo trăm tờ vé số.

Tối về, sau khi ngồi xề xuống gánh cơm của cô bé An- lão thường gọi cô hàng cơm là vậy- dù là cô bé nầy cũng hơn hai mươi rồi.  Lão chỉ độc ăn món thịt kho tàu hũ, hột vịt.  Cô bé khỏi cần hỏi, thấy lão ngồi xuống là làm ngay một dĩa cơm thịt kho tàu hũ, hột vịt thêm ít dưa giá bên trên là xong Tiếp tục đọc

ÁO NGUYỆT VÔ THƯỜNG

Và nơi đó em về, tôi ở lại
Chút nợ tình mãi nặng đến hôm nay
Nỗi nhung nhớ theo thời gian lớn mãi
Tội thân tôi nghiệt ngã kiếp lưu đày

Gió vẫn thổi hoang liêu trời huyễn mộng
Tôi đợi ai,thăm thẳm khói sương ngàn
Vai oằn đau trong cõi đời tuyệt vọng
Bến bờ nào mong ngóng nắng đoan trang

Tóc xưa buộc bẽ bàng trao tay khác
Rối đời nhau qua nhát chém dao tình
Để góc tối quẩn quanh hồn xiêu lạc
Giả dối nào sao tôi lại cả tin?

Áo tình rách thật thà tôi vẫn giữ
Nhưng chẳng đâu xoá được dấu tích buồn?
Em đem đốt bài thơ chưa hề cũ
Chút khói còn vương vấn tuổi hoàng hôn

Thôi cố nhớ, mà dỗ dành phải nhớ
Chuyện hợp tan đâu riêng của bọt bèo
Tóc đã bạc hơn nửa đời bão gió
Vẫn mơ tìm áo nguyệt giữa Nguyên Tiêu

TRẦN VĂN NGHĨA

TÌNH YÊU KHÔNG CÓ LỖI BAO GIỜ

Anh muốn khóc trong lần ta gặp lại
Em tươi cười như không thể vui hơn
Mắt che giấu bao điều không thể nói
Và một nỗi buồn chẳng dám buồn hơn.

Em sẽ khóc khi anh rời ghế đá
Dưới tàng cây lá úa rụng bao mùa
Bụi kỷ niệm quanh đời ta lả tả
Góc vườn xưa hai đứa đã già nua.

Em vẫn đứng phía bên này vạch cấm
Vạch cấm mà em đo vẽ cho mình
Em tự nguyện xây cho mình ngục lạnh
Ngục lạnh để em giam hãm cuộc tình.

Anh vẫn biết lâu rồi em đã khóc
Bởi làm sao em lừa dối chính mình
Anh vẫn biết nhiều đêm em trằn trọc
Bằng cách nào xua đuổi bóng hình anh?

Anh sẽ đợi như kiếp nào vẫn đợi
Dù muộn màng dù tóc đã phai thu
Bởi tình yêu không bao giờ có lỗi
Ta đợi nhau một nụ hôn đầu.

HỒ VIỆT KHUÊ