Mùa Thu Mới

Mùa Thu mới ngấp nghé… Lạnh phớt nhẹ buổi mai… rồi thì nắng kéo dài, cho tới chiều.  Chạng vạng!

Nắng tắt, còn điện sáng… rọi đường khuya lê thê!  Người không đi, không về… và xe cũng bớt chạy!

Rừng cháy!  Rừng còn cháy!  Cali ơi Cali… Rất thèm tiếng mưa khuya, vang vang thềm tí tách!

Văn minh từng ngõ ngách… chỉ có thơ ngây ngô.  Người làm thơ mơ hồ… mình bay trên ngon cỏ…

… mà cỏ vàng, cỏ úa!  Ai nào thấy bóng đêm?  Những con bướm ngủ quên… cũng có thể cánh gẫy?

Nỗi buồn tôi nát bấy, thỉnh thoảng gom lại nhìn:  những ánh sao long lanh, từng ngôi sao nhỏ lệ!

Nước Mỹ nhiều vô kể… những ngôi sao trên cờ!  Rồi tiếng chuông Nhà Thờ!  Rồi tiếng chuông Chùa nữa…

Tất cả là tim vỡ, từng mảnh từng mảnh đêm!  Tôi nắm chặt tiếng Em, giữ mãi Tình Yêu Quý!

Đà Lạt tôi mộng mị… quả thật cũng mơ hồ!

Tôi nhớ quá học trò… mơ hồ như nước mắt!

Tôi muốn vuốt mái tóc… em nằm ngoan trên lưng!  Tôi đi tìm tàn nhang… trong từng bài thơ cũ…

Em ơi, anh còn chớ… em dịu dàng Thu xưa?  Em-ơi-anh-còn-chớ-em-dịu-dàng-Thu-xưa…

Trần Vấn Lệ

Khi Đi Qua Cánh Đồng

Tôi đi qua cánh đồng / lúa chín đều, vàng rực…Hạt hạt đều…như thóc / cúi rạp đầu, dễ thương!

Đây, dấu hiệu ngoan cường / của hạng người quân tử/ có nhân cách đối xử / là cúi đầu khiêm cung?

Tự nhiên tôi thấy lòng / mình nhẹ nhàng như gió / bay qua cánh đồng lúa / thơm ngát mùi hương quê…

Tôi nghĩ tới ngày về / nhớ thương càng rộn rã / nghĩ lúa từ cây mạ / mà lớn lên thế này!

Tôi dừng bước, vòng tay / thấy mình còn nhỏ dại.  Ôi tóc tôi gió chải / trên đồng cỏ mà thôi…

Tôi nhìn cuối chân trời.  Chân trời xa tắp tít….  Phải chi còn con nít / tôi vỗ cánh tôi bay…

Như con cò, như mây…như hàng cây bờ giậu, không màng gì chỗ đậu / thời chưa có thái bình!

Đây không phải quê mình, lúa chín màu Cố Lý.  Tôi ngồi xuống, nhìn kỹ…nước mắt và mồ hôi!

Ba Mạ của con ơi!  Bà con của tôi ạ!  Tôi thành người-xa-lạ…từ bao giờ?  Bao giờ?

Tôi nâng niu câu thơ là gié lúa vàng rực.  Tôi biết mình không khóc…nhưng tôi đã làm sao?

Trần Vấn Lệ

Vĩnh Biệt Họa Sĩ Rừng

Sáng hôm nay, Họa Sĩ Rừng (*) hết thở!
Thế là xong!  Thêm nữa một kiếp người!
Hòa Bình rồi chưa có một ngày vui,
Không thua trận mà đành như thua cuộc!

Họa Sĩ Rừng ra đi…không có bước
Hồn chàng bay…về nước Nhược non Bồng!
Còn nước non, còn nhỉ chữ Non Sông,
Còn chút đó để mình về vĩnh cửu!

Sáng hôm nay, bạn bè thêm đứa thiếu,
Thừa chỗ ngồi…bát ngát tiệm Cà Phê!
Có người nói:  Họa Sĩ Rừng đã về
Có người vẽ chữ Quê lem lem nước mắt!

Không biết có ai ruột bào gan thắt?
Không biết có ai sợ sự thật này không?
Tuổi chúng ta tô điểm chẳng ai hồng
Ngậm miệng lại!  Đừng nói lời hơn thiệt…

Rừng đã nghiêng…trời đã nghiêng…Vĩnh Biệt!
Đường cuối cùng…chơm chớp cánh…thiêu thân!

Trần Vấn Lệ

(*) Cũng là Nhà Thơ Dung Nham, Nhà Văn Kinh Dương Vuơng.  Tên Khai Sinh là Nguyễn Tuấn Khanh.  Mất sáng nay, 8 tháng 6 năm 2022 tại Thành Phố Westminster, California.

Ôi Cố Hương Người Ơi Cố Nhân

Hồi em mười bốn, mười lăm tuổi…cô bé học trò biết học thôi!  Buổi sáng đến trường, trưa khỏi lớp.  Cuối năm đệ nhất cấp, em vui…

Hồi em mười sáu, em mười tám, vầng trán em hình như có nhăn.  Đệ nhị cấp em  lo với lắng…và em “người lớn” sau ba năm…

Hết năm mười hai, vào Đại Học.  Cô Tú Tài rồi sẽ Cử Nhân.  Em đã lớn hơn, em trổ mã, tóc che vầng trán một vầng trăng…

Buồn tay tôi mở trang lưu bút, tôi thấy em từng mỗi tuổi xưa…thấy khói đạn còn thơm phức giấy, nhớ em áo gió nắng ban trưa…

Chỉ lúc ở tù, tôi mất hết…phố phường, nhà thấp với nhà cao, người đi trên phố trai và gái…Lấp lánh bây giờ:  những ánh sao!

Chỉ lúc ra tù, tôi mới thấm:  cuộc đời thay đổi giống chiêm bao.  Buồn tay, lục lại còn Lưu Bút,  còn thấy em dù có hụt hao!

Bởi chữ có lem, hình có nhạt…mà mùi khói đạn vẫn thơm tho!

*

Bốn bảy năm trời!  Hai Thế Kỷ!  Tàn chưa em hỡi nén hương trầm?  Năm châu, bốn biển, người trôi giạt, đời lạ lùng nhau khó hỏi thăm!

Nghĩ em cũng vậy, hồi em nhỏ…Lớn mấy, vẫn là cô-bé-thơ!  Tôi vuốt phẳng tờ lưu bút cũ…ngó trăng, em ạ…bóng trăng mờ!

Nghe nói bây giờ em Manvel…Nghe nói bây giờ em Austin…Nghe nói bây giờ em Dallas…Nghe nói bây giờ em Jacksonville…

Ở đâu, em vẫn trong Niềm Nhớ, ôi Cố Huơng người ơi Cố Nhân!


Trần Vấn Lệ

Như Là Cũng Một Bài Thơ

Hôm nay là Sinh Nhật / không phải ngày của tôi / nhưng tôi nhớ một người…Sinh Nhật của người đó!

Năm nào tôi cũng nhớ.  Năm nay thì nhớ nhiều.  Tôi nghĩ…sợ mai chiều / tôi quên đi, ai nhắc?

Mai chiều…tôi cũng mất, tiếng đời là Tử Vong.  Cái gì Có cũng Không – cái vòng đời lẩn quẩn…

“Ở với nhau không đặng”, câu ca dao thật buồn!  Tại ai chớ…suối nguồn tóc tơ thời gió chải…

Cây lược cầm xuôi mái, mái chèo…sông rẽ ngang!  Những giọt mưa chứa chan trăng vàng đêm bến Ngự…

Quê Hương của người đó, vườn cau xanh biếc xưa!

*

Không lẽ tôi đang mơ về một Ngày Sinh Nhật?  Ngày tháng thì có thật, hương phấn bụi thời gian?

Mây trắng đang lang thang trên đầu tôi trời ạ…Giọt lệ lăn trên má của người đó khô chưa?  

Coi như là có mưa…Mưa Bóng Mây cho đẹp!  Coi như tà áo khép nắng mùa Xuân thật thơm!

Trần Vấn Lệ

Mãi Mãi Là Thơ

Nguyên Đán.  Đầu năm có nắng lên,
không nhiều, nhớ lắm má hồng em…
hồi năm mười bảy, bao nhiêu nữa
thì vẫn hồng hoài như chữ Duyên!

Nguyên Đán.  Đầu năm vẫn một lòng,
hướng về Tổ Quốc…thấy mênh mông! 
Núi Bà Đà Lạt cao mây trắng…
có bớt màu xanh của lá thông?

Nguyên Đán, phone reo rất nhẹ nhàng,
bạn không xông đất, gửi lời thăm. 
Mình thương nhớ bạn, phone vài đứa,
chuông chỉ reo thôi, chắc lỡ làng?

Nguyên Đán, dao chơi vài khúc phố…
rồi vào chơ Mỹ xách xâu bia. 
Đầu năm cái đắng nghe…ngòn ngọt,
không bạn ngồi cùng sao sớt, chia?

Nguyên Đán, có ngang qua Nghĩa Địa,
trong hàng rào sắt hoa bay bay…
Có người vừa đến đây thăm mộ,
để lại không ngờ mấy đám mây!

*

Nguyên Đán, trải ra tờ giấy trắng…
viết vào, như vậy…cũng thành Thơ! 
Bây giờ, câu kết làm sao nhỉ? 
Chắc…giống hôm qua?  Một chữ Chờ!

Trần Vấn Lệ  

Gửi Hương Cho Gió

Mấy hôm nay gió trở, từ Đông về phía Tây.  Mình ở bang Cali, gió trên đường cố thổ…

Mình gửi hương cho gió, gió mang hương bay về, dịp Valentine’s day này…ai tha hồ mà ngợp!

Mình luôn luôn dễ ghét, nhớ gì cũng muốn hôn!  Gì gì…đều Quê Hương từ em từng sợi tóc!

Từ em khi mỗi lúc lá vàng bay đường xa…Từ em trước hiên nhà cho bầy chim sẻ gạo…

Quê Hương thành cái ảo, từ lâu rồi, quá buồn!  Khi không mình tha hương, ba mươi ba năm, nhớ!

Ba mươi ba năm khổ…lãng òm như chiêm bao!

*

Thêm mười lăm năm, đau…Bốn mươi tám năm chẵn!  Thuốc uống thấy không đắng,  Buồn-đau-nhớ đắng chằn!

Chiều nay, gió, bâng khuâng…Huơng hoa lồng lộng gió…Em ơi còn ở đó đưa tay hứng giùm anh…

Hứng giùm sợi tóc xanh

Hứng giùm giọt lệ trắng

Hứng giùm một chút nắng

Hứng cả ánh…tà duơng!

Trần Vấn Lệ

MƯA PHÙN MỖI TẾT

Em đi đầu trần không nón lá,
Mưa phùn trên tóc, gió bay em!
Có ai đứng núp sau bờ giậu,
nói với lòng:  Thương Nhớ Chớ Quên!

Em đi mùa Xuân, bay theo người,
Chắc em biết chớ?  Thấy em vui?
Chỉ buồn:  con bướm không theo được,
Em một mình!  Em Không Có Đôi!

Hồi đó, hồi xưa, còn nhỏ quá,
Chỉ nghe tim đập lạ không ngờ:
Kìa ai mưa Tết, đầu không nón
Tóc gió bay cùng những sợi mưa!

Hồi đó, bây giờ…biển biển xa,
Biết mưa dịp Tết ở quê nhà…
Ai thương bờ giậu xanh hồi nhỏ,
Mai hết mưa nhìn lén nhé, hoa…

Hoa có hương là hương Xuân hồng
Mưa phùn không chỉ một bên sông!
Người đi nửa bước đầu không nón
Nửa bước làm ai vạn nhớ nhung!

Trần Vấn Lệ

Cũng Đành Gió Lạc Mùi Hương


Bỗng thơm như có hương ngàn / bay qua nội cỏ tới làng xóm khuya…Có ai trong gió đi về / áo bay và tóc bay kìa, đêm trăng!
Chuyện này có tự muôn năm, đêm nay lại hiện và thầm thì thơ…Chuyện tình nào cũng rất xưa, rất sau mà chẳng ai ngờ mới tinh…
Trăng vàng thêm tỏ áo xanh!  Gió thơm hai vạt thình lình dễ thương!  Lại thêm hai má rất hường, hai môi rất ngọt một nguồn suối trong…
Người về lòng tưởng đêm không, đi êm đến nỗi trăng song song người…Còn ai trên ngựa cứ ngồi, nhánh cây che khuất mặt trời cũng duyên…
Chuyện rằng khởi tự một đêm viết câu tình nhớ trao em xa mờ…cũng vì duyên khởi mà chưa trầu cau nên nỗi đường tơ mịt mùng…
Nếu xưa mà chiến tranh đừng…đâu thơm rất lạ gió rừng hỡi em?  Nếu sau đừng nghĩ có Tiên…thì câu thơ chắc không phiền lụy đâu!
Tại em, ai biểu qua cầu. tại em áo đổi sang màu hoàng hôn…Em xa gió đã hoảng hồn bay tan hết khói, đạn còn mảnh tim!
Bài thơ này tạ tình em, cũng là ta tạ tình riêng của mình…Có ai khi đã hòa bình ngẩn ngơ đến nỗi nhớ hình như thương?
Cũng đành gió lạc mùi hương, hoa thơm lối cũ hồn dường trăng sao!


Trần Vấn Lệ

Màu Của Nước Lũ Việt Nam


Nước mình có gỗ gụ, màu đó rất lạ lùng, cuồn cuộn những con sông / trôi trong ngày mưa lũ…(*)
Màu của rừng của rú, của biết bao nỗi buồn / trong chiến tranh tang thương, trong nhiễu nhương thời cuộc…
Mưa khuấy thành màu nước / thành máu chảy mênh mông / cho ai cũng thấy lòng / Nước Non thời đau khổ!
Dân mình không xấu hỗ / vì cảm giác đã trôi!  Dân mình nhìn xa xôi – nhìn theo sự thất lạc…
… Khi lòng người tan nát, ai nghĩ ngợi gì đâu?  Màu gụ, nửa màu nâu / trộn nửa màu máu tụ…
Đó là màu quá khứ!  Đó là màu căm hờn! Đó là màu linh hồn / tả tơi trong mưa gió…
Màu gụ…là màu đỏ.Màu gụ…màu thê luơng.Nghĩa Mẹ nước vỡ nguồn, Tình Cha sông ra biển…Triệu triệu người mất biến, triệu triệu người tha hương!
*Trời đất chia muôn phương, nước ngừng đâu, ai biết – chỉ biết Buồn Ly Biệt trôi theo Tống Biệt Hành!
Bao giờ thấy nắng xanh…sẽ quên chăng màu gụ?  Đưa người, tôi muốn giấu tiếng sóng…mà cứ reo!Đưa người, không đi theo!Về, nhìn trăng đầu núi…


Trần Vấn Lệ