rời rạc 7

phuonguy

nghỉ đêm ở đó
chốn không lời
nỗi buồn vừa hồi môn câu thinh lặng
sáng mát giọt sương rời
nghe vời trên mái nhà cũ
buồn vừa mọc mộng sinh sôi

những ngày mùa thu ngấp nghé trở về
suy dinh dưỡng sau trận biến chứng của lũ ve
sụt sùi áp thấp

nghỉ đêm ở đó
chốn không màu
cơn mưa không trôi mau
gọi gió về nhận mặt
âm âm khúc buồn bất tán
ly tan sợi khói họa hình
lũng đêm chờ réo bình minh

nghỉ đêm ở đó
chốn âm thầm
người không về
ai hát khúc trăm năm?
lạc sương khói mùa hoa cũ
nghe lạnh bờ môi câm.

PHƯƠNG UY

 

rời rạc 6

phuonguy

 

cuộc trùng vây
những linh hồn
lau xanh ẻo lả
ngậm nắng chiều
mòn tắt bên sông
người đốt lửa
lòng ai than đỏ
buổi u mê
khúc hát tự ru mình
câu thơ dậy từ trầm mê
lạc vận
buổi hàn vi nước mắt cũng chối từ
người trổi dậy từ vô thanh khốn đốn
âm vực tràn
nhức nhối những câu ru.

PHƯƠNG UY

 

THẤT LẠC XANH

phuonguy

những khúc hát đi lạc rồi
ngày phong ba phủ kín lối
đã quá chiều sương rồi
tôi sao còn đợi?

là đôi mắt đã nặng rồi
mình về sao thấy lối
là mỏi chân rồi
giày xưa bỏ quên bàn chân

Giọt trăng thuỷ tinh đã vỡ rồi
âm xưa còn ngân
mình về đêm sâu thăm thẳm
giọt trăng buốt xuống trần

kí ức xanh ngút ngàn rồi
con hồ ly úp mặt vào tay mà khóc
đêm không còn là đêm
chỉ còn thăm thẳm mưa xanh

là phiến gió vừa rớt lạnh
thềm rêu một chiều dĩ vãng
là những đứt khúc tình xa
môi non như quên mặt người

PHƯƠNG UY

Giọt đắng

phuonguy

gọi hồn cho ly cà phê buổi tối
mưa ngút trầm hương xanh mộ ảo
gọi hồn lau lách bờ tre
gió về xanh lên tuổi
em nhập mộng trầm hương không nuối
tôi triền rêu níu trăng về
ngày bão lũ ôm nỗi buồn lộng lẫy
gầm từng cơn mớ phủ chân đê
đất nuốt giận từng trận đau thắt ngực
có vỡ oà như mưa?

em có đến rồi như hư như thực
như vầng trăng xanh tái mớ mây mù
gọi cho đắng từng đêm xa ngai ngái
đêm trầm nhang đêm cóng lạnh hư vô
thanh âm đá buốt ngực trầm nhức nhối
tiếng ai reo giữa nước bạc mơ hồ

HOÀNG PHƯƠNG UY

TIỄN MÙA

phuonguy

Tạm biệt tiếng đông lạnh giá
thổi qua trầm hương đêm rằm
gió lùa mùa hây hẩy vội
cuốn theo sương khói xa xăm

Nghe lời dậy thì trên sóng
vờn nô bóng nước trôi xa
tóc bay cuối trời gió hát
em về khinh vũ như hoa

núi đồi khoe vồng ngực mẩy
tràn trên ánh mắt xuân thì
hoà mình theo dòng phố chảy
vút mùa chim én thiên di

nhặt trên cành mai một đoá
nắng tươi lóng lánh mãn khai
cánh gió thì thầm trổ nụ
nâng tiếng xuân về trên tay

PHƯƠNG UY

Giọt đắng

phuonguy

gọi hồn cho ly cà phê buổi tối
mưa ngút trầm hương xanh mộ ảo
gọi hồn lau lách bờ tre
gió về xanh lên tuổi
em nhập mộng trầm hương không nuối
tôi triền rêu níu trăng về
ngày bão lũ ôm nỗi buồn lộng lẫy
gầm từng cơn mớ phủ chân đê
đất nuốt giận từng trận đau thắt ngực
có vỡ oà như mưa?
em có đến rồi như hư như thực
như vầng trăng xanh tái mớ mây mù
gọi cho đắng từng đêm xa ngai ngái
đêm trầm nhang đêm cóng lạnh hư vô
thanh âm đá buốt ngực trầm nhức nhối
tiếng ai reo giữa nước bạc mơ hồ

PHƯƠNG UY

tối

phuonguy

quán tưởng trầm luân những u mê đã từng
lời nguyện đêm đã tan trên đôi môi
chiếc bóng nói với tôi về sự non dại lần sau cuối
nụ hoa không trổ mầm bằng sự không thật
đừng cúi đầu
giọt nước mắt xanh không còn tan trên tay
con hồ ly cuộn mình góc tối
khi các yêu tinh đã đi ngủ
thì phù thuỷ tuyết sẽ phục chế quả táo độc dược
ngày ám tàn trên điếu thuốc dở dang
mùa hè khóc bằng những tiếng ve cũ kỹ
trận lo lắng cho mùa mưa đã bắt đầu trên những đám mây
không còn người hát thánh ca để tiễn đưa những màu xanh bị bức tử
mùa mưa mới cũng không thể hồi sinh cho sắc lục diệp trên những tán khô đừng khóc
dẫu có đi qua những đêm mất ngủ không còn nhau
thì lời ủi an cũng chẳng thể làm xanh được ý nghĩ
mùi hương quá nồng đậm của sự thông cảm
cũng không làm khô được những dối lừa của thế kỉ hoại tử này
đừng tin vào bất cứ

trong sự lặng câm của những câu thơ
cơn mưa nói với tôi về mùa lũ cũ…

Phương Uy

Chúng ta là những cơn mưa mệt mỏi

phuonguy

cơn mưa đã trôi qua mệt mỏi trong những khoảnh khắc sau chót của mùa hè
em vẫn cứ loãng tan mau trong ánh nhìn đã cũ
màu hoa trên khung ảnh vẫn buồn như năm tháng xa xưa
chúng ta đã mệt mỏi khóc
như
những
cơn
mưa
cũ kỹ
ngày trôi mòn như rêu

tìm làm chi giữa nơi chốn không có nhau
tôi đã lật tung những ám ảnh cũ kỹ về em
trong tro tàn rực rỡ
những bàn tay từ lâu không còn cầm nắm nhau
hoại tử trong màu xanh âm u của những đám địa y tóc bạc
những ngón tay thất lạc từ lâu lắm không hề trở về
trên những phím dương cầm câm lặng
chúng ta đã làm những hơi thở của mình suy yếu trong trận mưa mùa hè
những nỗi cô đơn không bao giờ vẹn nguyên
đừng
khóc
tôi dặn tôi như những lời trăn trối sau cùng
chúng ta đã đi qua bao nhiêu mùa hè mỏi mệt trong nhau
những giấc mơ của tôi cũng đã bắt đầu kiệt quệ
báo trước cho tôi về trận tử vong của ngôn từ
tôi thất thủ chữ nghĩa
các con chữ của em ngày xưa đã không còn nói chuyện với nhau sau lần trầm cảm của nụ cười năm ngoái
cơn rã rời đã bắt đầu tràn ra
trên cơ thể của những chiếc lá
em đã lạc vào trong màu xanh của những câu chuyện cổ tích
chỉ còn tôi với mùi hương xa xưa được phục hiện sau mỗi cơn mưa
và mùa hè
đã lần lượt qua đời

Phương Uy

HIỆN HỮU

phuonguy

Khi nỗi đau cuối cùng cũng bốc hơi trước cơn giông
anh còn gì cho sự quạnh hiu dần tới?
ở nơi chốn ngôi sao cực mới bùng cháy lần cuối
vệt sáng vút qua

có thể sống như thế nào sau sự xóa đi hay lãng quên đi kí ức
mùi hương của quá khứ có được phục hiện sau mỗi cơn mưa?
khi ngôn ngữ của anh đã bị nhiễm trùng như vệt lở loét trước sự di căn mới những giọt nước mắt xa lạ sẽ là khởi thủy cho những u buồn
có những ngày như vết dao

anh vượt qua những mùa đông bằng giấc mơ mùa hè
nơi con hồ ly ngửa mặt khóc
nơi vệt trăng xanh còn loang máu
tháng bảy nói với anh về những biến tấu
là những âm khúc dị dưỡng

có tiếng khóc nảy ra từ cuống họng
nước mắt cũng như nước biển đã không còn vị mặn
trước phút lâm chung của các tính từ
trầm mình và rơi về đất
trong sự vắng lặng của ngôn từ
của bầu trời và đại dương
anh thành hạt bụi
có một ngày chối từ sự hiện diện của mình

PHƯƠNG UY

LY

phuonguy

Như là màu nước ao hồ trong những đêm thanh
giấc ngủ đến và cuộn tròn
con tuần lộc non trong mù mù tuyết trắng
cô gái với đôi cánh bằng xương ở trên lưng
cuốn theo trốt lốc

Mùa hè đã đi qua trên những đôi mắt trong veo chứa hình hài hoa xa cúc
mùa hè đi qua những hoa hồng trong thung lũng
nơi những đồi cỏ xanh tươi chỉ còn trong trí nhớ cũ kỹ
hạt mưa trong veo lạnh giá trước hiên nhà
nơi gió giật khan một ngày áp thấp dần qua

Giấc ngủ đến trong tiếng phong linh rơi bên hiên đá trắng
nơi cái chết của con ve sầu nhập xác gọi mùa
giấc ngủ bảo lưu cho những cơn mơ xa xưa
chập chùng ẩn hiện

như là sự hiến mình tàn dư của điếu thuốc được đốt lên đêm vắng
giấc ngủ vằn vèo tản mác rồi ám trên bàn tay
màu buồn lộng lẫy như ngày mưa em đi không lời từ giã
tôi cuộn tròn mình giữa những mây bay…

HOÀNG PHƯƠNG UY