LỜI TRUY ĐIỆU MỚI

Lời truy điệu mới

 

Rồi những ngày im lặng sẽ đến nhiều hơn

lũ lượt từng trận bặt âm mang hình chấm hỏi

em khuất sau nỗi lãng quên đã cũ kỹ của tôi

trận mưa không thể mang nhiều ý nghĩa hơn cho sự bưng bít lừa dối

rồi cũng sẽ có ngày mọi đám mây mang màu bóng tối

nhập siêu vào những trăm năm

sẽ là những ngữ ngôn mang dáng dấp niên kỷ mới

lần buồn này sẽ đến ướp sặc sụa những dung nhan ngộ độc vì những tráo trở

mỗi tháng năm đã trôi qua trong sự nhồi nhét di căn

chứng kiến các non dại bị nghe lời loạn ngôn quá nhiều

dừng lại và đừng ngợi ca bằng bài diễn văn không phải sự thật

ngày trôi trong miên viễn lọc lừa

sẽ không còn nhiều thời gian để ghi dấu cho buổi ra đi này

sự bung nở của khứu giác, sự trương phình của con mắt, đánh hơi và dòm ngó

sẽ xóa tan và chặn đứng cơn háo hức mùa xuân cũ vừa đến, sẽ triệt sản những đam mê của màu hoa cũ

chúng ta còn gì trên những bàn tay?

khi buổi hôn mê cuối cùng đã trôi qua trong phản bội của thời gian

khi những lừa dối bưng bít đánh tráo đã phơi sáng trên tấm toan trắng phủ rây rây tràn vị máu

hy lễ đãi bôi cho một giao ước của quỷ dữ và quỷ dữ

sự phản bội mang màu bầm đen của miếng tiết khô

huyết tích giao chỉ khằn sâu trên họng đá của con sphinx canh cửa địa ngục

một câu hỏi cho kỷ nguyên phân rã cuối cùng

chúng ta có nên im lặng quá lâu

cho một sự sợ hãi?

 

Đêm. lồng đèn bay cao.

Đêm xách đèn lồng đom đóm bờ bụi
Tôi vấp chân ngược tuổi lồng đèn chắn lối
Cớ gì mò mẫm đêm thâu
Người bắt một trăm mười ba đom đóm
Tôi mười ba năm ngong ngóng chờ
Tuổi trẻ không thể dừng bánh xe đợi
những tuổi trẻ ngày mưa xối
Những lồng đèn bước về phía bóng tối
mang theo nến sáng chập chùng
đôi mắt tuổi thơ không nhìn về phía lặng câm
những ngày không ánh nắng
Người bỏ hành trang ở lại
đêm chập chờn bong bóng bí ngô
xe ngựa gỗ gập ghềnh cố thổ
hơi lạnh quấn mền cho giấc chiêm bao
tháng Chín , đừng ai gọi tên ai lần nữa.

 

KINH NGUYỆN THÁNG MƯỜI MỘT

Tháng mười một
Cơn mất ngủ sẽ xuyên qua những tròng mắt mệt mỏi
gục đầu không phải là cúi đầu
bên kia những đôi mắt đang thức cùng mặt đường loang loáng máu của trận mưa đêm
tán long não ẩm ướt mùi của dịch lỏng
chảy tràn vị giác
một đôi kính nằm lại bên vệ đường
” chúng ta cùng thức qua đêm này”

 

chúng ta đã đi qua bao nhiêu bội số bụi mù
những tán cây khóc bằng mắt lá
thanh xuân ghi lại trên thân những vòng gỗ
rằng máu sẽ nhỏ từ thân cây như đã từng nhỏ ra bên cạnh sườn
những người khổng lồ đánh nhau với quái vật
còn chúng ta sẽ nguyện cầu điều gì?
ở một cánh cửa không ai bước qua
rằng gõ thì sẽ mở
ở những ngọn nến sẽ sáng xuyên đêm
rì rầm lời kinh nguyền
“nay là chúng tôi, mai anh chị”
ở một nơi chốn của sự lặng im hãi sợ
chúng ta chờ Đấng Cứu Chuộc của mình
trong tuyệt vọng
bên kia thinh lặng
người nói với người: ” nay là chúng tôi….”

mưa ở nghĩa trang.

Chiều ở nghĩa trang
giọt tâm linh hoang vắng
nơi dâng đàn hương
lạnh lẽo màu bia mộ
bao lâu thì tàn?

 

gió thổi qua đồi
nhập nhằng nắng quái
nhập nhằng mưa rây
hạt ướt người vừa đi vào dưới mộ

 

là mưa trên đồi
hay mưa trên mắt
có hạt sương vừa rơi
trên vùng tóc già loang nắng
có bàn chân vừa lơi
đồi Thập giá chừ lạnh lắm.

thôi người về đi
mưa rồi cũng tạnh

 

PHƯƠNG UY

 

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s