THƠ PHƯƠNG UY

 

 

MỞ CỬA

Mở cánh cửa ra
để biết
Tôi và em đi về có cùng một hướng?
nắng trôi nghiêng sáng đầu tuần
hửng chút mùa đông.

Mở cánh cửa ra
ùa vào hương lá mới
mùa sang
còn chút rộn ràng
dẫu cánh hồng đã úa tàn trong lọ
còn vương vấn chút hương.

Mở cánh cửa ra
để anh còn có thể nhớ được gương mặt em
trong nâng niu hồi tưởng
yêu thương nhập tràng
mê táng buốt tim
Em mãi ngàn năm lăm lăm bia mộ
tôi mãi âm u
một cuộc trốn tìm.

Trên từng bậc đá đẫm sương huyết dụ
người không về từ trăm năm
Thạch thảo không còn xanh màu xưa cũ
dù trăng tràn một đêm rằm.

Mở cửa ra đi em
Anh đời chiều còn đưa nhau về ngược
Bên cánh cổng khép im lìm
dấu nắng tàn phai
Sao có thể tìm nhau chiều sương muộn?
cánh hồng cũ úa nhàu
chờ tay ai về nhặt một u hoài…

 

MUỘN PHIỀN

Anh trở về cung đường cũ mùa đông
Tìm một ngày không còn ở lại
Tìm niềm vui và những nỗi buồn đã trôi xa rồi xa mãi
Những lời ca lịm tắt chẳng sinh sôi
Một ngày thứ Tư của tháng Mười.
Em đừng khóc trong nỗi buồn vực mắt
Hết buồn chưa?

Khóc được đã là quên
dầu mặc….
Chùm cúc dại nở ra trên bậc đá muộn phiền
Đường dài
Kiss the rain của Yiruma vẫn âm ỉ chảy
Hoài niệm trễ nãi
Cho sự mệt mỏi loang dần
Cơn mơ về muộn nín câm

Anh lặng lẽ cất tiếng hát vào trong ngực
nghe bài thơ ngày cũ xưa thổn thức
và tin chẳng có gì tốt đẹp ở trên đời
Cung đường oằn uống những dấu chân rơi
chừng như rất vội

Tháng Mười, gió mùa đông bắc thổi
Áp thấp chập chùng mưa
Bến bus trống không còn ai ngồi đợi
Lạnh tanh vạt gió lùa…

 

PHỤC TANG

Chiều
Chờ đợi một chuyến xe xuyên về ngày hôm qua
Anh phục tang một giấc mơ thấp khớp
Nghe tiếng gào của cung nguyệt cầm mắc khúc
Chiều đau đáu trăng xanh.

Trong vùng xoáy của lặng im
Em bước vội vào trận mây lặng lẽ
Giọt nước mắt ngày xưa dẫu có buốt tim
giờ cũng úa vàng quạnh quẽ
Đâu còn làm em đau?

Chiều ngoảnh mau
Sợ tàng gió về phụ rẫy
Chiếc lá xanh giữa khu vườn xưa
đã kịp khô theo chất dẫn lưu|lãng quên trong phù hư lộng lẫy
Vầng trăng thổ huyết trên đầu.

Em mê mải đi về nơi nào đó
trên từng ô cửa đã rêu
Để mùa đông cạ cựa vào cơn mưa
Xót nỗi buồn dịch hạch

Giấc mơ rồi cũng có lúc
tự mình khăn gói xanh xao
Nghe kỉ niệm vỡ từng kí âm mưng mủ
Gai lưỡi điếng câm vàng mã xạc xào
Trong chiều phục tang của những giấc mơ
Khúc gió đứt buổi ngày cổ tích
chậm chạp oằn mình đi lướt qua nhau.

 

 

BẶT ÂM

 

Ngày
Không phản hồi
Những kí tự vô tình lấp liếm
Em bặt câm
Màn hình không hiển thị
Tôi thì thào khúc vô thanh.

Ngày
Đếm vết chân chim
Nụ hôn đi lạc
Niềm vui là xa xỉ phẩm
Thôi , nghe Artista band hát rằng “ em không trở lại “
Đồng hồ gõ tiếng câm.

Ngày
Nhặt một con trốt gió
Trên lãng quên xanh
Gặp mùa đông gục đầu sau bậc cửa
Trong giấc mơ nghe mị ma chó sủa
Sân vắng tanh không khách ghé thăm nhà

Ngày
Không vệt nắng
Vẽ mùa đông
Bằng một màu son cũ
Đã xa…

Phương Uy

Advertisements

One thought on “THƠ PHƯƠNG UY

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    1/MỞ CỬA
    Mở cửa để biết ĐI VỀ…
    Có cùng một hướng nắng mê chút nhìn…
    Chút tình mùa đông vương vấn…
    Tơ tưởng chút lòng nghĩ đến có nhau…
    ….Mở cửa để nhớ nhau lâu…
    Nâng niu hoài niệm tìm vào tâm tư…
    Hồi tưởng khuôn mặt hiền nhu…
    Như vầng trăng sáng mùa thu dịu dàng…
    ….Cánh hồng cũ úa dù tàn!
    Vẫn trong đôi mắt tình nhân mộng hoài…
    Cổng khép nắng có nhạt phai…
    Sương chiều có muộn tim đầy tình xưa…
    2/MUỘN PHIỀN!
    Mùa đông trở về…
    Buồn vui suy nghĩ…
    Nhìn ra chân trời ấy…
    Trên đá Cúc dại…
    Muộn phiền sầu tư!
    ….Chìm đắm cơn mơ…
    Thổn thức bài thơ cũ!
    Niềm tin ơ hờ…
    Gió đông bắc thổi…
    Tháng mười mưa…
    Buồn thao thức đợi chờ…
    Vu vơ nỗi nhớ!
    3/PHỤC TANG
    Nguyệt cầm đàn ngập ngừng…
    Giấc mơ chiều âm thầm…
    Lặng im nước mắt xưa trầm ngâm…
    Quạnh hiu tình câm lặng!
    Nghe Vầng Trăng…
    Mùa đông sương giăng giăng…
    Kỹ niệm đẫm…
    Mang mang chiều phục tang…
    ….Gió cổ tích chầm chậm…
    Oằn mình thở than…
    Ô cửa buồn nản!
    Khép hờ rồi đóng chặt!
    Buồn héo úa tâm can!
    Sầu ảo nảo!
    4/BẶT ÂM…
    Vô tình!
    Màn hình…
    Vô thanh!
    Ngày như đêm!
    Bài ca thầm…
    Nghe buốt buồng tim!
    ”Em không trở lại tìm…!”
    ….Nụ hôn lãng quên!
    Trốt gió im thinh!
    Vệt nắng mong manh!
    Mùa đông ảo ảnh…
    Xa dần…
    Đôi mắt xa xăm…
    Đồng hồ gõ tiếng trầm…
    Buồn lặng!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s