BOLERO CHO MÂY

Tôi đã chờ mây lâu lắm em
Mây bay ngang ngược mây im lìm
Mây buồn son phấn mây thiêm thiếp
Mây tít cao chiều mây cuối đêm

.Tôi ngồi đốt thuốc nghe mây hát
Sợ viết thơ tình mây sẽ ghen
Mây vẫn lững lờ trôi tít tắp
Đừng phụ tình mưa mây sẽ đen

.Trời cao xanh kệ mây sà thấp
Một chút mưa thôi ấm lạnh người
Mây trốn vào đâu tôi cũng biết
Vì mây thường dạt bốn phương trời

.Tôi chờ mây đến khi tàn thức
Khi cuồng phong dậy khắp biên cương
Mỗi khi mây trốn trong lồng ngực
Tôi ấp bàn tay lên khói sương

NGUYỄN HÀN CHUNG

ĐÁY SÓNG

Cả đời anh uống ngụm nước trường giang
nếm vị chiều hôm của biển
không được ném thân vào đáy sóng
không nghe rong rêu từ nguồn cội sinh thành

Biển bao dung cả kẻ ác với mình
chấp nhận màu đêm và vị sáng
dù rất mong manh dễ đắm
vẫn đủ lực xuyên qua trùng điệp sâu dày

Dẫu chúng ta sống đủ mấy vạn ngày
vẫn là kẻ đứng trên bờ hữu hạn
phải bị nhấn xuống ngàn xa thăm thẳm
mới hiểu loài trai tích ngọc thế nào
( chỉ sợ khi trai tích đủ ngọc rồi
vẫn sống đời tôm cá )

Ở đáy sóng con người rất lạ
không cần ẩn dụ, hàm ngôn
thấy cõi mẹ cha, thấy nẻo mất còn
mà suốt cuộc người lội suối trèo non
vẫn mờ mờ tỏ tỏ

Cả đời anh, cùng lắm
chỉ nghe tiếng trường giang nổi gió
xua cánh buồm mặt nước lênh đênh
chẳng thế nào hiểu thấu lẽ vô biên
nếu không được ném thân vào đáy sóng

NGUYỄN HÀN CHUNG

Chuông nguyện mù sương

Tôi gõ lòng tôi ba tiếng chuông
Tiễn người thay sợi khói trầm hương
Tiếng chuông đánh thức trò dâu bể
Ngụp lặn phù sinh cuộc nhiễu nhương

Rắc rượu vào sông tôi thủy táng
Hẩm hiu cùng với bụi tro về
Người với ta như hoa bỉ ngạn
Nâng chén giang hồ qua bến mê

Tôi gõ lòng tôi ba tiếng nữa
Tiễn người? Không. Tôi tiễn tôi thôi.
Mai mốt phiên tôi ai có tiễn
Tôi biết gì đâu khuất biệt rồi

Đừng kết hoa tang đừng liễn điếu
Hoa rụng còn trơ lá với cành
Ba tiếng chuông thôi là quá diệu
Cho hồn linh lạc cõi vô thanh!

NGUYỄN HÀN CHUNG

TÓC AI PHẤT PHỚI BAY NGHÌN DẶM

Tóc ai phất phới bay nghìn dặm
Có lẽ chiều nay mưa hở em
Trăm giọt bay bay nghìn giọt nhớ
Ta sầu từ thuở mới xa em

Đôi mắt buồn xưa nay có lạ
Có nhìn như những kẻ không quen
Tôi về sau những năm lang bạt
Đôi mắt xưa còn không hở em

Từng sợi mù sương trong mắt cũ
Tóc mơn man lạnh dặm sông dài
Tháng năm dẫu cướp nàng hương săc
Mà mắt buồn xưa vẫn láng lai

Ta đã mòn chân trời viễn xứ
Mười năm vẫn thấy hồn chưa già
Ơi em một chút tình hương lửa
Có giữ chăng nàng hay cũng xa

Cố quận hàng soan ngùi ngậm tiễn
Thuở nào luân lạc vẫn không quên
Tóc ai phất phới bay nghìn dặm
Có lẽ chiều nay mưa hở em!
(1969)

NGÀY TRỞ VỀ ĐÀ NẴNG

Gửi H.

Khi trở về giữa một ngày nắng hạ
Em có còn hong nỗi nhớ cho tôi
Mưa cuối phố se hồn tôi giọt quạnh
Bước chân về cũng hiu hắt buồn thôi.

Khi trở về giữa một ngày gió hạ
Môi khô ran những thương mặn tình nồng
Tôi chợt mọc trong hồn trăm sợi nhớ
Cũng u hoài như con nước mênh mông.

Khi trở về tôi như loài cỏ hạ
Mọc cỗi cằn trên hoang phế rừng cao
Khi trở về tiếng em cười rộn rã
Cũng hững hờ như một thoáng chiêm bao.

Nguyễn Hàn Chung

NHỚ NHỨT MƯA THÔI

Đà Nẵng mưa trong tiếng còi tàu
hú lên nghèn nghẹn tiễn đưa nhau
bàn tay bạn tiễn tay em vẫy
vẫy ở phương chiều ai biết đâu?

Tôi mịt mù xa tít tắp sông
nắng vàng quê xứ bỏ sau lưng
đi trong tuyết lạnh vò mưa đá
không dám thập thò câu thủy chung

Đà Nẵng đang chồm lên phía trước
cầu treo xâm thực bến đò ngang
nuối tiếc Hà Thân là lạc bước
là sai, khi thành phố lên thang?

Biết, vẫn đoạn đành trôi dạt xứ
cảm thấm ai xưa tiếng gọi đò
phàm tục loanh quanh hoài mệt lử
nhớ Hàn như nhớ đứa con so

Đà nẵng người quen không thấy lạ
tôi quá xa rồi vẫn thấy quen
lưu lãng tôi làm tên đá cá
lăn hoài dưa vẫn cuộc lênh đênh

Tôi có mười năm Đà Nẵng sống
mười năm du đãng nhứt trong đời
gã nhân chia trừ không biết cộng
nên đành chỉ nhớ nhứt mưa thôi!

Một ngày trong núi sâu
West Virginia

Thị thành mỏi rục xương rồi
mình về với núi xanh thôi, ngủ khì
tóc quăn da trắng vàng mi
núi cao đầm với cỏ thì mênh mang

Thung sâu vắng tiệt da vàng
đọc thơ như tiếng gió ngàn thông reo
dốc cao hì hục bươn trèo
nửa chừng sương khói cheo leo mơ màng

Từng hồi tim đập tinh tang
bói đâu ra một chút nàng hây hây
đêm về xương khớp ngủ say
trong mơ đầu gối trên tay lại buồn

Mốt mai về lại Houston
ngồi Leesanwich ngắm đờn… quê hương
Sài gòn, Đà Nẵng, Quy Nhơn
tai nghe đủ giọng véo von nước mình

Sao ta bạc ngãi bạc tình?
sân ga nước mắt ly đình buổi xưa
không chẵn thừa cũng lẻ thừa
canh bài cuối ván ăn thua cũng tàn

Nuối làm chi nữa dở dang!

July 27.
Bekley,West Virginia

Khúc ca mưa






Ta không quỵ trong mưa bão
lại xiêu vẹo với mưa phùn
mưa phùn không làm ướt áo
sao làm tóc ta bị thương!

Sợi tóc ngày trai trẻ ấy
bồng bềnh chống chịu mù sương
không cho con gái vuốt tóc
sợ em lưu lại mùi hương

Thời gian sấy khô tất cả
tưởng làm mờ dấu vân tay
sao hoa trên đầu mỗi ngón
mấy mươi năm vẫn sum vầy

Hông eo của thời con gái
có chi hơi đẫy hơi đầy
đường gân mắt hồng hoang dại
vẫn còn chuốt đứt chùm mây

Những trận mưa phùn năm cũ
chưa già đâu còn lá lay
ta vẹo xiêu thì cũng đáng
đôi vai ấy đã thôi gầy!

Nguyễn Hàn Chung

hàm tiếu mai

 

biết mai hàm tiếu mỉm chi
ta còn quấn níu làm gì mãn khai?

cái ngày hàm tiếu đơn sai
làm sao sánh cái mãn khai đậm đà

trăm năm hàm tiếu vẫn là
nghìn năm hàm tiếu không nhòa nhạt hương

từng yêu hàm tiếu con đường
cũng từng chết bỏ phi thường mãn khai

mãn khai một mối tình dai
dẳng là hàm tiếu cành mai cuối chiều

 

nguyễn hàn chung

giới thiệu tác phẩm mới

“Mót Chữ Trong Kinh”- Tập thơ hai trăm bốn bốn bài thơ bốn câu của Nguyễn Hàn Chung -NXB Mở Nguồn 2020


 ĐỌC THƠ NGUYỄN HÀN CHUNG

“ Anh là thi sĩ , thơ hay, thơ đúng nghĩa của thơ…Mời đọc thơ Nguyễn Hàn Chung để xem mình sẽ tản thần như thế nào khi đọc thơ của anh”( LUÂN HOÁN)

“Mấy trăm bài thơ của Nguyễn Hàn Chung đều dựa trên cốt lõi trào phúng, giễu nhại của tinh thần Việt Nam, ngay bản thân ông cũng được tác giả đem lên trang giấy soi rọi một cách tận tình không ngần ngại…”(DU TỬ LÊ)

“Dù có giấu kỹ những suy tưởng của mình về trời đất về thế thái nhân tình thì cái chất trữ tình trong máu huyết ông, cái nỗi dằn vặt trong hồn ông vẫn còn đó một cách nguyên vẹn khó phai lợt…”(LƯƠNG THƯ TRUNG)

‘Tác giả nhà thơ ấy , thời gian gần đây “mê hoặc rất lâu” trên hầu hết diễn đàn văn chương hải ngoại, phóng khoáng trao gửi ra giữa đời một chữ tình….qua nhiều góc cạnh kèm một chút thiệt thà, một chút bông lơn, mà đa phần là rút ruột răn đe…”( HỒ ĐÌNH NGHIÊM)

“Đọc thơ Nguyễn Hàn Chung càng đọc càng thấm cái hay ho của ngôn ngữ Việt Nam. Từ cái trong sáng của Nguyễn Du đến cái u minh của NHC thấy thơ ai cũng nằm trong ánh đèn LED” (TRẦN VẤN LỆ)
      

“Nguyễn Hàn Chung thể hiện cách tân qua cung cách, qua cắt ghép số chữ 6-8 qua lên hàng và xuống hàng, nhiều bài khá thành công chứng tỏ tác giả có trăn trở kiếm tìm gần 200 bài một số khá đặc sắc, một số nên đọc lớn tiếng vào buổi bình minh, một số khác chỉ nên đọc khi ở một mình “(NGUYỄN VY KHANH)

” Nguyễn Hàn Chung là nhà thơ nổi tiếng nhiều năm nay từ trong nước ra tới nước ngoài … thơ tình nhưng không u sầu than thở mà có giọng đùa cợt nên dễ được nhiều người đồng cảm ưa thích” (NGUYỄN XUÂN THIỆP)
“Nguyễn Hàn Chung sống trong những trăn trở đó, nên thơ anh khi chạm tới nguồn mạch quê hương ta cảm thấy anh sống lại một cách mãnh liệt nhưng rất hồn nhiên, tiếng lòng của anh bật lên, ta nghe thấy trong sâu thẳm của chữ nghĩa anh dùng, có một tiếng nấc tự đáy  lòng phát tiết”(PHAN XUÂN SINH)
“Nguyễn Hàn Chung thuộc nhóm những người chủ trương canh tân đổi mới thi ca từ hình thức đến nội dung. Anh dùng chữ cẩn trọng, cân nhắc, nên trong suốt tập thơ, người đọc không thấy những sáo ngữ, những câu chữ mượt mà, bóng bảy, lê thê, sướt mướt. Ngôn ngữ trong thơ Nguyễn Hàn Chung song hành với đời sống ý tưởng gồ ghề mà anh thể hiện” (QUỲNH THI).


“Thơ của Nguyễn Hàn Chung nặng về tự sự, đi thẳng vào lòng người với một phong cách khó lẫn. Đọc thơ Nguyễn Hàn Chung, có cảm tưởng anh viết chỉ để riêng anh đọc, nên trong thơ anh bộc lộ tất cả, thành thật đến trong veo, nhưng… dẫu thế, thơ là sự đồng cảm, đọc lên lại hóa ra anh viết cho mọi người, nhất là những người, trước thế sự đau đớn ,nhăn nhó như thế này không thể không suy nghĩ, không thể không trăn trở.”(TRẦN KỲ TRUNG)

“Ngôn-ngữ trong thơ NHC: ngôn-ngữ tưởng không bao giờ có thể thấy trong thơ. Nhưng NHC đã dùng nó “tỉnh rụi” bình dị và đi vào lòng người lúc nào không hay. Và nó đã chiếm được cảm tình cuả tôi, tôi đón nhận nó như một người bạn lâu năm, bất ngờ gặp lại. Thơ NHC “lột trần”,”bóc vỏ” cuộc đời.Thơ cuả anh là cái gì xung quanh chúng ta, nó ngổn-ngang như sỏi đá, nó chồi lên như lau lách nơi bờ bãi, nó thanh thiên bạch nhật như những cao ốc lừng lững trong cuộc sống cuả thế kỷ hôm nay ,nó là trang FB, là cái trạm xăng nơi góc phố, là ly cà-phê buổi sớm, là điếu thuốc đầu ngaỳ, nó mang theo những hoài niệm, nỗi nhớ quê nhà, nó mộc-mạc hiền lành như ruộng luá, bờ tre” (NGHIÊN LONG- TRỌNG NGHĨA)

“Thơ Nguyễn Hàn Chung thấy vần điệu gần gũi mà ý tứ thăm thẳm, lắt léo…Đọc cách này lóe ra hiểu cách khác nhưng dù đi bằng cách nào đi nữa thì con đường đến thơ ông cũng độc đạo. Đó là con đường đầy cảm thông và yêu thương…” (DƯƠNG DIÊN HỒNG)

“Đọc thơ Nguyễn Hàn Chung đã thấy anh ở một nơi rất xa những tự sự buồn vui yêu thương tâm cảm như lời nói ra …chỉ có thơ là còn lại…” (HUỲNH LÊ NHẬT TẤN)

“Tôi khám phá trong anh khát vọng yêu thương mãnh liệt, yêu thương thân phận con người phải quay cuồng giữa cõi nhân sinh hỗn loạn, yêu đến độ đụng vào đâu cũng bục ra cả khối xót xa, trăn trở, ray rứt…” (NGÔ THỊ MỸ LỆ)

“Nhịp thơ hổn hển gấp gáp mà mộng mị đìu hiu. Thi ý vướng mắc trong hư huyễn đời người, nên dễ gì mà không đau. Điệp từ ngữ – cú pháp, cách ngắt câu xuống dòng bất thường lại là ưu điểm hay gặp trong tập thơ. Kệ đi! Miễn nhà thơ nỗ lực làm mới thi pháp, cách tân thể điệu để tránh sa vào lối mòn là đã hết lòng với nghiệp thơ, với bản sắc văn hóa Việt.” (NGUYỄN THOẠI VY)

Nguyễn Hàn Chung, một ngòi bút tài hoa đã khắc họa một cung bậc tình cảm tinh tế trong thiên hình vạn trạng yêu-nhớ-hận-quên của cõi đời này.” (TRẦN HẠ VY)

 

Trích mười bài thơ trong mót chữ trong kinh của Nguyễn Hàn Chung:

cái không của mình

chúng mình chơi tết bầu cua
nhưng chơi con giấy vẽ bừa cho xong
bầu cua tôm cá của đồng
tội chi chơi cái giả không của mình

hội lớp

 

những chàng trai suýt tám mươi
gọi vang ê nhỏ cái người bảy lăm
thẹn thùng nheo mắt xa xăm
nhướng lên hỏi gã chết bằm khỏe không?

đồng phục

sắm sanh áo váy đỏ hây
rủ rê đồng phục một ngày rong chơi
không đồng phục cả một đời
giam cầm khí chất riêng trời cho em

mưa khuya

mưa mai lất phất
mù sương lạnh

lại tới mưa trưa
rắc rối bời

mưa chiều rậm rịch
mà không rớt

dành giọt tàn đêm
quấy quá
tôi

khoảnh khắc

bỗng nhiên
tôi muốn làm du thủ

véo hồn nhiên
và ngắt tàn phai

tôi ngấm cố hương
màu lữ thứ

buồn no lưu lãng
đói trang đài

hoang tưởng

rượu ai người nấy lai rai
tiền ai người ấy tiêu xài thỏa tay
tình ai người ấy mê say
đừng hoang tưởng cộng riêng tây một chuồng

viễn xứ một ngày

ngày không thấy mỏ nhu xinh
ta ngứa ngáy ngón vô danh quá chừng
nỗi buồn qua khỏi thắt lưng
chỗ yêu còn lại tưng bừng, rứa thôi!

ngày không tới

gã cầm tờ lịch trên tay
trong tim khoanh đỏ cái ngày gặp em
cái ngày chưa lấm đã lem
không bao giờ tới đã thèm tôi chưa

tạ tình

ta xin thâm tạ ân tình
của em cho tới siêu sinh niết bàn
ta không kham nổi lá vàng
lá xanh chi để điêu tàn âm dương

phải lòng chi sá

bây chừ bụng gái rất thon
ngày xưa bụng gái no tròn thấy thương
phải lòng chi sá ễnh ương
có đâu diễn biến nghê thường mới yêu

Một chiếu cuối năm

 

Nẫu bỏ đi mất biệt
Nường cũng quên ta rồi
May mà còn bàn phím
Giúp mình vơi lẻ loi

Ai rồi cũng có thể
Nghĩ mình hư là bye
Bao nhiêu lời tâm huyết
Như gió ngàn lắt lay

Một buổi chiều đơn độc
Không nhìn cả mây trời
Không nhìn về phương viễn
Không nhìn… vân…vân . Thôi !

Buồn như viên huyết áp
Mỗi ngày ngậm một lần
Buồn như là khói thuốc
Bay lòng vòng phù vân

Chiếu cuối năm xứ Mỹ
Người sưa sớt đi về
Tới quán không còn bạn
Đắng ngắt ly cà phê

Bạn ơi có cảm thấu
Lý lẽ rất vụng về
Khi cái gì tạm đủ
Cái gì buồn tái tê !

Nguyễn Hàn Chung