Anh sẽ chạy một vòng quanh trái đất Vào một ngày dài nhất của đời anh Mỗi nơi anh qua xin gởi lại mảnh đời mình Trên đá trăm năm trên đồi thiên cổ
Trên sóng xôn xao một trời giông bão Trong gió oan khiên thổi bạc hồn người Anh gởi lại từng giọt máu hồng tươi Từng mảnh vụn thịt xương anh tàn rụi
Từng sợi tóc rơi buồn không vọng lại Lời bi thương chạm vỡ nỗi đau này Chảy suốt con đường hệ lụy trần ai Anh gởi lại trên từng viên sỏi nhỏ
Giọt nước mắt xé đau hồn cây cỏ Của lối anh qua của nẽo em về Của một thiên thu là một sát na Anh chẳng kịp một vòng quanh bản ngã
Hồn chẳng kịp theo một hồi Bát Nhã Anh rơi vào hố thẳm cõi người ta Những tai ương đổ ập xuống không ngờ Em xa hút vẳng lời kinh cứu rỗi.
Tiếng chuông nguyện vang thầm trong bóng tối Anh chạy hoài không hết một vòng quanh Hết một ngày dài nhất của đời anh Vẫn đau đáu gởi chút phần xương thịt
Vẫn thao thức ở trong lòng mộ huyệt Đi chưa qua chưa cạn cuộc vuông tròn Trả chưa xong chưa vẹn nghĩa sinh tồn Anh cố chạy một vòng quanh trái đất
Đến lúc xuôi tay đến hồi kiệt sức Vẫn mong rồi sẽ đến cuối bờ tây Vẫn mong sao cả xác lẫn hồn này Dẫu cát bụi gởi lại người nguyên vẹn
SAO CHẲNG ĐÀNH BỎ LẠI
Tặng Vinh
thế nào rồi cũng phải bỏ đất trời mà đi trời đọa đầy khổ ải đất chẳng xót thương gì
thế nào rồi cũng phải bỏ cõi người mà đi bỏ tình em ở lại có ngọt bùi đắng cay
thế nào rồi cũng phải bỏ lại hạt bụi này bỏ lòng thơ cỏ dại bỏ một đời mây bay
bỏ một chiều cuống quit bỏ một đêm điên cuồng bỏ một ngày đói khát uống cạn dòng tang thương
thế nào rồi cũng phải bỏ hết niềm mê say với bao dòng hệ lụy trói buộc xác hồn này
sao chẳng đành bỏ lại bài thơ còn dở dang sao chẳng đành mãi mãi quên biệt cõi trần gian
mày bỏ trời đi đâu mày bỏ đất đi đâu làm sao mà giấu được những vết hằn thương đau
mày bỏ người đi đâu mày bỏ tình đi đâu hạt bụi mầy còn đó nằm lạnh dưới mồ sâu.
(Cát bụi phận người)
SINH NHẬT
Sinh ra đời là nối cuộc rong chơi Là tiếp tục bao dặm đường dang dỡ Trần gian ơi còn phù du trắc trở Ta còn về rộ nở đóa từ tâm
Còn luân hồi nên còn chạm trăm năm Ta sinh ra để biết màu dâu bể Ta sinh ra để biết mình không thể Mãi kiếm tìm mộng ảo giữa bao la
Sinh ra đời để nhìn rõ cái ta Còn khép mở đi về trong vô vọng Chưa chạm vô cùng nên còn chiếc bóng Của kiếp người giữa bồi lở tàn phai.
U HOÀI
Câu thơ viết trăm lần ta xé bỏ Cuộc tình sầu xin gửi lại cho em Ôi lữ khách trần gian là quán trọ Đường trăm năm hun hút mộng không thành
Thuyền lênh đênh trên mịt mù biển sóng Ta lênh đênh trong cuộc thế u buồn Em đâu đó giữa lòng đời bão động Có bao giờ chợt nhớ một người không?
Có bao giờ nhuốm chút hồn sương khói Thắp trong chiều giọt lệ ấm hoàng hôn Có bao giờ trong đợi chờ mòn mỏi Chợt thấy lòng mình quá đổi mênh mông?
Em đâu đó giữa trùng vây lận đận Chút hương phai nhuộm lại mắt môi chiều Có thấy chăng cuối phương trời vô tận Một bóng thuyền neo đậu bến cô liêu
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ Sao lòng hoài mơ mãi cuộc trăm năm?!
Chảy về đâu? Chảy về đâu? Sông ơi sông chảy về đâu, cuối cùng?
Còn tôi ơi! Một dòng sông Trăm năm chảy giữa mênh mông cuộc người Chảy từ thuở đứt tao nôi Chảy lênh đênh giữa đất trời tang thương Này tôi ơi! Một dòng buồn Chảy về đâu giữa bãi cồn hoang vu Chảy về đâu? Chảy về đâu? Qua em là những nhịp cầu chênh vênh Qua nhau là thác là ghềnh Chảy buồn qua cuộc tình duyên lỡ làng
Đưa người, thôi, đưa qua sông Đưa tôi, là mãi trăm dòng ngược xuôi Chảy về đâu? Chảy ngậm ngùi Về đâu với cuộc tình tôi, hỡi người ?
1. Chiều tôi gom chiếc lá vàng Buồn tôi đốt lửa vừa tàn cơn mơ Nghe trong sâu thẳm xa mù Hình như có tiếng mùa thu vọng về
2. Khói tàn theo gió lên mây Tro tàn còn với bóng ngày đời tôi Tôi về theo bóng chiều trôi Chút tàn tro ấy là lời trùng lai Không nhân ảnh, chẳng hình hài Câu kinh vô tự đã đầy nỗi đau.
3. Chiều tôi gom lá tình sầu Chưa vàng ân ái đã nhàu câu thơ Em từ vô lượng nguyên sơ Còn nguyên một đóa quỳnh vừa ngát hương
4. Không đành cạn chén quỳnh tương Mà nghe máu chảy loạn cuồng chiêm bao Bàn tay cầm lá tình sầu Chừng nghe lửa cháy từng câu thơ buồn
5. Xưa người là một dòng sông Tôi bèo bọt giữa bềnh bồng ngược xuôi Tóc người chưa rẽ đường ngôi Mắt người chưa nhuộm một màu vàng thu Tóc người rối cả cơn mơ Đóa quỳnh hoa đã sững sờ! Quỳnh hoa!
6. Rồi một hôm, giọt lệ nhòa Câu thơ còn đọng trên tà áo xưa Tôi về mơ tiếp cơn mơ Người về nở một nụ hoa diệu kỳ Lá vàng thu vẫn còn bay Rượu trùng lai vẫn còn say tương phùng
7. Hỏi người còn nhớ hay không Lòng tôi là một dòng sông giang hồ Chảy hoài theo những cơn mơ Chảy từ vô thủy cuối bờ vô chung Sá gì đâu cuộc trăm năm Sá gì đâu cõi ngàn trùng thiên thu
8. Xin đừng hỏi: Ta về đâu? Hư vô là dặm trắng màu phù vân Xin đừng hỏi: Có hay không! Vô biên là bụi sương hồng mông mênh Xin đừng hỏi: Tuổi cùng tên! Chìm trong nỗi nhớ niềm quên xa mù Còn nhau vạn cõi đời sau Tay cầm giọt lệ nguyên màu tình xanh.
9. Con đường dẫn đến vô biên Là con đường của chuyện tình nhân gian Là con đường tôi- và- em Tình tôi là những gập ghềnh đời thơ
10. Con đường dẫn đến hư vô Là con đường của giấc mơ nhiệm mầu Con đường dẫn đến nghìn sau Hồn tôi là vạn nhịp cầu em qua
11. Ôi con- đường- cõi- người- ta Đi là trở lại quê nhà cố hương
12. Xòe bàn tay: những con đường Quanh co sinh tử, vô thường tử sinh Ôi con đường của vô biên Dẫn về vô cực tận miền hoang vu Mai sau tìm lại đời nhau Thấy trăng thiên cổ vẫn màu cổ kim Đường về đâu? Cõi- Lãng- Quên Ngàn năm tôi mãi đi tìm ngàn năm. Đường- Về! Ôi quá xa xăm Chốn- Về! Ôi một chỗ nằm bụi tro Tay cầm chiếc lá vàng phai Đã nghe sợi khói bay ngoài vô biên
CÒN GIỮA TÀN PHAI
Ngày đã tận năm đã cùng em ạ Xót xa gì hương phấn buổi tàn đông Và thơ ta như một dòng sông cạn Với linh hồn đá sỏi cũng tan hoang
Em thấy chăng cõi phù vân thiên cổ Vẫn phiêu bồng kiếp kiếp giữa bao la Em nghe chăng gió phù sinh réo gọi Vẫn dội vào sâu thẳm trái tim ta
Em là gió thổi qua đời phiền muộn Em là mây tan giữa bến sông chiều Xin ngồi lại một lần trên bãi cạn Nghe triều ta lên xuống quá đìu hiu
Ta rụng giữa tình em từng chiếc lá Lá chưa vàng, lá quặn úa tình xanh Em chảy giữa hồn ta từng dòng lệ Lệ chưa phai, lệ khóc mộng không thành
Con đường mở và con đường chợt khép Mà sông ơi khao khát chảy vô cùng Chuyến tàu muộn là chuyến tàu đẹp nhất Để tình buồn ngồi đợi giữa mênh mông.
Hạt lệ vỡ như nửa vành trăng khuyết Mắt hoàng hôn chìm đắm lụa sương mù Em có thấy hồn tôi mây ngũ sắc Những gam màu diễm tuyệt của thương đau
Hồn ẩn nguyệt bên đồi xưa mộng mị Lá vàng phai chợt rụng buổi xuân thì Em có thấy tình tôi dòng sông chảy Buổi xanh hồng lục tím rũ nhau đi
Ôi ẩn nguyệt nửa vành như lệ vỡ Suối quỳnh hương chảy thắm giấc mơ buồn Môi phượng đỏ và sen hồng ngực biếc Có bao giờ thắm lại đóa thanh tân
Em từ buổi thuyền trăng neo bến nguyệt Tôi lều mây giăng mấy sợi thơ chiều Thơ vẫn chảy giữa vô cùng bất tuyêt Em linh hồn ẩn nguyệt có tan theo?
25. 04. 20
ÁNH SÁNG LƯU ĐÀY
Tôi thắp hồn tôi nghìn ngọn nến Đêm buồn sưởi ấm một niềm thu Trăng từ thiên cổ còn soi bóng Sao biệt? Người đi chẳng trở về
Tôi hóa thân thành những giọt sương Lóng lánh trong đêm giọt lệ buồn Nghe tiếng trăm năm về réo gọi Bóng người tan giữa cõi trời không
Chiếc lá rơi vàng bên xác bướm Như tiễn đưa nhau cuối phận người Sao chẳng ai về, câu kinh lặng Rớt nhẹ vào đêm nỗi lẻ loi
Tôi đứng bên thềm trăng lạnh buốt Ngọn nến run vì động bóng mây Tôi rơi chìm giữa miền vô thức Mộng du qua những cõi lưu đày.
ÁO BẠC MƯỜI PHƯƠNG TÌNH MỘT PHƯƠNG
Ta về, áo bạc, lòng trăm mảnh Chén rượu tương phùng trắng thế nhân Tay cầm sợi tóc đau đoài đoạn Hà cớ vì đâu ta phong trần
Tay cầm sợi tóc mà nước mắt Chảy ngược vào tim, chảy nghẹn ngào Ta cầm đời ta, sao em khóc Ta cầm đời ta, sao em đau
Ta nghe sầu tận trời ly xứ Ta nghe buồn xót đời lưu phương Ta gọi tên mình nghe lạ hoắc Ta gọi tên em mà quặn lòng
Năm mươi năm trôi giạt thác ghềnh Làm sao đành nhớ, không đành quên Tay cầm sợi tóc mà thương xót Mái tóc ai xưa đen dáng huyền
Tay cầm sợi tóc mà không thể Nối cuộc tình xưa đã chớm phai Ta cầm đời ta như chén rượu Bình không, ly vỡ, không đành say.
PHỐ XƯA
Có kẻ đêm nay về ngang phố Nhớ từng chiếc lá rơi bên đường Nhớ lời ru lặng buồn trong gió Nhớ áo quỳnh hương nhuộm bóng trăng
Có kẻ đêm nay ngồi giữa phố Quán lạnh đèn vàng mưa hắt hiu Nhìn giọt cafe rơi rất chậm Rơi hoài cho kín một niềm đau
Rơi mãi chưa tròn lời hẹn ước Lòng còn soi quạnh bóng trăng khuya Lòng còn lạnh suốt mùa sương cũ Còn mãi hoang mang một nẽo về
Phố bổng không quen, người cũng lạ Đường hút mù xa, tình cũng xa Hình như có chuyến tàu qua phố Vô tình bỏ lại một sân ga
PHÙ VÂN
Khi về với là muôn chiều hư tưởng Là hoang vu chìm cuối mộng hoang đường Là bát ngát một hồn sương gió lộng Là tịch liêu vời vợi khói hoàng hôn
Khi về với là về muôn nẻo biệt Nẻo chia lìa tàn cháy mộng trùng lai Khi về với là mộ sầu đã khép Là thiên thu lạc giữa cõi lưu đày
Trăng viễn mộng trên vực bờ mê hoặc Hồn Đông Phương cháy rực lửa điêu tàn Ta về giữa trần gian bưng mặt khóc Con đường nào không nhỏ lệ đau thương
Khi về với là vòng xoay kiếp kiếp Là luân- hồi – là – sinh – diệt – tồn – vong Là không – có là tương phùng – chia biệt Sợi tóc nào bay trắng xóa cõi phù vân.
QNh tháng 4. 2019
KHI CHIA TAY NGƯỜI
Gió réo mùa đông về buốt lạnh Cho vàng cho úa lá tương tư Cho mây chiều phố chùng thương nhớ Cho nắng tình phai nỗi đợi chờ
Gió réo buồn như lời tiễn đưa Em đi như thể chẳng quay về Chẳng vẫy tay nhau, nhìn nhau nữa Tôi cầm sợi nhớ thả trong mơ
Em đi như thể là đi mãi Bóng khuất trong chiều xa khuất xa Tôi muốn gửi lòng tôi ở lại Tình em như một chốn quê nhà
Tôi muốn gửi tình tôi ở lại Mà gió sầu đông cứ sụt sùi Mà nỗi đời tôi còn xa ngái Nẻo về hun hút một mình tôi
Thôi đành thôi, thôi chia tay người Gió réo buồn thay lời tiễn đưa Tôi vẫy tay chào con ngõ vắng Trời hanh vàng hay trời đang mưa?
Khi Đứng Bên Này Sông Thu Bồn
Anh trở lại bến ngày xưa đứng gọi Con đò không nằm đợi khách chưa về Cây cổ thụ trơ cành khô cháy rụi Quán tranh buồn xơ xác vách phên tre
Dòng sông vắng cụm bèo trôi dờ dật Làng thôn xa lành lạnh khói sương mờ Trên lối cũ vườn hoang cây cỏ mọc Con chim buồn bóng lặng hút trong mưa
Anh đứng đợi bên này sông bến cũ Thật đìu hiu mây khói gợi ưu phiền Chắc bây giờ phương trời xa biền biệt Mẹ già nua lòng dõi đợi trăm miền
Thương dòng nước tội tình cây cổ thụ Mấy năm rồi không một kẻ qua sông Đêm trầm tịch rợn người nghe gió hú Mái tranh nghèo lạnh ngắt buổi tàn đông
Anh trở lại bến ngày xưa đứng gọi Con đò không nằm đợi khách chưa về Thương nhớ lắm nhưng làm sao nhắn gửi Dòng sông buồn con nước có mang đi.