M.

Hơn một tuần nay tôi ngả bệnh.Hơn một tuần nay, buồn tự nhiên…Nhìn đời không thấy gì lưu luyến, nhắm mắt đêm Rằm trăng vẫn lên…
Không gió, không mưa, Thu lạ lùng…Lá vàng đang rụng ở bờ sông.  Cây đa mãi mãi đời xanh lá tiễn biết bao thuyền ra cửa sông…
Tôi nhớ Quê Hương thời ảm đạm, bạn tù về gặp ngó nhau, lơ.  Một thời đau lắm mà không bệnh nhưng cũng buồn hiu.  Nắng dật dờ…
Tôi nhớ những nơi từng ghé bước, Thái Lan tím ngắt những cành lan.  Phi Luật Tân vàng lưng núi trọc.  Và Hawaii thì mưa bay ngang…
Tôi biết đời tôi không ghé nữa những nơi mình chẳng có ai chờ.  Nhưng tôi biết chớ mình đau đớn…một chỗ xa vời Non Nước xưa!
Hơn một tuần nay tôi bi quan…còn đâu nhiêu tuổi nữa…mơ màng?  Đông, Tây, Nam, Bắc…cây đèn ngủ, một góc phòng sao cũng chói chan?
Hơn một tuần nay tôi không chờ một ngày sẽ sáng, một ban trưa…một chiều xế bóng rồi đêm xuống, hoang vắng vô cùng những ý thơ!
Tới một lúc nào im lặng, hết, tôi trơ trọi mãi chỗ vô cùng.  Và tôi không biết, tôi không biết…hoa lục bình còn có nở không?
Cuốn sách quay lưng trên kệ sách, cái nhan đề sách tựa lòng gương…Sách im lìm khóc bao nhiêu tiếng? Tiếng vó câu xa, lắm, cuối đường…
M!  Tại sao M là một chữ?  Hãy là con suối mải mê nha…Nếu em dừng bước đưa tay vọc, nhớ vớt giùm anh một cánh hoa…

Trần Vấn Lệ


Gửi Thơ Đăng Báo


Tôi làm thơ
gửi đi cho nhiều báo
Báo đăng tôi có cắt xén ít nhiều
có làm lòng tôi xiêu, có làm tôi buồn chán!

Nhưng kệ nó thôi
đâu ai yêu thơ lắm
để nâng niu thơ và đặt ngang mày?
Tôi chỉ biết chân mây xa thẳm thẳm!

Tôi cắn trái ớt, nó cay, không đắng
Cắn trái khổ qua thì nhớ quê nhà
Một khu vườn hoang lặng lẽ chiều tà
Không ai ở và khổ qua cứ mọc!

Người ta bỏ đi từ khi còn xanh tóc
đến bạc đầu chắc vẫn nghĩ còn Xuân?
Tôi nhớ người ta tôi chỉ muốn hôn
cây cỏ dại nhớ người ta cũng khóc!


Tôi nghĩ người ta như một phần Tổ Quốc
Một phần Giang Sơn tan tác mảnh linh hồn
Tại sao tôi không ôm
cả bầu trời ứa lệ?

Xuân Thọ làng quê
những đứa học trò bước nhẹ
Chúng sẽ nói gì với Mẹ với Cha?
Chắc chúng nói rằng Cô Giáo Con Đi Xa
con chịu dốt con không cần đi học nữa!

Những con trâu trọn đời đi gậm cỏ
nó nhai một đời của nó, tại sao?
Giống như ai xa không một tiếng chào
mà mây trắng còn bay về bến cũ…

Những tờ báo cắt bài tôi ném xó
để lại, còn, vài đoạn ruột tôi phơi…

Trần Vấn Lệ

Có Một Mùa Thu Thật Dễ Thương


Có một mùa Thu thật dễ thương!  Tôi đang đây một khách qua đường…thấy trời tim tím thì tôi nói:  “Có một mùa Thu thật dễ thương!”.
Là nghĩa là thương không phải ghét…những con chim sẻ của ai nuôi, với mình bất chợt như là bạn, nhìn chúng bay mà bỗng thấy vui!
Chim sẻ bay và lá…cũng bay!  Hình như tất cả hóa thành mây?  Chỉ hoa hường trắng buồn  đơn lẻ, chắc ngậm ngùi đang thương nhớ ai?
Nụ hoa hường trắng…hường hay trắng?  Trắng chớ hường đâu hỡi má nàng! Tôi muốn bắt chơi từng chút gió gửi về xa lám tận phương Nam…
Gửi về ai đó miền Nam Mỹ, ngày tháng này nơi đó đã Thu, ngày tháng này năm nao đã nhạt…chỉ còn màu tím đọng trên tay!
Tôi đưa bàn tay không ai cầm, tôi bỗng buồn ô hay Thâm Tâm…tiễn người không nói đưa ra biển, không nói dòng sông, chỉ nắng vuơng…
Vuơng vuơng chiều Thu bay áo dài…bay từ dĩ vãng đến hôm nay…con đường lá rụng chưa nhiều lắm…vẫn đủ cho hoàng hôn ngất ngây!
Có một mùa Thu thật dễ thương…có hoa tim tím nở bên đường…có ai tim tím đôi môi lạnh…một chút ngờ như buổi tịch dương…Ôi một mùa Thu ta muốn khóc…nhớ ơi những cọng khói lam chiều…Một người viễn xứ buồn như vậy, em đọc bài thơ em thấy sao?


Trần Vấn Lệ

Tiếng Lục Lạc Ngựa Đà Lạt Xưa


Nhìn xe thổ mộ đi trên đường
cứ tưởng gió đùa nhúm cỏ hoang
con ngựa đi đâu?  Về chín suối?
dám không nó lạc tới vô cùng…

Đời người ai cũng rồi như ngựa
lục lạc vang là tiếng tiễn đưa
giống tiếng phong linh treo mắc võng
cho ai đó vẽ một trang thơ!

Chiều rơi rơi nắng nắng hoang hồ
nhai chữ hoàng hôn bỗng xốn xang
có thể đất đau từng bước ngựa
lòng đau có động khắp nhân gian?

Có thể chẳng còn chi động đậy
lời thương tiếng nhớ nuối trong lòng
người đi hay ngựa đi, đều thế
về một chỗ nào đó, núi sông!


Ta lính bại binh mềm nước mắt
mai chiều mưa xuống cũng nên thơ?
Các em gái hỡi hành lang gió
nắm chặt giùm nha, áo học trò…

Ta nhớ trường xưa trưa lá đổ
vàng cây khuynh diệp đuổi bầy chim
đuổi ta đi tới miền vong quốc
tiếng lạc ngựa còn đau nhói tim!

Trần Vấn Lệ

Tiếng Chuông Rơi

Hôm qua tôi tới nghĩa trang
chào vĩnh biệt một người bạn
Trước giờ phút được an táng
người thân làm lễ Tiễn Đưa…

Bạn nằm trong hòm vô tư
tuổi thơ từ từ hiện lại
trên đôi môi màu tai tái
trên vầng trán bao la buồn…

Bạn hiền ngoan ôi hiền ngoan
tôi nghĩ đến mình mai mốt
nói cùng bạn không thưa thốt
đi nha bạn hiền đi đi…

Rồi  tôi chờ xong lễ về
tôi ra ngắm hoa nghĩa địa
không thấy một con chim mía
không thấy bướm bay tung tăng

Chỉ thấy rất ít con ong
đậu trên nụ hoa hút mật
Tôi nghĩ có gì khuất tất
giữa trời quang đãng ở đây?

Tôi không đuổi con ong bay
Tôi không hái hoa nào cả
Tôi vuốt nhè nhẹ chiếc lá
Vuốt má bạn tôi phải không…

Bạn ơi Nghĩa Trang Đồi Hồng
Nghĩa Trang Đẹp Nhất Nước Mỹ
Đã có triệu người ở lại
ít nhất cũng hai trăm năm…

Tiếng chuông tiễn đưa boong boong
tiếng rơi của giọt nước mắt
bướm chắc đang chơi cõi Phật?
chim trời chắc đi nhặt sương?

Bong boong boong boong….

có chàng tới hỏi

Thu biếc có chàng tới hỏi:  “Em thơ chị đẹp em đâu?”
Tôi buột miệng chỉ một câu, em cúi đầu thưa…ấp úng…

Chưa nghe mà tôi thất vọng, nghĩ mình không nghe rõ chăng?
Chúng tôi cùng nhìn xa xăm, cánh rừng cánh rừng bát ngát…

Mười năm hết rồi đạn lạc.  Mười năm hết rồi bom rơi.
Vẫn còn mây bay trên trời. Vẫn còn gió nghe hiu hắt…

Tôi với em cùng nhắm mắt, mùa Thu như ở trong hồn.
Em không nói được tiếng buồn.  Tôi buồn tôi cũng im lặng…

Mùa Thu đường Thu xanh nắng. Con nai hiện ra, chạy đi
Con nai phóng qua cái khe.  Con nai chạy về chân núi.

Hai đứa chúng tôi chạy đuỗi những con bướm vàng bay bay…
Em nói một câu nghe hay “Chắc Chị đang bên bờ suối”.

Tôi cầm bàn tay em thổi tóc em lùa bốn kẽ tay…
Tóc em thành những sợi mây, thành hoa nở đầy con suối

Không thấy có ai đi dưới những áng mây trời trên cao…
Thế thì chị em ở đâu? Không lẽ trong lòng tôi mãi…

Thật thì những người con gái không hề có cánh bay xa
Chỉ có áo lụa hai tà huơng gió thơm phà trong ngực?

Tôi nghe tim mình thao thức, tôi nghe lòng tôi bâng khuâng…
Tôi nhớ câu hỏi mùa Xuân:  “Em thơ chị em đâu vắng?”

Ô kìa bướm vàng, bướm trắng, bướm xanh, bướm tím trong rừng
Hoa quỳ nở vàng rưng rưng hoa quỳ nở vàng rưng rưng…

Em với tôi cùng dừng chân hái hoa quỳ vàng, đắm đuối…
Không thấy ai ngồi bên suối.  Suối cười róc rách lung linh…

Mùa Thu rừng còn lá xanh mong manh cái hình nắng chiếu
Em thơ ấp úng, tôi hiểu…rừng mùa nào cũng rừng hoang

Em thơ không hiểu chữ Nàng nên tôi mới dùng chữ Chị…
Con nai qua hai Thế Kỷ…tôi về thăm lại rừng xưa…

Đà Lạt chiều nay không mưa, tại sao hai mắt tôi ướt?
Trời ơi ai mà hiểu được xin cho tôi lụy vì Tình…

Tôi muốn tôi đứng một mình, “Em thơ em về đi nhé!”.
Con suối hình như đầy lệ chảy từ ngóc ngách Cam Ly?

Trần Vấn Lệ

Cơn Bão Mùa Đông Thứ Hai


Bão mùa Đông tháng trước…đúng là Bão-Mùa-Đông!  Rất nhiều người nát lòng vì tan hoang mơ ước trong gió xuôi gió ngược, trong băng tuyết ngút ngàn…Bão đúng là tan hoang và mùa Đông xơ xác!

Bão mùa Đông tháng trước cái đuôi còn tháng này, cũng khởi đi từ Tây để ùa lên phía Bắc và có nhiều bước ngoặt xáo trộn cả miền Nam…


Một nước Mỹ thênh thang chia thành ngàn mảnh vụn!  Ngày Hè chưa được nóng, giờ đổi vì tới kỳ…Mùa Hè không có chi vì mùa Xuân chưa tới dù rất nhiều ngày đợi mà mùa Đông cứ trùm.  Bão đang là bão Đông!  Bão nát lòng nát dạ!


Hãy nhìn kìa phố xá!Hãy nhìn kia bùn trôi!Hãy nhìn kìa mặt người cái khẩu trang che kín!Không tay nào bịn rịn nắm tay nhau ngoài đường!Không ai vui là buồn.  Ai cũng buồn, giống hệt! 


Không thấy người homeless, bão cuốn họ đi đâu?Chắc họ đang gối đầu cái ba-lô quần áo…cái ba-lô sầu não…cái cõi đời co ro?


Tôi có một bài thơ không có gì thơm thảo!

Trần Vấn Lệ

Chuyện Xảy Ra Trong Chiều Hôm Qua


Em muốn xé lòng anh trăm mảnh
mà sợ đau nên đứng khóc thôi
rồi xuống núi về gian nhà cỏ
nhớ học trò thả khói bay chơi…

Cô giáo núi và học trò cũng núi
chàng, ngựa ô, ai khiến băng rừng
tiếng lạc ngựa rung hoài không mỏi
khối tình chàng trăm mảnh em nâng!

Cô giáo núi khóc chưa từng được khóc
yêu làm chi trời có chân mây?
Xa thăm thẳm rú rừng, cỏ bụi
khi không người làm lạnh hai tay!


Cô giáo muốn xé lòng chàng trăm mảnh
Mảnh nào là ngọc ẩn trái tim côi?
Cô giáo rửa hai bàn tay dính phấn
rồi đưa lên con mắt ngậm ngùi…

Khi nàng biết mình yêu ai đó
bóng ngựa ô bay mất cuối ngàn
nàng bóp nát nhánh bông lau bờ sậy
người ơi người yêu mênh yêu mang!

Mai cô lại một mình lên núi
và học trò bỏ núi đến trường
chúng kháo chuyện hôm qua ai đó
cỡi ngựa bay xuyên trời mù sương…


Trần Vấn Lệ

Mặt Mộc


Đâu cần chi điểm trang, em đã là nhan sắc!  Em giai nhân có thật để anh kề mặt hôn…
Đẹp, một phần phấn son mà xinh là mặt mộc!   Em là Niềm Hạnh Phúc, Trời đã ban cho anh!
Em mãi mãi Xuân xanh, đó cũng là ước vọng, ai ở trong đời sống không mơ gặp người Tiên?
Có người ước liên miên, cả đời không vừa ý!  Có người đi tới Mỹ, đẹp nhất vẫn Quê Huơng!
Em là trăm ngàn thương.  Em là trăm ngàn nhớ.  Anh không giỏi tính sổ nhưng anh biết tính em…
Người con gái thật hiền, người con gái thật giỏi, anh, không một anh nói: “Em Xinh Nhất Trần Gian!”.
Hỏi Đất Nước Việt Nam, mấy bà Trưng bà Triệu?  Anh biết đời sẽ thiếu nếu không em hôm nay… 
Biển có Đông có Tây, biển có Nam có Bắc…biển vẫn là biển chật!  Tình em mới bao la!
Em là ánh trăng ngà.  Em là tinh tú ngọc.  Em đúng là Tổ Quốc trọn đời anh ghé vai!
Mai mốt về Bồng Lai (một nơi gần Tùng Nghĩa, nơi gần chỗ em ở), mình gặp nhau lại thôi!
Anh sẽ thưa với Trời:  Em là Tiên, đa tạ!  Mình lên rừng đếm lá, em thấy tình anh nha!
Bây giờ anh rất xa sẽ về chân em bước.  Đố mà em bay được trong vòng tay anh ôm!

Trần Vấn Lệ

Valentine’s Day

Ngày Lễ Tình Yêu hay Tình Nhân?
Một đôi trai gái hỏi cho lòng
mình chao lượn sóng nền hoa nở
bốn tay nâng từng mảng nắng trong…

Tình Yêu, Tình Nhân, đều là Tình
Chàng trao cho nàng nhánh lộc xanh
Nàng trả lại chàng môi thắm đỏ
Gió mùa Xuân rung sương lung linh…

Ngày đầu năm mùa Xuân gió thơm
Tóc nàng bay chàng vòng tay ôm
Trong bức tranh của người họa sĩ
Muôn năm còn Một Đôi Tình Nhân!

Tôi muốn nói về ngày Lễ này
khi tình cờ tôi ngang qua đây
trước màu cỏ màu hoa dan díu
ấn tượng là mái tóc em bay…

Tôi lại nhớ thời tôi Đà Lạt
nắng mùa Xuân ngát hoa quỳ vàng
tôi đứng ở cuối hành lang gió
nhìn học trò mùa Xuân mênh mang…

Em học trò hay cô giáo nhỉ?
Hình như tôi không hỏi mùa Xuân?
Học trò nhiều cô thì chỉ một,
và thơ thì áo lụa thành nhung…

Tôi tương tư mùa Xuân quê nhà
từ những ngày tôi đi rất xa
trên chiến trường trên lao trường cũ
và bây giờ thế giới mở ra…

Ngày Tình Yêu hay Ngày Tình Nhân?
Mây đỉnh núi, giang đầu rưng rưng!
Tôi đi núp chỗ không ai thấy
Mình cô đơn không ai đi chung!

Trần Vấn Lệ