CẢM ÂN CHA

trandzalu

Con vẫn biết bóng cha như bóng núi
Lặng lẽ nuôi con, lặng lẽ đau đời…
Ơn dưỡng dục làm sao mà quên nổi
Dù bây giờ con ngoài tuổi sáu mươi?

Vì cơm áo, cha lặng lẽ lên đồi
Nơi phố núi rất mù sương Đà Lạt
Ngày mẹ mất, cha không sao về kịp
Chỉ có con vuốt mắt mẹ mình thôi!

Khi trở lại, làm gà trống trong đời
Nuôi chúng con bằng tình cha lao khổ
Là nho sĩ ,nên không đành thất thố
Với ơn sâu nghĩa nặng chốn quê nhà…

Đâu ngờ rằng , một mùa xuân nở hoa
Cha âm thầm ra đi, không trăn trối
Con chợt mồ côi cả cha lẫn mẹ
Ai chia lìa mình như rứa hở cha?

Mất cha rồi, sầu ngày tiếp tháng qua
Sự nghiệp ,công danh con đành bỏ dở
Phương –Nam-Hành ! Kẻ giang hồ lìa xứ
Chiều ba mươi gõ nón hát cuồng ca…

Ngoài sáu mươi, mới làm thơ cho cha
Con không khóc nhưng tim mình lệ ứa
Tìm đâu được người kính yêu xưa nữa
Bóng núi tình , cha che chở đời con?

Trần Dzạ Lữ

CÓ NHỮNG ĐÊM DÀI…

trandzalu

Có những đêm dài ôm gối chăn
Không em, bóng đổ xuống âm thầm…
Gác vắng, đèn khêu không đủ ấm
Đầm đìa thương nhớ mắt xa xăm!

Đâu có cách ngăn quế với trầm
Mà sao buồn cứ rót ăn năn ?
Đêm xa, anh cứ tìm sao mọc
Trong cõi lòng xanh dấu cố nhân.

Có những đêm dài xâm thực trăng
Anh rơi vào bóng tối muôn phần
Vắng em, tri kỷ hề ! Đi mất
Chỉ tiếng mưa sầu thương áo khăn !

Rượu rót chung đầy không muốn cạn
Lung linh nụ biếc mắt em cười
Quê xưa còn đó, sao dời đổi?
Vàng mười tâm ấy dễ gì phai…

Có những đêm dài không thấy ai
Khói thuốc bay lên mộng mị dài
Nói năng một bóng đời dâu bể
Em về chưa nhỉ đã giêng hai?

Trần Dzạ Lữ

ĐÊM DI LINH KHÔNG EM

trandzalu

Đêm Di Linh không em
Anh thở cùng đồi núi
Tiếng thở trong mưa vội
Nghe tấc lòng không yên

Đêm Di Linh không em
Anh che trời không nổi
Buồn cứ rót vào tim
Lời tình xa… thánh nữ

Đêm anh hùng cát cứ
Bại tướng đã lâu rồi
Miền cô đơn thăm thẳm
Nhớ mắt ai suốt đời

Đêm Di Linh có người
Ném mẩu tàn thuốc lá
Vào không trung xa lạ
Dụi mắt ngơ ngác cười…

Em là gì em ơi
Sao anh vác thập giá
Chịu đóng đinh giữa trời
Để quên người không nổi?

Ngủ chay mà cứ nhớ
Môi miệng lúc em cười
Sài Gòn , Sài Gòn phố
Em là gì em ơi?

Trần Dzạ Lữ

Cảnh Tượng Tháng Giêng

trandzalu

Về đây mỏi cánh chim trời
ngó sông khói đụn,trông đời dần thưa
mùa xuân ngắt tạnh như tờ
én trong mưa bụi bay khờ lẻ loi

Về đây đời cắt thành đôi
đêm tôi bó rọ, ngày phơi tật nguyền
tay đàn rung nhớ tình em
trăm năm buồn nỗi bất bình thế gian

Về đây cảnh tượng điêu tàn
mơ mơ nhân ảnh, bẽ bàng gương xưa
hồn buồn vọng những âm mưa
áo xanh Tôn Nữ bây giờ về đâu?
bất cần sao vẫn còn đau
mùa tôi dựng tóc lạnh màu thanh niên…

TRẦN DZẠ LỮ
*1973

Xuân Lối Cũ

trandzalu

Tôi trở lại kiếm người trên lối cũ
nghe mùa xuân chợt rũ xuống giận hờn
nơi thành cổ loài chim xưa thôi hót
tôi tìm đâu bóng nhớ thuở môi hồng?

Người đã xa như một vì sao nhỏ
cuối chân trời thương nhớ vẫn chưa nguôi
tôi đếm những mùa xuân qua hút bóng
nghe trong hồn hoa cỏ cũng tàn phai

Phố chợ đó cũng hoang đường cổ tích
dấu chân son người xoá bỏ tháng ngày
bây giờ đó đạn bom thay tình ái
ru tôi hoài trên những luống chiêm bao

Người đã xa người còn nghe tiếng nói
tôi phương này tuổi đá lạnh vàng không?
ơi lối cũ mùa xuân xưa chợt hiện chuông
tim tôi dây đứt lạnh vô cùng …

Trần Dzạ Lữ
1967

TÔI THÍCH LỬA TÌNH NÊN GHÉT LỬA CHIẾN TRANH

trandzalu

Tôi thích lửa tình nên ghét lửa chiến tranh
Năm mươi năm rồi vẫn còn ám ảnh
Phận người treo lửng lơ …không ai buồn nhặt nhạnh
Hận thù chi quê mạ lắm bom mìn?

Tuổi trẻ tôi đồng nghĩa với điêu linh
Thèm chữ nghĩa sau cơm ăn, áo mặc
Nhưng thời ấy, cho dù lòng bất khuất
Vẫn lâm hành qua chốn thất kinh…

Vẫn phải ném phi tiêu dẫu trái tim bất bình
Bơi trong dòng đời loạn lạc
Có khi gõ nón mà ca bên rừng xao xác
Lăng lắc đường về ,hun hút quê cha !

Thèm một chút hương ngâu thơm giữa quê nhà
Chỉ nghe quanh mình mùi tử khí
Bầy quạ bay qua vùng trời đen là thế
Mơ ước thanh bình hẹn với quyên ca…

Năm mươi năm, đời vẫn thật thà
Lăn như hòn đá lăn bối rối
Thích lửa tình nên đêm đêm thầm hỏi
Ai kích ngòi cho thế giới chiến tranh ?

Tóc bạc rồi đâu sợ gì nữa em?
Nhưng thương cháu con mình ngày mai , tương lai chấm hỏi
Ngôi nhà hạnh phúc
Sẽ tàn tro nếu…vắng mặt hòa bình !

Trần Dzạ Lữ

Xuân Lối Cũ

trandzalu

Tôi trở lại kiếm người trên lối cũ
nghe mùa xuân chợt rũ xuống giận hờn
nơi thành cổ loài chim xưa thôi hót
tôi tìm đâu bóng nhớ thuở môi hồng?

Người đã xa như một vì sao nhỏ
cuối chân trời thương nhớ vẫn chưa nguôi
tôi đếm những mùa xuân qua hút bóng
nghe trong hồn hoa cỏ cũng tàn phai

Phố chợ đó cũng hoang đường cổ tích
dấu chân son người xoá bỏ tháng ngày
bây giờ đó đạn bom thay tình ái
ru tôi hoài trên những luống chiêm bao

Người đã xa người còn nghe tiếng nói
tôi phương này tuổi đá lạnh vàng không?
ơi lối cũ mùa xuân xưa chợt hiện
chuông tim tôi dây đứt lạnh vô cùng

Trần Dzạ Lữ
(trích “Hát Dạo Bên Trời”)

CUỐN CHIẾU

trandzalu

Rồi tôi cuốn chiếu rưng buồn
Vào tim để nhớ mùi hương buổi đầu
Người về cuốn chiếu ca dao
Vào ngăn ký ức khi nhào nặn đau…

Phố còn cuốn chiếu chiêm bao
Bao nhân ảnh lạ vẽ màu bon chen?
Mưa chiều cuốn chiếu tình em
Chùa ngăn ngắt đợi ,ai nhem nhá lòng ?

Hạ còn cuốn chiếu long đong
Để con mắt phượng tàn long lanh rồi
Lục huyền cô độc niềm vui
Dư âm cuốn chiếu nửa trời vân vi !

Ơ hờ cuốn chiếu đam mê
Lưng cầu hoang lạnh, xuân thì chết trôi…
Nêu mai em tạ từ người
Nụ cười cuốn chiếu rã rời gương soi !

Và tôi cuốn chiếu tình tôi
Nếu em xé giọng, bẻ lời tri âm..

Trần Dzạ Lữ

GHI VỘI Ở ĐÀ NẴNG

trandzalu

Anh mãi là gió bên trời phiêu lãng
Chút tình nào cũng sắc sắc không không
Giữa vô biên treo phận người hữu hạn
Mà mắt nhìn tha thiết đến trăm năm…

Em nhỏ nhẹ nói cười nơi cố quận
Sao nao lòng đến cả nắng phương nam?
Anh cũng chết bên bến bờ mộng mị
Khi sông Hàn còn dậy sóng đa đoan!

Một hai bữa bên áo người xanh thẳm
Cũng đủ một đời sông suối trôi đi
Em thầm thì đến nghìn khuya thương nhớ
Để ai kia bóng lạnh quán kinh kỳ…

Anh mãi là gió bên trời phiêu lãng
Chút tình nào cũng sắc sắc không không
Mai ra đi chắc là sẽ rất buồn
Buồn lây cả mắt môi người ở lại…

Trần Dzạ Lữ

TÌNH KHI KHÔNG

trandzalu

(Bài thơ viết từ năm 1973, báo Long An Cuối Tuần đăng lại năm 1996. Xin chia sẻ cùng các bạn)

Cứ tưởng đời ta là đã bỏ
Những ngày lưu xứ sống ngơ ngơ
Ngày đi tiếc nỗi thanh xuân tận
Đêm nằm sầu nhớ mẹ già xưa…

Mẹ già nuôi nấng ta khôn lớn
Vai rộng lưng dài để tha hương
Quê nhà nay tít xa mây chắn
Ở đây buồn lắm nỗi buồn thương

Thời khó đời ta cùng khốn khó
Quê nhà ta có mà như không
Gia đình thèm lắm, không về được
Nên đành làm một kẻ lông bông!

Người xưa ta có mà không đó
Một sớm quên tình mộng viễn phương
Thôi đừng trách chi người áo đỏ
Cứ coi như gió qua đồng không…

Cứ tưởng đời ta là đã bỏ
Những ngày lưu xứ quá phù vân
Khi không mà có người còn nhớ
Tưởng như là én thấy mùa xuân

Những ngày không thấy tin mùa dậy
Cứ tưởng hồn ta xếp cánh chuồn
Khi không mà có người còn thấy
Ta khác nào cây vẫy lá mừng

Người đến khi tình ta hạn hán
Lòng sầu phơi tận gốc đìu hiu
Chợt thấy tình kia là vô hạn
Ta yêu đời rộng lượng bao nhiêu…

Như anh hùng lúc cùng chí tận
Khi không mà gặp gái thuyền quyên
Khi không hồn mới thay hương cốm
Ta yêu người đắm đuối như điên…
(1973)
TRẦN DZẠ LỮ