CẢM ÂN CHA

trandzalu

Con vẫn biết bóng cha như bóng núi
Lặng lẽ nuôi con, lặng lẽ đau đời…
Ơn dưỡng dục làm sao mà quên nổi
Dù bây giờ con ngoài tuổi sáu mươi?

Vì cơm áo, cha lặng lẽ lên đồi
Nơi phố núi rất mù sương Đà Lạt
Ngày mẹ mất, cha không sao về kịp
Chỉ có con vuốt mắt mẹ mình thôi!

Khi trở lại, làm gà trống trong đời
Nuôi chúng con bằng tình cha lao khổ
Là nho sĩ ,nên không đành thất thố
Với ơn sâu nghĩa nặng chốn quê nhà…

Đâu ngờ rằng , một mùa xuân nở hoa
Cha âm thầm ra đi, không trăn trối
Con chợt mồ côi cả cha lẫn mẹ
Ai chia lìa mình như rứa hở cha?

Mất cha rồi, sầu ngày tiếp tháng qua
Sự nghiệp ,công danh con đành bỏ dở
Phương –Nam-Hành ! Kẻ giang hồ lìa xứ
Chiều ba mươi gõ nón hát cuồng ca…

Ngoài sáu mươi, mới làm thơ cho cha
Con không khóc nhưng tim mình lệ ứa
Tìm đâu được người kính yêu xưa nữa
Bóng núi tình , cha che chở đời con?

Trần Dzạ Lữ

Advertisements

One thought on “CẢM ÂN CHA

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Bóng núi tình Cha che chở…
    Đời ngoài sáu mươi làm thơ cho Cha…
    Lệ ứa trong tim xót xa!
    ”Phương-nam-hành hát cuồng ca ba mươi…”
    ….Gà trống nuôi con thế rồi!
    Cuối cùng con Số mồ côi khổ đời!
    Giang hồ bôn ba khắp nơi!
    Nhớ Cha con cảm ân người dưỡng nuôi…
    …Mùa xuân hoa nở thắm tươi..
    Cha đi ngày đó không lời trối trăn!
    Nho sĩ như con nhỡ nhàng…
    Phương xa biền biệt muộn màng về thăm!!!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s