THỦY TINH TAN VỠ (tt)

tonnuthudung

CHƯƠNG 16 :

Nhưng rồi dù có cao ngạo, có tự tin đến đâu đi nữa, tôi vẫn phải khuất phục trước định mệnh của mình…những chờ đợi căng thẳng và những công việc hao tâm tổn trí đã làm tôi suy nhượt từ thể xác đến tâm hồn… Tôi không còn thiết tha gì nữa, mình đầu hàng một cách thê thảm mất thôi… Tấm mặt nạ hóa trang đã rơi xuống thì tôi còn gì ngoài một niềm tuyệt vọng… Tôi chìm vào một căn bệnh trầm uất nào đó, những giấc mơ này tiếp giấc mơ kia, hoảng loạn, những vòng tròn màu đỏ cam nhức mắt, những cầu vồng khuất lấp trong mây chỉ hé chút ánh sáng màu lam lạnh lẽo… Tôi không ý thức được thời gian và không gian, tôi chập chờn giữa những cơn sốt và cơn buồn ngủ… Và Cao, anh đang ở đâu??? Partout… khắp nơi, khắp nơi … Không, anh đã buông tay tôi nửa chừng để tôi rơi vào thinh lặng… Anh không hề biết tôi cô độc thế nào trong những hoài niệm xa xăm … Cao, anh đang ở đâu??? anh đang ở đâu? Anh đây, Diệp. Anh đây… Anh không bao giờ buông tay Diệp…

CHƯƠNG 17 :

Cao gối đầu lên hai tay, đôi mắt anh nhìn chăm chú vào khoảng trời xanh vô tận… Chiếc áo lính mở khuy hở mấy vệt xướt còn đọng máu, anh không nói một lời nào cả, trong đôi mắt anh, hình bóng của quá khứ, của tương lai trôi vụt qua như bóng mây trời…
Khu vườn của tịnh xá Ngọc Diêm rộng thênh thang là nơi chúng tôi đang ẩn náu. Sư bà Tâm Khả là em ruột của bà ngoại tôi. Chúng tôi lại trở về với hai tay không và nỗi thương tổn lẫn xúc phạm nặng nề… Không, tôi cố nghĩ đây chỉ là cơn ác mộng. tôi chấp nhận mình thất bại nhiều lần, chỉ xin thắng một ván cuối cùng, nhưng tại sao lại không thể được? Chúng tôi đã đầu tư hết tất cả vốn liếng, hết tất cả mưu tính, niềm tin(dù cạn kiệt) nhưng sao chúng tôi cứ thất bại nặng nề… Có một sự an bài nào đó từ thượng để ngoài những mưu tính của con người chăng??? Nếu thật vậy thì thượng đế quá ác độc, quá tàn nhẫn khi cứ ra tay đúng lúc.
Chúng tôi hẹn 2 địa điểm bốc dầu và bốc người. Chúng tôi chỉ sử dụng chiếc F10 để đi và chiếc F4 bốc dầu. Chiếc F4 sẽ ra mũi chở dầu, nơi ấy đã có người chờ sẵn chuyển dầu và nhận nửa số vàng còn lại. Tôi và Cao đi kiểm dầu thường xuyên kể từ lúc số dầu được chuyển ra mũi… Dạo sau này tôi cắt tóc ngắn, ngắn hơn các cậu con trai hippy nữa… Tự nhiên tôi muốn biến thành con trai khi nghe các vụ hải tặc Thái Lan, Mã Lai… Với chiếc áo lính bạc phếch và chiếc quần jean rách vá các hình lập thể, tôi trông giống các cậu hippy chính hiệu, gầy và mảnh khản … Khi ngồi quán cà phê với Cao, anh vẫn phàn nàn :
-Chú giống một tên xì ke chính hiệu và chú đẹp trai quá… gặp chú hải tặc nó cũng chẳng tha đâu!
Với chiếc kính cận ngụy trang tôi biết mình khá đẹp trai. Có một lần ngồi ở cà phê Cửu Long với Cao, Cô bé chạy bàn thì thầm với cô ngồi caisse : Đẹp trai quá mày ạ , giống Bảo Duy ghê… chắc em trai Bảo Duy…
Cao liếc nhìn tôi :
-Đi với chú, tôi lép vế quá, các cô chỉ nhìn thấy có chú thôi.
Với cái vỏ bọc con trai tôi tha hồ theo Cao đi tiếp xúc mà không bị chú ý … quán nhậu, cà phê, bãi biển … Cái dè dặt của Cao bổ sung cho cái nóng nảy của tôi… Cái nhạy bén của tôi bổ sung cho cái trầm tĩnh đắn đo của Cao… Nhưng có phải tất cả đã trở thành vô ích hay không khi công lao của chúng tôi đã trở thành dã tràng xe cát… Số dầu 2 ngày trước kiểm còn đầy đủ bây giờ không còn đến 1 phuy. Hai tên giữ dầu đổ lỗi cho nhau… trước sự thể đó, Phi lên F10 yêu cầu chở người về bãi cũ giải tán(cũng may là bãi mua nên việc trở về rất an toàn). Và Cao, anh như người điên lao vào đấm đá hai tên dân biển giữ dầu cao to lực lưỡng… Tôi vẫn đứng đó, lưng tựa vào tảng đá vôi lạnh lẽo, tự hỏi: sao chúng không chống cự lại nhỉ. Cứ như là tôi mất hết cảm giác, đứng vô hồn trong một trận đấu võ đài không cân sức, nhìn chiếc F10 lặng lẽ rời bãi, nhìn Phi loay hoay chuyển một mình số dầu còn lại lên F4… như những thước phim quay rất chậm, Phi nói :
-Thôi được rồi, mình về lại Ngọc Diêm, lên tịnh xá ngủ một đêm lấy sức mai về .
Câu nói thản nhiên như chúng tôi vừa về sau một cuộc du ngoạn nào đó… Phi giữ tay Cao lại:
-Về thôi, còn một ít dầu mai bán lấy tiền nhậu. Không lẽ anh tính giết tụi nó sao. Để mình đốt vài lít dầu cho nó tỉnh lại sợ chơi chứ giết nó thì… mặt mũi nào dám vác về Tịnh Xá ???
Phi dốc can dầu lên đám xương rồng giữa cồn và ném vào một que diêm…
Chúng tôi lên ghe, mở máy chạy về bãi sau Tịnh Xá. Đám cháy sau lưng chúng tôi bùng lên rực rỡ. Cao đứng thẳng, quay mặt nhìn đám cháy… Lửa soi rõ chiếc áo lính đứt khuy và nhiều vết trầy rướm máu. Phi và tôi ngồi trước mũi, Ánh lửa bập bùng trong mắt Phi… chúng tôi không nói lời nào, chúng tôi còn đạt cả mức độ thiền hơn hẵn thiền sư Soyen nữa… Thái độ không sợ hãi của một anh hùng… Không còn gì có thể đe dọa được chúng tôi khi chúng tôi tham dự vào trò chơi sống chết… khi chúng tôi đã bước một chân tới bờ biên giới tử sinh…
Chưa bao giờ tôi chứng kiến một đám cháy đẹp đến thế… những đốm lửa bay như pháo hoa trên nền trời đen thẫm và những vì sao sáng hơn bao giờ hết.
Chiếc F4 cập vào bãi sau của Tịnh Xá, nơi con đường mòn các cô vẫn xuống giặt đồ. Phi neo cho chúng tôi lên, Phi còn bổn phận đi cất thuyền và bán dầu nữa… Mãi đến khi nằm trên giường, mền đắp lên tận cằm với cơn lạnh còn phả khắp người, tôi vẫn thấy một bầu trời hồng bên ngoài cửa sổ…

CHƯƠNG 18 :

Tiếng con chim bay xoãi qua đập cánh mạnh làm những chiếc lá bồ đề rơi xao xác. Cao chống tay ngồi dậy, ngạc nhiên:
-Ra đây hồi nào, sao không gọi anh ?
Tôi im lặng chớp mắt thấy rưng rưng muốn khóc. Cao vẫn không cho tôi chia sẻ những lo âu mà anh giữ kín trong lòng. Cao phủi chiếc lá rơi trên vai tôi :
-Chắc chiều nay Phi có kế hoạch đón mình về, nhớ mẹ rồi hay sao mà buồn thiu vậy ?
Tôi lắc đầu… Cao vẫn đùa:
– Sao im lặng đáng sợ vậy cô nương , nói cái gì đi chứ !
Tôi nhìn những vết xướt rướm máu trên ngực anh, anh vẫn nói chuyện thản nhiên nhưng đôi mắt anh buồn vô kể… Nỗi uất ức nào đè nặng trên tim tôi, sao tôi không thể úp mặt vào ngực anh để khóc cho trôi đi hết những buồn phiền.
-Đốt cho anh điếu thuốc đi Diệp .
Tôi nhặt gói thuốc nằm trên cỏ, lấy một điếu và quẹt que diêm… que diêm tắt… trời không có gió, xanh và cao lồng lộng… tôi quẹt que diêm thứ hai với tất cả sự thận trọng không muốn Cao biết tôi đang run rẩy như thế nào… que diêm lại tắt khi chạm vào điếu thuốc… tôi rút cây thứ ba… Cao giữ tay tôi lại…tôi buông cả điếu thuốc lẫn hộp diêm xuống cỏ và thấy những giọt nước mắt buồn phiền, tức tưởi lăn trên má … Cao cúi xuống mồi điếu thuốc:
– thôi mà, khóc ướt hết cả thuốc lẫn diêm rồi!
Bàn tay anh dịu dàng xoa nhẹ hai dòng nước mắt. Tôi nghe tiếng bầy chim đập cánh trong khu vườn rộng, tôi nghe tiếng lá thì thầm xào xạc và tiếng Cao êm ả dỗ dành như những ngày tôi còn nhỏ dại :
-Thôi mà, thôi mà… Thử quên tất cả đi Diệp ơi !
CHƯƠNG 19 :

Trong giấc ngủ muộn và mệt nhọc , Cao lay tôi vội vã :
– Diệp ơi , Diệp ơi …
Tôi bàng hoàng mở mắt chưa ý thức được mình đang ở đâu , tôi chống tay ngồi dậy Cao nói :
– Bây giờ Diệp ở lại đây với Sư bà , anh về trước , chiều cô Diệu Hải sẽ đưa em về .
-Không , Diệp muốn về với anh.
Cao lắc đầu :
– Không được đâu , sau chừng ấy biến cố ??? Chúng đang truy nã anh dưới kia … Anh phải theo đường núi để về . Ở lại tối nay chúng sẽ lục tung Tịnh xá .
Tôi níu tay Cao, từ bao giờ tôi vẫn có ý nghĩ tôi luôn được một thiên thần che chở , chuyện gì xảy đến cho tôi cũng dễ dàng vượt qua hơn người khác , tôi muốn đi cùng Cao để san sẻ với anh những khổ nạn …
– Anh cứ ở đây , Sư bà sẵn sàng che giấu mình mà .
-không được đâu , rất phiền cho Tịnh xá …Chúng ta đã ở đây ba ngày rồi…Diệp thử tưởng tượng nếu chúng bắt anh tại đây .
tôi nhìn thấy một thứ ánh sáng khác thường trong đôi mắt Cao. Mới ba ngày thôi mà tôi có cảm giác hơn một trăm năm sống…Cao đứng thẳng , chiếc áo lính bạc thếch làm anh cao lớn và phong trần quá…Anh sẽ là người tôi muốn yên ổn tựa vào những lúc yếu đuối lẻ loi. Tôi không muốn nhắc những điều đã trãi qua dù những cơn ác mộng vẫn thường xuyên ám ảnh …
-Ba ngày rồi anh vẫn chưa thay áo .
Anh cười , (để tôi không có cảm giác cái không khí bi thảm của một cuộc chia tay?)
– Cái áo sô xanh của anh khô rồi đó , anh thay đi cho mát . Anh mặc áo sô trông nhẹ nhàng dễ thương lắm
-Dễ thương là nhờ mấy cái hình Diệp vẽ
-Sao anh ít khi mặc nó ?
– Bởi anh lớn rồi , anh đâu muốn Diệp nhìn anh qua hình ảnh trẻ thơ ! Và anh sợ rằng mặc nhiều lần nó sẽ phai cái hình bàn chân người đi qua đời tôi Diệp vẽ !
-không sao đâu , rãnh Diệp sẽ vẽ lại nhiều cái khác đẹp hơn !
Cao gạt những sợi tóc tôi lòa xòa trước trán :
-Thôi , anh phải đi đây Diệp .
Tôi cắn môi , tự nhiên nước mắt tôi ứa ra , mọi người vẫn cứ chọc tôi giòn cười tươi khóc…chẳng ai mau nước mắt bằng tôi.
Cao thay chiếc áo sô màu xanh nhạt …tôi đã vẽ lên đó một bàn chân trong những hình lập thể tím than . Rất ấn tượng ( Cao từng nói )
-Đừng khóc , Diệp , anh về trước , chiều nay cô Diệu Hải về Nhatrang mua thực phẩm cô sẽ chở em về tận nhà
Tôi nức nở :
– Đừng nói với Diệp như dỗ con nít, anh cứ giả vờ thản nhiên hoài, anh đã thấy trước những gì nguy hiểm sao không cho Diệp biết ?
Cao lại ngồi xuống. để tay lên vai tôi, dỗ dành :
-Nghe anh nói đây , không có gì nguy hiểm cả, hay nếu có thì rất ít. Anh điều tra kỹ rồi . Họ đang phong tỏa khu vực dưới quốc lộ chặn xét các xe cộ về Nhatrang vì họ nhận dạng được anh. Nhưng Phi đã có một chỗ quen đưa anh theo đường núi về ga Đại Lãnh … Đi ngược phía Bắc , Diệp yên tâm về trước vài ngày yên yên anh lại về … Mùa này thiên hạ vượt biên ào ào , tụi nó canh me lấy vàng chứ hơi đâu đi tìm anh.
Tôi vẫn linh cảm một điều gì bất ổn…Sẽ có một nguy hiểm nào đó mà không ai lường trước được, mọi việc không thể nào đơn giản như lời anh nói . Cao đứng lên , ngần ngại nhìn tôi:
-Nói cái gì đi Diệp , đừng im lặng như vậy .
Tôi có thể nói được gì ? Ngăn không cho anh đi ? Đòi đi theo anh ? Tôi đứng lên , tôi đi chân không nên chỉ cao ngang vai anh , tôi dúi mặt mình vào ngực anh để lau nước mắt , như úp mặt vào ngực ba tôi ngày nào đi thăm ba giữa những ngày ông đi cãi tạo …Cũng như ba tôi , mùi khói thuốc từ anh bao bọc tôi êm ả … tôi cũng hít hà đánh hơi như con chó con ngày nào…Anh ôm tôi , môi anh ngậm những sợi tóc tôi chắc mặn mùi nước biển. Tôi không khóc được nữa , chỉ muốn nhắm mắt chết thật bình yên trong giây phút này thôi.

Rồi như cơn mơ , khi hơi ấm từ ngực anh trở thành lạnh lẽo , tôi cũng lạnh điếng người dù hơi thở anh vẫn ấm áp trên mặt tôi , nhưng cái lạnh từ đâu sâu thẳm trong tim đang dâng lên …dâng lên…tôi thấy trong phút chốc , hình ảnh tôi trên đồi cát , áo trắng , tóc bay , ôm trong tay xác một con hải âu loang máu … Tôi cũng đang như con chim hải âu đó , run rẩy , thoi thóp những sinh khí cuối .

Rồi như cơn mơ , tôi thấy mình tựa cửa nhìn theo bóng Cao đi men theo con đường mòn dẫn lên đồi …Chiếc quần jean bạc và chiếc áo sô rêu đang xa dần… khuất trong bóng lá . Như lần nào tôi thầm thì : quay lại nhìn Diệp đi , quay lại nhìn Diệp đi…nhưng anh không quay lại , Sư bà đứng bên cạnh tôi cũng nhìn theo hướng Cao đi :
– Chiều nay Diệp về với cô Diệu Hải , xe Tịnh Xá về Nhatrang chở gạo và thực phẩm …Ơ kìa , sao kỳ vậy …
Tôi hốt hoảng nhoài người ra , Cao lăn xuống đồi trước khi tôi nghe tiếng súng hay gần như tôi không hề nghe tiếng súng. Bằng một phản xạ không ngờ được , tôi chạy bay về hướng đó , các cô chạy theo níu lại , thảng thốt :
– Không được , Diệp ơi , nguy hiểm lắm …
Nhưng không còn một nguy hiểm nào đe dọa tôi được nữa…Tôi đã chia chung với anh những giờ hạnh phúc và tôi phải chịu chung cùng anh cả những phút nguy nan…Tôi không để ý đến hai chân không vấp vào những cạnh đá xanh rướm máu, Tôi không còn sức để chạy nên lết đến bên anh, một tên du kích quay lại khóa chặt tay tôi …Tôi ngẩng đầu lên hất những sợi tóc bay phủ mắt , tôi không nghĩ là mình đã bị bắt . Phút này đây , chân trần và tay không tôi đã đến với Cao, tôi khụy xuống cạnh anh nhìn chăm chú vào những hình lập thể tím than trên ngực áo . Sao lại có màu đỏ này nhỉ ? Tôi chúa ghét màu đỏ, và tôi nhớ tôi không pha màu đỏ bao giờ …Vệt đỏ loang rộng từ từ , từ từ , hình như vệt máu , Tôi lại nhớ tới vệt máu trên chiếc khăn quàng cột chặt tay anh ngày nào trên bãi Xuân Ninh…Tôi lại nhớ vệt máu trên đôi cánh con hải âu bị thương tôi nhặt được trên một đồi cát ở Cà Ná.
Khuôn mặt Cao hơi ngước lên , đôi mắt anh mở hé…Mẹ tôi thường nói đó là đôi mắt của những người đang chiêm bao trong giấc ngủ …Tôi cúi xuống , nước mắt tôi nhỏ trên mặt anh…Không có ngón tay anh xoa dịu dàng lên mặt tôi , không có tiếng nói anh dỗ dành tôi quên lãng . Một người nào đó níu tôi đứng lên :
-Chị Diệp về lại Tịnh xá đi , em sẽ đưa anh Cao về NhaTrang
Tôi quay lại , cũng Minh , nó đó sao ? Sao nó lại vừa cứu tôi vừa giết tôi như thế . Nó biết tất cả và nó để chúng tôi loay hoay trong cái vòng tròn nó vẻ . Tôi không còn đủ thì giờ để suy nghĩ, nó giục giã :
– Em sẽ nói hết sau. Chị về ngay đi , tụi nó ào xuống bây giờ thì em chẳng làm gì được nữa …
Sư bà từ sau ôm tôi , mấy cô vừa khóc vừa dìu tôi đi . Thấp thoáng tôi thấy trước mắt dáng Cao in sừng sững lưng đồi. Anh cười với tôi , môi nhếch lên vừa đủ thấy cái răng khóe nhọn , nụ cười nửa miệng đểu giả một cách dễ thương…Nắng sớm rơi trên tóc anh sao vẫn vàng trong buồn bã …tôi nghe tiếng anh dịu dàng hơn bao giờ hết : nói cái gì đi Diệp , đừng im lặng thế !
Tôi vuột khỏi tay Sư bà , chạy vội theo anh , tôi sẽ ngã vào tay anh , tôi sẽ úp mặt vào ngực anh thơm mùi khói thuốc , tôi sẽ nói : Cao ơi , cho Diệp theo anh , cho Diệp đi với mà anh

TÔN NỮ THU DUNG ( NHATRANG 1979)

KHÚC THÁNG CHÍN

tonnuthudung

Gác kiếm người xưa quy ẩn
Giang hồ chưa chắc lòng nguôi
Chỉ sợ nhớ thời giông bão
Lời thề lại xóa mất thôi

Qua sông, mịt mờ cố xứ
Ngửa tay, hứng giọt sương buồn
Tiếng sóng, tiếng lòng tan vỡ
Cuối trời… mây khói mênh mông…

Cúi xuống, soi mình bóng nước
Một vầng trăng khuyết chông chênh
Dáng mong manh gầy thuở trước
Chớp mắt… đã là lãng quên.

Bắt chước người xưa quy ẩn
Đừng gọi tôi hoài…lênh đênh
Bắt chước người xưa lận đận
Tình tôi,
chao đảo thác ghềnh…

Tôn Nữ Thu Dung

THỦY TINH TAN VỠ (tt)

tonnuthudung

CHƯƠNG 14 :

Tôi không muốn nhớ tới Cao, coi như anh đã đi xa tới một nơi nào khác nhưng tôi vẫn cứ gặp anh hoài vì cái thành phố này nhỏ bé như một bàn tay. Những lần gặp nhau ngoài đường anh hay ngừng xe lại, nheo mắt nhìn tôi(không phải vì“nhìn Diệp phải nheo mắt cho khỏi chói“ mà đó là thói quen của anh từ lúc anh khám phá ra chân lý là: nhìn tôi bao giờ cũng phải nheo mắt!)… cái nhìn ngụ ý mỉa mai hay trách móc tôi không biết(và cũng không cần biết) nhưng làm tôi khó chịu. Tôi chưa nói chuyện với Cao lần nào từ lúc tôi thấy mối giao du của anh và tụi Lộc Thọ ngày càng mật thiết… Tôi cũng không thể giải thích thái độ của mình khi có ai hỏi tới. Tôi cao ngạo hơn sự cần thiết nhiều! Nếu có ai nói tôi hẹp hòi ích kỷ, tôi sẵn sàng đồng ý… Tôi không muốn chia sẻ với ai tình cảm của mình… Tôi không yêu Cao nhưng sự ràng buột giữa biên giới tử sinh còn mãnh liệt hơn tình yêu nhiều lắm… Sự ràng buột của kỷ niệm chẳng tác động gì đến Cao hay sao??? Anh đã quên hết… quên đêm âm u trên bãi Xuân Ninh… quên ngày lo âu chập chờn ám ảnh…quên chiếc quạt máy chạy moteur vang động suốt một ấu thời… quên những phím đàn lạnh lẽo trong đêm và những thoáng dạ hương êm ả từ khu vườn bên cạnh… Anh đã quên và đã có những nguồn an ủi mới… mong anh yên vui và hạnh phúc.
Tôi cũng có thể quên dù lòng tôi đau đớn, tôi có thể dửng dưng, lạnh lùng như chưa hề quen biết với Cao… Tôi tự nhủ tôi có có dư kiêu hãnh để đối phó với mọi người … nhưng với Cao thì sao? Tôi không biết mình đã làm điều gì xúc phạm đến Cao? Trong những điều tiếng của dư luận, miệng lưỡi độc ác của những tin đồn thì điều gì làm Cao giận giữ nhất?(tôi muốn nói: Làm Cao đau đớn nhất?) để Cao có thái độ đó với tôi .
Có một lần tôi đi cà phê Chiều Tím với Phi và các“học trò“ thì gặp Cao và anh em nhà Lộc Thọ, Cao xin lỗi mọi người để ngồi riêng với tôi… Phi vờ như vô tình kéo chiếc ghế mây xoay lưng ngồi sát lại, sau này Phi chọc: nhỡ Diệp có ra đòn PHỤC HỔ, Phi còn đỡ giúp anh Cao kịp lúc.
-Diệp vẫn cứ mignone như thường nhỉ .
-Dĩ nhiên, Diệp không muốn mình trở nên xấu xí tàn tạ khi thiên hạ đang đồn ầm lên là anh bỏ Diệp.
Cao tái mặt vì câu nói thản nhiên của tôi :
– Ăn nói như con nít. Anh có những việc riêng chứ .
Tôi hất mặt về phía bon Lộc Thọ :
– Việc riêng đó chứ gì ?
Lệ Chi, cô bé mà mọi người đồn rằng Cao đang tán tỉnh nhìn chúng tôi bực tức. Ngày xưa đi học,Lệ Chi vẫn ganh ghét tôi vì cái tội học giỏi và bất cần thiên hạ sự. Tôi hầu như chẳng quan tâm đến Lệ Chi, một con bé nhà giàu, vô tích sự, thế thôi… nhưng bây giờ cái giàu của nó trở nên đầy ưu thế và quyến rũ được Cao.
Tôi tự nhủ mình phải hết sức coi thường và dịu dàng với Cao… để dù có thương yêu ai đi nữa, Cao vẫn đau đớn khi nhớ tới một người đã khắc vào hồn anh một nỗi tổn thương, dù nhớ tới chỉ để hận thù. Phi nhiều lần đứng lên muốn can thiệp nhưng rồi lại thôi vì thấy không khí vẫn còn yên tĩnh quá
– Nghe nói Diệp kèm anh văn
Tôi chỉ về phía các học trò
-Cậu nào đòi làm hôn thú để đem Diệp đi ?
Tôi ngạc nhiên :
-Anh nghe nói hơi nhiều nhỉ. Nhưng nhà Diệp Thế Bảo đông người quá , không đủ cây đóng vô
-Sao không cuỗm một anh nào giàu có, cỡ Vĩnh Thành An
-Cũng định vậy nhưng nghĩ lại không nên. Diệp không thể mánh mung kiểu hạ cấp đó .
-Diệp lại quá lời rồi, đã mánh mung thì kiểu nào chẳng hạ cấp?
Tôi biết, không bao giờ tôi lộ ra cái vẻ giận giữ với ai, nhưng những lúc giận dữ, lời nói của tôi độc ác và mỉa mai kinh khủng :
-Đúng, anh có thể làm được mọi thứ, nhưng còn Diệp thì không.
Cao quắt mắt, bạn bè vẫn gọi đôi mắt Cao là tấm kính chiếu yêu, không ai dám nhìn vào mắt anh khi anh giận giữ. Đôi mắt soi thấu lòng người :
-Anh làm gì ? Anh chỉ làm những việc như Diệp thôi chứ có hơn gì đâu?
Cao giận dữ, còn tôi thì ác độc, lời nói của tôi rất nhẹ nhàng nhưng đâm thốn như dao… tôi biết thế,tôi chỉ muốn làm Cao đau đớn, nhưng điều đó liệu có cần thiết nữa không? Tôi nhìn thẳng vào mắt Cao :
– Không đúng, Diệp đi dạy để có tiền giúp mẹ, vài anh chàng có ngỏ ý giúp đỡ chút ít nhưng Diệp thấy không cần thiết phải bán rẻ phẩm giá của mình, Diệp không hề có ý định tán tỉnh ai để đạt mục đích của mình bất cần phương tiện!!!
Tôi thản nhiên đứng lên, về bàn mình… Ước chi Cao níu tôi quay lại, tôi không có ý định làm tổn thương Cao đến vậy, nhưng một lời đã nói ra rồi thì sao có thể bảo là không!!! Tôi không quay nhìn nhưng vẫn thấy điếu thuốc Cao giận dữ ném xuống đất, tiếng xe 67 gào như con thú bị thương của Cao mất hút… Tôi ngồi xuống cạnh Phi, thử nhắm mắt lại coi mình có còn chút nào tuyến lệ, nhưng không, không gì cả… Tôi bình thản lạ lùng, tiếng nhạc Tout les Filles et les garcon lúc nào cũng là nhạc nền cho quán, rất êm … Tiếng Trâm nhỏ nhẹ :
-Diệp nói gì mà anh Cao giận quá vậy.
Tôi mỉm cười, Phi đưa ly đá chanh qua tôi:
-Diệp cũng nên hạ hỏa chút đi!!
Đến lúc này tôi mới nghe từng cảm giác rã rời… Điều tôi làm, lời tôi nói có khi nào đã khó lòng cứu vãn??? nhưng cứu vãn cái gì mới được chứ ???

CHƯƠNG 15 :

Ngày hôm sau Phi đến tìm tôi, đưa thư Cao:” Diệp, tất cả chỉ là những hiểu lầm , sao em không xóa đi những con sóng đang giao động trong anh ?
Phi nói, vô thưởng vô phạt nhưng tôi biết rằng Phi là người hiểu tôi hơn ai cả:
-Anh Cao có những cơn điên, tối qua anh uống rượu say mèm đến đập cửa nhà Phi.
-Ai cũng ngụy biện cho hành động của mình bằng những cơn điên, nhưng anh Cao điên khôn lắm, điên mà biết chọn mỏ vàng để nhào tới!
Phi nhăn mặt:
-Diệp coi thường anh Cao đến vậy ?
Tôi cười:
-Diệp đâu muốn cãi nhau với Phi, mà Phi cũng chẳng nên bênh vực anh Cao làm gì khi Phi cũng thấy những việc làm của ảnh là chướng mắt .
– Này Diệp, Diệp ngây thơ quá hoặc là Diệp trong sáng quá đi!
– Cảm ơn lời khen, nhưng mà Phi đừng làm Diệp nổi giận chứ, Phi nhập đề đi
-Anh ấy thất bại nhiều lần nên nhụt chí quá rồi, anh ấy muốn đăng ký bán chính thức cho yên thân .
-Chuyện ấy có gì lạ, gia đình anh ấy dư sức làm điều đó mà
-Không lẽ ảnh đem tất cả tài sản gia đình ra đặt cược mà không biết có an toàn 100% không?
-Cho nên ảnh lợi dụng tụi Lộc Thọ?
Một lần nữa Phi nhăn mặt:
-Lại dùng từ quá đáng rồi. Không phải lợi dụng mà là níu lấy một cơ hội, bắt trúng một cơ may… Diệp rất dở mới khư khư giữ những ý nghĩ như vậy!
Tôi nhìn thẳng vào mặt Phi, cũng thế Phi nhìn tôi không chớp… Giây phút, tôi bỗng thấy một nỗi buồn thất thế, tất cả những đau đớn mà tôi im lìm chịu đựng bấy lâu dấy lên ray rứt… Có thể tôi không cảm thấy gì hết nếu tôi chỉ là một con bé vô danh. Tôi không đau vì tự ái tổn thương, tôi chỉ đau vì niềm tin biệt dạng… Tôi đã đặt vào Cao một niềm tin tuyệt đối, anh là chỗ nương tựa, là nơi trú ẩn, là quá khứ, là tương lai, là định mệnh… Chúng tôi cùng chung một mơ ước, cùng chung một hy vọng, cùng chia sẻ những ngày hạnh phúc và những giây phút nguy nan… Thế mà cuối cùng tôi cũng không thể đặt niềm tin vào anh được nữa… Không một lý do nào biện hộ cho hành động của anh… tôi cũng không muốn nghe lời anh phân giải… tôi nhận thức mọi việc bằng tánh linh trực giác của mình… Nhưng trên hết, tôi mang nặng trong người giòng máu tự hào… và Cao cũng thế, dòng máu tự hào cũng chảy tràn trong huyết quản anh, để bây giờ trong cơn điên(cứ gọi là như thế để còn cảm thức được chút sáng láng của hồn người):
-Diệp tưởng rằng tôi phải quỳ xuống để nói tôi yêu Diệp sao ?
Không, tôi không tưởng gì hết… Nhưng như tôi đã nói: tôi kềm chế rất khá nỗi giận dữ của mình qua thái độ , nhưng ngôn ngữ của tôi là một thứ độc dược, khiêu khích làm đau đớn :
-Đúng, tình yêu là một thứ lễ vật, cần phải quỳ xuống mà nhận lãnh.
Lần này Cao lại đúng. Cao thường chỉ trích tôi:“Diệp chỉ có khả năng ra đòn mà thiếu hẵn bản lĩnh nhận đòn“. Tôi không hề có bản lĩnh nhận đòn, nên bất cứ ngón đòn nào,từ đâu cũng làm tôi đau buốt nhưng rất may tôi còn biết tạo cho mình một cái vỏ dửng dưng… Tôi chỉ muốn sống giản dị, trọn vẹn , nhiệt thành, lãng quên và tha thứ… nhưng tôi cũng hiểu đời sống có nhiều khuôn mặt… nếu tôi dừng lại bên giòng đời quay tròn thì tôi vẫn bị cuốn theo một định mệnh nào đó chẳng thể nào cưỡng lại
Tôi đang sống , và muốn sống tôi sẽ phải tranh đấu đến tận cùng…

Tôn Nữ Thu Dung

THỦY TINH TAN VỠ(tt)

tonnuthudung

CHƯƠNG 12:

Phi nhiều lần nói với tôi :
-Độ này anh Cao hay giao du với tụi Lộc Thọ… Không hiểu anh có ý định gì không ?
Tôi không trả lời Phi , tôi biết tụi Lộc Thọ giàu có mà vẫn canh cánh một nỗi ra đi nhưng rất nhát… Có thể Cao quan tâm đến họ trong việc làm ăn… cũng có thể Cao quan tâm về mặt tình cảm… các cô gái nhà Lộc Thọ đã một thời là hoa khôi của thành phố biển… Tôi hết còn thắc mắc về những mối liên lạc của Cao với bất kỳ ai… Anh cứ làm bất cứ việc gì miễn lương tâm anh yên ổn và thoải mái… Anh hãy vui chơi sau những phút giây căng thẳng mệt nhoài… Anh hãy bám víu lấy mọi hoàn cảnh , mọi cơ may để cảm thấy cuộc đời còn ít nhiều tươi đẹp …
Nói vậy thôi, có phải đâu lòng tôi dửng dưng như những lời tôi nói! Tôi đau lắm… những mãnh thủy tinh vỡ tan sắc nhọn cứ chạm vào tôi rướm máu dù tôi có nghiêng về bất cứ đâu… Từ thâm tâm tôi vẫn ray rứt một nỗi thống khổ âm thầm. Tôi lại nuối tiếc khoảng thời gian trước đó, khi Cao còn nằm dài bệnh hoạn mà công việc thì bủa vây tới tấp… Anh đã không hề muốn tôi dính líu đến những công việc nguy hiểm, đánh đổi bằng tim, óc, máu và nước mắt… Anh chỉ coi tôi như con búp bê để đặt vào tủ kính làm cảnh, để chìu chuộng và thương yêu, để lúc nào tôi cũng yếu đuối cần đến một bờ vai che chở, để lúc nào tôi cũng phải dựa vào anh.
Nhiều lần , tôi phải năn nỉ Cao để tôi đi thay:
-Anh đang bệnh, hơn nữa anh cứ tới lui chỗ đó nhiều lần, quen mặt quá họ sẽ để ý. Để Diệp đi thế cho
-Diệp biết gì mà đi ?
-Thì anh bày cho Diệp những câu sẽ hỏi họ, và Diệp chú ý nhớ những câu họ trả lời để về nói lại với anh.
-Không đơn giản vậy đâu Diệp… Điều duy nhất lúc này là Diệp phải tỏ ra can trường chuyên cần tập lại những đòn thế anh đã dạy để các em bắt chước, phải khỏe mạnh để chúng ta có thể lên đường bất cứ lúc nào …
Nhưng những việc dễ dàng khác tôi vẫn có thể đi thay anh dù từ lúc tôi bước chân đi đến lúc thấy mặt tôi trở về, anh mới thôi thấp thỏm lo lắng đợi chờ để thở phào nhẹ nhỏm… Như lần tôi đi nhận chiếc hải bàn từ Tuy An về. ( anh không thể ra Tuy An với một cánh tay băng bó và cột lên cổ…) chiếc xe đò cà tàng hư lên hư xuống đến 10 giờ tối mới về đến Nha Trang và tôi thì ngồi chung với đám vịt, gà, đường , gạo… Trời mưa như trút nước, cũng may cơn mưa xối xả đã trôi đi hết mùi hôi trên người tôi để khi anh ra bến xe đứng đợi thấy tôi ướt đẫm anh đã ôm chặt tôi, xót xa :
– Lạnh không , Diệp ơi , lạnh không ?
tôi chẳng nhớ gì tới chiếc hải bàn giấu trong giỏ lát giữa mớ đậu xanh mà chỉ nghĩ: may quá , anh đã không nghe mùi gà vịt trên người mình…
Tôi cằn nhằn :
-Anh điên cũng vừa thôi chứ , mưa mà ra chờ làm gì ?
Lúc này anh mới nhớ :
– Anh lo quá, xe trễ tới 4 tiếng. Chỉ sợ Diệp gặp điều bất trắc thì anh chết mất .
-Không điều xấu nào có thể xảy ra với Diệp cả. Cạnh Diệp luôn có những thiên thần hộ mệnh
-Được rồi, được rồi, Diệp cất nó ở đâu ?
-Trong giỏ lát nè, có một mớ đậu xanh để nấu chè ăn cả năm. Tụi quản lý thị trường còn chọc Diệp đúng là dân… buôn bán nhỏ, có mấy kí đậu xanh mà cũng bày đặt đi buôn! Nhưng mà về nhà đi , đừng có đứng đây mà thầm thầm thì thì như tụi ăn trộm chuyền hàng vậy!!!
Cao cốc đầu tôi , choàng chiếc áo đi mưa cho tôi rồi chở tôi về .
Tôi đã có những phút giây rất hồi hộp nhưng không hề lo sợ vì có Cao bên cạnh… Cao không bao giờ để ai ăn hiếp hay chọc giận tôi… Hồi còn nhỏ, bọn con trai nhìn tôi e dè vì nghĩ rằng tôi võ nghệ cao cường khi thấy tôi mỗi đêm cứ mặc bộ võ phục thật đẹp, trắng tinh đến… điểm danh các lớp… Lớn một chút , bọn con trai lại ngán vì cạnh tôi luôn có một…võ đường… Ôi bọn con trai thật ngây thơ, chúng đâu hề biết rằng chỉ một thế PHỤC HỔ thôi mà tôi tập nhiều năm vẫn chưa thành thục với bao nhiêu là nước mắt …

CHƯƠNG 13 :

Tôi chưa làm được việc gì cho ra hồn ra vía thì những vụ vượt biên ít hẵn đi… Mọi người ồ ạt đóng tiền xin đi theo kiểu bán chính thức của người Việt gốc Hoa để có một mức độ an toàn hơn chút đỉnh( vì số vàng đóng sẽ gấp ba hoặc hơn thế nhiều nếu bạn không phải gốc Hoa mà muốn đi theo kiểu này!)
Phi rất rành những tuy dô kết hợp giữa chính quyền và dân chạy mánh. Phi có thể giới thiệu một gia đình chính cống nạn kiều sẵn sàng cho bạn nhập hộ khẩu với giá nhiều cây! Phi có thể giới thiệu một người đồng ý làm hôn thú với bạn cũng với một cái giá trên trời khác( dĩ nhiên Phi bỏ túi cũng tương đương số tiền chung chi cho họ…) Phi đâm ra giàu có, quen biết rộng rãi, từ quan to đến dân cù bơ cù bất… Giữa lúc tôi nghèo nhất thì Phi giới thiệu cho tôi nhiều chỗ dạy anh văn cấp tốc… tôi dạy không kịp thở theo cái giáo án Phi gia … Tôi rất yêu nghề nên bị Phi cằn nhằn mãi… Nhiều người Hoa không biết viết tiếng Việt, họ chỉ muốn những câu đàm thoại thông dụng nhất thôi. Tưởng gì , dạy như dạy cho con nhồng tập nói, rất đơn giản, nhanh chóng mãn khóa này, mở tiếp khóa khác… vậy mà nhiều học trò cũng cứ thương, cứ nhớ( mới đây, đi Las Vegas chơi, gặp một ông học trò cũ cứ nằn nì cô giáo bỏ khách sạn đang ở đi, tới chỗ ngộ , ngộ free toàn bộ… nhưng cô giáo hơi xấu hổ vì lúc ấy dạy chỉ vì tiền, không toàn tâm toàn ý nên ba chục năm rồi ông học trò cũng nói tiếng Mỹ giọng tàu chay… bèn thanks a lot và tiếc nuối chối từ!)
Những ngày tháng đó qua đã lâu nhưng sao vẫn cứ lặp đi lặp lại hoài trong từng giấc mộng, những người quen cũ cùng đi chung một đoạn đường dài thật nhiều kỷ niệm… Không ai nhắc đến Cao trong thời gian này…cứ y như Cao đã mất tăm trong đời sống. Phi nói: “ Diệp không cần cố gắng lắm để quên, phải không ?” Câu nói như một lời trách móc nhẹ nhàng…
Tôi không quên Cao, không bao giờ quên được, nhưng tôi như con nhím, phải tự bảo vệ mình bằng những chiếc gai… Tôi không quên Cao, chuyện của tôi và Cao cả thành phố này ai mà không biết, dù đôi khi chỉ là nghe những lời đồn đãi… Nguyễn Khoa Hoàng Diệp, cô bé thi sĩ, cô bé “ nhìn phải nheo mắt cho khỏi chói “ không phải vì đẹp đến nỗi nghiêng nước nghiêng thành mà chỉ là vì những huyền thoại hư thực vây quanh…

Tôn Nữ Thu Dung

ĐỐI ẨM VỚI HỒ LY.

tonnuthudung

Trăng nhà ai kín cổng
Vườn khuya không dáng người
Rượu đầy ly nỗi nhớ
Bến đợi tàn sương rơi

Đèn hao gầy sợi bấc
Bóng chập chờn cô đơn
Tóc dài em gối mộng
Giấc mơ là hư không

Trái sầu đông vô vị
Đóa quỳnh hoa đợi chờ
Tôi ném vào tâm ý
Để thành người ngu ngơ

Em quá xa-tôi đợi
Em quá gần-tôi đau
Nhớ màu môi vời vợi
Thơm chút tình phấn hoa

Bụi mận gai chim hót
Nửa đêm giọng u hoài
Ngồi nghe mưa rơi lạnh
Rượu buồn mơ liêu trai

Em tan theo bụi mưa
Sao lòng tôi tiếc nuối
Đọc hoài trang kinh xưa
Ngậm ngùi nghe sóng dội

Đêm hoang màu u tịch
Dáng Hồ Ly xa vời
Gió lay mùi cổ tích
Lạnh một thời không nguôi…

Tôn Nữ Thu Dung

THỦY TINH TAN VỠ (tt)

tonnuthudung

CHƯƠNG 7:

– Đừng sợ nghe Diệp. Coi như một cuộc picnic vậy thôi .
Tôi thu người trong một góc tối nhất của hốc đá , tôi đang rất sợ hãi cái bóng tối hun hút âm u này , Lưu đang tựa người vào chiếc ba lô , không biết nó thức hay ngủ vì tiếng thở của nó rất rõ bên cạnh tôi… Nhiều người lạ cũng đang âm thầm chờ đợi . Cao nói nhỏ :
-Phi chuẩn bị theo sát anh , từng người một thôi nhé.
Tôi cột lại đôi bata , níu tay Cao đứng lên :
– Còn Duy đâu rối anh ???
-Ở ngoài đảo . Diệp gọi Lưu dậy đi.
Tôi lay vai Lưu, tiếng sóng vỗ đều êm ả dưới kia. Từ hốc đá này , cát làm một vệt bóng nhờ nhờ trắng. Tôi thầm thì :
-Gần đến giờ chưa anh ?
Cao đưa chiếc đồng hồ lên , kim dạ quang lấp lánh:
-Độ 15 phút nữa.
Từ buổi chiều di chuyển người ra đây chờ đêm tới. Tôi chẳng nói với Lưu về chuyện nhà dù lòng tôi vẫn nhắc nhở không nguôi … Mẹ , Tùng , Ngô. Ngôi nhà xinh xắn nằm giữa vườn cây xanh có nhiều cửa sổ với những tấm rideaux màu tím nhạt…Có sân thượng buổi tối ngồi đếm sao chờ trăng mọc bên kia cư xá…căn phòng nhỏ quen thuộc với những chiếc đàn tranh , guitar ,piano với những tiếng rung trong đêm khuya làm run rẩy trái tim… Còn nữa…”đêm nguyệt vỡ “ rạng ngời trên tường trắng , bóng sáng chập chờn trong đôi mắt mẹ tôi, tiếng hát Tùng ấm nồng từng đêm trong tiếng guitar gỗ bập bùng của từng giấc mơ tôi êm ả …Tôi muốn hỏi Lưu có nhớ điều gì khi đành đoạn chia lìa…nhưng tôi không thể nào nói lên thành lời, tôi chớp mắt khi nó chào mẹ với nụ cười vô cùng con nít , không gợn một chút buồn đau…Một điều gì đó đang dâng lên , uất ức nghẹn ngào …Giờ này , tôi đang học bài và nghe nhạc chứ , giờ này ba đang đọc báo hay nghe tin tức trên radio , giờ này mẹ vừa đan laine vừa coi vô tuyến truyền hình trong phòng khách với bọn nhỏ…
Rồi tôi quay lưng, tất cả bỏ lại phía sau…hạnh phúc trôi qua như một chớp mắt…thôi ,hãy bắt chước thiền sư Soyen Saku : hãy giữ vững thái độ không sợ hãi của một anh hùng và trái tim yêu của trẻ thơ… Đừng nuối tiếc quá khứ , hãy nhìn vào tương lai.
-Chúng ta đi thôi.
Dấu hiệu từ ghe nhỏ đã đáp , tôi nắm tay Lưu, váng vất, bàng hoàng như trong cơn mơ….thái độ không sợ hãi của một anh hùng … một anh hùng… câu ấy cứ lập đi lập lại từ vô thức. Nước lạnh buốt dưới chân tôi, tự nhiên có một nỗi sợ hãi nào đó dậy lên kinh khiếp, tôi thấy run rẩy khắp người …tôi bước nhanh , níu tay Cao , hốt hoảng:
-Anh Cao , tự nhiên Diệp sợ quá.
Cao dừng lại , trong bóng đêm tôi không nhìn thấy đôi mắt Cao xót xa ái ngại thế nào …Bây giờ nói câu gì cũng là thừa thãi…Cao kéo tôi bước đi trong làn nước lạnh . tôi muốn tháo đôi bata ra cầm tay mà cũng không cúi xuống nỗi.Tiếng máy ghe nổ nghe rất xa vời , tôi không nghĩ tới quá khứ , tôi cũng chẳng tha thiết gì tới tương lai nữa…trước mắt tôi là bóng tối của không gian vô tận, bóng tối với nỗi sợ hãi khủng khiếp bao trùm , đe dọa, ánh chớp của chiếc đèn pin của Cao với ghe nhỏ đột ngột tắt ngấm …như có ai rút hết máu trong người tôi khi tiếng súng nổ quá gần trên bãi …Cao chợt tỉnh dùng đèn pin ra hiệu cho ghe lớn thoát đi bằng mọi cách . Tên phản bội nào đó lợi dụng bóng đêm đã lên ghe nhỏ , giăng ra một chiếc bẫy người . Lưu vừa ném chiếc ba lô vừa hét :
-đồ phản bội , khốn nạn , đồ phản bội .
Cao vừa nhào tới che cho Lưu thoát khỏi cái báng súng của một tên du kích . Anh ngã xuống , hai ba tên khác nhào lên người anh…Chúng đâu biết anh là võ sư của một võ đường nổi tiếng …chỉ bằng đòn chân…Từng tên một văng xuống nước … Chiếc F5 chòng chành không người điều khiển,tiếng súng bắn gần như giữa trái tim tôi, giọng ai đó thất thanh :
-Đừng chống cự , Cao , đừng chống cự.
Cao nhoài người đứng dậy nhưng không được , anh bị thương đâu đó. Ai đó dìu anh đứng lên. Anh quay tìm tôi, thì thầm :
– Ném cây đi Diệp , ném hết đi , đừng giữ gì trong người …
Tôi níu tay anh , máu ướt nhớt đầy tay tôi , mùi máu mặn như nước biển…Phi đỡ anh lên bờ. Điều an ủi duy nhất là anh đã cố gắng ra tín hiệu cho ghe lớn nhổ neo trốn đi… Phi cột chiếc khăn choàng cổ lên tay anh cầm máu vết thương. Chiếc ba lô Lưu mang trĩu xuống nặng nề…Chúng tôi đi ngược lên con đường đã xuống , cát nặng nề vướng víu bước chân …đêm không trăng mà muôn ngàn vì sao sáng quá… những vì sao nhìn xuống trần gian chớp mắt tội tình…
Lên gần quốc lộ, ba Phi ngừng lại điều đình, không hiểu ông đã nói những gì mà tên du kích cộc cằn ra lệnh:
-Bây giờ mấy người bỏ hết cây ra đây đi rồi giải tán tự do.
Thêm mấy tên du kích nữa xuất hiện bao quanh . Ba Phi năn nỉ :
-Chúng tôi chung hết cho ghe lớn rồi , chỉ có mang theo 15 cây , anh em thông cảm cho lại 1/3 để về làm ăn .
Một tên cười khẩy :
-để ông nội còn vốn vượt biên nữa hả ? thôi dẹp đi .
Một tên khác hỏi :
-Mấy người cùng chung một gia đình sao ?
-Dạ , gia đình tôi và mấy đứa cháu .
Chiếc đèn pin soi qua mặt chúng tôi một lượt , tiếng ai hỏi , thất thanh :
-Chị Diệp , phải chị Diệp không ?
Tôi ngước lên , nheo mắt vì chói , Lưu thầm thì :
-Thằng Minh hồi sửa xe đạp trước nhà mình đó .
Tôi nhớ rồi , thằng bé mặt mũi thật dễ thương nhưng lấm lem dầu mở ngồi vá xe với ba nó dưới gốc phượng nhà tôi …lúc ấy nó độ 11, 12 tuổi …Chính nó dạy tôi vá xe , sơn xe và đổi lại tôi đã cho nó những quyển truyện tranh tôi không thích đọc nữa … Sau 1972 nó về quê ở Ninh Hòa … Có tin đồn ba nó nằm vùng , giả dạng sửa xe để theo dõi ba tôi.
-chị Diệp đi với ai đó ?
Tôi trả lời khó khăn, không biết còn cuộc gặp gỡ nào giữa cố nhân oái oăm như thế này chăng :
-Gia đình bác chị , nhà anh Cao đó.
Minh quá biết Cao , nó vẫn thèm thuồng nhìn Duy,Lưu,Tùng ,Ngô mặc võ phục đi học…Nó trầm ngâm :
-Em không muốn làm khó gia đình chị , nhưng mọi sự đã đến nước này rồi thì rất kẹt . Thôi em lấy 10 cây .
Không ai nói thêm lời nào cả, ba Phi đưa vàng cho nó , nó cũng chẳng thèm đếm lại hay quan tâm vàng thật giả …Nó cho bọn kia giải tán rồi đích thân đưa chúng tôi lên quốc lộ đón xe về.

CHƯƠNG 8:

Số vàng của chúng tôi không bị mất mác , nhưng sau đó mẹ Cao nhắn mỗi người phải trả lại ba Phi 1 cây… Cao bị khủng hoảng nặng nề … suốt ngày nằm dài trong phòng không muốn trò chuyện với ai… Chúng tôi trở về 12 người nhưng 40 người đã thoát…trong đó có Duy… mấy tuần sau Minh ghé nhà cho biết : chủ ghe nhỏ đã nhiều lần tổ chức nên bị theo dõi rát đành “bán “ chúng tôi để lấy lại niềm tin…Cao kiệt quệ hẵn đi sau bao ngày hao tâm tổn trí mà kết quả là một con số không to tướng. Vết thương ở vai Cao đã lành sau 3 tuần lễ và thời gian đó đủ để Duy đánh bức điện tín về từ Palawan: Duy thi đậu.
Cái dấu hiệu “ thoát đi bằng mọi cách “ được gửi đi đêm nào từ chiếc đèn pin trên tay Cao đã dẫn đến kết cuộc ấy. Nhận được tin Duy , tôi vội đạp xe cầm điện tín đến nhà Cao. Cao đang ráp thử chiếc máy tín hiệu truyền tin cũ
-điện tín của Duy đây anh.
Cao đọc , nheo mắt nhìn tôi :
– Tiếc không Diệp ?
– Không có thì giờ để tiếc. Mẹ Diệp nói chiều anh tới nhà ăn cơm
– chi vậy ?
– Mẹ Diệp mừng , cúng đất đai thần phật gì đó.
Cao cười, sau cơn bệnh , anh có vẻ khác lạ sao đó tôi không hiểu được. Anh kéo ghế cho tôi ngồi bên cạnh ‘ xưởng cơ khí “ của anh…Chiếc radio chạy bằng máy biến thế , chiếc quạt máy chạy bằng pin…vô số những máy móc ngộ nghĩnh… Ngày xưa , khi anh học lớp 7 và tôi mới chập chững vào lớp 1, anh đã cho tôi một chiếc quạt máy chạy bằng moteur sơn màu xanh két, mỗi khi khởi động máy chạy rầm rầm nghe điếc cả tai nhưng tôi rất thích . Một hôm đang chạy ngon lành bỗng rã rời bay tan hoang mỗi nơi một mảnh…
– Nghĩ gì vậy cô ?
-Diệp nhớ tới cái quạt máy anh cho Diệp ngày xưa . Mười mấy năm rồi mà Diệp cũng nhớ cái hình ảnh nó tả tơi từng mảnh , Diệp vừa lượm vừa khóc khi thấy món quà tan nát …Sau đó anh hứa anh sẽ làm cái khác , nhưng rồi cả anh lẫn Diệp đều quên bẵng đi .
Cao bật cười :
-Hồi nhỏ anh ngớ ngẩn tệ
-Bây giờ anh còn ngớ ngẩn hơn
Cao ngạc nhiên :
-Sao thế cô ?
Cao nói giọng Bắc thật dễ thương bởi mẹ anh người Bắc nhưng ít khi nào anh nói giọng Bắc …Anh luôn nói tiếng Huế với tôi vì ba anh người Huế.
-Anh không thấy sao , đáng lẽ chỗ của Duy là của anh.
– Nói gì lạ vậy nhỏ ?
-Chứ gì nữa , hôm nọ ba Hoàng nói anh sẽ cùng ông lo chuyện ghe lớn chứ anh đâu có bổn phận hướng dẫn người từ ghe nhỏ.
Cao nhìn tôi :
– Diệp này , Duy đi được em không mừng hơn anh đi được sao ?
Tôi nhìn thẳng vào mắt Cao , tôi không muốn nói dối và không thể nói dối :
– Nói cho đúng thì Diệp mừng như nhau nhưng đó là một sự bất công … Duy chẳng bỏ ra tí công sức nào trong khi anh đã đầu tư bao nhiêu tim , óc …không kể tiền bạc nữa…
Cao nói nhỏ :
-Có một lần Diệp nói Diệp bực mình khi thấy gia đình mình quá đạo đức , quá trong sáng để luôn bị thiệt thòi , nhưng ở Diệp , đức tính đó cũng bị nhiễm nặng ghê đấy chứ .
-Đừng nói lăng nhăng nữa đi , chắc mẹ anh cũng tố khổ anh nhiều rồi…ai cũng biết anh nhường chỗ cho Duy .
– Thì có sao ! Mạng anh sao thiên di chưa chiếu tới . Mỗi người một số chứ em .
– Thôi bây giờ Diệp về , chiều nhớ tới !
Tôi đạp xe về, tôi đã vừa nói cho Cao nghe một trong những xôn xao dư luận . Cao đổi chỗ cho Duy vì biết tôi là một con nhóc chết nhát sẽ không dám đi đâu nếu không có người thân bên cạnh , hơn nữa , sẽ không ai dám hoạch họe khi Lưu đi không vé …tôi đã quen ra đường phải níu tay một người nào đó mà tôi tin tưởng nếu không tôi sẽ chẳng muốn ra đường.
Tôi đi theo Cao như đi theo định mệnh của mình, chưa bao giờ Cao làm mất niềm tin của tôi… Với Cao , tôi như một đứa bé yếu đuối cần được chở che , bảo bọc …tôi quen được đối xử kiểu ấy từ Cao , nhưng cũng cách đối xử ấy ở người lạ , tôi coi như một xúc phạm nặng nề … Ngoài cái nhạy cảm vốn có trong bản ngã , tôi còn được bao phủ bởi cái cao ngạo cần thiết như con nhím vậy để đối phó với cuộc đời.

CHƯƠNG 9 :

Trong một lần dọn dẹp xưởng vẽ của Duy, tôi tìm thấy một bức tranh đang vẽ dở dang… bức tranh làm tôi xúc động đến run rẩy trái tim… Hình ảnh cô gái rất cô đơn từ đồi cát cao nhìn xuống, tay ôm một con hải âu bị thương, máu tràn đôi cánh trắng… Ôi, những giấc mơ ám ảnh buồn đau, tối tăm và tuyệt vọng…

CHƯƠNG 10:

Giữa những công việc bận rộn của Cao, anh thường tìm đến tôi như một chốn nghỉ ngơi êm ả nhất… những buổi tối ngồi trên xích đu dưới giàn Huỳnh Anh chờ trăng lên bên kia cư xá nghe thoảng hương Dạ Lý từ khu vườn bên cạnh… Đêm thơm như một giòng sữa… đêm yên tĩnh lạ lùng như những đêm xưa… Không có một biến động chính trị 30/4 nào cả… không có những tuổi trẻ lao đầu vào các trò chơi sinh tử… không có lưu vong… không có đào tẩu… không có vượt thoát… đêm yên tĩnh lạ lùng như những đêm xưa…
-Trăng đẹp quá.
-Không đâu , trăng chỉ đẹp vào những đêm không trăng.
-Còn biển?
-Biển chỉ đẹp vào những ngày không mưa gió.
Cao trả lời thật bình thản. Đúng vậy, đã từ bao lâu rồi chúng tôi chẳng hề nghĩ đến chất thơ của cuộc đời nữa… , những đêm không trăng âm u, những ngày biển êm sóng gió là những đồng lõa trung thành nhất của các mưu toan vượt biển… Dù thành công hay thất bại, chúng tôi đang lao vào với tất cả niềm tin rằng mình sẽ thoát… Chúng tôi biết rằng dù cuộc tổ chức có quy mô, chu đáo đến thế nào đi nữa cũng vẫn có những sơ suất mà định mệnh cay nghiệt sẽ ra tay đúng lúc.
Tôi không nghĩ rằng mình đang tham gia vào các công việc nguy hiểm và gây nhiều ngộ nhận từ mọi phía… tôi nghĩ mình sẽ tự tìm cho mình và các em một dịp thoát thân… Vậy thôi . Tôi đâu ngại ngần gì khi tìm xuống Chụt, xuống Cầu Đá, ra Ninh Hòa, hoặc Cam Ranh… những nơi có một số người quen biết có ghe, có bãi… Họ nói : cô kiếm 12 người, tôi để cô 2 chỗ… Đại khái vậy… Việc này cần sử dụng tối đa uy tín của mình đối với cả hai bên chủ và khách… Tới giờ phút này tôi vẫn tự hào tôi chưa hề vấp một sai lầm nào trầm trọng… Nhưng sự thành công chỉ đến có một lần và cũng mang đến điều tai tiếng… Một lần Khánh là bạn Duy đi vượt biển bị bắt nhốt ở Đồng Găng 8 tháng vì chẳng phải chủ mưu hay chủ ghe, chủ bãi, nó khai đi tắm biển đêm gặp ghe vượt biên lùa đi(vì nó không mang theo tư trang vàng bạc gì cả nên được thả sớm)… Nó tìm tôi năn nỉ :
-Tụi nó nói hỏi chị, chị có những tuy dô rẻ mà an toàn .
– Không đâu em, chị sợ có gì em bị bắt thì chị lại ân hận .
-Không sao mà, chị cứ giới thiệu rồi tự em tìm hiểu lấy .
Tôi ngần ngại… trước đây tôi có đưa cho một chủ ghe 3000 đồng(tương đương 1 lượng vàng)để làm dầu bên hòn Nội, chờ đợi hoài vẫn chưa động tĩnh nên coi như bỏ… Chỗ rất thân tình nên nửa muốn để dành, nửa muốn nhường cho Khánh vì nó khẩn khoản quá.
– Được rồi, như thế này. Chị đã bỏ tiền làm dầu rồi nhưng họ bắt qua đó nằm chờ… Lưu chờ 10 ngày sốt ruột bỏ về đi học lại, em không bận gì thì để chị liên lạc lại hỏi thời gian, ở bên đó họ bảo đảm an ninh những ngày em nằm chờ .
– Chị làm dầu hết bao nhiêu
– Cỡ 3000 đồng, nhưng chị không lấy tiền bây giờ, khi nào em thoát chị sẽ đến nhà lấy 2 cây. Còn nếu có chuyện gì xảy ra em không mất tiền và cũng đừng trách chị .
Chỉ có vậy thôi, nhưng nếu tin ở định mệnh thì mỗi người một số… Khánh ra Hòn Một chỉ 4 ngày là đi thoát, nó đánh điện về từ cùng một địa chỉ với Duy… Mẹ Khánh mừng rỡ lắm, hoan hỉ xuống giao tiền và còn quà cáp hậu hĩ… Nhưng một thời gian ngắn sau, có luật Cấm Vận của Hoa Kỳ với Việt Nam thì không còn ai có thể thư từ trực tiếp nữa mà phải qua một nước thứ ba… thời gian 4,5 tháng thư mới tới là chuyện thường, nếu không thất lạc. Mà tụi nhóc vượt biển như Khánh, như Duy khi đi mỗi đứa không hề có một ly vàng nào nên cũng rất khó khăn khi gởi thư… Nên có tin đồn bức điện tín Khánh đánh về Việt Nam là giả … Biết chắc chắn đó là những lời gièm pha đầy ác ý nhưng tôi cũng vô cùng uất ức… Gia đình Khánh rất trí thức, biết điều, ông bà vẫn an ủi tôi khi gặp:”Kệ miệng thế con ơi . Hai bác biết ơn con là đủ rồi.”

CHƯƠNG 11:

Giữa những công việc bề bộn của tôi, rất nhiều lần tôi nhớ đến Cao khi gặp những điều khó khăn không như ý muốn… nhưng sao tôi không thể tìm ở Cao một chốn dung thân êm ả nữa… Từ khi tôi tất bật lao đầu vào công việc này, Cao có vẻ xa lạ với tôi… hay tại Cao đã nghe những lời gièm pha đầy ác ý, hay tại Cao thấy tôi ngang cơ với Cao trong mọi việc… tôi không còn là con bé nhút nhát run sợ để trong lúc hiểm nguy nhất Cao vẫn còn khuyên nhủ: ném cây đi Diệp , ném hết đi , đừng giữ gì trong người …(nhưng tôi đã không ném , tôi vẫn giữ khư khư số cây ít ỏi còn lại của cả gia đình…) Hay tại Cao quá mệt nhoài với những công việc của anh để không còn một chỗ nhỏ nhoi nào giành cho tôi nữa??? Tôi không biết, nhưng cái vẻ lạnh nhạt của anh tách rời tôi hẵn, tôi không thể quỵ lụy, không thể phục tùng, không thể đến bên anh hồn nhiên như ngày cũ…
Tôi vẫn tự nhủ tôi không hề yêu Cao, nhưng tự thâm tâm, có một điều gì khác hơn tình yêu và quan trọng hơn tình yêu nữa… Những ràng buột sống chết của chúng tôi còn mãnh liệt hơn tình yêu, sự hy sinh của Cao để Duy đến một bến bờ bình an làm tôi có ý nghĩ tôi sẽ trả lại cho Cao bằng mọi cách cái hàm ân này. Tôi có thể ở lại, chịu đựng những đọa đày nếu có ai đó bảo đảm để Cao đi thật an toàn… Tôi sợ nhìn vào đôi mắt Cao chán chường tuyệt vọng… Tôi sợ những lúc nhìn Cao nằm dài ngày này qua ngày khác trong phòng yếu đuối, bệnh hoạn và cô đơn hết sức.
Nhiều lúc gặp khó khăn, tôi lại muốn vất bỏ hết, tìm đến Cao như một nơi nương tựa, nhưng đôi mắt Cao như lạnh lùng ngăn cản, tôi không đủ can đảm để hỏi Cao về những thắc mắc của mình cũng như không đủ bình tĩnh để giải bày những gièm pha đến từ mọi phía(Lời mẹ Cao : con bé ấy bây giờ nó lanh còn hơn sóc!). Cao phải hiểu tất cả chứ, trừ khi anh cố tình không hiểu. Cao phải biết rõ những ý nghĩ, hành động và mục đích của tôi như tôi đã hiểu anh.Tôi có thể chết đi chứ không bao giờ làm việc gì có hại đến danh dự bản thân và gia đình. Cao hiểu tất cả nhưng đã đến lúc anh không còn muốn hiểu thì tôi cũng chẳng việc gì phải nhọc lòng phân bua!!! Khi chúng ta không cùng một ý nghĩ thì mỗi người phải tự liệu lấy phần mình .
Sau những lời nói của mẹ Cao, tôi càng tự lập vững vàng hơn nữa… tôi không muốn bà hiểu lầm mặc dù gặp tôi bà vẫn rất tử tế dễ thương… tôi không muốn nói rằng tôi đang mang nặng nề mặc cảm sa cơ thất thế nhưng rõ ràng là như vậy. Ba tôi sẽ không ngờ đâu, con bé giòn cười tươi khóc của ông ngày nào bây giờ lại muốn dùng đôi tay yếu đuối của mình chuyển xoay định mệnh… tôi đau đớn khi thấy tuổi trẻ của mình qua đi vô ích, học hành dang dở… (lại nhớ ngày nào khi trả lời phỏng vấn cho một tờ báo dành cho tuổi học trò: Em muốn làm tùy viên báo chí của tổng thống… Ai đã gieo vào đầu tôi cái mơ ước ngông cuồng dễ thương thế nhỉ?)… gia đình túng thiếu… tôi không giúp ích gì được cho mẹ tôi, ngay cả nỗi buồn của bà tôi cũng không thể sớt chia…
Nhiều khi căng thẳng quá, vài viên thuốc an thần đưa tôi vào giấc ngủ nặng nề mệt nhọc với những cơn ác mộng kinh hoàng… cuối giấc ngủ tôi vẫn cảm thấy bàn tay mát dịu của mẹ tôi xoa trên trán… tôi vẫn muốn úp mặt vào người mẹ tôi khóc òa như những ngày thơ dại nhưng không được nữa… tôi vẫn muốn cười hồn nhiên với những niềm vui bé nhỏ… tôi vẫn muốn ôm trong tay một bó hồng mà không nghĩ gì đến những chiếc gai sắc nhọn… tôi vẫn muốn trở lại với một dạ vũ xưa với chiếc soiré vàng rực hướng dương và Cao nheo mắt chọc :
-Diệp rực rỡ như một mặt trời, nhìn Diệp phải nheo mắt lại cho khỏi chói.
Tôi vẫn muốn ôm trong tay một con chim biển lớn, thong thả từ ghềnh cao đi xuống, áo và tóc bay tung…tôi vẫn muốn ngồi cạnh bàn làm việc của Cao, lục soạn những thư từ sách vở …
Nhưng tất cả đã qua đi không bao giờ trở lại, không phải do tôi vụng về đánh mất mà chính đời sống tàn nhẫn đã cướp đoạt của tôi.
Có nhiều người vì căm thù cuộc sống họ đã đi tìm cái chết, nhưng muốn căm thù cuộc sống trước hết phải yêu nó đến tận cùng… Nhưng tôi thì khác . Tôi đã từng yêu nó đến tận cùng… tôi cũng từng căm thù nó . Và, tôi phải tìm mọi cách để lấy lại những gì nó cướp đi của tôi…

Tôn Nữ Thu Dung

THỦY TINH TAN VỠ (tt)

tonnuthudung

CHƯƠNG 7 :

– Đừng sợ nghe Diệp. Coi như một cuộc picnic vậy thôi .
Tôi thu người trong một góc tối nhất của hốc đá , tôi đang rất sợ hãi cái bóng tối hun hút âm u này , Lưu đang tựa người vào chiếc ba lô , không biết nó thức hay ngủ vì tiếng thở của nó rất rõ bên cạnh tôi… Nhiều người lạ cũng đang âm thầm chờ đợi . Cao nói nhỏ :
-Phi chuẩn bị theo sát anh , từng người một thôi nhé.
Tôi cột lại đôi bata , níu tay Cao đứng lên :
– Còn Duy đâu rồi anh ???
-Ở ngoài đảo . Diệp gọi Lưu dậy đi.
Tôi lay vai Lưu, tiếng sóng vỗ đều êm ả dưới kia. Từ hốc đá này , cát làm một vệt bóng nhờ nhờ trắng. Tôi thầm thì :
-Gần đến giờ chưa anh ?
Cao đưa chiếc đồng hồ lên , kim dạ quang lấp lánh:
-Độ 15 phút nữa.
Từ buổi chiều di chuyển người ra đây chờ đêm tới. Tôi chẳng nói với Lưu về chuyện nhà dù lòng tôi vẫn nhắc nhở không nguôi … Mẹ , Tùng , Ngô. Ngôi nhà xinh xắn nằm giữa vườn cây xanh có nhiều cửa sổ với những tấm rideaux màu tím nhạt… Có sân thượng buổi tối ngồi đếm sao chờ trăng mọc bên kia cư xá… căn phòng nhỏ quen thuộc với chiếc đàn tranh với những tiếng rung trong đêm khuya làm run rẩy trái tim… Còn nữa…”đêm nguyệt vỡ “ rạng ngời trên tường trắng , bóng sáng chập chờn trong đôi mắt mẹ tôi, tiếng hát Tùng ấm nồng từng đêm trong tiếng guitar gỗ bập bùng của từng giấc mơ tôi êm ả … Tôi muốn hỏi Lưu có nhớ điều gì khi đành đoạn chia lìa… nhưng tôi không thể nào nói lên thành lời, tôi chớp mắt khi nó chào mẹ với nụ cười vô cùng con nít , không gợn một chút buồn đau… Một điều gì đó đang dâng lên , uất ức nghẹn ngào … Lẽ ra ,giờ này , tôi đang học bài và nghe nhạc chứ , giờ này ba đang đọc báo hay nghe tin tức trên radio , giờ này mẹ vừa đan laine vừa coi vô tuyến truyền hình trong phòng khách với bọn nhỏ…
Rồi tôi quay lưng, tất cả bỏ lại phía sau… hạnh phúc trôi qua như một chớp mắt… thôi ,hãy bắt chước thiền sư Soyen Saku : hãy giữ vững thái độ không sợ hãi của một anh hùng và trái tim yêu của trẻ thơ…Đừng nuối tiếc quá khứ , hãy nhìn vào tương lai.
-Chúng ta đi thôi.
Dấu hiệu từ ghe nhỏ đã đáp , tôi nắm tay Lưu, váng vất, bàng hoàng như trong cơn mơ….thái độ không sợ hãi của một anh hùng … một anh hùng… câu ấy cứ lập đi lập lại từ vô thức. Nước lạnh buốt dưới chân tôi, tự nhiên có một nỗi sợ hãi nào đó dậy lên kinh khiếp, tôi thấy run rẩy khắp người … tôi bước nhanh , níu tay Cao , hốt hoảng:
-Anh Cao , tự nhiên Diệp sợ quá.
Cao dừng lại , trong bóng đêm tôi không nhìn thấy đôi mắt Cao xót xa ái ngại thế nào … Bây giờ nói câu gì cũng là thừa thãi… Cao kéo tôi bước đi trong làn nước lạnh . tôi muốn tháo đôi bata ra cầm tay mà cũng không cúi xuống nỗi.Tiếng máy ghe nổ nghe rất xa vời , tôi không nghĩ tới quá khứ , tôi cũng chẳng tha thiết gì tới tương lai nữa… trước mắt tôi là bóng tối của không gian vô tận, bóng tối với nỗi sợ hãi khủng khiếp bao trùm , đe dọa, ánh chớp của chiếc đèn pin của Cao với ghe nhỏ đột ngột tắt ngấm …như có ai rút hết máu trong người tôi khi tiếng súng nổ quá gần trên bãi … Cao chợt tỉnh dùng đèn pin ra hiệu cho ghe lớn thoát đi bằng mọi cách . Tên phản bội nào đó lợi dụng bóng đêm đã lên ghe nhỏ , giăng ra một chiếc bẫy người . Lưu vừa ném chiếc ba lô vừa hét :
-đồ phản bội , khốn nạn , đồ phản bội .
Cao vừa nhào tới che cho Lưu thoát khỏi cái báng súng của một tên du kích . Anh ngã xuống , hai ba tên khác nhào lên người anh… Chúng đâu biết anh là võ sư của một võ đường nổi tiếng … chỉ bằng đòn chân…Từng tên một văng xuống nước … Chiếc F5 chòng chành không người điều khiển,tiếng súng bắn gần như giữa trái tim tôi, giọng ai đó thất thanh :
-Đừng chống cự , Cao , đừng chống cự.
Cao nhoài người đứng dậy nhưng không được , anh bị thương đâu đó. Ai đó dìu anh đứng lên. Anh quay tìm tôi, thì thầm :
– Ném cây đi Diệp , ném hết đi , đừng giữ gì trong người …
Tôi níu tay anh , máu ướt nhớt đầy tay tôi , mùi máu mặn như nước biển… Phi đỡ anh lên bờ. Điều an ủi duy nhất là anh đã cố gắng ra tín hiệu cho ghe lớn nhổ neo trốn đi… Phi cột chiếc khăn choàng cổ lên tay anh cầm máu vết thương. Chiếc ba lô Lưu mang trĩu xuống nặng nề… Chúng tôi đi ngược lên con đường đã xuống , cát nặng nề vướng víu bước chân … đêm không trăng mà muôn ngàn vì sao sáng quá… những vì sao nhìn xuống trần gian chớp mắt tội tình…
Lên gần quốc lộ, ba Phi ngừng lại điều đình, không hiểu ông đã nói những gì mà tên du kích cộc cằn ra lệnh:
-Bây giờ mấy người bỏ hết cây ra đây đi rồi giải tán tự do.
Thêm mấy tên du kích nữa xuất hiện bao quanh . Ba Phi năn nỉ :
-Chúng tôi chung hết cho ghe lớn rồi , chỉ có mang theo 15 cây , anh em thông cảm cho lại 1/3 để về làm ăn .
Một tên cười khẩy :
-để ông nội còn vốn vượt biên nữa hả ? thôi dẹp đi .
Một tên khác hỏi :
-Mấy người cùng chung một gia đình sao ?
-Dạ , gia đình tôi và mấy đứa cháu .
Chiếc đèn pin soi qua mặt chúng tôi một lượt , tiếng ai hỏi , thất thanh :
-Chị Diệp , phải chị Diệp không ?
Tôi ngước lên , nheo mắt vì chói , Lưu thầm thì :
-Thằng Minh hồi sửa xe đạp trước nhà mình đó .
Tôi nhớ rồi , thằng bé mặt mũi thật dễ thương nhưng lấm lem dầu mỡ ngồi vá xe với ba nó dưới gốc phượng nhà tôi … Lúc ấy nó độ 13, 14 tuổi … Chính nó dạy tôi vá xe , sơn xe và đổi lại tôi đã cho nó những quyển truyện tranh tôi không thích đọc nữa … Sau 1972 nó về quê ở Ninh Hòa … Có tin đồn ba nó nằm vùng , giả dạng sửa xe để theo dõi ba tôi.
-chị Diệp đi với ai đó ?
Tôi trả lời khó khăn, không biết còn cuộc gặp gỡ nào giữa cố nhân oái oăm như thế này chăng :
-Gia đình bác chị , nhà anh Cao đó.
Minh quá biết Cao , nó vẫn thèm thuồng nhìn Duy,Lưu,Tùng ,Ngô mặc võ phục đi học… Nó trầm ngâm :
-Em không muốn làm khó gia đình chị , nhưng mọi sự đã đến nước này rồi thì rất kẹt . Thôi em lấy 10 cây .
Không ai nói thêm lời nào cả, ba Phi đưa vàng cho nó , nó cũng chẳng thèm đếm lại hay quan tâm vàng thật giả … Nó cho bọn kia giải tán rồi đích thân đưa chúng tôi lên quốc lộ đón xe về.

CHƯƠNG 8:

Số vàng của chúng tôi không bị mất mác , nhưng sau đó mẹ Cao nhắn mỗi người phải trả lại ba Phi 1 cây… Cao bị khủng hoảng nặng nề … suốt ngày nằm dài trong phòng không muốn trò chuyện với ai… Chúng tôi trở về 12 người nhưng 40 người đã thoát… trong đó có Duy… mấy tuần sau Minh ghé nhà cho biết : chủ ghe nhỏ đã nhiều lần tổ chức nên bị theo dõi rát đành “bán “ chúng tôi để lấy lại niềm tin… Cao kiệt quệ hẵn đi sau bao ngày hao tâm tổn trí mà kết quả là một con số không to tướng. Vết thương ở vai Cao đã lành sau 3 tuần lễ và thời gian đó đủ để Duy đánh bức điện tín về từ Palawan: Duy thi đậu.
Cái dấu hiệu “ thoát đi bằng mọi cách “ được gửi đi đêm nào từ chiếc đèn pin trên tay Cao đã dẫn đến kết cuộc ấy. Nhận được tin Duy , tôi vội đạp xe cầm điện tín đến nhà Cao. Cao đang ráp thử chiếc máy tín hiệu truyền tin cũ
-điện tín của Duy đây anh.
Cao đọc , nheo mắt nhìn tôi :
– Tiếc không Diệp ?
– Không có thì giờ để tiếc. Mẹ Diệp nói chiều anh tới nhà ăn cơm
– chi vậy ?
– Mẹ Diệp mừng , cúng đất đai gì đó.
Cao cười, sau cơn bệnh , anh có vẻ khác lạ sao đó tôi không hiểu được. Anh kéo ghế cho tôi ngồi bên cạnh ‘ xưởng cơ khí “ của anh… Chiếc radio chạy bằng máy biến thế , chiếc quạt máy chạy bằng pin… vô số những máy móc ngộ nghĩnh… Ngày xưa , khi anh học lớp 7 và tôi mới chập chững vào lớp 1, anh đã cho tôi một chiếc quạt máy chạy bằng moteur sơn màu xanh két, mỗi khi khởi động máy chạy rầm rầm nghe điếc cả tai nhưng tôi rất thích . Một hôm đang chạy ngon lành bỗng rã rời bay tan hoang mỗi nơi một mảnh…
– Nghĩ gì vậy cô ?
– Diệp nhớ tới cái quạt máy anh cho Diệp ngày xưa . Mười mấy năm rồi mà Diệp cũng nhớ cái hình ảnh nó tả tơi từng mảnh , Diệp vừa lượm vừa khóc khi thấy món quà tan nát … Sau đó anh hứa anh sẽ làm cái khác , nhưng rồi cả anh lẫn Diệp đều quên bẵng đi .
Cao bật cười :
-Hồi nhỏ anh ngớ ngẩn tệ
-Bây giờ anh còn ngớ ngẩn hơn
Cao ngạc nhiên :
-Sao thế cô ?
Cao nói giọng Bắc thật dễ thương bởi mẹ anh người Bắc nhưng ít khi nào anh nói giọng Bắc … Anh luôn nói tiếng Huế với tôi vì ba anh người Huế.
-Anh không thấy sao , đáng lẽ chỗ của Duy là của anh.
– Nói gì lạ vậy nhỏ ?
-Chứ gì nữa , hôm nọ ba Hoàng nói anh sẽ cùng ông lo chuyện ghe lớn chứ anh đâu có bổn phận hướng dẫn người từ ghe nhỏ.
Cao nhìn tôi :
– Diệp này , Duy đi được em không mừng hơn anh đi được sao ???
Tôi nhìn thẳng vào mắt Cao , tôi không muốn nói dối và không thể nói dối :
– Nói cho đúng thì Diệp mừng như nhau nhưng đó là một sự bất công … Duy chẳng bỏ ra tí công sức nào trong khi anh đã đầu tư bao nhiêu tim , óc … không kể tiền bạc nữa…
Cao nói nhỏ :
-Có một lần Diệp nói Diệp bực mình khi thấy gia đình mình quá đạo đức , quá trong sáng để luôn bị thiệt thòi , nhưng ở Diệp , đức tính đó cũng bị nhiễm nặng ghê đấy chứ .
-Đừng nói lăng nhăng nữa đi , chắc mẹ anh cũng tố khổ anh nhiều rồi… ai cũng biết anh nhường chỗ cho Duy .
– Thì có sao ! Mạng anh sao thiên di chưa chiếu tới . Mỗi người một số chứ em .
– Thôi bây giờ Diệp về , chiều nhớ tới !
Tôi đạp xe về, tôi đã vừa nói cho Cao nghe một trong những xôn xao dư luận . Cao đổi chỗ cho Duy vì biết tôi là một con nhóc chết nhát sẽ không dám đi đâu nếu không có người thân bên cạnh , hơn nữa , sẽ không ai dám hoạch họe khi Lưu đi không vé … tôi đã quen ra đường phải níu tay một người nào đó mà tôi tin tưởng nếu không tôi sẽ chẳng muốn ra đường.
Tôi đi theo Cao như đi theo định mệnh của mình, chưa bao giờ Cao làm mất niềm tin của tôi… Với Cao , tôi như một đứa bé yếu đuối cần được chở che , bảo bọc … tôi quen được đối xử kiểu ấy từ Cao , nhưng cũng cách đối xử ấy ở người lạ , tôi coi như một xúc phạm nặng nề … Ngoài cái nhạy cảm vốn có trong bản ngã , tôi còn được bao phủ bởi cái cao ngạo cần thiết như con nhím vậy để đối phó với cuộc đời.

THỦY TINH TAN VỠ (tt)

tonnuthudung

CHƯƠNG 5 :

-Diệp , con có nghĩ là ba mẹ đã lầm khi ở lại không ? Con có trách ba mẹ không ?
Trong cơn sốt váng vất , tôi nghe văng vẳng những lời mẹ nói. Câu ấy mẹ đã hỏi không biết bao nhiêu lần kể từ lúc ba mất đi… mẹ đã coi tôi như chỗ dựa , tội nghiệp mẹ quá yếu đuối để dựa vào một con nhóc luôn mượn chiếc vỏ ốc cứng để che giấu chút thân mềm như tôi … Tôi cố gắng ngồi dậy , tựa lưng vào chồng gối cao. Cả tuần rồi tôi bị những cơn nóng lạnh của sốt rét luân phiên hành hạ. Trong cơn sốt tôi vẫn mơ thấy những vòng tròn màu đỏ cam nhảy múa… tôi thấy mình lạc vào một vườn cây trái thơm ngon , thấy mình vẫy vùng trong biển nước xanh mát rượi để rồi giật minh thảng thốt khi rơi xuống một vực sâu thăm thẳm tối đen… Đôi khi tôi còn nghe trong thinh lặng tiếng dương cầm… Đô mi nô… Đô mi nô … Đô mi nô…
-Mẹ , con không muốn nghĩ gì cả.
– Con có muốn vượt biên với gia đình Hoàng không ???
Tôi không thể trả lời câu hỏi ấy . Một lần , trên lầu 3 của trường Cao Đẳng , khi nhìn xuống mặt biển phẳng lặng như một tấm gương soi bao la , Hoàng đã nói :
-Mùa này đi êm lắm đó Diệp. Nhưng dễ bị lộ. Hôm nọ ba Hoàng ứng tiền mua ghe , dầu, thực phẩm xong , họ lặng lẽ bỏ đi không nói với mình một tiếng .
– Hôm nào có chỗ nhắn Diệp nhé , để Duy đi , mẹ Diệp chỉ còn có mấy cây không đủ cho đi cả đám .
Gia đình Hoàng là nơi chúng tôi tin cẩn , khi mẹ nói điều ấy , tôi thấy lòng bình an… tôi chỉ là một đứa con nít thôi, không thể lao vào những trò chơi sinh tử… Tôi thở nhẹ nhàng khi quàng công việc này lên vai một người đáng kính như ba Hoàng…
-Mẹ đã nghĩ kỹ rồi . Con và Duy cần đi trước để học , mẹ và mấy đứa nhóc chờ chị Ngạn bảo lãnh, hoặc sau này con và Duy sẽ tiếp tục tìm đường cho bọn nhỏ .
Tôi nhìn lên những bức tranh trên tường… Adamo đứng bên chiếc dương cầm nâu bóng, cây anh đào mảnh khảnh trong khu vườn tuyết trắng, “đêm nguyệt vỡ “ của Duy với những bóng sáng chập chờn của các màu vàng đậm nhạt khác nhau… theo tôi , đây là bức tranh tuyệt vời nhất xưởng vẽ của Duy.
Một điều gì đó đè nặng lên trái tim tôi ngột ngạt, đau đớn… Mẹ tôi thật can trường dù cái vẻ ngoài yếu đuối … Có người thương con chỉ muốn giữ lại cạnh mình … Có người khác lại bắt lòng mình đau đớn chia xa… Ba tôi mất đi là tử biệt , chúng tôi đi xa là sinh ly . Hai nỗi bất hạnh lớn lao nhất của đời người mẹ tôi đã giải quyết rất sáng suốt và bình thản. Tôi im lặng, tôi là con của những người bất khuất , tôi không thể hèn nhát dù lòng tôi kêu gào đau đớn. Tôi sẽ không còn thấy mẹ và các em nữa , ở một nơi quá xa làm sao chúng tôi cùng chia sẻ những buồn rầu , căm giận khi Lưu về nói : Họ không chịu ký lý lịch cho em chị Diệp ơi ! Sẽ không còn những buổi tối quây quần trong phòng khách rộng thênh thang nghe Tùng hát và rơi nước mắt qua giai điệu người di tản buồn… Rồi gì nữa , gì nữa ??? Hai mắt tôi cay xót . Mẹ tôi rời phòng , bà không nói gì thêm , không nhìn tôi, những bóng sáng chập chờn in trong đôi mắt bà lóng lánh . Bên kia xưởng vẽ , Duy đang cưa khung, tiếng cưa chạy đều đều trên gỗ và tiếng Duy nói lớn :
-Lưu ơi , đo giùm anh chiều dài tấm “Neizche”
Tiếng đàn êm ả trong điệu Valse chầm chậm , rồi tiếng Lưu :
– Dẹp cái ông Neizche của anh lại đi , em đang tập cho Tùng bài Dòng Sông Xanh , nó chuẩn bị đi hội diễn .
Và tiếng Ngô vòi vĩnh :
– Cái Active đổi qua Pasive này khó quá em không thèm làm nữa đâu !
Tôi dụi mặt vào chiếc gối, tôi không thể hèn nhát được. Tôi phải đi vì tương lai của tôi và các em tôi.

CHƯƠNG 6:

-Diệp sẽ không từ giã ai chứ ?
Tôi nhìn Duy đăm đăm :
-Duy không tin chị ?
Duy khoác tay :
-Không phải , nhưng đó là vấn đề sinh tử của nhiều người , Diệp hiểu không ???
Duy nhỏ hơn tôi chưa đầy 1 năm nên nó không bao giờ gọi tôi bằng chị … Đi đâu chung mọi người đều tưởng tôi em nó. Lúc nào nó cũng tỏ ra người lớn hơn tôi , kệ nó … Tôi cắn môi , hơi bực mình :
-Chị sẽ không từ giã ai hết.
-Kể cả anh Cao ?
Tôi cười :
– Duy chẳng biết cái quái gì hết mà cứ lên mặt. Anh Cao cùng đi với mình , rõ chưa ? Anh Cao cùng ba Hoàng lo mấy cái chuyện dưới ghe.
Duy thản nhiên :
-Càng tốt.
-Có anh Cao , mẹ tăng phần tin tưởng và giao tụi mình cho anh Cao quản lý vì ba Hoàng quá bận rộn nhiều việc khác
-Người lớn coi bói nói Diệp rất hạp tuổi anh Cao chỉ tiếc một điều là Diệp không thương gì anh Cao cho lắm !
Tôi nhăn mặt :
-Đừng nhiều chuyện , nhóc tì
– Không , Duy nói đúng sự thật , Diệp không thương anh Cao nên khi nhà anh ấy cho mẹ mượn tiền để chung cho Lưu thì mẹ không thể mượn.
Tôi níu vai Duy , hối hả :
-Cái gì , Duy nói rõ ràng đi. Chị không hiểu gì hết.
Duy hất tay tôi:
– Đau vai Duy , Đừng để móng tay nhọn hoắc vậy …
Tôi cáu kỉnh :
-Mày cứ đùa hoài.
-Chứ gì nữa, nghe mẹ nói không có tiền cho Lưu theo , mẹ anh Cao đòi ứng 3 cây coi như đóng phần của Diệp, mẹ đâu dám nhận.
-Trời ơi , sao lại không nhận? Mày cũng không có ý kiến gì với mẹ sao ? Mày ngu quá vậy !!!
Duy nhìn tôi, mắt nó ẩn những tia trách móc nặng nề :
-Có 2 lý do : thứ nhất mẹ không thể lợi dụng người khác để đoạt phần lợi về mình … thứ hai mẹ không muốn ép buộc Diệp vì một món nợ… Còn Duy , Duy ý kiến cái nỗi gì ? Duy chỉ biết rất rõ một điều : Mình có thể nghèo hơn ai hết nhưng mình vẫn rất đàng hoàng , trong sạch và tư cách.
Tôi lặng người đi, tôi đã hiểu vì sao ba tôi yêu thương Duy nhất . Ở nó nổi bật cái tính cách của ba tôi : quá trong sạch , quá kiêu hãnh , quá tự hào… Cái truyền thống gia tộc kết tinh rực rỡ ở nó. Đức tính “ vì người khác “ của nó mạnh mẽ quá đỗi … Tôi im lặng , tiêng đàn của Lưu từ phòng khách vẳng ra bao bọc quanh tôi dịu dàng êm ả . Mẹ tôi và Duy xử sự đúng hay sai , một lần nữa tôi bức rức…. Có sao đâu , chỉ 3 cây vàng có gì đáng kể mà mẹ không dám nhận. Sao mẹ lại trong sạch một cách vô lý như vậy … Rồi chúng tôi sẽ trả lại mà. Cao không thể ràng buộc tôi bằng vật chất , chúng tôi đã lớn lên bên nhau , chúng tôi xuất thân cùng một điểm … Chúng tôi sẽ cùng nhau trên một con đường dài …
-Đừng tức giận , Diệp…
-Không , tao không tức giận , tao chỉ căm thù cái nghèo . Tại sao ngày xưa ba không tham nhũng , không ăn hối lộ để bây giờ mình đỡ khổ ???
Duy đứng lên , ánh trăng 13 chiếu vào mắt nó một nỗi buồn đau khó tưởng :
-Diệp không hiểu cả những điều Diệp nói .
– Đúng , tao không hiểu , có thể mẹ và mày sẽ xấu hổ vì tao… nhưng bằng mọi cách tao sẽ dẫn Lưu theo . Để rồi mày sẽ biết .
Khi tức giận những lời nói của tôi vô cùng độc địa, để rồi nước mắt tôi rơi ra khi thấy mình càng xa dần những giáo điều tốt đẹp . Nhưng hãy đợi đó đi , tôi sẽ trở thành nết na , hiền lành , thùy mị khi tôi muốn mà … đợi đó đi !!!

Tôn Nữ Thu Dung

THỦY TINH TAN VỠ (tt)

tonnuthudung

CHƯƠNG 3 :

-Đó là một thảm kịch , cháu hiểu không Diệp … Một thảm kịch mà chúng ta sẽ phải giải quyết một cách hết sức hợp lý hợp tình…
-Cháu không cần hiểu gì hết . Ba cháu sắp được thả rồi … ba cháu gởi thư về nè bác
-Lâu lắm mới thấy cháu vui, nhưng cháu dùng từ “thả “ là không ổn rồi … Học tập xong thì về chứ có ai bắt bớ giam cầm gì đâu mà “thả “, cháu.
-Bác có đến những trại cãi tạo bao giờ chưa ??? Đến bất ngờ thôi chứ không phải kiểu quan lớn vi hành ??? Cháu đã từng chui rúc trong rừng tìm thăm ba cháu khi chưa được phép thăm nuôi…
Ông đặt bàn tay to lớn lên tóc tôi , vỗ nhè nhẹ :
-Bình tĩnh kể bác nghe .
( nhiều người phục ông ở tài dân vận … ông đã lấy lòng được một con bé đa nghi ,thủ thế và khó chịu như tôi.)
Tôi chớp mắt , cố giữ mình không khóc , tôi nghĩ mình đã cứng rắn chai lì đi nhiều lắm . Im lặng ,tôi nhớ lại những gì xảy ra cách đây 8 tháng mà vẫn còn hiển hiện rõ ràng như mới hôm qua.
…Từ con đường mòn xuống núi , một dòng người xiêu vẹo nương trong bóng chiều nhập nhoạng … Như đám tàn quân chiều trận mạc/ Khoác chiến bào che giấu vết thương … những chiếc áo lính trở nên rộng thùng thình , bạc phếch màu hoang phế … Những vết thương đâu thể che giấu trong những đôi mắt mõi mòn tuyệt vọng… mà cần chi che giấu ??? Tôi níu chặc tay người đàn bà vừa quen trong chuyến đi này , hốt hoảng :
-Sao chẳng thấy ba em đâu cả chị ơi ! hay còn đường nào khác nữa ?
– Chờ chút đi em . Chỉ có một đường thôi , đi từng đội một …
Người đàn bà vừa nhìn thấy chồng buông tay tôi , chạy ùa tới . Tôi ngơ ngác đứng lại một mình . Một người đàn ông lớn tuổi rời đoàn , đến cạnh tôi :
-Cháu tìm ai ?
-Ba cháu , ông TTD, trước chỉ huy Trung Tâm Huấn Luyện Công Chức ở Nha Trang . Chú có thấy ba cháu không ?
– Có chứ , ba cháu đi sau cùng đó . cháu về Nhatrang cho chú gởi lá thư,
Ông đặt khúc gỗ xuống , lấy trong túi ra một lá thư nhàu nát , vuốt ngay lại , trao tôi… Tôi mở ba lô cất vào cẩn thận … những lá thư được đưa về cho người thân bằng mọi cách …những tin tức rất mơ hồ đến tay người nhận trãi qua những quãng thời gian rất xa…
Có ai vỗ vai tôi , tôi giật mình đứng thẳng người lên , hét lớn :
-Ba , trời ơi , ba.
Nước mắt tôi ràn rụa chảy…Tôi tưởng mình không còn vắt ra một giọt nước mắt nào nữa sau 2 ngày chui rúc tuyệt vọng trong rừng… Tôi ôm chặt lấy ba tôi , hít hà đánh hơi ông như con chó con hệt những ngày thơ ấu … Không còn mùi xì gà La Habana thơm thơm , không còn mùi cognac nồng nồng , không cả mùi hương gỗ của những lần ông đi rừng về nữa … Chỉ là mùi chua của mồ hôi , mùi khét của nắng đốt , mùi nồng của một loại thuốc lá rẻ tiền… nhưng tôi vẫn được bao bọc bởi một mùi hương yêu thương tuyệt đối …Tôi rúc vào ông để tìm một hạnh phúc , một niềm hy vọng được chở che như ngày xưa , để tôi có thể dõng dạc tự hào : tôi không hề sợ ai khi có ba tôi bên cạnh !!! Chiếc rựa trên vai ông đè nặng vai tôi đau điếng…ông ném chiếc rựa xuống đất , dịu dàng :
-Can đảm lên , nhóc con. Nước mắt đâu mà nhiều vậy , ướt hết cả áo ba rồi.
Tôi không ngừng nức nở…tôi muốn kể chuyện này chuyện nọ cho ba nghe nhưng không thể nói khi đang khóc tức tưởi . Ba tôi hỏi :
-Mẹ và tụi nhỏ sao rồi ???Con đem gì nhiều vậy ??? Xách nặng giỏi quá ta !
Tôi chùi mặt vào vai áo ba chua lét :
-Mẹ đem thuốc tension ,thuốc lá , thức ăn khô và tiền … con cố đem nhiều thứ để ba dùng .
Ba tôi cười :
-Con gái ba giỏi quá , chỉ có điều là mít ướt quá đi ! Duy làm gì ở nhà vậy con?
– Nó đi làm thủy lợi ở Đồng Tròn ba ơi , hôm nó về tay chân rướm máu vì chưa quen cầm cuốc,
Nói xong tôi thấy mình ngu và lanh chanh kinh khủng . Duy là cậu trưởng nam yêu quý của ông . Ông vẫn so sánh để chọc cho tôi giận hồi còn ở nhà : Nhất nam viết hữu , thập nữ viết vô… Tôi ân hận vì đã dại dột nói điều không nên nói , tôi lén nhìn mặt ông dò xét … nhưng ông rất thản nhiên , bất cứ tình huống nào ông cũng thản nhiên và chấp nhận :
-Để nó cực khổ cho quen con à . Con lớn nhất nhà , phải giúp mẹ để ý bọn nhỏ học hành nghen con .Tôi cắn môi :
-Ba ơi , ba học tập có sao không ???
Hiểu ý tôi , ông cười, những vết chân chim ở cuối đuôi mắt nheo lại hiền lành :
-Không sao , ba ở trại chung với mấy chú , mấy anh trong trung tâm …toàn người nhà cả đó mà…
Để chứng thực lời nói đó, người đàn ông đứng chờ ba tôi nãy giờ tiến tới …đó là anh Thiện , người vẫn đi cạnh ba tôi từ ngày trước , anh nhìn tôi , xót xa :
– Diệp theo người ta về chứ lạc đó . Lúc nào bọn anh cũng bên ba .
Ba vuốt tóc tôi , dịu dàng :
-Về đi con , chắc tết ba sẽ về.
Ông quay lưng đi, anh Thiện cúi xuống lượm chiếc rựa ông quên nhặt … Bóng hai người dềnh dàng đi trong chiều âm u … những sợi nắng quái rơi rớt trên từng đám cây rừng đe dọa một đêm mưa tầm tả …Ước chi ba tôi quay lại một lần , nhưng ông không hề quay lại … tôi ngồi xuống , khóc nức nở , cho đến khi người đàn bà mới quen đến dẫn tôi về :
– Nín đi , tháng sau chị sẽ dẫn em đi nữa … Mình phải ra khỏi rừng nhanh sợ mưa …
(Nhưng tôi đã không gặp lại chị thêm một lần nào nữa dù chị cho địa chỉ … khi tôi tới thì nhà chị đã bị tịch thu vì vắng chủ… chị dẫn con đi vượt biển… tôi vẫn cố tìm lại chị qua tin tức người quen nhưng vẫn biệt tăm …)

CHƯƠNG 4 :

Tôi không thể tưởng tượng nỗi là ba tôi đã ra đi , vĩnh viễn ra đi…Không một tin tức nào cho đến khi tôi được gọi đến Bệnh Viện Tỉnh để ký giấy mang ba về nhà chôn cất !!!
Lý do ghi trong hồ sơ bệnh án : huyết áp cao , đứt mạch máu não …
Mấy anh cùng tổ của ba theo về bệnh viện nói : Ông không uống thuốc nữa …
Tôi không hiểu được … tôi chai cứng cảm giác từ ngày ấy . Những cái chết thật phi lý …
Những cái chết sau khi tàn cuộc chiến …
Những cái chết tức tưởi trong hòa bình …
Cũng xong một kiếp người …
Điều an ủi lớn nhất là đám tang ông đông đến nỗi dân phòng phải xuống giữ an ninh trật tự và ghi tên từng người đi đưa đám… nhưng chẳng ai dám làm khó dễ gì khi có sự hiện diện của ông bà chính ủy… Chắc ba tôi lại mỉm cười như ngày nào khi đưa cho tôi bài thơ ông viết :
Học tập ba đêm đã hiểu rồi
Từ nay phú địa thế là thôi
Công danh sự nghiệp cò ngay cánh
Một phút cơ đồ chó quỵt đuôi
Giận vợ còn ham đài các mãi
Buồn con vẫn giữ tác phong chơi
Biết rày sớm liệu đeo đuôi nghé
Đến nỗi nào tiêu vốn lẫn lời …

Tôi không hiểu được …Tôi nghĩ rằng không còn nỗi đau nào lớn hơn…

Vĩnh biệt ba và những ngày tươi đẹp …

THỦY TINH TAN VỠ

tonnuthudung

CHƯƠNG MỘT :

Hoàng buông chiếc cuốc , gạt những giọt mồ hôi trên trán, tiếng loa phóng thanh vang vang khắp nông trường:” đã đến giờ nghỉ giải lao , yêu cầu các giáo sinh…”. Hoàng nhún vai , gọi :
-Ê , cho chút nước đi Diệp.
Tôi đưa chai nước cho Hoàng :
-Đang mệt , uống ít thôi , bệnh đó.
-Mệt gì , toát mồ hôi đôi chút cho ra vẻ vậy thôi… Lao động rèn gian khổ chứ có phải lao động tăng gia sản xuất đâu !!
-Chứ không phải rán phấn đấu để vào Đoàn ha ?
Hoàng cười thật hiền , chúng tôi thân nhau từ thời thơ ấu nên Hoàng luôn nhường nhịn tôi ,nhưng vẫn thích chọc ghẹo để tôi giận hờn cho vui
– Phấn đấu cái con mẹ gì , Diệp ?
Hoàng có đôi mắt sắc , đẹp và tàn nhẫn nhưng nụ cười thật dễ thương đã hóa giải tất cả những điều tàn bạo trên khuôn mặt …
-Chiều nay Diệp báo bệnh ở nhà đi , coi bộ đuối rồi đó.
-Thôi đi , Diệp có làm gì đâu mà đuối. Báo bệnh hoài thì đừng hòng ra trường , thiếu sức khỏe người ta đuổi học !
-Bỏ , đuổi thì đuổi , cái trường khốn kiếp … cao đẳng với thấp đẳng …
– Nói nhỏ thôi , tụi nó nghe được thì mệt đó .
Hoàng im lặng nhìn tôi…như thầm trách sao Diệp hèn nhát vậy ….Hoàng đâu biết chung quanh Hoàng , chung quanh tôi , những kẻ thường ngọt ngào bè bạn vẫn luôn rình rập để hòng hạ bệ một giáo sinh xuất sắc như Hoàng , một tài hoa khiến cả trường ngưỡng mộ … Xui cho tôi , lúc nào cũng được Hoàng binh vực che chở nên tôi cũng bị… quy về một bọn cùng Hoàng…
Nắng chói chang trên bãi đất, từng vồng đất cứng khô được xới lên ngay hàng thẳng lối nhờ những” nông dân thứ thiệt” học cùng một khối với chúng tôi ở Sông Cầu , Tuy An như anh Võ Xuân Quang , lớp trưởng …hay Tấn Móm , Tấn Cận … ( mặc dầu vẫn bị nói lén sau lưng : đồ địa chủ … nhưng dù sao vì có dính dáng đến ruộng đồng nên quý vị ấy rất có …hoa tay để lớp tôi không bị ám ảnh bởi câu chuyện dưới cờ vào mỗi đầu tuần). Nhiệm vụ được giao hằng ngày là mỗi người trồng 200 gốc sắn , tôi đi lao động , chỉ đội một chiếc mũ lưỡi trai nâu , nắng chiếu mới một ngày đủ cho cái mặt đỏ như say rượu , Anh Quang lượm đâu một cái nón rách , dùng rựa gọt mấy chỗ te tua thành một chiếc nón trẻ em nhỏ xíu , lấy dây dù thắt cho một chiếc quai… mang về cho tôi đội , Hoàng lấy sơn đen vẻ lên một dấu hiệu hòa bình… những ngày lao động ở Suối Dầu ấy , ai cũng trằm trồ chiếc nón lá của tôi rất đặc biệt , xứng đáng trưng bày ở viện bảo tàng… Anh Quang giao :
-Hoàng , Khanh , Tấn , tao. Mỗi đứa trồng cho nó 50 gốc , để nó có thời gian viết tin , đọc tin . Tụi bây có muốn lớp mình kỳ này “ văn võ song tàng “ nữa không hả ???
Ai cũng đồng ý điều đó , anh Quang đáng mặt lớp trưởng , anh hay bênh vực bọn… con nhà ngụy chúng tôi…Sau này khi ra trường , tôi bị đưa về nơi tận cùng của Tỉnh , lại bất ngờ gần nhà anh … em gái anh dạy chung trường nên rủ tôi về nhà ở … tới phiên em gái anh ( ỷ dân địa phương ) chẳng thèm sợ ai , lại ra tay nghĩa hiệp bênh vực những khi tôi bị phê bình chỉ trích oan ức ở trường.
(Anh Quang chết trong một trận lũ khi bơi thuyền qua sông cứu mấy đứa học trò.)
Bù lại những công việc lao động tay chân nặng nhọc . Buối sáng tôi leo lên một chiếc xe bò bất kỳ nào đó ngất ngưởng đi ngang , tay ôm tập giấy , tay vịn thùng nước …ung dung đến nơi lao động . Các bạn dậy đi từ sáng sớm , tôi phải nấu nước , chờ nguội rồi mới …lên xe đi sau.
Thấy tôi từ xa , anh Quang réo :
– Ê con nhóc , kể tiếp Thần Điêu Đại Hiệp cho anh nghe.
Khi vui , tôi kể tiếp , khi buồn ,mặt tôi như đi đưa đám ma …tôi tìm một gốc cây mát mẻ , ngồi xuống với thùng nước. Dùng chiếc nón lá xinh xắn quạt lấy quạt để vì nóng . Tôi nhờ “văn hay chữ tốt “ nên được ngồi một chỗ … chờ nghe báo cáo để viết bản tin nóng mỗi ngày . Cứ đến 5 giờ chiều là tôi phải đọc trên loa phóng thanh : a lô… a lô hôm nay chương trình phát thanh của chúng ta bắt đầu bằng bản tin trong ngày … Bạn Võ Tấn Khanh đã xuất sắc vượt chỉ tiêu v.v… ( đôi khi … nè Hoàng chuẩn bị hát Em ở nông trường em ra biên giới …) Hoàng hay vừa giỡn vừa thật , nửa khen nửa chê :
– Diệp thật giỏi việc nước, đảm việc nhà , khiêm tốn ,thật thà ,dũng cảm… Diệp có biết câu nói này không : “ Một thế hệ chỉ có thể giáo hóa để trở nên tốt từ khoảng 18 đến 25 tuổi. Quá tuổi đó thì chỉ là bỏ đi “ Diệp mới 19 tuổi, còn dư sức nhờ các thầy cô của trường Cao Đẳng Sư Phạm “ giáo hóa để trở nên tốt “ được…
Tôi lườm Hoàng:
-Thôi im đi. Diệp chỉ 19 tuổi trên pháp lý , nhưng tự thâm tâm Diệp cảm thấy mình già dặn tới 190 tuổi , vậy thì Diệp cũng là một thứ A lost Generation rồi còn gì !!!

CHƯƠNG 2 :

Duy trải tấm giấy khen trước mặt tôi , lúc ấy tôi đang thả hồn cùng Holden Caufield trên cánh đồng xanh bất tận với giấc mơ BẮT TRẺ ĐỒNG XANH:
-Này , Diệp lại được giấy khen nữa đó ha ?
-Ừ , Duy nhặt ở đâu vậy ??? Vất đi.
-Sao lại vất ? Diệp học thật giỏi , đạo đức tốt và lao động thật cừ khôi…
Biết nó chọc nhưng tôi vẫn cáu kỉnh , Duy là em kế tôi , sau nó còn 3 đứa con trai nữa , tôi sống giữa một bầy con trai từ nhỏ nên thiếu hẵn nét dịu dàng thùy mị…( chỉ trừ khi tôi muốn đóng vai yểu điệu tiểu thư …) Salinger bỗng hết còn hứng thú…
Duy bỏ học nộp đơn đi làm khi thi rớt Đại Học , Lý lịch kiểu nhà tôi không rớt mới là chuyện lạ ( trừ tôi với những cơ may hiếm hoi khó hiểu )… Qua nhiều cơ quan , nhà máy , công ty , nó được gọi đi công tác thủy lợi ở Đồng Tròn, ném nó ra đời khi 18 tuổi mẹ tôi không an tâm chút nào , nhưng chẳng biết làm sao … Kệ đi , như tôi … rồi cũng tập bon chen để sống sót…
Khi tôi vào Cao Đẳng Khóa 2 , bạn bè tôi rất ngạc nhiên vì hồ sơ lý lịch cá nhân của tôi đã được thông qua một cách nhẹ nhàng… Ai dám nói cuộc đời thiếu những cơ may ???
…Trong một dịp bất ngờ , tôi quen với ông chính ủy bộ chỉ huy quân sự tỉnh Phú Khánh . Bộ đội 100% từ thời kháng Pháp. Người Bình Định. Chơn chất .Thật thà . Dễ thương …Tôi không nhìn lầm người bao giờ (…Mới đây , về NhaTrang… khi đi thăm mộ một người quen cũ , tôi bất ngờ đứng trú mưa trên hiên của một ngôi mộ lớn , sang trọng như một ngôi biệt thự … tôi tò mò đến nhìn tấm bia … Cái tên của ông đập vào mắt tôi , bàng hoàng , Tôi lại mất một người có thể gọi là bạn tốt … mà bao nhiêu năm rồi tôi không nhớ đến )
Ông không bao giờ nói chuyện chính trị với tôi , hoặc có nói thì cũng bằng cái giọng vô thưởng vô phạt rất dễ nghe.Câu chuyện diễn ra trong thư viện tỉnh , khi tôi đến tìm một vài quyển sách.
-Này cháu , Lumpen protetariat có nghĩa là gì ???
Ủa , có lẽ ông cán bộ này thử nắn gân mình sao chớ , nhè giai cấp tiểu tư sản mà hỏi về giai cấp vô sản …
Nhưng tôi vẫn nhỏ nhẹ hiền lành… thú thật tôi cũng hơi ái ngại khi tìm đọc Herman Hesse trong cái thời buổi này
-Dạ , có thể dịch là giai cấp vô sản lưu manh… Lumpen có nghĩa là Áo rách .
-Cháu giỏi quá , cháu học Đức văn hả ???
-Dạ không ,ông thầy dạy nhạc của cháu người Đức nên cháu biết chút ít thôi…
Tim tôi nhói lên một chút , tôi nhớ chiếc dương cầm gỗ mun trong phòng học .Thầy J. với mái tóc bạc phơ cúi xuống uốn nắn từng ngón tay tôi… Chính thầy đã truyền cho tôi lòng mến mộ Goeth và Hẻman Hesse cuồng nhiệt này … một thoáng , rồi thôi . Ông ta cầm mấy quyển sách tôi đang lựa ra , hỏi :
-Herman Hesse là ai thế cháu ???
-Một ông nhà văn . Bác nghe này :”und allem weh zum Trotze bleib ich Verliebt in die verruckt welt “
-Thật hay , nhưng nó có nghĩa là gì vậy cháu ???
-Dù bị đau đớn quằn quại tôi vẫn thiết tha yêu thương trần gian điên dại này…
-Ồ cháu giỏi quá , trước kia cháu học ở đâu ?
– Dạ , Đại Học Duyên Hải .
– Nhatrang có mấy trường ĐH sao cháu không học tiếp ???
– Cháu đã từng nộp đơn nhiều lần nhưng bị loại.
Vấn đề lý lịch cá nhân đang nhạy cảm nên ông hiểu ngay mà không hề đắn đo khi nói :
-Bác sẽ can thiệp , cháu muốn thi vào trường nào ???
– Cháu chỉ thích đi dạy nên muốn học Cao Đẳng Sư Phạm Nhatrang.
– Được mà , bác sẽ giới thiệu cháu vào Cao Đẳng .
Ai mà dám từ chối lời giới thiệu của một ông chính ủy chỉ huy quân sự chứ . Tôi nghiễm nhiên trở thành sinh viên CĐSP không cần thi cử, lại có lời gởi gắm nên trường khá biệt đãi tôi.
Mẹ chưa hết mừng vì tôi thì Duy bỏ việc . Nó về nhà vào một đêm khuya. Từ Đồng Tròn về NhaTrang phải đi bộ 10 km mới ra ga Chí Thạnh đón chuyến tàu đêm… Nó tháo ba lô , móc túi đưa mẹ tôi 60 đồng :
-Tiền công tác phí , tiền truy lãnh mấy tháng hợp đồng . Còn 18 ký gạo con để lại cho tụi trong đội rồi . Con bỏ việc
Mẹ hoảng hốt :
-Chết rồi , sao bỏ việc vậy con ?
-Cái tụi khốn kiếp.
Mẹ tôi im lặng nấu mì cho nó ăn. Tôi cười :
-Biết mùi rồi ha ! Kể đầu đuôi chị nghe coi !
– Ông bà tụi nó , không biết từ đâu mà tụi nó nghe đồn khi sinh Duy ông nội từ Huế ra Quy Nhơn mướn một gánh hát lên Pleiku biểu diễn 3 ngày để mừng ông có cháu đích tôn… Rồi cứ mỗi bữa ăn cơm tập thể , tụi nó lại hỏi : nuốt gì xuống hả cậu ấm… Mẹ kiếp , tụi nó còn khám phá ra lúc ba làm tỉnh trưởng thời ông Diệm mà Duy đếch khai trong lý lịch. Mẹ nó chớ … đi đào mương cuốc đất thì vinh dự chó gì mà khai quận trưởng với tỉnh trưởng ???
Tính Duy điềm đạm nhất nhà , là con trai nhưng nó không hề dùng các loại tiếng đệm như vậy bao giờ… nay môt loạt tiếng đệm như pháo nổ làm tôi rất ngạc nhiên . .. thì ra chú nhỏ phải giải thoát bực tức bằng ngôn ngữ… Mẹ cười :
– Thôi , từ từ rồi tìm việc khác.
Duy nhún vai , nhóc Lưu nãy giờ ngồi hóng chuyện buông thỏng hai tiếng rất nhẹ nhàng :
-Mẹ kiếp .
Tôi trừng mắt :
-Ê mày còn nhỏ , đừng có chửi thề mà bị đòn.

Tôn Nữ Thu Dung ( NhaTrang, 1979)