ĐẤT TRỜI VI DIỆU

Mỗi tàn tạ là từng lời chia biệt
Lời tạ ơn trời đất cõi vô cùng
Là ân phúc nở màu hoa bất tuyệt
Là con đường đi thằng tới vô chung

Mỗi tàn tạ là hẹn lời tri ngộ
Là hẹn cùng MIỀN IM LẶNG mênh mông
Là thắp lại muôn vì sao rực nở
Là mở ra mầu nhiệm cõi hư không

Mỗi tàn tạ là mỗi lời nhắn gọi
Úa vàng kia là thắm biếc hoa vàng
Và sự sống ươm mầm từ hạt bụi
Từ nguyên sơ vi diệu buổi hổng hoang

Lê Văn Trung

GIẤC MƠ XUÂN

GIẤC MƠ XUÂN

Gió xuân rón rén ngoài khe cửa
Gởi chút hương người áo mới thay
Trời đất cũng chừng đang trở giấc
Gởi sắc vàng mơ hoa nắng bay

Ai rót vào thơ tôi rượu mật!
Ai ươm vào thơ tôi hương trầm!
Ai pha vào thơ mây ngũ sắc!
Ai tấu vào thơ khúc nhạc xuân!

Hình như có tiếng ai thầm gọi
Về mau cho kịp đón Giao Thừa
Hình như có tiếng ai thầm hỏi
Rừng xuân vàng thắm Cúc hoa chưa?

Trời đất cũng chừng đang hối hả
Lòng tôi Nguyên đán đón em về
Dù ở phương người xa vời vợi
Tôi ướp xuân hồng những giấc mơ.


EM VỀ VI DIỆU
BÓNG XUÂN SANG

Trời đất cũng không đành phụ rẫy
Cho ta vàng với cánh mai vàng
Cho ta xanh với lòng xuân mới
Và nắng hồng thơm hương phấn son.

Em cười một đóa trăng hồng ngọc
Gió cũng trầm hương áo lụa là
Em về như bóng chim huyền thoại
Nhiệm mầu đậu giữa giấc mơ ta.

Trời đất cũng mở lòng ân điển
Cho ta về tắm bến xuân người
Ta nghe rộn rã từng con sóng
Một thời hoa mộng tuổi đôi mươi.

Em về áo đính sương như ngọc
Và tấm lòng xưa cũng tỏa hương
Ta thấy màu xuân trên suối tóc
Vàng ươm như sắc thắm mai vàng
Trời đất cũng không đành phụ rẫy
Em về,
Vi diệu…
Bóng xuân sang.

LÊ VĂN TRUNG

Xuân Lòng

Lòng đã vàng mai từ cuối chạp
Tình chưa hàm tiếu đợi xuân về
Em, con chim én phương trời cũ
Vỗ cánh bay hoài trong giấc mơ

Lòng đã trầm hương, đàn nhã nhạc
Câu thơ nhuộm thắm nhụy hương người
Có đôi bướm nhỏ vờn trong gió
Cứ hỏi thầm nhau chuyện lứa đôi

Lòng đã say nồng men rượu ngọt
Xin rót đầy trăng nguyệt ướm rằm
Đôi mắt tình như sương tuyết ngọc
Xuân về giăng thắm lụa vàng ươm

Em – hoa từ độ thầm khai nhụy
Em – trăng từ buổi lòng chớm xuân
Mà tôi vàng quá mùa đang chín
Như má thơm hương nụ phấn hồng.

Lê Văn Trung

Lòng Tôi Chừng Đã Chiều Tháng Chạp

Chiều cuối năm bên hiên đời quạnh vắng
Một mình tôi, ly rượu cũng buồn vơi
Nhớ quay quắt một thời đầy lãng mạn
Sân trường xưa, áo lụa mỏng da ngời

Sao bỏ lại? Đành tâm người bỏ lại
Lá tình xanh, phai úa, mắt thu vàng
Hoa cúc thắm ươm tình chiều tháng chạp
Con én nào chao lượn giữa thinh không

Tôi vẫn biết, một trăm lần, có thể
Sắc màu xưa sẽ thắm lại bên đời
Và có lẽ ( cũng xin đừng phải thế)
Em bên người, niềm xưa cũ phai mau

Chiều đã chạp, và lòng tôi đã chạp
Ly rượu đời cay nghiệt vỗ về nhau
Mà chưa uống, mà không đành uống cạn
( Vẫn sợ lòng chạm thấu cõi thương đau)

Tôi ngôi đây như tượng buồn thiên cổ
Trời cuối năm mù mịt mấy phương người
Sân vườn tôi lá vẫn vàng nỗi nhớ
Mùa xuân nào còn quá đổi xa xôi.

Lê văn Trung

Lòng Thật Bình Yên

Lòng thật nhẹ, thật bình yên em ạ
Gió vàng thu còn níu lại bên thềm
Tiếng chim hót ru mềm trên phím lá
Mây trời xanh nhuộm thắm áo thiên thanh

Lòng cũng vui, chập chờn theo cánh bướm
Tiếng ai cười rơi giọt nắng giòn tan
Tôi bỗng nhớ bóng người qua cửa lớp
Mang mùa thu về nhuộm áo thu vàng

Tôi bỗng nhớ buổi nụ rằm chưa chín
Trăng cài hoa lên tóc chảy đôi dòng
Cơn gió nào đã âm thầm hò hẹn
Mà đất trời tỏa ngát một mùi hương

Lòng nhẹ quá đã tan thành sương mỏng
Em có về cho áo quyện màu sương
Lòng nhẹ quá đã tan vào cơn mộng
Nở giùm tôi, em nhé , nụ môi hồng.

Lê Văn Trung

Bỏ Lại Mùa Thu

( Thơ cho Cõi Lặng Im )
Người bỏ lại mùa thu tôi từ độ
Trăng chưa rằm tháng tám lòng giăng mưa
Câu thơ ướt chảy dài theo nỗi nhớ
Câu thơ buồn đọng lại vũng sầu xưa

Người bỏ lại dấu chân tình rêu mục
Chiều tương tư giọt nắng úa bên trời
Câu thơ nghẹn như một lời thú tội
Câu thơ mềm như lệ ấm trên môi

Người bỏ lại mùa thu tôi từ độ
Gió vàng thu chưa nhuộm áo thu vàng
Câu thơ rụng như một dòng sương vỡ
Sương vỡ buồn trắng xóa cõi nhân gian

Người bỏ lại
Thôi
Đành thôi
Bỏ lại
Trăng chưa rằm
Khuyết mãi cuộc trăm năm
Tôi về giữa vườn thu xưa réo gọi
Gọi tên người vọng suốt cõi tình không.

LÊ VĂN TRUNG

Tình Xuân


Lòng đã chạp, vàng hoa tôi vội nở
Mà mùa xuân còn ở cuối phương người
Lòng chưa tết mà đất trời ươm nỗi nhớ
Rượu lòng ai còn ủ mật phía đời vui

Chiều đã chạp, chiều xanh, chiều biếc ngọc
Con én tình rối rít gọi tình ơi
Ai gõ nhẹ vào đàn tôi suối nhạc
Rừng xôn xao gió hát gọi mây trời

Lòng đã chạp, lòng xanh tôi trổ lộc
Mà xuân em còn bến cũ neo thuyền
Tôi – sóng – vỗ vào bờ em thao thiết
Lòng xuân chưa ? Tình đã nở vô biên

Áo hoa nở hay lòng hoa nở tết
Vàng hoa tôi nhuộm thắm giấc mơ người
Xin về nở giữa lòng tôi tháng chạp
Tô lên chiều màu đỏ thắm son môi.

LÊ VĂN TRUNG

Về đi em!

Về đi em! Về đi thôi!
Nhìn mây thiên cổ cuối trời còn bay
Rồi khi tàn cuộc chơi này
Chỉ là hạt bụi tan ngoài vô biên
Về đi thôi! Về nghe em!
Bỏ trần gian lại dặm nghìn phù vân
Bỏ tình bỏ bạn tri âm
Bỏ tôi ngồi giữa trăm năm cõi người
Về đi em mà lắng nghe
Tận trong tịch lặng bài thơ cuối cùng
Về đi em dù một lần
Là thiên thu gửi trong phần mộ tôi
Mai kia góc biển chân trời
Câu kinh tiếng mõ thay lời tiễn đưa

Lê Văn Trung

BÊN KIA BỜ LÃNG QUÊN

 
Người lãng quên, đời cũng lãng quên
Dẫu quên hay nhớ cũng không đành
Tôi bay trong suốt trời hư ảo
Người mãi vui cùng chuyện áo cơm

Tôi trải đời tôi xuống mặt hồ
Để nghe từng lớp sóng lô nhô
Để thấy đời tôi như bọt nước
Sóng giạt vòng quanh những bãi bờ

Tôi vẽ tình tôi lên lá khô
Lá rơi từ buổi áo thu vàng
Người đem áo nhuộm màu quên lãng
Chiếc áo tình phai theo tháng năm

Tôi chảy đời tôi trăm bến sông
Con nước vui buồn nỗi đục trong
Người mãi giong thuyền trăm bến lạ
Chẳng thấy mưa đời tôi bão giông

Đã lãng quên, đành thôi nhớ quên
Trời xa là để đất thêm gần
Tôi như chiếc lá mùa thu cũ
Rơi xót xa từ cõi thế gian.

                      

BÊN TRỜI CỐ XỨ

Dưới cội tùng xưa
Bên hàng liễu rũ
Một lòng thương nhớ
Gởi về phương mô

Nhớ người nhớ quê
Ôi buồn não nề!
Ôi lòng tái tê!
Dưới trời sương lạnh

Đâu là quê nhà?
Núi xa sông xa
Đường không mông quạnh

Gởi theo cánh chim
Bay về phương bắc
Bay bề phương nam
Đường quê xa lắc
Trời quê mù tăm

nhớ sông nhớ đò
cây đa bến cũ
dòng nước đôi bờ
bây giờ còn không

bên trời cố xứ?
trông vời non tây
ngóng tìm bể đông
bóng chim tăm cá
mịt mù hư không

                        LÊ VĂN TRUNG

Quán Trưa

Tạt quán ven đường, trưa nắng gắt
Một ly trà nguội còn hương phai
Sợi tóc người vương trong khóe mắt
Có thấy bên trời mây trắng bay?

Một ta quán vắng, không hò hẹn
Sao nỗi chờ xưa cũng dậy men?
“Người muôn năm cũ không về lại
Người nghìn năm sau cũng bặt tăm” (*)

Mây trắng nghìn phương còn bay mãi
Đời trắng phù vân, ta với ta
Đốt bài thơ cũ còn vương khói
Chợt thấy lòng xưa cũng nhạt nhòa.

(*) Ý từ bài thơ Đăng U Châu Đài Ca của Trần Tử Ngang :

Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất tri lai giã
Niệm thiên địa chi du du
Độc sảng nhiên nhi thế hạ.

Dưới Chân Đèo Vạn Tượng

Ta ngồi kể trăm lần câu chuyện cũ
Mà trăm lần nghe như mới hôm qua
Người vợ trẻ bên mộ chồng cỏ úa
Xé khăn tang thay tạm một lá cờ

Ôi bé thơ nghĩ cha mình nằm đó
Cha sẽ về với bé trong cơn mơ
Anh ở lại dưới chân đèo Vạn Tượng
Vài chiếc lá khô thay nhang khói tiêu điều

Đồng đội anh đưa tay chào vĩnh biệt
Cũng cạn rồi nước mắt tiễn anh đi
Bom đạn vẫn xé ngang trời Tổ Quốc
Ai hoan ca? Ai đứt ruột tội tình

Người vợ trẻ bỗng nhiên thành góa phụ
Con mồ côi, chồng chất nỗi oan khiên
Chiều tháng ba dưới chân đèo Vạn Tượng
Gió Trường Sơn, mùi tử khí xông lềnh

Người hoảng loạn trên bước đường di tản
Di tản về đâu ôi đất nước quê hương?

* Để nhớ chuyến chạy bộ vượt đèo tháng 3. 1975

Dòng Xưa Bến Cũ

Quê cũ lâu rồi không trở lại
Sông Thu ngày ấy nước còn xanh?
Sóng còn vỗ nhịp sầu thiên cổ
Vào nỗi lòng mơ chuyện thái bình

Ai có ngang qua cầu Vĩnh Điện
Dong thuyền ngược nước về Phú Đa
Bến đò xưa có còn neo đậu
Hỏi kẻ tha hương có nhớ nhà?

Ai gửi cơn mơ về phố Hội
Mà xao xác sóng nước sông Hoài
Rặng liễu vi vu hồn Cửa Đại
Nghe buồn hun hút gió thiên tai

Lâu quá không về chừng lãng quên
Dòng xưa bến cũ nhớ ta chăng
Theo sóng sông Hàn xuôi ra biển
Có bóng ta như nhánh lục bình.

Tháng Tư. 2021

Người Đi Không Hẹn Quay Về

Chẳng lẽ đi là đi biền biệt
Năm năm, mười năm cũng không về
Chẳng lẽ ra đi là tuyệt tích
Nghìn năm chưa dứt cuộc phân ly

Có những chuyến tàu không sân ga
Có những kiếp đời không quê nhà
Tàu đi không hồi còi đưa tiễn
Người đi không một lời chia xa

Như người thiên cổ qua sông vắng
Chủy thủ rơi chìm dưới đáy sông
Cái nghĩa sinh ly cùng tử biệt
Nhẹ tênh như một chiếc lông hồng

Như người thiên cổ qua sông vắng
Một đi là không hẹn tương phùng
Mà sao lòng người như ngọn sóng
Réo sầu trong suốt cõi trăm năm

Cứ tưởng bên trời xa cố xứ
Có ai ngồi đợi bên triền sông
Ngắm mãi mây tan chiều vô định
Thầm hỏi người có trở về không?

viết cho tháng Tư

Thôi Khóc Cười Chi Cuộc Tử Sinh

Ta về níu gọi cơn mơ cũ
Nghe tiếng chim kêu hạ cuối vườn
Mảnh gương ngày ấy vùi trong đất
Cùng ta soi lại dấu tang thương

Ta về tay vịn rêu bờ giếng
Thấy bóng mây mù trong đáy sâu
Bay mãi còn ta sầu đứng ngóng
Ôi mây ngày cũ bay về đâu?

Ta về
Câu hát người quên, sót
Bỏ lại bên thềm xưa úa phai
Con dế vô tình đem câu hát
Ru thành bi khúc khóc thiên tai

Ta về đi lại con đường cũ
Tìm dấu chân người trên lối xưa
Chợt thấy lòng mình như cỏ dại
Đìu hiu vàng úa lạnh đôi bờ

Ta về khi bóng chiều đang xuống
Hãy thức cùng ta giun dế ơi
Bí tích hồi sinh từng giọt máu
Bí tích nào rửa sạch thương đau

Ta về đánh thức niềm quên lãng
Hãy khóc lên nào sỏi đá ơi
Nhân thế mịt mù cơn nhiễu loạn
Giọt lệ khô bầm trong mắt ai

Ta về chơi cuộc cờ thương hải
Xé lụa phù hoa vá cuộc tình
Ta về vẽ bức tranh vân cẩu
Thôi khóc cười chi cuộc tử sinh.

Thơ Đề Trên Bục Cửa

Ta chép bài thơ lên bục cửa
Người về đọc nốt
Một lần
Quên
Cỡi áo – tình – nhân
Lau hạt bụi
Bám vào nỗi nhớ đã rêu xanh

Ôi thơ là những câu Huyền Ngữ
Tinh kết từ sương của đất trời
Người về sương chạm lời thơ vỡ
Giọt lệ tình xưa cũng vỡ, trôi

Bục cửa mùa trăng ngồi chải tóc
Người như tượng đá từ trăm năm
Tóc rối hồn ta vừa ẩm mục
Đọc nốt thơ
Rồi
Cũng lãng quên

Bao giờ trở lại gian nhà cũ
Lòng bỗng như vừa chợt nhớ ra
Có kẻ đề thơ lên bục cửa
Đợi chờ tàn úa những cơn mơ.

Lê Văn Trung