Gió xuân rón rén ngoài khe cửa Gởi chút hương người áo mới thay Trời đất cũng chừng đang trở giấc Gởi sắc vàng mơ hoa nắng bay
Ai rót vào thơ tôi rượu mật! Ai ươm vào thơ tôi hương trầm! Ai pha vào thơ mây ngũ sắc! Ai tấu vào thơ khúc nhạc xuân!
Hình như có tiếng ai thầm gọi Về mau cho kịp đón Giao Thừa Hình như có tiếng ai thầm hỏi Rừng xuân vàng thắm Cúc hoa chưa?
Trời đất cũng chừng đang hối hả Lòng tôi Nguyên đán đón em về Dù ở phương người xa vời vợi Tôi ướp xuân hồng những giấc mơ.
EM VỀ VI DIỆU BÓNG XUÂN SANG
Trời đất cũng không đành phụ rẫy Cho ta vàng với cánh mai vàng Cho ta xanh với lòng xuân mới Và nắng hồng thơm hương phấn son.
Em cười một đóa trăng hồng ngọc Gió cũng trầm hương áo lụa là Em về như bóng chim huyền thoại Nhiệm mầu đậu giữa giấc mơ ta.
Trời đất cũng mở lòng ân điển Cho ta về tắm bến xuân người Ta nghe rộn rã từng con sóng Một thời hoa mộng tuổi đôi mươi.
Em về áo đính sương như ngọc Và tấm lòng xưa cũng tỏa hương Ta thấy màu xuân trên suối tóc Vàng ươm như sắc thắm mai vàng Trời đất cũng không đành phụ rẫy Em về, Vi diệu… Bóng xuân sang.
( Thơ cho Cõi Lặng Im ) Người bỏ lại mùa thu tôi từ độ Trăng chưa rằm tháng tám lòng giăng mưa Câu thơ ướt chảy dài theo nỗi nhớ Câu thơ buồn đọng lại vũng sầu xưa
Người bỏ lại dấu chân tình rêu mục Chiều tương tư giọt nắng úa bên trời Câu thơ nghẹn như một lời thú tội Câu thơ mềm như lệ ấm trên môi
Người bỏ lại mùa thu tôi từ độ Gió vàng thu chưa nhuộm áo thu vàng Câu thơ rụng như một dòng sương vỡ Sương vỡ buồn trắng xóa cõi nhân gian
Người bỏ lại Thôi Đành thôi Bỏ lại Trăng chưa rằm Khuyết mãi cuộc trăm năm Tôi về giữa vườn thu xưa réo gọi Gọi tên người vọng suốt cõi tình không.
Về đi em! Về đi thôi! Nhìn mây thiên cổ cuối trời còn bay Rồi khi tàn cuộc chơi này Chỉ là hạt bụi tan ngoài vô biên Về đi thôi! Về nghe em! Bỏ trần gian lại dặm nghìn phù vân Bỏ tình bỏ bạn tri âm Bỏ tôi ngồi giữa trăm năm cõi người Về đi em mà lắng nghe Tận trong tịch lặng bài thơ cuối cùng Về đi em dù một lần Là thiên thu gửi trong phần mộ tôi Mai kia góc biển chân trời Câu kinh tiếng mõ thay lời tiễn đưa