ĐẤT NƯỚC SAU MÙA LÊN ĐỒNG

dami

Không còn chút tĩnh lặng nào dưới trời xanh
anh chỉ còn cách nhốt mình trong căn phòng màu trắng

Sau mùa màng hoan ca bài khải hoàn em giết anh mẹ mất con
đã đến những mùa màng cướp hiếp giết tình tù tội

Và mùa thênh thang những nhà tài trợ đã đến kỳ gặt hái
ta gặt về này biển này đảo này tài nguyên sâu tận dưới trùng trùng đất bazan
ta gặt cây xanh trên đường
ta gặt trường học nhà thương đổi thành cao ốc siêu thị
giang sơn không phải thu về một mối
giang sơn đã thu về một nhúm
(tái định nghĩa nhiều lần chủ thuyết)
lịch sử không có anh hùng
lịch sử được viết bằng chữ của nhà tài trợ
quên máu đi
quên đau đi
quên chữ đi
chỉ duy sự vĩ đại hàm ân một đời nhà tài trợ vàng tài trợ bạc hay nhà đồng trợ

Đã đến mùa của những cơn đột tử hôn ám
chính trị thần quyền

Đã đến mùa gái đẹp cứu rỗi
những con lợn lòng
bất kể doanh hay dâm nhân, chính hay phụ khách
(đẻ con gái phải dao kéo từ trong bụng)

Đã đến mùa rượu chảy như suối thịt đầy như núi
hoa chất như mộ
chôn rất sâu thấu đáy chín chục phần trăm thân phận da vàng

Đã đến mùa chuyển khoản
kho đụn đầy lên những monaco thụy sĩ hun hút loài người

Sau mùa lên đồng
số đông còn lại chi chít mặt trâu đằm
còng lung cho hạnh nhẫn nhục nở hoa và lòng từ bi nở hương và chờ ngày giác ngộ

Đã đến mùa sâu đục thân quyền lực đục lỗ chỗ tài nguyên
người đục lỗ chỗ vào lòng tốt của người
hôn ám hết những con mắt trơ tráo nhìn nhau
cuộc trò chuyện nào cũng nhang nhác đầu đường xó chợ…

Đã đến mùa của những kỷ lục dài và to và rộng và cao và sâu nhất nhất thế giới
những thức dài cao rộng sâu không cho thêm nhân loại một chút dấu cộng dấu trừ nào về hạnh phúc ấm no
đã đến mùa người nghèo phải chết
để tái sinh lần sau mà mong thoát kiếp con nhà nghèo

Đã đến mùa lời nói thật đáng được chưng trong lồng kiếng mang đi triển lãm lưu động cho con cho cháu cười vào cái được kêu là sự thật
đâu cũng vàng mã
dối trá là đỉnh cao trí tuệ

Đã đến mùa tấm giấy bồi phết màu ngụy thuyết

anh và em và mù màu
nghi ngờ sợ hãi cả nhau
sống sinh sôi bằng trăm nghin ngụy thuyết
Đã đến mùa huyền sử tạp giao cùng chính sử

Đã đến mùa bóp nặn hầu bao người thấp cổ bé họng
số đông ông bà chủ còng lưng trả nợ cho nhúm nhỏ đây tớ của mình

Tôi yêu đất nước này lầm than (*)

ĐA MI
(Chữ của Trần Vàng Sao)

Advertisements

One thought on “ĐẤT NƯỚC SAU MÙA LÊN ĐỒNG

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    ĐAU KHỔ mà phải KỂ ra…
    BUỘC lòng mà nói tất cả những điều…
    Ủ ấp đau thương đã nhiều!
    Ôm lòng từng chịu giờ LIỀU thốt ra..
    ….”ĐẤT NƯỚC lầm than đày đọa!”
    Làm sao đây khi thiên hạ như nhau?!
    CÁI TÔI giải quyết được nào!?
    Mượn CHỮ thay LỜI đớn đau mà nói…
    …..”Từ anh từ em NGHỊCH ĐỐI!
    Nghi ngờ sợ hãi phải ĐỜI đây không?!”
    SỰ THẬT vẫn chạy lòng vòng…
    Giàu-nghèo-no-ấm người SỐNG đang TRANH…
    ….Đang ĐẤU để còn được GIÀNH…
    ”Chính nghĩa,chính nhân hay chính bản thân?”
    Đang đắm trong BỂ THẾ GIAN!
    Chứa đầy vật chất nhục thân cam đành?
    ….Những gì không phải CỦA MÌNH!
    Phải mượn phải khoác để SINH và TỒN?!
    Đất nước mình lăn lộn sống
    Vẫy vùng để sống thoát vòng LAO LUNG?!
    ….Em đang giết anh giết con?!
    Cái riêng tổ ấm không còn bình yên!
    Vật chất bọc thân rù quến…
    Em đang CHẠY đua đến quên CÁI TÌNH?!!!
    …SAU MÙA LÊN ĐỒNG rồi IM!
    Rồi LẶNG nghe buồn im lìm ở anh!
    Môi trường Sống vây chúng mình!
    Vào vòng chia cách NGHĨA TÌNH thế sao?!!!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s