Sáng Nghe Tiếng Mưa

“…Cố lên nào, bạn ta. Cuộc đời ấy, có bao lâu để đợi chờ…”
Nên, những điều cô viết có thể là chính sử hoặc chỉ là ngoại truyện, tâm niệm của cô là làm giảm nhẹ mọi uẩn khúc, mọi tranh chấp, mọi hoài nghi… để lịch sử mãi mãi là một giòng trôi của định mệnh, mà ta tìm ở đó- ngàn năm sau- một tiếng thở dài!
(Trích ” Sử Ký Của Tư Mã Doanh Doanh” Tôn Nữ Thu Dung)

Sáng dậy nằm nghe tiếng mưa trên hè…tí ta tí tách. Tiếng mưa đứt mạch, chắc mưa không nhiều?

Buổi sáng như chiều vì không thấy nắng. Ngó ra đường vắng. Đường lấm tấm mưa. Mưa như thớt thưa. Gió như trầm lắng, thỉnh thoảng trườn đi. Mưa thế làm chi sau nhiều ngày đợi?

Tôi mở cửa hỏi: cỏ hoa mừng không? Cười mỉm hoa hồng, cười vang hoa pháo. Tôi choàng tấm áo / đi ra hứng mưa…

Ôi những giọt thơ / nằm như đá xếp / chờ tiếp chờ tiếp / để thành núi chăng? Mưa không tung tăng. Gió êm, gió nhẹ. Hoa bươm bướm khẽ / rung cánh muốn bay…

Ít ra nhiều ngày / có mưa như thế / bắt đầu chuyện kể / gì đây thơ ơi? Mưa mong không vui, chỉ hoa hớn hở. Tôi vẫn mắc nợ / với ai bài thơ…

…một bài thơ Mưa. Nghĩ buồn cười chớ?

*

Một giọt mưa vỡ lòng bàn tay tôi. Một giọt mồ côi / thương Ba nhớ Mạ…Tôi buồn như lá, long lanh long lanh. Tư Mã Doanh Doanh, nhà viết sử mới, hình như có nói: Đời, Tiếng Thở Dài?

Tôi nhìn mưa bay. Tôi viết nhật ký. Ngựa ô đứng nghỉ / bên bờ tường hoa…Như thế được chưa, một bài thơ mới? Doanh Doanh không nói…chỉ mưa quanh quanh.

Tôi nhớ Doanh Doanh…cái tên kỳ ngộ!

Trần Vấn Lệ

không giữ được người

thì thôi vậy về ngồi mà tiếc nhớ
em xa xưa hun hút một phương trời
tôi khờ dại vụng về nên đành lỡ
đem một đời đuổi chiếc bóng mù khơi

em là khói mà tình tôi giăng lưới
em là sông mà tôi lội ngược dòng
trái tim ấy cũng đôi lần tức tưởi
bởi yêu người nên máu cũng long đong

tôi cũng có những đêm dài không ngủ
tìm bóng mình xem thử lạ quen không
trong mộng mị hình như tôi tự thú
lỡ yêu em nên bán rẻ linh hồn

làm sao tôi giữ được hình với bóng
nên loanh quanh dẵm đạp chính tim mình
nghe tàn tạ một trời mù cơn sóng
buổi quay về ngơ ngác cõi u minh …

nguyễn minh phúc

Thơ Mường Mán

 

TƯƠNG TƯ KHÚC

Sáng nay anh thấy mộng rất đầy
Mộng về theo những cánh me bay
Bay từ vai quên sang vai nhớ
Xanh cả hồn anh bé có hay ?

Sáng nay anh thấy hai sao mai
Một trong mắt bé một trên trờì
Tim vui anh thốt lên thành tiếng
Chợt thấy tình cườì trên miệng ai

Sáng nay anh thấy mưa rất dài
Mưa từ quá khứ tới tương lai
Mưa trong cõi vắng anh ngồi đợi
Mưa ngập ngừng chân bé cõi ngoài

Sáng nay anh thấy một cánh diều
Mang tiếng cườì ai vút lên cao
Anh vội xếp lòng thành đôi cánh
Ước được làm chim để bay theo

Sáng nay anh thấy một trờì hương
Hương dâng lụt lội cả tâm hồn
Ô hay ! mắt bé là thuyền giấy
Vừa chở thu về đậu bến hương

ĐỒNG DAO CHO BÉ

Theo trong mắt bé một vầng trăng
Sáng từ mồng một đến đêm rằm
Soi đường tình ái cho anh tớí
Dẫn lối cho hoa tìm đến ong

Quàng lên vai bé một giòng sông
Mênh mông non nước thuở tang bồng
Sông ru tóc ngủ sầu xa ngái
Sông chở phù sa ươm mắt trong

Vẽ lên trán bé những ngày mưa
Khăn quàng áo lụa dài rất thơ
Đôi bàn tay yếu như lá cỏ
Lùa xuống lòng anh lửa bốn mùa

Gắn giữa môi bé một mặt trời
Đỏ chùm mộng chín tuổi lên mườì
Cùng bâng khuâng nhớ năm mườì bảy
Và nụ hôn tròn thơm ô mai

Thổi vào lòng bé một tiếng đàn
Anh nghe chầm chậm bước xuân sang
Những đường tơ nõn rung như nắng
Thứ nắng không màu nhưng rất nhung

Lăn vào hồn bé một cỗ xe
Hai con ngựa trắng bước trong mê
Nhạc vàng khuya rộn đôi vòng ngọc
Nhủ bé rằng anh sẽ trở về

MƯỜNG MÁN