Một Bài Thơ Nhức Lòng

tranvanle

Bốn mươi năm hơn rồi Đất Nước đi về đâu?
– Đi về Thời Khai Sinh hộ lại là những Sử Gia không biết?
– Đi về những bãi bờ người ta nói Biển Dâu?

Những con cá chết nằm phơi thây trắng phếu
Giống như những người Lính một thời rã rệu
Nằm dưới chân đồi, trên đồng lúa,
trên những bãi chiến trường xưa…

Đất nước đi về đâu? Một câu hỏi của triệu triệu kẻ dại khờ
Trong tay có một hộp diêm mà chưa ai muốn bật!
Dân thì ngu mà luôn luôn vỗ ngực cho ta là nhất
Nhất cái gì? Vẫn nhất sự ngu si!
Anh đã làm chi? Tôi đã làm chi?
Bác đưa một nước qua nô lệ
Tôi dẫn năm châu tới đại đồng
Con còng không cần biết, chạy trốn trong biển lớn
Dân tộc An Nam, Tản Đà nói ngu-như-con-lợn
Nước bốn ngàn năm toàn con nít giung giăng…

Đến nổi Trần Thị Lam, cô giáo Trần Thị Lam
Ném viên phấn đứng ngẩn người bật khóc
Làm một bài thơ ngay trong lớp học:
“Mình làm cô giáo mà dạy ai đây?
Những đứa trẻ thơ ngây?
Hay những con người đần độn?
Những đứa học trò “chuyên” mãi mãi không là người lớn
Bởi trong đầu có câu hỏi long lanh
“Đất nước mình ngộ quá phải không anh?”

Thương quá tuổi xanh! Ai ai cũng tuổi còn xanh
…mà mắt trắng, trắng như trời mây trắng
Nhớ câu thơ Thôi Hiệu và cầm khăn lên thấm:
“Bạch Vân Thiên Tải Không Du Du!”

Trần Vấn Lệ

Thứ Bảy Này

tranvanle

Thứ Bảy này, đài loan tin dự báo: Một cơn mưa sẽ đổ xuống Cali. Những con chim én trên đường bay về, tội nghiệp nhỉ đường xa Nam Bắc!

Hôm nay Thứ Năm mây giăng giăng khắp, những đám mây chưa đủ nặng sầu đời. Mây đang trôi và gió thổi mây trôi, không biết có đám mây nào tới lầu Hoàng Hạc…

Tôi bỗng nhớ những gì mình mất mát, chẳng hạn Quê Hương, chẳng hạn người thân…rồi nhủ lòng bằng nhiều ít bâng khuâng: cái gì quá khứ đã thuộc về quá khứ!

Chim hoàng hạc cõng trên lưng lịch sử cả những người mình nhớ mình thương, thí dụ như Hưng Đạo Đại Vương, thí dụ như Quang Trung Hoàng Đế, thí dụ như anh chàng Hoàng Tử Bé…muôn thuở huy hoàng trả lại muôn xưa!

Em ơi em, anh nhớ em bây giờ và cơn mưa sắp tới – một cơn mưa nặng lòng chờ đợi của đường cây sắp sửa héo hon…

…của lòng anh, sắp sửa lại buồn, mỗi giọt nước chắc là giọt lệ biết đâu chẳng vì ngày tận thế, thương làm sao những đứa nhỏ mới chào đời…

Chúng sẽ không được nhìn những đám mây trôi. Chúng sẽ không biết gì cõi đời hư ảo. Chúng rúc vào ngực Mẹ che đầu bằng vạt áo…áo dài em bay một thuở rất nên thơ!

Trần Vấn Lệ

Hôm Nay Mother’s Day

tranvanle

Hôm nay trời không nắng.
Ngày của Mẹ buồn buồn.
Mẹ nhìn ra, xa vắng,
đời bộn bề, nhớ con…

Đôi mắt Mẹ rồi mòn,
chờ con…mà Non Nước
biết chừng nào có được
một-ngày-vui thật vui?

Mẹ không ai thốt lời,
thôi thì…như ngậm ngải,
mắt vẫn nhìn xa ngái…
như hai bờ sông Hương!

Sông nào cũng sông Thương!
Sông nào cũng sông Nhớ,
con đứa đi lính Bộ,
con đứa đi lính Trời…

Đứa…mười bảy tuổi thôi…
đi lấy chồng, biền biệt!
Tôi nhớ ai tha thiết
như Mạ đang nhớ em!

Em có biết không em?
Hôm nay Ngày-Của-Mẹ,
em chắc bồng con bé
ru con ầu ơ ơi ầu ơ…

Hôm nay có thể mưa,
em đếm giùm giọt nước…
anh thì đếm từng bước
đi trên bờ sông Hương!

Sông nào cũng sông Thương
Sông nào cũng sông Nhớ
Anh biết đời anh lỡ
Nên yêu em muôn đời!

Đêm nay nhìn sông trôi,
mất đâu nửa vầng Nguyệt?
Mồng Bảy, ôm trăng, siết:
Nửa Vầng Trăng, em ơi!

Đêm-nay-có-một-nửa-trăng-thôi! Một-nửa-trăng-ai-cắn-vỡ-rồi? Ta-nhớ-mình-xa-thương-đứt-ruột! Gió-làm-nên-tội-buổi-chia-phôi! (thơ Hàn Mạc Tử)

Trần Vấn Lệ

Thương Lắm Mà Tổ Quốc

tranvanle

Tôi đang ở Bắc Phi? Thưa không! Trên Đất Nước…trên những vết chân trượt về cõi đời u minh. Tôi đang tìm lại mình cái bóng hình rất cũ. Tôi đang tìm chỗ giấu trái tim thời ước mơ…

Không gì nữa, bây giờ: một sa mạc hoang địa, không thấy tình thấy nghĩa, thấy…đá vàng gió bay! Ô hay! Ôi ô hay! Gió mà bay vàng đá…những thứ gì nặng quá mà sao gió cũng bay?

Tôi ôm gì trong tay? Chữ Tình đang ràn rụa. Chữ Tình, tình-muôn-thuở ai vác nỗi giùm ai! Hỡi ơi những dấu hài của Nam Phương Hoàng Hậu bây giờ cỏ hoang bấu, bây giờ…mây khói tan!

Tôi đi tới ngai vàng…Cái ngai vàng trống vắng. Huế đây à? Yên lặng. Cau Nam Phổ long lanh…Mây trên núi Ngự Bình bỗng hiện hình vân cẩu. Tôi nếm chút mật gấu Trời ơi đắng ơi cay. Dòng sông Hương nước đầy hay mắt tôi đầy nước?

Ai…áo dài tha thướt đi kìa…trong khói sương? Ai như là Nam Phương? Em? Con chim xanh, đó! Sóng đuổi nhau vì gió, anh đuổi em, kịp không? Con ngựa hí trên rừng, tiếng lòng anh tan nát…

Ngày tôi về đất nước, cúi đầu nghe gió mưa…Tôi khóc bao giờ chưa hay hôm nay tôi khóc? Thương lắm mà Tổ Quốc! Ghét vô cùng Việt Nam!

Trần Vấn Lệ

Chào Sài Gòn Thân Mến

tranvanle

Tôi đi từ Mỹ về Sài Gòn
Chiếc áo mù sương còn đẵm sương
Cái sac cầm tay ghìm, nặng quá
Cái tình thương quá, nhé Quê Hương!

Tôi xuống phi trường xong thủ tục
Tôi đi ra cổng, ngó quanh quanh
Không ai biết mặt tôi, chờ đón
Tôi ước gì nghe một tiếng “Anh!”…

Tôi gọi taxi, tìm khách sạn
Sài Gòn xe cộ chạy lung tung
Nhìn mà chóng mặt, mà cay mắt
Chợt thấy ai kia mái tóc bồng…

Chợt thương chợt nhớ thời tôi trẻ
Đi phép về thăm viếng Thủ Đô
Hồi đó Sài Gòn trong thuở loạn
Mà sao êm ả khác bây giờ…

Hồi đó có người con gái đẹp
Hất đầu…Anh chải tóc cho em…
Bây giờ…vẫn đó, người con gái
Mắt chạm sao nhìn chẳng phải quen!

Tôi đi từ Mỹ về Sài Gòn
Ba chục năm rồi chắc héo hon?
Nắng nhạt trên hàng cây đã cỗi
Chiếc áo tôi vừa khô hết sương…

Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi (*)
Tiếng hát ai đang hát nghẹn lời
Đường nối đuôi nhau xe gắn máy
Người nối đuôi nhau…người có đuôi!

Trần Vấn Lệ

Vĩnh Biệt Nguyễn Ánh 9

tranvanle

Vĩnh biệt! Người đi dẫu muộn màng
Bầu trời vừa có ánh sao tan
Từ nay Nguyễn Ánh về sâu thẳm
Đầu gối lên trăng, ánh nguyệt vàng!

Tuổi nào anh để cho đời nhớ?
Tuổi bắt đầu là Bản Nhạc Không?
Tuổi nào anh để cho đời nữa?
Đêm Nay Ai Đưa Em Về…bên kia sông?

Bên kia sông, con sông Nại Hà
Nhạc trầm tư còn ai ngân nga?
Còn đâu chớp nháy đèn năm sắc
Nước mắt nào người cầm chẳng sa!

Một đêm bỗng tiếng dương cầm tắt
Ánh 9 hồi chiều ngủ giấc quên
Gió thổi hồn nhiên tà áo lật
Thơm lừng âm sắc buổi Tân Niên…

Anh đi mùa Xuân, mùa Xuân về
Nghẹn ngào sương khói dặm sơn khê
Gần trăm năm ở trên trần thế
Rồi cuối cùng thì cũng Biệt Ly!

Vĩnh biệt từ nay những tiếng đàn
Âm thừa còn níu ánh trăng tan
Nhìn lên trời thẳm thương anh quá
Thương cả… vừa nghe tiếng gió ngang…

Trần Vấn Lệ

Nếu Bây Giờ Trăng Lên Đầu Núi

tranvanle

Dòng sông trôi, trôi cả bóng con đò
Mới đó mà bến bỏ lại bờ xưa!
Mấy giọt nắng, hốt lên: thành giọt lệ
Con sáo tha đi để bóng sương mờ…

Em mười bảy, tuổi thương thành tuổi nhớ
đến bao lâu? Có lẽ mỗi ngày qua
Ngày qua đi…Lần ngón tay đếm mãi
Mười ngón thôi mà đếm đến trăng tà!

Con đò trôi và người trôi theo nước
Nước gợn lòng thành sóng cuộn trời mây
Em mà biết lòng tôi tha với thiết
Xin em giả vờ vén tóc ngó về đây…

Con sáo sang sông không hề trở lại
Em sang sông, hề, áo lụa bay kia
Nắng không ngọt nên lòng nghe mặn chát
Nước mắt không nhiều, vài giọt rớt vào ly…

Ly đá lạnh và mặt trời sóng sánh
Tưởng tim mình từng mảnh vỡ long lanh
Em mười bảy coi như em đã lớn

Vẫn thương hoài cái thuở tóc Xuân xanh…

Dòng sông trôi, trôi cả bóng con đò
Chưa hoàng hôn ngày đã lạnh như mưa
Nếu bây giờ trăng lên đầu núi
Em tưởng tượng giùm ai đó ngẩn ngơ…

Trần Vấn Lệ

PHÙ VÂN MỘT ĐÓA

tranvanle

Tại sao Ngô Phù Sai yêu Tây Thi đến vậy?
– Rắc hoa vàng sau mỗi bước giai nhân!
Trong kim cổ dễ chi tìm được thấy
Một người như em để ta bâng khuâng…
Em không phải Tây Thi, em không phải Đông Thi, em là trái tim ta nằm giữa ngực
Ta nâng niu em ta muốn nói ân cần:
Không có em ta không có hơi thở
Nhưng đầu trời cuối đất mênh mông
Ta ôm em vào lòng Phù Vân một đóa!

Trong buổi chiều sương nắng tỏa ngập ngừng
Xin cảm ơn em đã dìu ta vào con đường tình sử
Hai đứa mình hai người dưng
Bởi vậy đó mà đem lòng thương nhớ!

Trần Vấn Lệ

Một Sáng Mù Sương

tranvanle

Ngày đã trưa mà nắng chửa lên. Mù sương dày quá giống như mền, người homeless phủ trên lùm cỏ, ngồi hút thuốc nhìn cọng khói xanh…

Tôi khoác lên người tấm áo dày, khi không mình lạc bước ngang đây, mù sương luồn cả vào bâu áo, lạnh ở bờ vai chạy xuống tay…

Tôi lạnh càng thương thời ấm cúng – cái thời thơ dại Mẹ Cha còn. Đã xa lắm lắm thời tôi nhỏ… là cũng xa nhiều lắm, Cố Hương!

Chẳng biết đi đâu ra bờ sông, ngó sông tưởng tượng áo ai hồng, hiện ra trong nắng bình minh biếc, tưởng nụ cười em hoa rạng đông!

Em ơi tôi vẫn đi quanh quẩn, trong cõi tình… trong cổ tích thôi. Không có bà Tiên nào xuất hiện. Hình như Bụt cũng bận mô rồi…

Người homeless đứng vươn vai thổi, thổi một đêm dài ngủ vất vơ. Tôi thấy mù sương như có tản, sao trời vẫn lạnh, chắc trưa mưa?

Trời mưa trưa nay mưa trưa buồn
Em về áo mỏng gió mưa nương…
Bài thơ thôi nhé, còn câu câu chót
Anh để dành cho ấm nụ hôn!

Trần Vấn Lệ

Em Bỏ Bùa Cho Tôi Phải Không

tranvanle

Em bỏ bùa cho tôi phải không?
Khi không mà nhớ má em hồng
Khi không mà nhớ môi em thắm
Mà nhớ vô cùng đôi mắt trong…

Em bỏ bùa nên gió quá thơm
Chiều xanh bát ngát rồi hoàng hôn
Bao nhiêu ngọn gió tôi vừa bắt
Rồi thả ra bay mất biệt hồn…

Em bỏ bùa nên tôi biếng ăn
Cơm hôi canh lạt chẳng buồn chan
Mà chan lại sợ đầy con mắt
Ai hiểu giùm tôi quá nhớ nàng?

Em bỏ bùa nên tôi ngẩn ngơ
Mở tờ giấy trắng viết chi giờ?
Rằng thương không biết làm sao nói
Mà nói làm sao cho giống thơ?

Mà nghĩ cũng buồn thơ nhạt nhẽo
Bao nhiêu bài rồi ai ngó đâu?
Ném ra sân gạch chim không nhặt
Sợ nhặt tha đi bẩn mái lầu?

Em bỏ bùa tôi không bỏ em
Đêm nay tôi sẽ nói cùng đêm
Tắt giùm tôi hết trăng sao nhé
Để một mình tôi với ngọn đèn…

Để một mình tôi ngồi đối bóng
Lầm thầm tôi nói một tôi nghe
Tương tư không phải vì trăng tỏ
Không phải sao mờ cuối biển kia…

Mà cuối biển kia em đó chứ
Vầng trăng ẩn hiện giữa trời mây
Chùm sao ẩn hiện trên nền sóng
Đêm lạnh lùng tôi thêm nhớ ai!

Trần Vấn Lệ