Một Sáng Mù Sương

tranvanle

Ngày đã trưa mà nắng chửa lên. Mù sương dày quá giống như mền, người homeless phủ trên lùm cỏ, ngồi hút thuốc nhìn cọng khói xanh…

Tôi khoác lên người tấm áo dày, khi không mình lạc bước ngang đây, mù sương luồn cả vào bâu áo, lạnh ở bờ vai chạy xuống tay…

Tôi lạnh càng thương thời ấm cúng – cái thời thơ dại Mẹ Cha còn. Đã xa lắm lắm thời tôi nhỏ… là cũng xa nhiều lắm, Cố Hương!

Chẳng biết đi đâu ra bờ sông, ngó sông tưởng tượng áo ai hồng, hiện ra trong nắng bình minh biếc, tưởng nụ cười em hoa rạng đông!

Em ơi tôi vẫn đi quanh quẩn, trong cõi tình… trong cổ tích thôi. Không có bà Tiên nào xuất hiện. Hình như Bụt cũng bận mô rồi…

Người homeless đứng vươn vai thổi, thổi một đêm dài ngủ vất vơ. Tôi thấy mù sương như có tản, sao trời vẫn lạnh, chắc trưa mưa?

Trời mưa trưa nay mưa trưa buồn
Em về áo mỏng gió mưa nương…
Bài thơ thôi nhé, còn câu câu chót
Anh để dành cho ấm nụ hôn!

Trần Vấn Lệ

Advertisements

One thought on “Một Sáng Mù Sương

  1. ”NẮNG CHỬA lên ngày đã trưa!”
    Sương như mền phủ lên cỏ mơ màng…
    KHÓI thuốc hút cọng khói xanh
    KHÔNG bay cao nên cứ lạnh cả thân..
    Lạnh áo vai lạnh nhớ ấm…
    Ấm bình minh áo ai hồng ước vọng…
    Mơ nụ cười hoa rạng ĐÔNG
    Trong cõi tình lòng quẩn quanh kiếm tìm…
    Cổ tích nào có Bụt Tiên…
    Nghe tiếng tôi lời cầu xin cho mình
    Ấm nụ hôn một chút tình
    Đọng lên MẮT giọt mưa xuân yêu thương…
    ”TRỜI MƯA trưa mưa trưa buồn…
    ÁO em mỏng gió mưa nương em Về…”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s