Trần Thị Trúc Hạ
Trời Đà Nẵng lạnh. Cái lạnh tê tái khiến mọi người co ro trong nhà, đường phố vắng hiu dù hôm nay là ngày 22 tháng chạp âm lịch.
Chúng tôi bốn người: Trần Thiên Thị, Dao Lam, Thanh Xuân và Trúc Hạ cùng ngồi trong quán cà phê Memory nhìn xuyên qua khung kính, nước sóng sánh vây quanh tạo cảm giác như đang đưa chúng tôi bồng bềnh trong chiếc thuyền trôi trên dòng sông Hàn lung linh sắc màu với tâm trạng nôn nao chờ đợi… Tương Tri và người mang Tương Tri về, anh Tạ Chí Thân.
Rồi anh cũng đến! Không chỉ riêng anh mà còn có cả phu nhân.
Anh giống như trí tưởng tượng của tôi, mái tóc bạc trắng màu sương khói nhưng nụ cười thì lại tươi trẻ và dí dỏm như những trang viết của anh…Chị cũng thật hồn hậu, thân thiện nhưng có lẽ chuyến đi làm chị mệt…Điều đáng quý là chị đã cố cưỡng lại sự mệt mõi để cùng anh ngồi lại với anh em Tương Tri Đà Nẵng. Chúng tôi muốn nói với anh thật nhiều điều nhưng sao có gì đó như nghẹn lại và bỏ lửng… Hình như anh buồn! Anh tâm sự, có những người bạn cũ không dám bắt tay anh…Tôi có cảm giác như anh đang hụt hẩng, thất vọng trong chuyến trở về…nó không như anh mong đợi… Quê hương trong nỗi nhớ là sự khát khao hoài vọng phải không anh?!…Bỗng dưng tôi thấy anh như Lỗ Tấn trong ” Cố Hương”…Quê hương trong kí ức anh không giống như quê hương anh đang trở về …” Không ai tắm hai lần trong một dòng sông”…Con sông vẫn còn đó nhưng dòng nước anh tắm thời thơ ấu đã trôi về biển…Chuyến đi của anh còn dài, không biết rồi những nơi anh chị đi qua sẽ đọng lại trong anh chị những ấn tượng gì về quê hương…tôi mong anh chị sẽ tìm thấy ít nhiều niềm vui và hưng phấn để không phí hoài một chuyến đi mệt nhoài… Nhưng đối với anh em chúng tôi sự trở về của Tương Tri và anh là cả một sự mong đợi trong náo nức…Đó là hạnh phúc, là niềm tin…Dù buổi tối chúng ta ngồi bên nhau với không khí thật lắng đọng…nhưng chúng ta đã nói với nhau thật nhiều trong tâm tưởng…Tương tri ơi!
Sáu anh em chúng tôi chụp những tấm ảnh lưu niệm. Chúng tôi muốn lưu giữ những khoảnh khắc này mãi mãi nên cứ cứ chụp đi chụp lại thật nhiều hình, nhưng than ơi, khi trở về tôi mở iPad ra thì hình mờ quá chỉ thấy sáu cái bóng tối đen…Chắc tại đèn nhà hàng Memory mờ ảo, tại iPad của tôi “dỏm”…hay tại ý trời ?!…
Nhưng niềm vui lớn nhất có lẽ là khi những người chúng tôi được nhìn tận mắt, được cầm trên tay cuốn đặc san Tương Tri trong mơ ước. Mùi giấy mới khiến tôi ngạt thở hay sự hồi hộp khó diễn đạt lúc ấy, sung sướng hơn khi chúng tôi, những người viết văn, làm thơ Đà Nẵng được đặt bút ghi tên và ký vào cuốn Tương Tri của anh Tạ Chí Thân. Tên và những nét chữ của chúng tôi sẽ đi nửa vòng trái đất rồi hiện diện ở một nơi khác xa quê hương. Nơi có những người anh, người chị và bạn bè văn chương cùng cộng tác với Tương Tri đã từng chia sẻ với chúng tôi từng ngày từng giờ trên trang báo.
Anh chị khen thành phố chúng tôi xinh đẹp và muốn được đi thăm nhiều nơi, muốn được vào nhà hàng “ Không Gian Xưa ” nổi tiếng nhưng không thực hiện được, chúng tôi rất tiếc vì điều này.
Chuyến đi dài khiến chị mệt mõi nên chúng tôi đành chia tay. Thời gian ngồi bên nhau thật ngắn ngủi chưa đủ để nói hết những điều muốn nói …
Phút chia tay đầy luyến tiếc, mỗi người một niềm suy nghĩ riêng tư, nhưng sẽ có chung một cảm xúc…đó là nỗi buồn, nỗi đau của những phận người trót đa đoan với ngòi bút.
Đêm nay tiễn ông Táo về trời. Sẽ có một đêm khó ngủ với tôi sau cuộc hội ngộ này.
Cám ơn Tương Tri đã cho chúng tôi gần lại với nhau. Cám ơn vợ chồng anh Tạ Chí Thân đã trở về với chúng tôi để có những phút giây thật tuyệt vời. Mong những dòng chữ chân tình này sẽ làm anh chị ấm lòng mà quên đi những nhọc nhằn, mệt mõi , ưu phiền trong cuộc hồi hương…
Trần Thị Trúc Hạ
![923052_468728419898471_830557789_n[1]](https://tuongtri.com/wp-content/uploads/2014/01/923052_468728419898471_830557789_n1.jpg?w=474&h=355)
![1512367_468728573231789_1864796652_n[1]](https://tuongtri.com/wp-content/uploads/2014/01/1512367_468728573231789_1864796652_n1.jpg?w=474)




