TƯƠNG TRI TRỞ VỀ…

Trần Thị Trúc Hạ

923052_468728419898471_830557789_n[1]

Trời Đà Nẵng lạnh. Cái lạnh tê tái khiến mọi người co ro trong nhà, đường phố vắng hiu dù hôm nay là ngày 22 tháng chạp âm lịch.
Chúng tôi bốn người: Trần Thiên Thị, Dao Lam, Thanh Xuân và Trúc Hạ cùng ngồi trong quán cà phê Memory nhìn xuyên qua khung kính, nước sóng sánh vây quanh tạo cảm giác như đang đưa chúng tôi  bồng bềnh trong chiếc thuyền  trôi trên dòng sông Hàn lung linh sắc màu  với tâm trạng nôn nao chờ đợi… Tương Tri và người mang Tương Tri về, anh Tạ Chí Thân.

Rồi anh cũng đến! Không chỉ riêng anh mà còn có cả phu nhân.
Anh giống như trí tưởng tượng của tôi, mái tóc bạc trắng màu sương khói nhưng nụ cười thì lại tươi trẻ và dí dỏm như những trang viết của anh…Chị cũng thật hồn hậu, thân thiện nhưng có lẽ chuyến đi làm chị mệt…Điều đáng quý là chị đã cố cưỡng lại sự mệt mõi để cùng anh ngồi lại với anh em Tương Tri Đà Nẵng. Chúng tôi muốn nói với anh thật nhiều điều nhưng sao có  gì đó như nghẹn lại và bỏ lửng… Hình như anh buồn!  Anh tâm sự, có những người bạn cũ không dám bắt tay anh…Tôi có cảm giác như anh đang hụt hẩng, thất vọng trong chuyến trở về…nó không như anh mong đợi… Quê hương trong nỗi nhớ là sự khát khao hoài vọng phải không anh?!…Bỗng dưng tôi thấy anh như Lỗ Tấn trong ” Cố Hương”…Quê hương trong kí ức anh không giống như quê hương anh đang trở về …” Không ai tắm hai lần trong một dòng sông”…Con sông vẫn còn đó nhưng dòng nước anh tắm thời thơ ấu đã trôi về biển…Chuyến đi của anh còn dài, không biết rồi những nơi anh chị đi qua sẽ đọng lại trong  anh chị những ấn tượng gì về quê hương…tôi mong anh chị sẽ tìm thấy ít nhiều niềm vui và hưng phấn để không phí hoài một chuyến đi mệt nhoài… Nhưng đối  với anh em chúng tôi sự trở về của Tương Tri và anh là cả một sự mong đợi trong náo nức…Đó là hạnh phúc, là niềm tin…Dù buổi tối chúng ta ngồi bên nhau với không khí thật lắng đọng…nhưng chúng ta đã nói với nhau thật nhiều trong tâm tưởng…Tương tri ơi!

Sáu anh em chúng tôi chụp những tấm ảnh lưu niệm. Chúng tôi muốn lưu giữ những khoảnh khắc này mãi mãi nên cứ cứ chụp đi chụp lại thật nhiều hình, nhưng than ơi, khi trở về tôi mở iPad ra thì hình mờ quá chỉ thấy sáu cái bóng tối đen…Chắc tại đèn nhà hàng Memory mờ ảo, tại iPad  của tôi “dỏm”…hay tại ý trời ?!…

Nhưng niềm vui lớn nhất có lẽ là khi những người chúng tôi được nhìn tận mắt, được cầm trên tay cuốn đặc san Tương Tri  trong mơ ước. Mùi giấy mới khiến tôi ngạt thở hay sự hồi hộp khó diễn đạt lúc ấy, sung sướng hơn khi chúng tôi, những người viết văn, làm thơ Đà Nẵng được đặt bút ghi tên và ký vào cuốn Tương Tri của anh Tạ Chí Thân. Tên và những nét chữ của chúng tôi sẽ đi nửa vòng trái đất rồi hiện diện ở một nơi khác xa quê hương. Nơi có những người anh, người chị và bạn bè văn chương cùng cộng tác với Tương Tri đã từng chia sẻ với chúng tôi từng ngày từng giờ trên trang báo.

Anh chị khen thành phố chúng tôi xinh đẹp và muốn được đi thăm nhiều nơi, muốn được vào nhà hàng “ Không Gian Xưa ” nổi tiếng nhưng không thực hiện được, chúng tôi rất tiếc vì điều này.
Chuyến đi dài khiến chị mệt mõi nên chúng tôi đành chia tay. Thời gian ngồi bên nhau thật ngắn ngủi chưa đủ để nói hết những điều muốn nói …

Phút chia tay đầy luyến tiếc, mỗi người một niềm suy nghĩ riêng tư, nhưng sẽ có chung một cảm xúc…đó là nỗi buồn, nỗi đau của những phận người trót đa đoan với ngòi bút.

Đêm nay tiễn ông Táo về trời. Sẽ có một đêm khó ngủ với tôi sau cuộc hội ngộ này.

Cám ơn Tương Tri đã cho chúng tôi gần lại với nhau. Cám ơn vợ chồng anh Tạ Chí Thân  đã trở về với chúng tôi để có những phút giây thật tuyệt vời. Mong những dòng chữ chân tình này sẽ làm anh chị ấm lòng mà quên đi những nhọc nhằn, mệt mõi , ưu phiền trong cuộc hồi hương…
Trần Thị Trúc Hạ

1512367_468728573231789_1864796652_n[1]

MELBOURNE ẤM LẠNH

Trần Thị Trúc Hạ

Modern-20Melbourne_20120323155733157811-600x400

Tôi bước xuống sân bay trong trạng thái say sóng nghiêng ngả, sau một đêm chập chờn không ngủ và khó thở… Woa, sao sân bay Melbourne giống Tân Sơn Nhất vậy nè, người Việt nhiều hơn Tây!? Qua bao trạm hải quan không nhớ hết, đến trạm cuối cùng giật mình vì câu hỏi: ” Có thịt bò, thịt gà, thịt heo, hạt giống gì không?” Trời đất, sao nói tiếng nước tui rõ vậy? Có lẽ anh hải quan nhìn bộ mặt xanh xao của mình tội nghiệp lắm hay sao mà đóng dấu cho qua thật nhanh, không kiểm soát, soi rọi gì hết. Hú hồn mấy lọ tương ớt đem qua cho con gái.

Trời Melbourne nắng vàng ươm. Con gái đứng đợi ba me từ lúc nào, nụ cười rạng rỡ:
Ba me thật may mắn, mấy tháng nay mưa dầm dề, thời tiết báo sáng nay sẽ mưa, tự dưng bây giờ lại nắng. Vợ chồng chị PH (bạn cùng sinh hoạt thi văn đoàn Thằng Bờm ngày xưa) cũng vừa lái xe đến với những chiếc áo dạ to sù sụ: Chị sợ bọn em không chuẩn bị đồ ấm, ở đây lạnh lắm, mặc phong phanh vậy không chịu nổi đâu! Tự nhiên thấy lòng ấm lạ. Đúng là phong cách “Bờm”, dù ở đâu cũng sẵn sàng sẻ chia. Nhìn anh chị thật hạnh phúc, cách xưng tên với nhau như một đôi bạn thời cắp sách, mình nói ý nghĩ này với chị, chị cười thật tươi: Quen rồi em à, không đổi được. Anh chị đưa đống hành lý nặng nề về nhà, rồi chở vợ chồng và con gái mình đi chơi. Mình mệt lả nhưng cũng đi vì tấm lòng chân tình của anh chị và cả sự náo nức khám phá vùng đất lạ…Đến chiều mới về quay về, chịu không nổi đành lên phòng con gái nằm…run.

Sáng hôm sau, con gái dậy sớm làm bò bít têt cho ba me điểm tâm rồi vội vã đi làm. Nhìn cách nó ăn mà mình muốn đau dạ dày. Dường như nó nuốt vội vàng để chạy chứ không phải ăn, hộp thức ăn chuẩn bị cho buổi trưa cũng bỏ quên, ba nó chạy theo gọi lại nhưng nó biến đâu mất hút. Hai vợ chồng lang thang trong ngôi nhà rộng im vắng, máy sưởi bật hết cỡ mà vẫn rét run, nhìn qua cửa kính thấy nắng đang lên thật dịu dàng, cỏ xanh mướt như nhung nhưng hàng cây đứng thẳng tắp thì gầy trơ trụi thật buồn.Lại “rảnh rỗi sinh nông nổi”, bèn rủ ông chồng: Ra ngoài ngắm cảnh, chụp ảnh đi anh? Lạnh thấu xương, ảnh iếc gì?… cây cối không có một chiếc lá, gầy như mấy bộ xương khô có gì đẹp mà chụp. Trời đất, chẳng lẽ qua đây để… ngủ. Cảnh nào cũng có vẻ đẹp riêng, nó… xơ xác… thì mình mới nổi lên được, chứ nó tươi tắn thì nó lấn lướt… mình sẽ xác xơ… Ông chồng phì cười trước lí sự cùi nên đành đeo máy ảnh đứng lên. Hihi..mình cũng có tài dụ khị … Mà đẹp thật!… như tranh… mùa đông.. Tiếp tục đọc

THƯA CÔ EM SẼ NHẬN ĐƯỢC GÌ

Trần Thị Trúc Hạ

1371493960nw2i1

Tiết cuối cùng của sáng thứ bảy là giờ sinh hoạt chủ nhiệm, cô và trò đều mệt mỏi cho nên tôi cô gắng tạo cho các em một không khí vui vẻ bằng cách tổ chức các trò chơi, đố vui, văn nghệ…Nhưng sáng nay em lớp trưởng báo với tôi:
– Cô ơi! Chuẩn bị cho hội thi thể thao sắp đến, có nhiều việc cần phổ biến cho các bạn lắm, cô cho phép em lấy danh sách các bạn tham gia để gởi gấp về trường .
Tôi gật đầu, mỉm cười thông cảm với cô lớp trưởng nhiệt tình, thấy thương em thật nhiều vì những lo toan em dành cho lớp. Em nhanh nhẹn ổn định lớp và triển khai phong trào. Cả lớp nhao nhao, tôi nhìn xuống thấy cánh tay của Nhật Huy giơ lên, em này rất giỏi về môn cầu lông, đang được đào tạo trong đội cầu lông của thành phố, chắc nó muốn tham gia thi đấu để đem vinh dự về cho lớp đây, tôi mừng thầm khi cho phép em đứng dậy.
– Thưa cô em sẽ nhận được gì?
– Nhận gì hở em? Tôi ngạc nhiên hỏi lại em Tiếp tục đọc

Nắng ấm, Thiên Di sẽ bay về!

Trần Thị Trúc Hạ

images-4

Bây giờ em đã đi xa,  nơi em đến là một đất nước văn minh hiện đại với một ngôi trường được trang bị  đầy đủ về cơ sở vật chất  sẽ  là môi trường tốt để em học tập. Chân trời phía trước đã rộng mở đối với em nhưng sao cô vẫn thấy vui buồn lẫn lộn khi tiễn em  đi. Cậu học trò nhỏ đầy nghị lực của cô!

Cô còn nhớ mãi bài  tập làm văn khi viết  đề tài “ Cảm xúc về người thân”. Nước mắt cô đã rơi xuống trang văn của em: “ … Cứ mỗi lần tiếng trống bãi trường vang lên là em  vội vàng chạy ra gốc phượng ở cuối sân trường, dù biết rằng bố sẽ không còn đón em ở đó nữa, nhưng sao em vẫn hy vọng … Bởi vì trong giấc mơ em vẫn thường thấy bố đợi em ở đấy. Giấc mơ chỉ là giấc mơ, giấc mơ của em làm sao có thế trở thành hiện thực?! … ”.

Cô phải làm gì để bù đắp cho đứa học trò nhỏ những mất mát quá lớn? Đó là điều mà cô vẫn thường trăn trở  mỗi khi nhìn ánh mắt bơ vơ của em trong những giờ tan trường.

Cô nhớ về  cuộc cắm trại ngày đó, các bạn trong lớp lúc nào cũng vô tư vui đùa, còn em cứ lặng lẽ đi xách nước về cho các bạn dùng hoặc đi nhặt rác quanh đất trại. Đến giờ ăn cơm, cô lo phân phát thức ăn cho học trò, đứa nào cũng  nhận thức ăn từ cô rồi ăn ngấu nghiến vì chạy nhảy nhiều nên đói, chỉ có một mình em đến bên cô nói nhỏ Tiếp tục đọc

NƯỚC MẮT CHẢY XUỐNG

Trần Thị Trúc Hạ

images-6

Tôi trở về nhà với mẹ. Đây là nơi để tôi ẩn nấp mỗi khi   buồn phiền, thất vọng, chán chường…Mẹ tôi đã già, sống một mình trong ngôi từ đường thênh thang vắng lạnh. Và bao giờ cũng vậy, mẹ đón tôi với vẻ mặt bình thản lạ lùng:

– Tắm rửa rồi nghỉ đi con !

Chỉ có vậy, mẹ không tỏ vẻ mừng rỡ và cũng không hỏi lí do vì sao tôi về, dù tôi biết rằng mắt tôi sưng húp lên vì đã  khóc nhiều. Đó cũng là điều tôi mong muốn, thật sự tôi cũng không muốn kể lể và cũng không muốn mẹ nhìn thấy tôi khóc. Tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật dài.

Thức dậy khi trời đã nhá nhem tối, tiếng mưa rơi đều đặn trên mái ngói, trên lá cây trong vườn một âm thanh đơn điệu, tẻ nhạt. Mẹ lặng lẽ ngồi ở cuối giường nhìn tôi, chẳng biết mẹ đã ngồi đấy tự bao giờ:

– Dậy ăn cơm đi con! Có bông bí luộc với cá rô chấm nước mắm gừng con thích đó Tiếp tục đọc

KHÔNG CÓ QUỶ, KHÔNG CÓ MA, CHỈ CÓ HỌC TRÒ…

Trần Thị Trúc Hạ

children-drawing

Giờ ra chơi, cô bé lớp trưởng  thập thò trước phòng hội đồng, mắt dáo dác kiếm tìm. Cô giáo bước đến bên em, nhẹ nhàng hỏi:

– Em tìm ai vậy Thảo Quỳnh?

Cô bé ngập ngừng:

– Thưa cô… bạn Quốc…

Cô giáo hoảng hốt:

– Sao? Bạn Quốc sao? Có gì không?

– Thưa cô, chiều hôm qua, sau khi học thể dục xong, mấy bạn trai lớp mình đè bạn Quốc xuống … tụt quần bạn ấy, rồi gọi bạn Huyền “Ê! Ê! Huyền,  xem thằng Quốc nè”, bạn Huyền nhắm mắt bỏ chạy, còn bạn Quốc thì khóc nức nở. Sáng nay, bạn Quốc xấu hổ quá nghỉ học rồi cô.

Trời ạ! Có phải học trò  không vậy hở trời? Cứ mỗi ngày một chuyện thế này, cô làm sao chịu nổi. Ngao ngán, cô bảo Quỳnh về lớp , cuối giờ cô sẽ đến.

Tiết cuối, cô giáo mệt mỏi bước vào lớp với khuôn mặt băng giá. Cả lớp đứng dậy, từ cuối lớp một tiếng hô sang sảng cất lên:

“Nghiêm! Chào mẫu hậu, chào! Tiếp tục đọc