ĐI QUA NGÀY THÁNG ĐÓ

thuỵvi

080830091123-484-676

1 –
Dưới bóng nắng loang loáng, tôi ngờ ngợ nhìn cô gái có mớ tóc dài đậm đuột vừa mở toang cánh cổng đứng nhìn tôi hỏi với ánh mắt dè dặt:
“ Anh là anh Văn hỉ?
“ Vâng… A….Ngọc Diệp! Cô giống Kim Chi quá khiến anh ngạc nhiên”
Diệp vừa cuời cười vừa lui cui khoá cánh cổng vừa hỏi lại giọng đặc sệt Huế:
“ Giống ghê dữ rứa răng anh?”
Tôi gật đầu “ Giống lắm” rồi tần ngần chờ Diệp cùng đi vô nhà với nhau trên lối đi được lát bằng những khuôn gạch tàu màu gạch tôm điểm xuyết thật mỹ thuật trong khoảng sân đầy bóng mát ngan ngát mùi thơm của những chùm hoa mận đỏ. Bất ngờ, bóng Chi vụt hiện ra chạy tới ôm choàng lấy tôi và Diệp trong tiếng cười dòn tan – Chi lúc nào cũng thế, như làn gió, chưa thấy người đã nghe được tiếng cười lăn tăn trong suốt như phiến thủy tinh vụn vỡ.
“ Anh Văn thấy em Diệp của em răng? Em Diệp của em thiệt dễ thương ghê a tề ”
Diệp có vẻ mắc cở Tiếp tục đọc

THẢ TÌNH

Thuỵvi

CaffeTrieste1980-DonMoses

Lòng đã dặn lòng phải chấm dứt mối tình này nên tôi cố tình né tránh tất cả những gì có liên hệ đến anh kể cả những trang báo anh thường cộng tác tôi cũng không mở ra xem bởi vì chỉ cần thoáng thấy tên anh thôi là tôi biết mọi chuyện sẽ như cũ, mọi cái rồi sẽ phục hồi và tôi lại tiếp tục ray rức trong cách lựa chọn…Chọn anh hay đời sống tôi? Cái nào buông cái nào bỏ trong khi mọi thứ đã an bài – Đời sống đã an bài – anh thì bị đóng chặc trong hoàn cảnh cố định – tôi thì chịt chằng giây mơ rễ má. Nếu bỏ mặc? Ừ thì thí dụ vậy đi – Bỏ mặc để chọn nhau, tung hê mọi thứ để thuộc về nhau thì liệu chúng tôi có đủ nhẫn nại phớt lờ mọi sự, mọi lời ong tiếng ve thường nghiêng về lý với những biếm nhẻ đầy thị phi của những người chung quanh ? Thì cứ cho là mặc thiên hạ nói gì đi, nhưng liệu tình yêu có đủ để chúng tôi đương đầu với những oan khiên mà những hệ lụy đâu đâu như những bóng ma sẽ vây bủa, bắt buộc chúng tôi phải va chạm với vô số khốc liệt của thực tế?

Trong khi tôi đang tin mình bằng lòng về quyết định độc đoán này thì bỗng dưng sáng nay một bài viết mới nhất của Nguyễn Xuân Thiệp về quán Caffe Trieste ở San Francisco do một người bạn chuyển tới khiến lòng tôi sóng sánh một nỗi buồn đủ đánh thức nỗi lãng quên tưởng đã ngủ yên. Bài viết cũng đủ cho tôi bàng hoàng nhận ra hồi ức đẹp tưởng chôn lấp rồi, phủ che thẳng thớm rồi, ai ngờ lũ lượt tràn về vì chính những dòng chữ vô tình ngắn ngủi ấy như khai thông cho một lỗ mội làm sống lại một mảng đời rộng lớn gắn bó của tôi và anh. …Tự nhiên, ngực tôi thắt lại với nỗi bất an vì ngỡ ngàng nhận ra một sự thật mà suốt một năm nay tôi thực hiện hoá ra chỉ là tự mình vẽ một ảo giác cho riêng mình.

Chuyện bế tắc của chúng tôi khởi đầu từ hơn 40 năm về trước nhưng anh chưa bao giờ nhắc lại theo kiểu chẻ sợi tóc làm ba làm tư để trách móc hoặc đổ thừa, mà anh lúc nào cũng là chổ dựa duy nhất đầy tin cậy để tôi men đến khi gặp khó khăn hay phiền muộn cũng như cách hành xử của anh khiến tôi tin vào lòng chung thủy chứ không phải câu anh thường nói “Anh thương yêu em rồi, anh không còn thương yêu ai được nữa” được lập đi lập lại từ trước tới giờ cho nên dù chúng tôi có khi thân nhau, thân nhau nồng nàn, có lúc rời rạc, không ít lần đứt khúc, anh vẫn sẳn lòng giang tay, cưu mang mà không cần nhận bất cứ một hồi đáp hứa hẹn nào.
Thời gian đủ dài để chứng minh tấm lòng về sự chắt chiu một hạnh phúc mong manh như vậy mà tôi hết lần này tới lần nọ cứ tìm cách phá nát, muốn buông tay, muốn thả cho tình bay vì không chịu nỗi những áp lực vô hình quá lớn.

Tôi thay quần Jeans rách ống bạc thếch, áo sơ mi và có ý muốn đi đâu đó cho khuây khoả. Tôi khoá trái cửa và bước ra đường với những bước chân nhẹ tênh. Lúc đầu tôi định đi dạo quanh mấy blocks gần nhà nhưng bước chân dẫn dụ tôi ra phố rồi tạt vào quán café quen đứng loay hoay chờ tới phiên mình mua ly café không đường không sửa xong bưng ra ngồi trên chiếc ghế sắt cao nghệu có nệm đặt dọc theo mái hiên dưới tấm bạt và hồn vía cứ lơ mơ tận phương nào. Trong khi tôi ngồi một mình, nhấm nháp ly cà phê đắng nghét lâu lâu lơ đãng ngửng nhìn như chờ đợi mà có chờ đợi ai đâu, có khi cắm cúi săm soi những tấm hình trong cuốn tạp chí mà đầu óc mênh mang nhưng lạ thay khung cảnh này với mùi càfé nồng nàn khiến tôi lại thấy thấp thoáng hình ảnh anh và rưng rưng nhớ câu nhắn khẩn thiết hồi năm ngoái “ Về nghe em, chúng mình phải đến Givral trước khi người ta đập bỏ nó”. Có lẽ tâm trạng anh giống như nhiều người yêu Saigon khác, muốn bảo tồn nơi chốn – kỷ niệm ” Xưa vốn thế – nay vẫn thế..” nên Đỗ Trung Quân đã có lần tức tối : “ Ôi, hãy tưởng tượng một người Paris một buổi sáng ra phố, bỗng thấy ở cái chỗ bao nhiêu năm là nơi có cái bảng hiệu Café des Deux Magots, hay Café de Flore, nay chỉ là những đống gạch vụn, để rồi sau đó thấy dựng lên một thứ Mỹ không ra Mỹ, Tàu không ra Tàu, Ấn Độ không ra Ấn Độ…” Để an ủi, tôi hẹn anh: “ Khi nào qua thăm, em sẽ đưa anh đến cà phê Trieste, viếng lại San Francisco nơi hơn 40 năm trước anh đã từng ghé qua và hiện nay nơi đây vẫn còn giữ quá khứ, hiện tại trong một khúc đường ẩn chứa nhiều điều thú vị”

Anh là một nhà văn đã gắn bó với chữ nghĩa từ rất sớm, lại là nhà văn Quân đội nên dù tôi không thể mường tượng được hết những năm tháng “ thất kinh lận đận” của những nhà văn còn kẹt lại sau năm 1975 ra sao nhưng tôi biết họ sống không dể dàng chút nào, vì vậy được làm người thật thân hiếm hoi của anh, được anh cho xem hàng trăm bài viết ngắn, dài về cuộc đời được giấu kín đâu đó mới thấy được sự mê say miệt mài viết của anh là điều gì đó rất mãnh liệt thầm kín và mới cảm nhận sức phấn đấu của anh mới thật là dễ sợ, thật đáng phục.
Anh là một nhà văn lững thững đi gần tận mức cuối trên văn đàn nhưng anh thường chọn thái độ sống một mình, tránh né hết thảy mọi đàn đúm bè phái xu nịnh. Đối với bạn cùng tâm ý anh hết lòng hết mực mặc dù nhìn bên ngoài người ta thấy anh như có vẻ phớt lờ một cách điềm đạm đến bình thản. Tình yêu cũng vậy, anh rất ít tỏ bày, đặc biệt, chỉ nhìn, tôi mới thấy cái nhìn của anh thật chậm, một cái nhìn thật yêu thương đầy lãng mạn nên anh không cần nói chỉ một ánh nhìn thôi tôi cũng đủ ngất ngây rồi, nỗi ngất ngây của tuổi con gái thanh tân, cũng như một cái nhìn trong mỗi lần gặp nhau thôi cũng đủ cho tôi sống trọn vẹn những khắc giây đắm đuối của một kiếp đàn bà. Qua ánh mắt đó, tôi biết chắc chắn trong đáy sâu trái tim anh lúc nào cũng cất giữ những góc ký ức của chúng tôi cho riêng mình và sẽ mang nó về nơi thiên cổ cùng anh.

Tuy chúng tôi gặp nhau, xa nhau nhưng chưa lần nào anh nói về những chuyện riêng của gia đình, điều này không phải tôi không thấy là anh có vẻ thu nhỏ đời sống của anh cũng như có khi thấy anh như đang sống trong một cái lưới bịt bùng thiếu không khí nhưng anh vẫn tỏ vẻ là người biết chịu đựng với tất cả tự tin của mình… không biết có phải vì thế mà bút lực anh không suy suyễn để có thể lấp trống những nỗi muộn phiền, cũng như đang tận dụng từng năm tháng ngắn ngủi của sự sống để làm nốt những việc còn lại…

Tôi uống hết ngụm cà phê cuối cùng rồi lơ đãng nhìn lên thấy trên đầu chói loà những chùm nắng khiến tôi cảm thấy an ủi thầm hài lòng trước cảnh vật còn y nguyên một mùa hè lộng lẫy.

. thụyvi

* Tranh vẽ khúc đường nơi có quán Caffe Trieste ở San Francisco
* Mời quý vị tạt vào đây để cảm nhận và hòa nhập không khí của Caffe Trieste: http://www.caffetrieste.com

( Hầm Nắng, cuối tuần nghỉ Memorial Day & Golden Bridge San Francisco 75 years old – 2012 )

GIẤU HƯƠNG TRONG MƠ.

Thuỵvi

1391915_602758136436933_1337826803_n
………………………………………

Em giấu hương trong ngực
Môi hường kiêu sa …
Vóc sắc hực lửa khoảng trời thơ
Ong bướm vởn vơ
Khát tìm cảm xúc

Em giấu hương trong mắt
Mê hoặc đời
Sương mây quẩn quanh mờ tỏ
Dấu lặng…buông lơi
Mềm giai điệu hoa

Em giấu hương trong mơ
Ủ xanh những mùa rêu chờ đợi
Giọt thời gian đọng góc vườn chiều
Trầm buồn câu hát

Tôi từ xưa xa trở lại
Một thoáng bâng khuâng…

1- Bước vào cửa, chương trình đã bắt đầu, người nhạc sĩ đang chào mừng quan khách bằng màn độc tấu mang âm hưởng của Romance en Fa của Beethoven khiến người nghe như ngẩn ngơ trong không gian im phăng phắc và chấm đứt trong nỗi bàng hoàng oà vỡ của những tiếng vỗ tay thật sôi động.
Tôi tìm được một chổ nơi góc thật khuất, nhẹ nhàng ngồi xuống rồi đưa mắt nhìn quanh. Trong ánh sáng thật mềm hắt ra từ những ngọn đèn vàng được dấu ẩn trong những góc cạnh cao thấp đầy nghệ thuật trong hội quán đủ cho tôi thấy những bóng dáng ngồi đầy đặc lô nhô khắp phòng. Không khí cứ dìu dặt dắt người ta lội sâu vào cõi tình yêu, khi lãng đãng, khi ngạt ngào ướt sũng mi mắt với Hoài Cảm với Niệm Khúc Cuối…Tôi cảm thấy lòng tràn ngập nỗi buồn, và dường như không chịu đựng nổi không khí u uất này, nên tôi đứng lên, len qua những hàng ghế đi ra cửa Tiếp tục đọc

YÊU CHỈ MÌNH…EM!

Thuỵvi

1005563_545437822168965_1333783562_n

Trời cuối thu rồi – Em ở đâu?
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu?
Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy,
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.

Em mộng về đâu?
Em mất về đâu?
Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu,
Đấy màu hương khói là màu mắt xưa.

Em đã về chưa?
Em sắp về chưa?
Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ
Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.

Em hãy cười lên vang cõi âm,
Khi trăng thu lạnh bước đi thầm.
Những hồn phiêu bạt bao năm trước,
Nay đã vào chung một chỗ nằm.

Cười lên em!
Khóc lên em!
Đâu trăng tình sử,
Nép áo trần duyên?
Gót sen tố nữ
Xôn xao đêm huyền.
Ta đi, lạc xứ thần tiên,
Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.

Ta gởi bài thơ anh linh,
Hỏi người trong mộ có rùng mình?
Nắm xương khô lạnh còn ân ái?
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?

Hỡi hồn tuyết trinh!
Hỡi người tuyết trinh!
Mê em, ta thoát thân hình,
Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm.

Em có vui thêm?
Em có buồn thêm?
Ngồi bên cửa mộ,
Kể cho ta biết nỗi niềm.

Thần chết cười trong bộ ngực điên,
Ta nghe em thở tiếng ưu phiền.
Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng.
Hơi đất mê người – Trăng hiện lên.
( Gửi người dưới mộ – Đinh Hùng )

Cách đây mấy chục năm, bài thơ “ Gửi Người Dưới Mộ” của Đinh Hùng đã khiến nhiều người nghĩ rằng ông thi sĩ này si tình quá, lãng mạn quá, huyễn tưởng tới điên nặng, chứ ai lại đòi đi vào huyệt sâu thăm người yêu mà còn hỏi bộ xương khô có còn ân ái? Nhưng dù sao đây cũng chỉ là một bài thơ, một bài thơ đẹp, làm cảm động các bà các cô một thời. Bài thơ an ủi người nằm trong mộ thật bi thiết, thật yêu thương, muốn chia xẻ những lạnh lẽo cô đơn của người mình yêu.

Ông Đinh Hùng chỉ hỏi thăm người dưới mộ, an ủi người trong mộ, nhưng đem người trong mộ về để ấp yêu ôm ngủ là một câu chuyện thật đã làm kinh hoảng nhiều người khi báo chí trong nước đăng tin một người đàn ông ở miền Trung Việt Nam nửa đêm lén đào mả của vợ rồi đem bộ hài cốt ấy đặt trên giường phủ mền lại để ôm ngủ mỗi đêm. Chuyện rùng rợn đó được lan truyền khắp nơi, nhà cầm quyền hay tin yêu cầu ông chôn lại bộ xương kẻo gây ô nhiễm nhưng ông nhất mực không nghe. Để được giữ lại bộ xương, ông bèn bọc bộ xương của vợ lại thành một hình nộm có đủ tay chân mặt mũi bằng thạch cao và đất sét để ông tiếp tục ôm ngủ từ năm 2004 cho đến nay Tiếp tục đọc

MỘT CÂU HỎI, ĐỦ NHỨC ĐẦU

thụyvi

17047615-md

Tim Holte, A walk in the park redux

Để cạnh tranh với tờ báo phát hành cùng địa phương, ban biên tập quyết định mở thêm mục “ Gỡ Rối” và giao tôi phụ trách. Bị bắt buộc phải nhận lời, việc đầu tiên tôi phải kiếm cho mình một bút hiệu thật “ kêu”, tờ báo bên kia mục này có “Anh Tư” tôi chọn “ Chị Ba” cho tiện việc!

Khai trương cho mục gỡ rối, đụng ngay bà ký tên Đau Khổ. Bà hỏi  “ Làm Thế Nào Để Chồng Luôn Yêu Mình?” đã khiến tôi bấn xúc xích, đàng này bà còn liệt kê: Bà thuộc đẹp, sexy ( ngực nở, eo thon, bụng không có chút mỡ sa bám vào ) biết nấu ăn, biết làm ra tiền…Đại khái bà thuộc” number one” nhưng cưới nhau mới chừng… 15 năm mà ông chồng nhạt nhẻo rồi, không bồng không ẵm như thời mới cưới… Bây giờ phải làm sao?

Trời!  “Lấy nhau chĩ vài ba tháng coi như đồ cũ, vài năm càng cũ,  huống chi đã mười mấy năm…mới mẻ gì mà ẳm với bồng?” Tôi thuộc loại đẻ như gà, thì giờ đâu romantic, huống chi tôi đơn giản, miển chồng hàng tuần đưa đủ check trả bills là Ok. bây giờ  thêm một bầy cháu nội ngoại ê hề, tôi càng đơn giản hơn, miển ăn ngon, ngủ đủ, cùng nhau chun ra chun vô một mái nhà ngày này qua ngày nọ mà chưa bao giờ thắc mắc những chuyện gì xa vời hơn.

Câu hỏi bà này quá cắc cớ bắt tôi phải hộc tốc lục tìm những tài liệu gì đó liên quan đến chuyện hạnh phúc, bồ bịch, vợ chồng hoặc nhớ lại chuyện lê la đàn bà bấy lâu nay.

Tối hôm qua, tình cờ đọc một tựa bài ” Làm cách nào để chồng yêu” của Stephanie Olsen đăng trên Harper’s . Bà Stephanie Olsen khuyến khích đàn bà phải đi làm đẹp, như giữ mặt đẹp, giữ thân hình chuẩn, giữ sự sạch sẽ thơm tho và quan trọng nhất là đừng bao giờ cho ông chồng thấy những khuyết điểm trên thân thể mình…Bà giải thích thêm,  “hãy luôn luôn làm cho chồng nuôi dưỡng cảm giác y hệt như ngày mới cưới, vì có như vậy người chồng sẽ cư xử với vợ như thưở ban đầu ?!”

Tôi thấy làm vợ kiểu bà Stephanie Olsen cực vậy, y như kiểu bà Đau Khổ đã áp dụng mà có “ xi nhê” gì đâu. Ngoài ra, tôi còn nhớ có một bà nhà văn quen với mẹ tôi cũng y như vậy nên thường nghe mẹ khen “ Cô H. thiệt khéo, cô chịu khó trang điểm thật sớm để khi mô chồng cô thức dậy cũng thấy cô mặt hoa da phấn” Không biết cô khéo chổ nào, vì đâu có cột được ông chồng, cũng tan đàn xẻ nghé mấy lần rồi, cũng lê thê thêm đôi ba cuộc tình vắt vai làm vốn Tiếp tục đọc

Tình Rụng

Thụyvi

HessamAbrishamiSpringDream

Hessam Abrishami, Spring Dream

Đêm xuống
Ngày tiếc ngày sao ngủ sớm?
Ngày lên
Đêm tiếc đêm sao thức vội?
Giữa dòng đời!
Đời tiếc đời nổi trôi
Hoa tiếc hoa ngắn ngủi
Người tiếc người?
Người có tiếc người?
Sao ta lại tiếc ta!…

( Choé )

Ban nhạc tạm ngừng trong ít phút cho khán giả giải lao. Tôi đến quầy rượu kêu ly vang, Viễn bước tới bên cạnh, tay cầm chai nước lọc, cười cười, cái nhìn của Viễn dừng lâu trên mặt tôi, ánh mắt chăm chú, có chút tò mò rồi nói “Đẹp, còn đẹp lắm, nhưng hình như khuôn mặt này, hôm nay có thiếu một cái gì ?” Tôi đang suy nghĩ, chưa kịp hiểu, định hỏi, nhưng Viễn đã xoay người bỏ đi về hướng sân khấu. Tôi cười nhẹ, tính anh chàng này khéo miệng lại hay đùa.

Viễn với tôi quen nhau đã lâu, nhưng thân nhau trong một cuộc triễn lãm tranh do Viện Bảo Tàng của thành phố tổ chức. Viễn yêu hội hoạ, và thích bước vào cõi văn chương. Nhưng phải nghe Viễn vừa đệm dương cầm vừa hát bản Senerata mới thấy hết cái tài hoa của anh chàng trẻ tuổi này.

Chương trình nhạc Thính phòng càng về khuya càng lội sâu vào Vũng Lầy Của Chúng Ta, càng réo rắc chơi vơi với Tình Khúc Cho Em, càng ngất ngư ở Chiều Phi Trường….Tôi ngồi im lìm nhưng đầu óc bắt đầu sóng sánh, không phải vì một chút men của cốc vang trắng vừa uống, nhưng sóng sánh bỡi cách dụng chữ của Lê Uyên Phương “ Theo em xuống phố trưa nay, vẫn còn nhức mỏi đôi vai….” Theo tôi đây là câu tình ca hóm hỉnh nhất, nhưng thật…đắc địa! Tôi cũng thú vị khi hình dung đến những cặp tình nhân đang yêu nhau, và chợt nhớ mình từng có một cái hẹn với người đàn ông gặp lại bấy lâu – Hai chúng tôi không phải nhất định phải sống ít nhất một lần với nhau trên thành phố có những con phố nối liền con phố bằng những con dốc cao ( chữ của Trường Kỳ ) sao Tiếp tục đọc

ANH CÓ THA LỖI CHO TÔI KHÔNG?

Thuỵvi

ANHCTHALICHOTIKHNG

thuỵvi

.

Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông–bão–biển–bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc…

( ĐTQ )

Có một con hẻm thẳng băng nhưng sâu hun hút, đầu hẻm là con đường Hùng Vương, bây giờ họ đổi tên là Xô Viết Nghệ Tỉnh. Con hẻm tuy không chạm đến đáy con kinh Nhiêu Lộc như con hẻm nhà cũ của Đỗ Trung Quân, nhưng con hẻm được nối bằng cây cầu gổ băng qua một gò đất nổi nằm kế cận dòng sông băng qua cầu Sàigòn.

Con hẻm có ngôi nhà tôi ngày xưa.

Mấy mươi năm trôi qua, cây cầu ván mong manh biến mất, dòng nước như con suối vắt ngang biến mất. Những ngôi nhà lam nham còn đó, tuy có mọc cao hơn, đỏm dáng hơn, nhưng chúng nó vẫn chen chút dành nhau đứng hổn độn.

Không giống như Đỗ Trung Quân mỗi cuối năm trở về ngồi bên kia đường nhìn qua con hẻm cũ chổ mẹ ông ngồi bán hàng để ngậm ngùi nhớ mẹ.

Tôi đang ở xa lắm, năm thưở mười thì mới trở về thăm con hẽm cũ, ghé nhìn ngôi nhà cũ, giờ đã không còn người chủ cũ. Ghé về, đứng lặng trước hàng hiên, phóng mắt nhìn về hướng nơi cây cầu gỗ cũ nay đã xoá mọi dấu tích để ngậm ngùi.

Một buổi tối thật buồn – tôi trở về, đứng đấy – phó mặc những cái nhìn tò mò xoi mói của những người chung quanh.

Tôi đứng đấy – bên mái hiên, nhìn ra chỗ có cây cầu gỗ ngày xưa. Nhớ một người đàn ông.

Giờ, tôi không biết anh ở đâu? Nhưng tôi biết anh còn sống, sau lần tôi tưởng anh chết.

Lần đó, chiếc trực thăng anh rớt xuống giữa đám rừng mù mịt. Khi toán giải cứu ập đến, chỉ thấy một khối sắt khổng lồ chỏng chơ. Co-pilot nằm im với viên đạn xuyên qua ngực. Còn lại, tất cả biến mất Tiếp tục đọc

Vợ – Người Tình – Hồng Nhan Tri Kỷ

thụyvi

vonguoitinhhntk

Thế nào là Vợ ? Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ.

Thế nào là Người Tình ? Người Tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ Vợ phát hiện.

Thế nào là Hồng Nhan Tri Kỷ ? Hồng Nhan Tri Kỷ là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật kể cả điều mà bạn không thể nói được với Vợ hay Người Tình.

Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tuỳ tiện cặp bồ với một người con gái khác; Người Tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người Vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người Vợ; Hồng Nhan Tri Kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.

Vợ sống cùng bạn từng ngày, Người Tình tiêu tiền cùng bạn, Hồng Nhan Tri Kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế Người Tình, vì Vợ không điều khiển được tình cảm như Người Tình; Người Tình không thể thay thế Vợ, vì Người Tình không có được tình thân như Vợ; Vợ và Người Tình đều không thay thế được Hồng Nhan Tri Kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh Tiếp tục đọc