MIỀN KÝ ỨC MÀU XANH

thuyvi

Chúng ta, mỗi người, thường có những vùng ký ức thời tuổi nhỏ cho riêng mình. Hôm qua, đọc một bài viết về khu Tân Định của ông Trần Đình Phước, tôi như được gặp lại người bạn thân thiết lâu ngày. Giống như mọi tình cảm chìm trong quá khứ bấy lâu, nay được dịp lùng bùng vỡ sôi tung toé nhớ nhung. Những dòng chữ của ông còn dẫn tôi lội sâu vào những kỷ niệm thân thương, bé bỏng, ngây ngô, tuy có lúc rõ nét, có khi mơ hồ và xúi tôi ngồi ghi lại những con đường thời tuổi nhỏ trong trí nhớ thật mỏng manh nhỏ nhoi của mình.
Lúc đó tôi còn bé lắm, học ở nội trú và mỗi cuối tuần được đón về nhà ngoại. Nhà của ngoại là một nếp nhà cũ kỹ, mái ngói, bệ vệ, nằm ngay chính giữa một con ngõ cụt rộng rãi trên đường Nguyễn Đình Chiểu như lọt thỏm trong những ngôi nhà cao tầng hiện đại chung quanh.
Ngay đầu đường trong này đi ra là nhà của ông Đinh Cường. Lúc đó ông chưa nổi tiếng và có chút liên hệ họ hàng gì đó với gia đình tôi vì ông gọi ngoại tôi là chú. Tôi còn nhớ cách nhà ông Cường vài căn là một tiệm phở, tuy giờ không nhớ tên, nhưng tôi nhớ nơi đó trang trí nhiều chậu dừa kiểng, đặt tràn ra ngoài hành lang sát mí với nhà in Sài Gòn.
Đứng trước nhà ông Đinh Cường, ngó xéo xuống qua bên kia đường là trường Đồ Chiểu với cánh cổng nặng nề đóng kín mít thường xuyên. Mặc dù, tôi học ở trường tiểu học này chỉ vài năm, lại nữa trí nhớ một đứa con nít thường là chắp vá, nhưng không hiểu sao tôi lại nhớ đặc biệt ngôi trường này, cho nên mỗi lần nhớ lại, tôi dường như, tôi vẫn còn ngửi được mùi lá nồng nàn của hàng điệp già cỗi phủ um bóng mát dọc theo lối đi trong khoảng sân rộng trước những cửa lớp, và, hình như tôi còn cảm giác được vết nham nhám trên đầu ngón tay như đang sờ đụng vào những băng ghế bằng xi măng đặt rải rác trước hành lang.
Cổng phụ của trường nằm ngay góc, chỗ đó là con ngõ nhỏ rải rác những ngôi nhà còn nguyên khoảng sân yên tĩnh với vòm cây bông giấy đầy đặc những chùm hoa bung ra những cánh nhỏ lá thuôn màu hồng ngát.
Tan học, nếu trở ngược con đường Hai Bà Trưng để về nhà, tôi sẽ đi ngang rạp chiếu bóng thường trực Kinh Thành giăng đầy những áp phích film ca múa Ấn Độ với đầu mấy con rắn đang phùng mang bên các cô đẹp mê hồn giông giống như khuôn mặt Phật bà Quan Âm. Nếu dừng lại, nhìn vào, sẽ thấy hai bên cửa rạp là dãy vách dán đầy quảng cáo, nơi đó có hàng song sắt láng bóng thấp lè tè là chỗ tôi đu tòn ten trong lúc chờ ông cậu mua vé hay đang quẩn quanh tán ngẫu với bạn bè.
Từ rạp Kinh Thanh đi bộ thêm một đổi, gần đến chỗ ngã ba bị uốn cong góc nhà đèn, đường Bà Lê Chân cắt ngang Hai Bà Trưng đổ vào Nguyễn Đình Chiểu, nơi đó ngày xưa có trạm xe ô-tô-buýt trước mặt vài tiệm có trưng mấy tấm hình hàm răng to ưỡn là phòng trồng răng của người Hoa. Kế đó, tôi còn nhớ một tiệm bán cơm thố, vì cái món thịt ba rọi kho mắm ruốc ( ? ) sóng sánh màu tím thật nồng.( nhưng, ông TĐP cho biết là mấy tiệm cơm thố không nằm ở đây mà trên đường Nguyễn Phi Khanh )
Vừa băng qua đường, cũng dọc theo đường Hai Bà Trưng là dãy tiệm bán cà phê như của nhà văn Trương Đạm Thủy kể : ” Mặc dù sách phong thủy Tàu thường khuyên không nên cất nhà ở ngã ba, ngã tư đường vì dễ bị nạn xui xẻo nhưng các chú Xường, chú Hía, A Hoành, A Koón… thì đều chọn các nơi nầy làm chỗ kinh doanh. Tuy Sàigòn, Chợlớn, Gia Định, Phú Nhuận, Đa Kao có hàng trăm tiệm cà phê, hủ tíu Tàu nhưng nhìn chung chúng đều có một “mô – típ – made in China” khá giống nhau, tức là quán nào ở phía trước cửa cũng có một xe nấu hủ tíu được làm bằng gỗ thiết kế một cách cầu kỳ. Phần trên của xe được trang trí bằng những tấm kính tráng thủy vẽ những nhân vật Quan Công, Lưu Bị, Triệu Tử Long, Trương Phi trong truyện Tam Quốc Chí khá vui mắt.
Bên trong quán hoặc xếp bàn tròn hoặc vuông. Khách vừa vào trong gọi “cá phé”, song mấy tay phổ ky vẫn bưng ra một mâm nào bánh bao, xíu mại, há cảo, dà chá quải đặt trên bàn. Khách dùng hay không cũng chẳng sao “pà – con – mà!”
Hồi đó không có nhiều tiệm cà phê fin kiểu “cái nồi ngồi trên cái cốc” như bây giờ mà chỉ có cà phê Tàu. Vì thế uống cà phê Tàu phải có một phong cách riêng
Cà phê được mang ra dân ‘sành điệu” hồi đó ngồi chân dưới chân trên, sau khi khuấy nhẹ cho tan đường bèn đổ ly cà phê ra cái đĩa đặt phía dưới. Chưa uống vội, khách chậm rãi mồi điếu thuốc rít vài hơi để chờ cà phê nguội xong rồi nhón lấy cái dĩa đưa lên miệng vừa thổi vừa húp…”…..(ngưng trích).
Sáng nào được ông ngoại dẫn ra quán café, dù chỉ là con nhóc, tôi cũng bày đặt bắt chước ông ngoại, đòi, đổ càfé sữa ra dĩa cũng húp xì xụp y chang.
Đi lang thang lên một chút là gặp tiệm thuốc bắc Kim Tân (hình như có trưng hình ông lực sĩ thật lớn giơ bắp tay cuồn cuộn?) Tiếp đó là những tiệm tạp hoá, tiệm thuốc bán na ná nhau… Dọc lên một đỗi sẽ gặp nhà thờ Tân Định màu đỏ gạch tôm thật ấm cúng với kiến trúc cầu kỳ đầy nghệ thuật như những mũi tên bay vút lên bầu trời.

Một bài viết nào đó của ông Trần Đình Phước có nhắc đến tiệm chụp hình Luyến khiến tôi nhớ lúc còn ở nhà ngoại, có lần cậu đưa tôi ra Luyến chụp hình, tấm con bé làm duyên chống tay nơi cằm được chủ tiệm dành làm hình mẫu. Sau này khi tôi lớn hơn một chút, trở về thăm lại Tân Định, ghé vào đây chụp thêm tấm nữa, cũng không ngờ tấm hình đó lại may mắn được chủ tiệm đặt tại một chỗ, mà bất cứ khách bộ hành nào cũng thấy con bé mặc áo sơ mi sọc, tay ôm cây vợt đánh vũ cầu cười duyên suốt nhiều năm dài. Kế bên Luyến là phòng làm răng mà chị Liên con cô Năm làm ở đây, không hiểu có phải vì cứ bị chọc con bé ” lòi sỉ ” nên tôi gồng mình chịu đau để ông nha sĩ bứng cái gốc răng dài thượt !

Ngay góc chợ Tân Định, đầu đường Trần văn Thạch, buổi chiều là khu bán nước Sâm Bổ Lượng, đối diện có mấy gian hàng chả quế thơm nứt mũi, đi một khoảng còn gặp thêm một rạp chiếu bóng Mô Đẹc chuyên chiếu những phim Âu Mỹ. Sẵn đà, nếu sử dụng xe gắn máy, phóng tay ga là ra tới ngã ba, quẹo tay mặt trên đường Trần Quang Khải, phóng vút một hồi, đụng Đa Kao, quẹo mặt cái, là gặp ngay tiệm bán chè đậu xanh, thạch Hiển Khánh cũng nằm phía tay mặt.
Tắp vô Hiển Khánh, dắt xe lên lề, ngó mắt qua thấy ngay hình cô ca sĩ Thanh Thúy có mái tóc dài và bàn tay đẹp đậm đuột. Ngoáy cổ qua bên kia là tiệm guốc cao gót Đa Kao. Và nếu nhón lên một chút là vào con đường Nguyễn Phi Khanh hẹp té, hầu như toàn dân Bắc Kỳ di cư chuyên làm ô mai bán cho lũ học trò con gái.
Viết bài này không nhắc tới những buổi tối được ở nhà, sau khi học bài xong, thế nào ông cậu cũng chở tôi trên chiếc xe đạp đua bằng nhôm thật hách vừa huýt gió điệu nhạc Cerisier Rose Et Pommier Blanc réo rắc vui nhộn, vừa đạp chiếc xe phóng vun vút một vòng từ nhà ra Hai Bà Trưng, rẽ qua Đinh Tiên Hoàng ghé tiệm bánh mua Paté Chaud (lúc đó góc bưu điện SàiGòn chưa có loại bánh này) rồi trực chỉ bến tàu vừa hóng gió vừa nhâm nhi tận tình cho hết mấy cái bánh rồi mới về.
Khi ông cậu có chút tiền còm, hào sảng hơn thì chở con bé ra Chợ Cũ ăn cháo cá, uống xá xị, rồi đạp chậm một vòng chợ Bến Thành để con bé nhìn nghiêng nhìn ngữa, chỉ trỏ cười nói lung tung một hồi rồi chiếc xe vun vút về với điệu nhạc trong miệng cùng màn đêm mát rượi yên ả của một thưở thanh bình.
Bây giờ, cậu tôi – mất rồi. Ông ngoại dĩ nhiên không còn. Tôi cũng đang rơi vào tuổi đủ già. Ngẫm lại, một vòng cuộc đời, như chớp mắt, có khi còn nhanh hơn chớp mắt. Nhiều lúc một mình, lòng ngổn ngang xúc cảm với những kỷ niệm đứt đoạn, lan man …Có khi tôi bắt kịp một giai đoạn, thí dụ vào khoảng năm 1963-64, một biến cố gì đó khiến không khí trong nhà ngoại tôi buồn hẳn. Sau ít tháng, một quyết định của ông ngoại làm cả nhà rụng rời là tôi phải nghỉ học theo ông bà ngoại chuyển luôn cái sạp bán vải Thọ Lộc đông khách trong chợ Tân Định xuống Mộc Hoá – một tỉnh lỵ heo hút buồn ngắt ven biên giới!
Để rồi cho đến hôm nay, khi tôi đã trải nghiệm qua bao thăng trầm. Chứng kiến bao cảnh bể dâu. Là nhân chứng của bao nhiêu trò đen trắng. Cũng không ít lần phẫn uất trước những kẻ muối mặt, thời cơ, biển lận, láo khoét. Tôi mới hiểu sự lựa chọn của ông ngoại, khi ngoại thể hiện lẫm liệt một nhân cách can đảm quay lưng, giả ngơ, làm điếc trước những kẻ theo đóm ăn tàn, trước những trò xâu xé bẩn thỉu của các đồng sự của mình!!…
Có người nói, kỷ niệm như những bọt sà bông tuy đầy màu sắc lóng lánh nhưng dễ vỡ. Và, tất cả rồi sẽ xoá nhoà đi không dấu vết.
Tôi đang cố không tin điều này.

( * ) Người viết lúc đó còn bé quá, trong trí nhớ chắc chắn có lẫn lộn vài chi tiết. Mong thứ lỗi.

CHỮ NGHĨA, CAFÉ & BẠN.

thuyvi

Hẹn nhau tại quán cà phê
Tay bắt mắt ngó chỉnh tề, ba hoa
Đi đâu ta cũng là ta
Bạn cũng là bạn, tà tà giống nhau
Mỗi thằng thòng một nhúm râu
Thằng để, thằng cạo hơn nhau điểm nào?
Nhìn chung, một bọn tào lao
Viết hay nói cũng tầm phào quanh năm
Thèm đi, thèm ngủ, thèm nằm
Thèm bao nhiêu thứ… trăm năm bình thường
Hơn gì nhau chuyện yêu thương
Thua gì nhau nỗi vui buồn chung riêng
Nói nhảm vẫn ấm nét duyên
Chửi thề vớ vẩn đâu phiền lòng ai
Cà phê từng ngụm lai rai
Cái ngon ở chỗ cụng vai nói cười.

( Luân Hoán )
Bà Lệ Hằng có nói, ngày đó, Sàigòn ngoài đường, ít thấy con gái mặc áo dây khoe chân dài, ngực trần… nên, con gái cũng ít khi nào ngồi quán café, ngoại trừ cô ấy ngồi với người yêu .
Đầu tiên tôi biết quán cà phê Lú là do Tường, bởi anh hay đến đó và rủ tôi theo. Chỗ này, tôi gặp các ông Cung Tích Biền, Ngụy Ngữ…và những người bạn văn nghệ khác của Tường, hình như còn có mấy ông từ miền Trung như Mường Mán và loáng thoáng thêm vài khuôn mặt, nhưng lâu rồi không còn nhớ tên.
Quán cà phê Lú của họa sĩ Vị Ý mở ra nằm thẳng hàng trên một dãy phố đâm vào chợ Thị Nghè. Nghe tên quán thôi người ta đã hình dung ra ông chủ có cái vẻ nghịch ngợm rất văn nghệ rồi. Cái tên quán Lú như hàm nghĩa quên hết sự đời ngoài kia nên khi bước vào, người ta chỉ thấy ngoài tách café màu ma mị còn có nhạc, có thơ, có những bức vẽ huyễn hoặc tài hoa của chủ nhân treo cao thấp trên tường thật nghệ thuật nên dễ lôi cuốn những người khách lãng mạn nhất là giới nghệ sĩ – họ thường tụ ở đó, gặp nhau là nói, họ có đủ chuyện để nói, y như nói là một nhu cầu thôi thúc, thúc bách… Có người nói thao thao với dáng vẻ bức thiết sống chết về cuộc đời, có người cố tình làm ra kiểu suy tư hiền triết …Thú thật, lúc đó cuộc tình của tôi và Ch. dường như bế tắc nên tôi cứ cà ngất cà ngơ làm gì hiểu nổi ba chuyện văn chương, triết lý, hiện sinh cao ngất trời của mấy ông…. Ngồi đồng với Tường trong gian phòng ngập mùi thuốc lá với dân Sáng Tạo, dân Văn… thật không chút hứng thú, tôi chỉ muốn thoát ra cái hộp nóng bức ngột ngạt đó để quanh quẩn trong những cửa tiệm hoặc lọt thỏm trong rừng sách Khai Trí mát rượi, để ngó nghiêng ngó ngữa những cuốn truyện thơm mùi giấy mới với trang bìa hình con gái đầy màu sắc thật dễ thương do Vivi hay Đinh Tiến Luyện vẽ, hay lê la chỗ bán gỏi đu đủ, cóc me dầm cam thảo, ghé nước mía Viễn Đông…. hơn là theo Tường đến quán cà phê âm u như âm phủ…
Thời gian này, lúc quen Tường là lúc tôi mon men bước vào con đường văn nghệ, đang theo học khoa Thoại kịch bên Quốc Gia Âm Nhạc. Còn Tường và anh Luyện đang cộng tác với Công Luận chăm sóc trang Tuổi ngọc và tờ Tuổi ngọc với nhà văn Duyên Anh. Ngoài mục trả lời thư tín, Tường còn viết truyện dài, nhưng tôi lại thích thơ của Tường, có lẽ về truyện, mạch văn của Tường chậm và buồn quá nên tôi thích truyện Đinh Tiến Luyện viết hơn, như Anh Chi Yêu Dấu của anh Luyện thật lãng mạn y hệt những trang bìa anh vẽ cho lứa tuổi con gái thích ô mai.
Đóng chốt ở Lú một thời gian, Tường và những người bạn dời qua Thằng Bờm vừa mới khai trương. Không hiểu do đâu ông Thanh Hùng biết tôi làm thơ nên đề nghị Tường & tôi ngâm nga cho chương trình thêm phần sôi động. Tôi gặp cặp Lê Uyên & Phương và Tình Khúc Cho Em ở đây, gặp Vũ Thành An cùng vị hôn thê và bài Không Tên 5 cũng ở đây, gặp cả Phạm Duy với Thà Như Giọt Mưa phổ thơ của Nguyễn Tất Nhiên và cặp Từ Công Phụng & Từ Dung với Bây Giờ Tháng Mấy cũng ở đây….Những tối cuối tuần, khách của Thằng Bờm đông lắm, đứng tràn ra đường. Nơi đây cũng ghi nhiều kỷ niệm của tôi với Tường, thường, những lần khi rời Thằng Bờm chúng tôi thả bộ dưới trời đêm, lần đó ra về sau cơn mưa, Tường loay hoay phụ kéo tuột đôi sandal và giữ nó cho đôi chân trần của tôi thoả thích đùa nghịch dầm trong những vũng nước rải rác suốt vĩa hè dài, có khi chúng tôi đá nước vào nhau rồi cười vang như trẻ thơ. Tôi biết Tường rất thương tôi, những dòng chữ nắn nót “ Anh không thể nào phù phép hoá biến em thành một cô công chúa sung sướng nhất trần đời như em thường mơ ước, nhưng anh có trái tim và lửa của trái tim ….” đã nói hết tấm lòng của Tường với tôi rồi, nhờ thế tâm hồn tôi bớt sóng gió trôi êm ả với tình cảm trong sáng và không khí văn nghệ quyến rũ dễ thương của quán Thằng Bờm.
Tuy chưa yêu Tường, nhưng chúng tôi càng lúc càng thân nhau, tuy nhiên, trong mơ hồ tôi nhận thấy Tường có điều gì rất lạ, có khi anh đâm ra khó tính, có lúc như bồn chồn, cộng thêm những giận dỗi kỳ quặc ghen tương thậm vô lý… anh sinh ra độc đoán đến khó chịu ! Tánh tôi trẻ con nên không chịu nỗi những áp lực dường như quá lớn từ anh. Chúng tôi vẫn gặp nhau, nhưng không có gì vui… Thế rồi, nhiều lần tôi cố tình tránh mặt để mối quan hệ này không vướng bận mắc mứu. Bẵng đi khá lâu, tình cờ thấy anh đi với một người con gái khác, dáng cao to và đẹp – tôi đoán cô ta là Hương vì những trang viết của anh đã thấp thoáng bóng nàng….
Lần đó, không hiểu sao anh biết tôi về nên chặn tôi nơi đầu ngõ để đưa tặng cuốn Huyền Xưa vừa xuất bản. Huyền Xưa là tựa mang tên mà Tường đặt cho tôi, một cái tên với vô vàn kỷ niệm, và, cũng là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.
Tôi thích nhiều bạn, thích không khí văn nghệ, nhưng lại lập gia đình với người đàn ông rất ít nói và không dính dấp chút văn chương hay nghệ thuật nào, ấy vậy, anh lại là người rất dễ chịu, giao tiếp và đỡ đần hết thảy và nhất là ủng hộ tôi rất nhiều trong mọi hoàn cảnh. Do được chồng đồng cảm, nên hai đứa có chung bạn bè. Cứ hễ ai có chuyện, chỉ ới lên, cả bọn thay phiên nhau chạy tới, dù không dư dả gì – khi cần, nhóm bạn cùng ghé vai, trút túi – mọi việc giải quyết nhẹ lắm, cùng tâm cùng ý nên chuyện gì cũng dễ như không.
Thành phố chúng tôi sống tuy quanh năm mùa đông nhưng cũng có nhiều ngày nắng ấm, cả nhóm thường tụ ở quán café quen, tuy quang cảnh không om sòm như những thành phố khác, tuy không có mùi ở Saigon như Nguyễn Mạnh An Dân tiếc nuối…“Sao mà nhớ không khí cà phê của Sài gòn xưa muốn thúi ruột. Ước gì có không khí hồi đó, con người hồi đó. Mấy anh chàng đi ra đi vào, hớn hở kể chuyện tán đào, rầu rĩ ôm gối thất tình, nồng nhiệt tính chuyện lấp biển dời sông, bàn tán tính đường trốn lính, cái gì cũng ồn ào bộc trực, thoải mái tự nhiên không màu mè rào đón, sống đã thiệt…” Trong nhiều năm, chúng tôi quây quần với nhau, có người tóc bạc, có người mặt mày quắt queo hay tròn vo cái bụng, thậm chí có người đã chống gậy. có Hiếu nhỏ tuổi hơn nhưng tánh trượng phu như Trương Phi, có Quý tình nghĩa như Lưu Bị, có Phạm Thắng Vũ đầu óc như Quan Công, đặc biệt Vũ còn là một trong những cây bút viết về chính trị xã hội thật sắc nét. Ngày trước còn có cả họa sĩ Hiếu Đệ – ông họa sĩ hồn hậu như đức Di Lạc đã cởi hạc quy tiên ra khỏi thế giới hổn độn này rồi, ông đi khá êm nên gây bất ngờ cho nhiều người, nhớ ông, nhắm mắt lại thấy hiển hiện khuôn mặt hiền ơi là hiền, có Bảo Định đánh trận cuối cùng 12 ngày đêm ở Xuân Lộc cười nhiều hơn nói…. Ngoài ra, chúng tôi còn một số bạn ở khá xa, tuy xa mà gần … như nhà văn Phạm Ngũ Yên, có khi nửa đêm khuya lơ khuya lắc tôi với anh còn gửi email qua lại hỏi thăm hàn huyên, như anh Trần Đình Phước, người ” chuyên trị ” vùng Tân Định, hễ có gì vui hoặc có đoá hoa nào đang run cánh nở là anh chụp ngay khoảnh khắc ấy rồi gửi ra cho bạn bè cùng ngắm… Mấy tháng trước, trong những ngày ít ỏi lo tang chế cho Mẹ tại quê nhà, anh cũng chịu khó bỏ công tìm cho được gian nhà cũ hơn 50 năm về trước của ông Ngoại cô bé tôi tả trong bài “ Miền Ký Ức Màu Xanh” đăng đây đó ở trong nước và ngoài này.
Nếu không gặp nhau ở quán cà phê quen, thì bạn bè kéo đến nhà tôi. Khung cảnh Hầm Nắng đầy sách vở tranh ảnh rất gần gũi thân mật, là nơi lý tưởng để vợ chồng tôi thù tiếp bạn bè. Chuyện khơi mào thường mở ra có khi với chút thức ăn nhẹ, có khi những cốc bia quanh bàn là thúc giục bọn tôi thả ngược về cõi chữ nghĩa, cùng ngậm ngùi khi nhắc lại một thời thất kinh tan tác của một dân tộc, để rồi gợi lại một cảm giác buồn, thất vọng đến ngỡ ngàng khi nhớ có nghe ai đó thuật lại trong thời điểm đen tối của Saigon, một số nhà văn xuất hiện với bộ quần áo cách mạng, nhởn nhơ hãnh tiến như Tường, như Cung Tích Biền…Câu chuyện dài với nhau, quanh quẩn vài gương mặt loáng thoáng được nhắc lại như Vị Ý chủ nhân cà phê Lú té ngã chết trong lúc treo lên những bức tranh của mình ở Nam California khi ông đặt chân đến Mỹ chưa đầy một năm, rồi nghe thêm, Mường Mán mở quán Ruốc, Cung Tích Biền dính vào vụ biểu tình…Nhắc lại những ngày lận đận, nhìn mắt người nào cũng cay xè, trong đầu tôi chợt hiện ra những khuôn mặt bạn bè, những người mang danh cầm bút mà thái độ sống, thái độ viết của họ hiện nay thật xu thời khiếp nhược… Đâu rồi những dòng chữ đội đá vá trời đầy nhiệt huyết uy vũ bất năng khuất ngày xưa?
Sau cơm áo gạo tiền, tôi giữ lại cho mình một tình yêu của người bạn đời, một cuộc sống có bạn có bè cùng vài thứ đam mê lụn vụn…như biết cách pha café, pha vài món rượu để đãi bạn. Cho nên, trong câu chuyện với nhau – những tách café nóng, những dòng rượu thật đượm sóng sánh rót ra, tuy không dễ dàng làm cho người ta say, chỉ khiến câu chuyện văn nghệ, văn chương, tình người, tình bạn càng thêm đậm đà, rôm rả hứng khởi.
Với bạn, quên nhắc anh Khánh là một thiếu sót. Anh Khánh xa Việt Nam từ năm 1960, nói tiếng Tây nhiều hơn tiếng Việt, nhưng còn mê thổi sáo, thích hò Huế, kính trọng Hữu Loan, chơi thân với Bích Thuận…thích giao du với đồng hương. Chúng tôi không nhớ mình quen nhau từ lúc nào, nhưng rất thân thiết, biết tôi bày đặt thích rượu, nên đến bất cứ thành phố nào bên Châu Âu cũng không quên gửi về vài thỏi Chocolate tẩm đủ vị rượu cho tôi nhấm nháp…
Tấm lòng anh, như, nhà thơ Đỗ Trung Quân đã viết thay “Tôi cũng đã được lang thang vài nơi trên xứ người, những xứ sở bận rộn và văn minh, cái bận rộn khiến cho nếu có ai đó chịu dừng xe vào siêu thị hay quán xá chọn mua cho ta một món gì đấy để gửi hay mang về tặng ta hẳn cái tình cảm dành cho mình lớn lao lắm. Mua mang về đã là quí lắm rồi, nhưng còn chịu khó lặn lội ra Bưu điện bỏ bao bì cẩn thận gửi đến theo cách cổ điển nhất : Bưu phẩm, hẳn là chuyện không đơn giản chút nào. Bưu điện xứ người chắc chắn phải vài giờ lái xe trên đường cao tốc. Đi, chọn, mua và gửi cho một người ở nhà xa xôi đến thế thì cái tình cảm dành cho mình còn lớn biết chừng nào” …
Cho nên, cứ các con tôi ra sân lấy thư, mở thùng, thấy gói vuông, gói dài, là y như rằng của “ bác Khánh!”
Trãi qua bao nhiêu thăng trầm mới thấy sống trên đời đã khó, làm bạn với nhau càng khó hơn. Bạn bè có người thích điều này hay không thích điều kia, nhưng chơi với nhau, không thể nâng đỡ nhau thì đừng bao giờ lạm dụng, kèn cựa, hãm hại nhau…
Cũng như chữ nghĩa, nếu không thể viết thật thì đừng viết.
Vậy đi !

NGÀY XƯA NGƯỜI ĐẸP…

thuyvi

thấy hình ảnh thiên hạ giành nhau mua ” hàng hiệu ” tại VN vừa rồi trên báo. Tự nhiên muốn post lại bài NGÀY XƯA NGƯỜI ĐẸP cùng với lời muốn nhắn đến các nàng : ĐẸP, LÀ PHONG THÁI, DÁNG VẺ DUYÊN DÁNG, QUÝ PHÁI CHỨ KHÔNG PHẢI DO HÀNG HIỆU HAY TRÉT ĐẦY SON PHẤN !

Nếu ai hỏi tôi đám cưới của Hoàng tử William và Công nương Kate vừa qua, hình ảnh nào đẹp nhất? Một đám cưới của Hoàng gia Anh quốc ước tính tốn 34 triệu Mỹ kim thì chắc chắn mọi cái đều tuyệt hảo đến từng chi tiết nhỏ.

Bài này người viết không bàn đến sự xuất hiện của các công tước, mệnh phụ hoặc những người nổi tiếng – Không bàn đến đến những chiếc song mã cầu kỳ hay những chiếc xe đắt tiền – Không bàn đến chiếc vương miện truyền thống lấp lánh kim cương được nhà Cartier chế tác từ năm 1936, là chiếc vương miện Nữ hoàng Elizabeth dành tặng cho công nương mới nhất của Hoàng gia – Không bàn đến tòa kiến trúc lộng lẫy của ngôi nhà thờ ngàn năm tuổi. Theo tôi, đẹp nhất, thu hút mọi mắt nhìn nhất là chiếc áo cưới của cô dâu. Vâng, chiếc áo cưới do nhà thiết kế Sarah Burton mà cô Kate chọn cho đám cưới mình đánh giá cô có gout thẩm mỹ khá cao. Tôi không quan tâm nó được may bằng loại hàng gì, chắc chắn đó là một loại tơ lụa thật giá trị, phải được may tỉ mỉ với những bàn tay khéo léo…. Nó không phải đẹp ở điểm đuôi váy dài khiêm tốn hơn đuôi váy dài 7,5m của Công nương Diana. Nó không phải đẹp vì thân váy được trang trí bằng những hoa văn hết sức tinh tế làm bằng ren và đính lên váy bằng tay phương pháp thủ công được gọi là làm ren Carrickmacross có nguồn gốc tại Ireland từ những năm 1820. Nó không phải đẹp vì những bông hoa như hoa Hồng, hoa cây Kế, hoa Thủy tiên và loại cỏ 3 lá trên thân váy là bốn loài hoa cỏ đặc trưng của Vương quốc Anh. Đối với tôi, chiếc áo cưới bằng vải satin trắng ngà đẹp ở chổ kiểu áo như cố tình làm trang nhã đi để phô bày một thân hình thon thả mềm mại và tôn cao cặp ngực vun lên thật thanh tú của cô dâu. Hèn nào chú rể và cô dâu quen nhau gần nhau bấy năm trời, khi cô dâu được ông bố đưa lên nơi hành lễ đã khiến chú rể sững sờ buột miệng “Em đẹp tuyệt!”

Hình ảnh Kate đẹp tự nhiên không điệu bộ trong chiếc áo cưới vừa qua khiến tôi nhớ lại hình ảnh những chiếc dài Việt Nam một thời – Ngày trước các thiếu nữ mặc áo dài đẹp lắm, chiếc áo mặc ôm sát dáng dấp mỏng manh, ôm thắt vòng eo nhỏ xíu với vùng bụng phẳng lỳ khiến vô tình đã làm nổi bật lên vòng ngực e ấp dưới lớp lụa mềm của con gái VN. Chiếc áo dài VN thật gợi cảm, thật sexy mà không gợi dục. À có thể nói như người nào đó đã phân biệt tranh khỏa thân của danh họa Nguyễn Trung trên Facebook “Nếu được hỏi, tôi sẽ nói: Ở Sài Gòn người vẽ nude ấn tượng nhất là Nguyễn Trung…Anh đã tạo nên thứ chuẩn mực phụ nữ của riêng cho mình: tóc dài, ngực nhu nhú, gương mặt thanh thoát, nhẹ nhàng và có đôi tay dài ngoẵng… Sự nâng niu trau chuốt, thể hiện tài hoa ở các chi tiết và ở kỹ năng hòa sắc đầy biểu cảm với gam sáng như vàng – trắng, lam – trắng, nâu nhạt – trắng… thật tinh khôi, thanh khiết. Có lẽ vậy mà tranh khỏa thân của Nguyễn Trung không gợi cho người xem ý tưởng về tính dục chăng?”. Có lẽ vậy mà chiếc áo dài ngày đó đẹp không thể tưởng được, nó vừa dễ thương, vừa quý phái, hai tà áo phất phơ quấn quít khiến cho dáng đi càng thanh thoát mềm mại yểu điệu thục nữ.

Ngày nay chiếc áo dài đã bị các cô nghệ sĩ, người mẫu làm cho mất đẹp. Nhìn những tấm lịch thấy mấy cô mặc áo dài ểnh ngực, hẩy mông, kiểu catwalk kệch cỡm chướng mắt không chịu được. Mỗi lần thấy họ uốn éo trong các lễ hội tiệc tùng, chắc hẳn nhiều người chép miệng: Còn lâu họ mới theo kịp những phong thái thanh lịch của người Tây phương. ( ngày xưa lứa chúng tôi hoặc các bậc lớn hơn từ nhỏ hầu như được gia đình dạy ăn, dạy nói, đi đứng….. Hoặc tự tìm học trong sách như sách của BS Nguyễn Ngọc Bảy chẳng hạn…).

Đâu phải ngày xưa người đẹp. Bây giờ người càng đẹp đó chứ – quần áo, mỹ phẩm, thể dục, tiện nghi giúp rất nhiều cho người phụ nữ giữ gìn cái đẹp. Tuy nhiên nếu chúng ta biết cách tôn lên những ưu điểm, trau chuốt lại những khuyết điểm thì chúng ta càng không sợ thời gian.

Sắc đẹp rồi sẽ tàn tạ, nhưng phong thái dáng vẻ còn mãi. Cốt cách là ở chỗ đó.


thuỵvi

(Hầm Nắng Michigan đầu tháng 5-2011)

CON SƠN CA KHÔNG CHỊU ẨN MÌNH CHỜ CHẾT !

thuyvi

Cái chết bất ngờ của ca sĩ Whitney Houston vào ngày 11 – 2 – 2012 trước ngày trao giải Grammy* khiến cả thế giới bàng hoàng nhưng cũng khiến nhiều người sững sờ vì nhìn thấy một khuôn mặt xinh đẹp thưở nào giờ bệ rạc trong những năm tháng ngập ngụa trác táng thuốc và rượu cùng chuỗi dài thất bại trong hôn nhân cùng sự nghiệp.
Tôi chú ý đến Whitney Houston từ khi xem cuốn phim The Bodyguard. Trong vai chính đầu tiên, theo tôi, cô diễn thật lãng mạn tuyệt vời với tài tử Kevin Costner. Và, bản “ I Will Always Love You” thì cho tới giờ này chưa ai hát hay bằng cô.
Tôi có cảm tình với Whitney Houston, thấy khuôn mặt cô nét nào cũng đẹp dù cô có cái miệng thật rộng khi cười hết cỡ cũng thấy quyến rũ vô cùng.
Cô có một tài năng thật sự, đoạt những vinh dự tột bực duy nhất trong lãnh vực âm nhạc cho chính giọng hát và sự luyện tập khổ cực của chính mình nhưng cô trượt dài và tàn tạ vì một tình yêu mù quáng trong cuộc hôn nhân đầy bão tố với ông chồng đứng hạng nhì về ca hát, nhưng đứng nhất về khoảng hút xách và hành hạ vợ. Cuộc đời của cô bắt đầu trầm cảm và tìm quên trong nghiện ngập từ đây.
Từ những năm 2000 giọng hát của cô đã đi xuống. Danh hiệu Super Diva không còn nữa. Những màn lưu diễn sau này trong dáng vóc xộc xệch có lúc cô hát không ra hơi, không ít lần bị khán giả phản đối la ó. Trong một cuộc phỏng vấn năm 2009 với người phụ trách chương trình truyền hình Oprah Winfrey, Houston đã cáo buộc chồng cũ Bobby Brown là người gây ra nhiều vấn đề cho cô, thừa nhận cô có dùng marijuana và cocaine cũng như đã vào một trại cai nghiện.
Đáng lẽ với tình trạng đó, con Sơn ca phải ẩn mình – dù phải chờ chết cũng phải giấu biệt bộ lông xơ xác của mình để mọi người còn giữ được trong lòng những hình ảnh và sự nuối tiếc tuyệt đẹp về cô.
Tôi thương cô, mong mỏi cô bình an hơn, ở một nơi nào đó…
Vĩnh biệt.

thuỵvi
( Hầm Nắng, 14/2/2012 )

*Giải Grammy (tên sơ khai Gramophone Awards) hay đơn giản Grammy – là một giải thưởng được tổ chức bởi Viện thu âm nghệ thuật và khoa học quốc gia của Hoa Kỳ cho những thành tựu xuất sắc trong ngành công nghiệp thu âm. Lễ trao giải thường có các màn trình diễn của các nghệ sĩ nổi tiếng. Chủ tịch hiện nay của viện hàn lâm là Neil Portnow. Giải Grammy được coi là giải thưởng danh giá nhất trong lĩnh vực âm nhạc, tương đương với giải Oscar trong lĩnh vực điện ảnh.

BẦU TRỜI RỖNG

thuyvi

Lần nào cũng vậy, cứ hễ xem lại hình ảnh khủng bố ngày 9 tháng 11 năm 2001 là lòng tôi sôi lên mang đầy phẫn hận. Vì mang tâm cảm như thế nên mới đây, hôm tuần rồi có dịp được ghé sang New York tôi cố tình chọn chiếc váy đỏ thẫm màu máu mặc đi cùng áo đen tuyền tang tóc để viếng nơi thảm sát.

Đúng là New York lúc nào cũng nhộn nhịp với từng đoàn du khách đông nghịt và cư dân thì hối hả trong những sinh hoạt mọi ngày nên xe cộ như bị mắc nghẽn không lối thoát trong những con đường chật chội dọc ngang như mạng lưới vì thế những người ở xa như chúng tôi không làm sao kiếm được chỗ đậu xe để tôi có thể bước chen trong dòng người về phía tòa nhà chọc trời cao 80 tầng bằng kính và thép đang được xây cất trên nền đổ nát hình dáng vươn cao lên như con phượng hoàng cất cánh từ tro tàn như lòng hằng mơ ước.

Tòa nhà mới này đáng lẽ mang tên the Freedom Tower, sau được đổi một tên khác nhưng tôi lại đặc biệt thích tên này.

Tòa nhà Freedom Tower đã ngạo nghễ vươn cao trên nền trời ở phía nam quận Manhatttan trước tầm mắt nhìn vòi vọi tiếc nuối của người viết sau khung cửa xe từ từ chạy qua con đường đầy nhốn nháo.

Theo báo chí đây là một tòa nhà hình tháp bút, cao 541 mét, xây ở tây bắc khu đất này. Để đề phòng trường hợp bị tấn công bằng xe bom, 20 tầng phía dưới cùng sẽ không có cửa sổ, xây bằng bê tông cốt sắt và bao quanh bằng kính. Những tầng phía dưới cùng của tòa nhà sẽ chỉ để chứa những hệ thống như máy phát điện hoặc điều hòa không khí.

Cũng bao gồm trong dự án là một đài tưởng niệm, ghi tên hàng ngàn nạn nhân của hai vụ khủng bố vào Twin Towers đã được khánh thành vào ngày 12 tháng 9 năm ngoái. Bên cạnh đó đài tưởng niệm ghi khắc tên hàng ngàn nạn nhân trong vụ khủng bố thảm sát được che phủ bằng bóng mát của hàng trăm cây sồi với một thác nước mang một ý nghĩa nào đó.

Không đến được nơi tôi muốn đến nhưng may mắn thay khi ghé viếng tượng Nữ Thần Tự Do, tôi tình cờ được đến khu dành để tưởng niệm 746 dân cư tiểu bang New Jersey bị giết được mang tên “Bầu trời rỗng” tại công viên Liberty State.

Tôi bước từng bước ngắn chiêm ngưỡng khu tưởng niệm mô phỏng hai khối Twin Towers làm bằng loại thép không gỉ cao 9 mét, mang ý tưởng thật độc đáo nằm bên này Hudson River lồng lộng gió nước, với tâm trạng bùi ngùi chăm chú đọc tên những người bị giết và thấy khuôn mặt tôi buồn bã hiện lờ mờ trên trên vách thép trắng loang loáng thật lạnh lẽo hai bên như đi giữa khung cửa hẹp. Tôi thẩn thờ nhìn quanh như thấy đâu đây những khuôn mặt chưa nguôi ngoai lòng xót thương về cảnh chết bất ngờ đầy kinh hoàng của các nạn nhân vô tội trong biến cố thảm sát ngày 11 tháng 9 năm 2001 hôm đó.

Tự dưng tôi cảm thấy khó thở, một cảm giác mệt mỏi đen tối mãnh liệt và tuyệt vọng trùm lên người tôi như một lớp sóng. Tôi thấy ngột ngạt và có ý muốn khuây khỏa nỗi lòng bằng cách bước ra ngoài đi dạo trong không khí ấm áp và mát mẻ trên con đường giống như lối đi trong một hoa viên dưới bầu trời huy hoàng mùa hạ. Đang đi, tôi sựng lại. Hai mảnh sắt màu nâu nhám sù sì được đặt trang trọng trước mắt mà ai cũng biết đó là những mảnh vụn được giữ lại từ toà tháp đôi đổ nát. Hai mảnh sắt vụn đó ai cũng biết là chứng tích của gần 3000 thân thể người dân vô tội bị giết nát bấy, là chứng tích của dòng máu đỏ thắm của 84 quốc gia, là chứng tích của hàng vạn đứa trẻ mồ côi, là chứng tích của hàng vạn cảnh đau thương không có ống kính hay ngòi bút nào có thể ghi lại đầy đủ mọi góc cạnh tác hại của thảm nạn khủng bố của ngày hôm đó….

Bỗng nhiên nước mắt chao động lấp lánh sau cặp kính mát khiến tôi chập chờn thấy khung cảnh trước mắt trở nên dật dờ như một thế giới mông lung. Khoảnh khắc trôi nổi giữa mịt mù như hòn đảo giữa đại dương làm tôi ngầy ngật như bị xô đẩy cuốn trôi quay tròn như trong con xoáy.

thụyvi
(Hầm Nắng, ngày 7 tháng 9 năm 2012)

MỐI TÌNH VƯƠNG GIÃ, HAI ĐÁM CƯỚI MỘT ĐÁM MA

thuyvi

Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh c
ao ( ND )

Sáng nay, trong lúc đứng chờ ở quầy tính tiền, tôi tình cờ thấy tấm hình thái tử Charles mặt mũi phơi phới trên trang bià của tờ tạp chí. Tấm hình cũng cho thấy đó là người đàn ông sáu mươi tuổi thật sự thỏa mãn. Bỗng nhiên tôi nhớ đến mối tình tay ba mà ông đã gây ra, tốn khá nhiều giấy mực hơn mười năm về trước.
Có phải bạn cũng nghĩ như tôi, người đàn bà hạnh phúc là người đàn bà được người đàn ông hết lòng đắm đuối thương yêu suốt một cuộc đời, phải không? Cái may mắn diễm tuyệt hiếm hoi mà hầu như người phụ nữ nào cũng mơ ước lại rơi vào người đàn bà tên Camilla Parker Bowles!

Hôm nay tôi muốn gợi lại đề tài này, bởi vì tháng 8 này là ngày kỷ niệm một cái chết thương tâm của Công Nương Diana, và cũng bởi sau nhiều năm tháng, nhìn lại đôi uyên ương vương giã tuy không còn trẻ nữa mà thời tuổi trẻ, họ đã từng bất chấp mọi áp lực, mọi tai tiếng để đến với nhau. Bây giờ càng ngày họ càng gắn bó một cách lạ lùng. Điều này khiến tôi có chút tò mò.

Ai cũng biết, bà Camilla không phải là một người đàn bà đẹp, vừa không có gout thẩm mỹ, thậm chí ăn bận lại rất luộm thuộm… Khi còn trẻ, nhan sắc của bà cũng làng nhàng không gì nổi bật. Ấy vậy mà ông hoàng tương lai của nước Anh khi gặp bà lần đầu tiên trong trận đấu Polo vào năm 1970 lại đem lòng yêu bà say đắm. Tình yêu đơn phương không được đáp lại, cô Camilla lập gia đình với ông Andrew Parker Bowles. Chẳng bao lâu, không hiểu sao, bà trở lại tán tỉnh và dan díu với ông Thái tử, mặc dù ông đang chuẩn bị cưới vợ, một cô gái nguyên trinh ngây thơ xinh đẹp tên Diana.

Cũng tưởng đâu mối tình đầy tội lỗi sẽ chấm dứt sau khi thái tử cưới vợ. Thì ai chẳng đinh ninh vậy. Nhưng, cuộc tình tay ba này như mớ bòng bong ầm ĩ kéo dài suốt mười mấy năm trời và cuối cùng mới chịu chấm dứt sau một phiên toà và một cái chết. Bà công nương Diana chết thật thãm thương. Câu hồng nhan bạc phận thật thấm thiá.

Cuộc tình đẹp 35 năm của họ cuối cùng được toại nguyện. Vào ngày 8 tháng 4 năm 2005. Hôn lễ của Thái tử Charles và bà Camilla được tổ chức tại Windsor Town Hall với sự chứng kiến của hoàng gia. Cô dâu mặc áo cưới của nhà thời trang Antonia Robinson và Anna Valentine và đội chiếc mũ trang trí lông vũ của Philip Treacey. Và, danh phận của bà từ đây sẽ được gọi: Nữ Công tước Cornwall.

Cuộc đời thơ ấu của Thái tử Charles, theo như trong cuốn The Prince of Wales của Jonathan Dimbleby kể lại rằng từ nhỏ thái tử Charles là một đứa bé nhu nhược mau nước mắt. Lúc ra ngoài đi học thì bị bạn bè ăn hiếp, hành hạ đủ điều. Trong gia đình thì ít được ai thương yêu, ông cứ bị cha mẹ anh chị em dè bĩu, châm chọc, thậm chí thái tử thường xuyên bị hoàng tế Phillip trách mắng và không thèm để mắt tới ông. Có lẽ thái tử chịu nhiều sự hất hủi của những người thân. Tuổi nhỏ của ông buồn bả chật hẹp trong những ưu uất nặng nề, vì thế chúng ta thấy ngay trên gương mặt thái tử Charles là người không vui, lúc nào cũng nhăn nhó khó khăn nhìn thật chán. Tuy nhiên ông lúc nào cũng quần áo đẹp, ông mặc những bộ comple của nhà Gieves, nhà Hawkes may thật khéo, lúc thì bộ lễ phục hải quân, lúc khác thì cái [váy] kilt Tô Cách Lan.

Đầu năm 2009, tờ Esquire bình chọn ông là người đứng nhứt trong “ Quý ông ăn mặc đẹp trên thế giới” tờ báo còn tán tụng thêm “ông ăn mặc đẹp một cách không tưởng tượng được” ! Khen như vậy cũng bằng thừa kiểu khen phò mã tốt áo. Thử ông bận những bộ quần áo của hiệu K- Mart xem, còn có ai khen không.

Nhiều năm thật lâu trước đó, trong một cuộc phỏng vấn của một tờ báo lá cải, vô tình thái tử Charles thổ lộ một chi tiết khi người hỏi đề cập tới bà Camilla, thái tử nói: “ bà ấy là một phụ nữ chịu lắng nghe và thông cảm với tôi mọi điều”…
Thì ra cái bí quyết đó mà bà Camille vượt trội qua mặt công nương Diana. Bà không cần tới sắc đẹp. Không cần bỏ công trang điểm má đỏ môi hồng. Không cần phải khoe chân cẳng trong những bộ váy đắt tiền của những nhà thời trang trứ danh như Versace, Reem Acra, Roberto Cavalli, Dior Haute Couture, Yves Saint Laurent. Không cần phải mè nheo làm mình làm mẩy. Không cần phải mắc công bồng bế những đứa trẻ Phi Châu bị bịnh Aids để cho nhà báo chụp vài tấm hình rồi lật đật đi rửa tay. Không cần phải lấy lòng ai. Không cần phải cắt mạch máu tay tự tử để yêu sách chàng chi cho cực khổ. Cũng không cần phải chường mặt trước bàn dân thiên hạ nhiều làm gì để họ có dịp so sánh này nọ. Bà cứ yên lặng, cứ thơ thới ở nhà, cái thân thể lùng nhùng thô ráp ngồi đó, nếu cần thì đi pha thêm bình trà sửa, vừa nhâm nhi vừa nheo mắt chịu khó nghe chàng tâm sự [ vì không tâm sự với bà thì chàng tâm sự với ai? ] lâu lâu khen chàng một phát, hoặc giả bộ làm như thích thú, mặc dù câu chuyện chàng kể nhạt như nước ốc. Bà Camilla khôn thiệt!

Tôi thật tình ngưởng mộ sự may mắn của bà Camilla, thì tôi lại chạnh lòng khi nghĩ tới nàng công nương Diana bẻn lẻn xinh đẹp mà thần dân đã gọi nàng là Lady Di với tình cảm đặc biệt thương yêu.
Cuộc hôn nhân của họ khởi đầu là một đám cưới lộng lẩy với sự tham dự của các vị nguyên thủ cùng với 3000 ngàn khách. Cô dâu như một nàng công chúa trong chiếc áo cưới với đuôi váy bằng lụa Taffeta dài hơn 7 mét của nhà thiết kế lừng danh Emanuels. Trong tấm hình người ta thấy ông hoàng tương lai đang âu yếm hôn lên bàn tay mong manh có chiếc nhẫn cưới là viên ngọc 18 cara hình oval chung quanh viền đính 14 viên kim cương lấp lánh.

Tội nghiệp cô, những cơn ghen tuông chịu đựng trong tự ái, điên cuồng đã khiến cô mất phương hướng. Cô rơi vào cái sai lầm này đến cái sai lầm khác. Cô lần hồi không còn là một công nương trung trinh đoan trang thuần khiết nữa. Cô đánh mất cô hồi nào không hay. Tôi tiếc cho cô vô cùng. Thôi thì cứ cho là… số phận!

Cô qua đời vào ngày 31-8-1997 trong một tai nạn thãm khốc tại Paris. Cô để lại hai con trai còn trong tuổi thiếu niên Hình bên dưới là nơi an nghỉ cuối cùng của cô bên hồ Althorp trong khu dinh thự Spencer tại Anh quốc.

Bây giờ, chỉ một mình cô trong cõi tĩnh lặng. Nếu ai còn nhớ đến có lẽ chỉ biết chép miệng ngậm ngùi:
“ Nữa chừng xuân thoắt, gãy cành thiên hương”

thụyvi

GIÀ ƠI, CHÀO MI !

thuyvi

Với tóc bạc trắng, gò má cao, mắt sáng đầy thông minh, sống động, khó có ai nghĩ bà Daphne Selfe đã 83 tuổi. Không chỉ là người mẫu ảnh cho tạp chí, siêu mẫu lớn tuổi này còn thường xuyên được các tạp chí mời phỏng vấn, chia sẻ câu chuyện về bà.
10525661_751890984856980_6160342644644478377_n

Bà Daphne Selfe sinh ra tại Berkshire và bắt đầu sự nghiệp người mẫu từ năm 1950 ( lúc bà 20 tuổi ) sau khi chiến thắng trong một cuộc thi người mẫu do tờ báo địa phương tổ chức. Daphne cho biết, bà không bao giờ nghĩ rằng mình đẹp dù có đôi lần người ta nói rằng bà có ngoại hình ưa nhìn. Tuy nhiên, chỉ chừng đó cũng đủ để bà tự tin theo đuổi công việc của một người mẫu. Daphne chưa từng trải qua một cuộc phẫu thuật thẩm mỹ nào nhưng bà vẫn trụ vững trong nghề.

Daphne Selfe không chịu nhiều áp lực như các người mẫu trẻ, bà Daphne nói bà cảm thấy thương những người mẫu trẻ hiện nay vì những sức ép mà họ gặp phải, nhất là nỗi lo sợ hết thời vì cái già xồng xộc tới.

Daphne đã từng làm người mẫu quảng cáo cho các thương hiệu nổi tiến như Dolce & Gabbana, Tata-Naka, Michiko Koshino, Nivea, Olay.

Trước khi giành chiến thắng tại cuộc thi tìm kiếm siêu mẫu do một tờ báo địa phương tổ chức, Daphne làm việc tại một cửa hàng quần áo và cũng không thật sự xinh đẹp. Daphne Selfe cho biết, thời của bà, các người mẫu được đào tạo rất bài bản và chuyên nghiệp, họ được dạy cách đi đứng sao cho chuẩn xác nhất.
Năm 1954, Daphne Selfe lập gia đình và vẫn tiếp tục nghiệp người mẫu. Mãi đến những năm 60, sau khi sinh con, Daphne Selfe bắt đầu “phì” ra, vì thế bà quyết định không làm người mẫu thời trang nữa mà chuyển sang nghiệp diễn xuất.

Nhưng khi được hỏi, vào thời điểm hiện tại, liệu bà có sợ mình đã quá già để làm người mẫu? Daphne Selfe lại rất bình thản: “Theo tôi, niềm đam mê mới là thứ quan trọng nhất. Tôi đang già đi mỗi ngày, đó là điều hiển nhiên. Vậy tại sao phải lo lắng về nó? Tôi thấy những người trẻ bây giờ rất hay than phiền. Nhưng tôi thì khác. Tôi luôn cố gắng vui vẻ và không bao giờ gắt gỏng…”

Bà Daphne bắt đầu sự nghiệp người mẫu tính đến nay đã được 62 năm. Điều đặc biệt là bà chưa từng trải qua một ca phẫu thuật thẩm mỹ nào và giờ vẫn tự tin với nhan sắc của mình. Bà còn thường xuyên tập yoga, ăn nhiều rau quả, uống nhiều nước để giữ gìn vóc dáng.
Công việc người mẫu giúp cho bà Daphne Selfe kiếm được 1.600 USD/ ngày. Với bà Daphne công việc là niềm vui sống, và bà sẽ làm người mẫu đến khi không ai mời nữa. Tuy nhiên, rõ ràng với sự tự tin, chuyên nghiệp thì bà vẫn thường xuyên xuất hiện trên tạp chí để chia sẻ về mình.
Mới đây, khi chụp ảnh cho Vogue, bà cũng không ngại nói thật với một người phụ nữ dành cả đời đứng trước máy ảnh thì bà Daphne vẫn rất sợ các đốm đồi mồi, bà thường mặc áo tay dài để che chúng.

“Tôi đã nhuộm tóc một lần lúc 40 tuổi nhưng rồi tôi không bận tâm nhiều đến màu tóc nữa. Tôi để tóc dài và thấy nó không tốn kém gì nhiều để chăm sóc, mọi người thấy nó đẹp vậy là tốt”

Nhìn những tấm hình của ” bà lão” 85 tuổi chúng ta thấy từ đầu tới chân da dẻ bà nhăn nheo như trái táo khô, vòng 1 vòng 3 xập xệ hết rồi nhưng ở bà vẫn toát lên, lấp lánh lên một phong thái thật đẹp, thật tự tin.
Một người phụ nữ đẹp, điều tất yếu phải là một phụ nữ có phong thái đẹp. Sắc đẹp thì tàn lụi nhưng phong thái thì không bao giờ mai một dù đã luống tuổi. Một phụ nữ có phong thái đẹp ngoài những nét đi đứng cử chỉ thanh lịch còn là người biết chọn những bộ quần áo đẹp. Chúng ta đừng lầm lẫn ở chổ quần áo đẹp là những bộ quần áo sang trọng, hào nhoáng mà đẹp ở chỗ nó làm tôn lên nét thanh thoát và sự duyên dáng của chúng ta.
Trong thời buổi hiện đại này lo gì những người bạn của thụyvi thua kém phong thái bà Daphne Selfe phải không?
Chắc vậy rồi chứ gì nữa.

thụyvi

thụyvi
( Hầm Nắng, giữa tháng 4 – 2012 )

LÀM VỢ NGƯỜI NỔI TIẾNG.

thuyvi

Tuần vừa rồi nước Mỹ nổ lớn 2 vụ dính tới tình dục của 2 nhân vật nổi tiếng, trước tiên là ông Tổng giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) Domimique Strauss-Kahn – là một trong những người quyền lực nhất thế giới bị kết tội trong vụ xâm hại tình dục một nữ hầu phòng ở thành phố New York. Kế là cựu Thống đốc kiêm tài tử Arnold Schwarzenegger của California thú nhận đã có con riêng với một phụ nữ vốn giúp việc cho gia đình ông.
Sau sự việc xảy ra, bà Maria Shriver, vợ ông tài tử, lập tức bỏ căn nhà hai vợ chồng đang sống chung, ra ở riêng và đang mướn luật sư tiến hành thủ tục ly dị. Về phần bà Anne Sinclair, vợ ông Tổng giám đốc IMF (nay là cựu Tỗng giám đốc, vì vừa gởi thư xin từ chức), vội vã bay từ Paris sang New York để lo việc tranh tụng cho chồng với lời tuyên bố: “Tôi không tin những lời buộc tội chồng tôi xâm hại tình dục. Tôi chắc chắn sự trong sạch của ông ấy sẽ được chứng minh”. Câu binh vực của bà làm người ta nhớ lại tạp chí nổi tiếng Paris Match đã từng cho đăng bức ảnh hai ông bà đang đi dạo trong một công viên trên trang bìa với câu trích dẫn của Sinclair bên cạnh: “Để bảo vệ chồng mình, tôi sẵn sàng dùng cả nanh vuốt”.

Hai bản tin làm xôn xao dư luận và dường như làm người ta tạm quên chuyện súng đạn rào rào khắp vùng Ai Cập và Trung Đông đang diễn biến thật ác liệt và đầy bất ngờ.

Song song đó, người ta cũng cảm nhận sự đau khổ cùng cách hành xử của các bà vợ những người nổi tiếng không dễ chút nào. Các bà thật sự là những người đàn bà đầy bản lãnh trong cách ứng xử với vô số tai tiếng về tình dục của chồng. Như trong cuốn Living History, bà Hillary, vợ cựu Tổng thống Clinton, thú nhận: “Sở dĩ bà có thể đè nén được những bất mãn là do bà đang nuôi dưỡng một tham vọng tìm kiếm sự nghiệp độc lập và danh tiếng tách biệt với chồng. Bà không muốn những ầm ĩ thường tình của những nỗi ghen tương làm ảnh hưởng cản trở bước đường chạy đua vào Thượng nghị niện và Nhà Trắng trong tương lai.”

Tôi không phải là một chuyên gia tâm lý, nhưng là một phụ nữ, tôi thật tình cảm phục sự chịu đựng tột cùng trong sự phản bội của chồng cùng với vai kịch thỏa mãn hạnh phúc hết sức tài tình mà các bà phải đóng dù bất cứ lý do gì.

Cách hành xử tuyệt vời của một số qúy bà, khiến tôi chạnh nhớ lại cung cách của bà Hoàng hậu Nam Phương trong những tư liệu tôi gom lại trong một bài viết:
“… Càng ngày ông Vĩnh Thụy (tên tộc của vua Bảo Đại) càng sa đà trác táng thì bà Vĩnh Thụy càng im lặng nghiêm trang, có lẽ vì muốn giữ uy tín cho Hoàng tộc và cho cả con cái mình cho nên bà cứ cam chịu theo cái cách của người vợ có học và có nhân cách.
Vào năm 1950 bà Vĩnh Thụy quyết định mang các con sang Pháp, chấm dứt những liên hệ dây dưa với những tai tiếng của chồng. Trong những năm dài cuối đời, bà sống trong sự lẻ loi nhưng kiêu hãnh. Bà là một vị mệnh phụ uy nghi, đẹp trang trọng quý phái, nhưng trên hết, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, bà vẫn sống một cách đàng hoàng đúng bậc mẫu nghi của một bà hoàng hậu…” (ngưng trích (*)

Sáng nay, hãng tin Reuter lại tung ra một danh sách về qúy ông dính vào những bê bối với tựa đề “Quyền lực và Sex”, với lời kết luận: “Trong lịch sử không thiếu những trường hợp các nhà lãnh đạo đầy quyền lực dính líu đến các vụ ngoại tình hay quan hệ với gái điếm… Sự hớ hênh về tình dục đã làm suy yếu các chính phủ và chôn vùi nhiều sự nghiệp chính trị ở tân và cựu lục địa trong cả hôm nay và quá khứ”.

Tiếc thay quý ông được nâng lên, thăng hoa bởi Tình yêu, nhưng rớt xuống tận đáy bởi những bê bối tình dục thật không đáng.

thuyvi

(Hầm Nắng Michigan, 21-5-2011)

ĐI QUA NGÀY THÁNG ĐÓ

thuỵvi

080830091123-484-676

1 –
Dưới bóng nắng loang loáng, tôi ngờ ngợ nhìn cô gái có mớ tóc dài đậm đuột vừa mở toang cánh cổng đứng nhìn tôi hỏi với ánh mắt dè dặt:
“ Anh là anh Văn hỉ?
“ Vâng… A….Ngọc Diệp! Cô giống Kim Chi quá khiến anh ngạc nhiên”
Diệp vừa cuời cười vừa lui cui khoá cánh cổng vừa hỏi lại giọng đặc sệt Huế:
“ Giống ghê dữ rứa răng anh?”
Tôi gật đầu “ Giống lắm” rồi tần ngần chờ Diệp cùng đi vô nhà với nhau trên lối đi được lát bằng những khuôn gạch tàu màu gạch tôm điểm xuyết thật mỹ thuật trong khoảng sân đầy bóng mát ngan ngát mùi thơm của những chùm hoa mận đỏ. Bất ngờ, bóng Chi vụt hiện ra chạy tới ôm choàng lấy tôi và Diệp trong tiếng cười dòn tan – Chi lúc nào cũng thế, như làn gió, chưa thấy người đã nghe được tiếng cười lăn tăn trong suốt như phiến thủy tinh vụn vỡ.
“ Anh Văn thấy em Diệp của em răng? Em Diệp của em thiệt dễ thương ghê a tề ”
Diệp có vẻ mắc cở Tiếp tục đọc

THẢ TÌNH

Thuỵvi

CaffeTrieste1980-DonMoses

Lòng đã dặn lòng phải chấm dứt mối tình này nên tôi cố tình né tránh tất cả những gì có liên hệ đến anh kể cả những trang báo anh thường cộng tác tôi cũng không mở ra xem bởi vì chỉ cần thoáng thấy tên anh thôi là tôi biết mọi chuyện sẽ như cũ, mọi cái rồi sẽ phục hồi và tôi lại tiếp tục ray rức trong cách lựa chọn…Chọn anh hay đời sống tôi? Cái nào buông cái nào bỏ trong khi mọi thứ đã an bài – Đời sống đã an bài – anh thì bị đóng chặc trong hoàn cảnh cố định – tôi thì chịt chằng giây mơ rễ má. Nếu bỏ mặc? Ừ thì thí dụ vậy đi – Bỏ mặc để chọn nhau, tung hê mọi thứ để thuộc về nhau thì liệu chúng tôi có đủ nhẫn nại phớt lờ mọi sự, mọi lời ong tiếng ve thường nghiêng về lý với những biếm nhẻ đầy thị phi của những người chung quanh ? Thì cứ cho là mặc thiên hạ nói gì đi, nhưng liệu tình yêu có đủ để chúng tôi đương đầu với những oan khiên mà những hệ lụy đâu đâu như những bóng ma sẽ vây bủa, bắt buộc chúng tôi phải va chạm với vô số khốc liệt của thực tế?

Trong khi tôi đang tin mình bằng lòng về quyết định độc đoán này thì bỗng dưng sáng nay một bài viết mới nhất của Nguyễn Xuân Thiệp về quán Caffe Trieste ở San Francisco do một người bạn chuyển tới khiến lòng tôi sóng sánh một nỗi buồn đủ đánh thức nỗi lãng quên tưởng đã ngủ yên. Bài viết cũng đủ cho tôi bàng hoàng nhận ra hồi ức đẹp tưởng chôn lấp rồi, phủ che thẳng thớm rồi, ai ngờ lũ lượt tràn về vì chính những dòng chữ vô tình ngắn ngủi ấy như khai thông cho một lỗ mội làm sống lại một mảng đời rộng lớn gắn bó của tôi và anh. …Tự nhiên, ngực tôi thắt lại với nỗi bất an vì ngỡ ngàng nhận ra một sự thật mà suốt một năm nay tôi thực hiện hoá ra chỉ là tự mình vẽ một ảo giác cho riêng mình.

Chuyện bế tắc của chúng tôi khởi đầu từ hơn 40 năm về trước nhưng anh chưa bao giờ nhắc lại theo kiểu chẻ sợi tóc làm ba làm tư để trách móc hoặc đổ thừa, mà anh lúc nào cũng là chổ dựa duy nhất đầy tin cậy để tôi men đến khi gặp khó khăn hay phiền muộn cũng như cách hành xử của anh khiến tôi tin vào lòng chung thủy chứ không phải câu anh thường nói “Anh thương yêu em rồi, anh không còn thương yêu ai được nữa” được lập đi lập lại từ trước tới giờ cho nên dù chúng tôi có khi thân nhau, thân nhau nồng nàn, có lúc rời rạc, không ít lần đứt khúc, anh vẫn sẳn lòng giang tay, cưu mang mà không cần nhận bất cứ một hồi đáp hứa hẹn nào.
Thời gian đủ dài để chứng minh tấm lòng về sự chắt chiu một hạnh phúc mong manh như vậy mà tôi hết lần này tới lần nọ cứ tìm cách phá nát, muốn buông tay, muốn thả cho tình bay vì không chịu nỗi những áp lực vô hình quá lớn.

Tôi thay quần Jeans rách ống bạc thếch, áo sơ mi và có ý muốn đi đâu đó cho khuây khoả. Tôi khoá trái cửa và bước ra đường với những bước chân nhẹ tênh. Lúc đầu tôi định đi dạo quanh mấy blocks gần nhà nhưng bước chân dẫn dụ tôi ra phố rồi tạt vào quán café quen đứng loay hoay chờ tới phiên mình mua ly café không đường không sửa xong bưng ra ngồi trên chiếc ghế sắt cao nghệu có nệm đặt dọc theo mái hiên dưới tấm bạt và hồn vía cứ lơ mơ tận phương nào. Trong khi tôi ngồi một mình, nhấm nháp ly cà phê đắng nghét lâu lâu lơ đãng ngửng nhìn như chờ đợi mà có chờ đợi ai đâu, có khi cắm cúi săm soi những tấm hình trong cuốn tạp chí mà đầu óc mênh mang nhưng lạ thay khung cảnh này với mùi càfé nồng nàn khiến tôi lại thấy thấp thoáng hình ảnh anh và rưng rưng nhớ câu nhắn khẩn thiết hồi năm ngoái “ Về nghe em, chúng mình phải đến Givral trước khi người ta đập bỏ nó”. Có lẽ tâm trạng anh giống như nhiều người yêu Saigon khác, muốn bảo tồn nơi chốn – kỷ niệm ” Xưa vốn thế – nay vẫn thế..” nên Đỗ Trung Quân đã có lần tức tối : “ Ôi, hãy tưởng tượng một người Paris một buổi sáng ra phố, bỗng thấy ở cái chỗ bao nhiêu năm là nơi có cái bảng hiệu Café des Deux Magots, hay Café de Flore, nay chỉ là những đống gạch vụn, để rồi sau đó thấy dựng lên một thứ Mỹ không ra Mỹ, Tàu không ra Tàu, Ấn Độ không ra Ấn Độ…” Để an ủi, tôi hẹn anh: “ Khi nào qua thăm, em sẽ đưa anh đến cà phê Trieste, viếng lại San Francisco nơi hơn 40 năm trước anh đã từng ghé qua và hiện nay nơi đây vẫn còn giữ quá khứ, hiện tại trong một khúc đường ẩn chứa nhiều điều thú vị”

Anh là một nhà văn đã gắn bó với chữ nghĩa từ rất sớm, lại là nhà văn Quân đội nên dù tôi không thể mường tượng được hết những năm tháng “ thất kinh lận đận” của những nhà văn còn kẹt lại sau năm 1975 ra sao nhưng tôi biết họ sống không dể dàng chút nào, vì vậy được làm người thật thân hiếm hoi của anh, được anh cho xem hàng trăm bài viết ngắn, dài về cuộc đời được giấu kín đâu đó mới thấy được sự mê say miệt mài viết của anh là điều gì đó rất mãnh liệt thầm kín và mới cảm nhận sức phấn đấu của anh mới thật là dễ sợ, thật đáng phục.
Anh là một nhà văn lững thững đi gần tận mức cuối trên văn đàn nhưng anh thường chọn thái độ sống một mình, tránh né hết thảy mọi đàn đúm bè phái xu nịnh. Đối với bạn cùng tâm ý anh hết lòng hết mực mặc dù nhìn bên ngoài người ta thấy anh như có vẻ phớt lờ một cách điềm đạm đến bình thản. Tình yêu cũng vậy, anh rất ít tỏ bày, đặc biệt, chỉ nhìn, tôi mới thấy cái nhìn của anh thật chậm, một cái nhìn thật yêu thương đầy lãng mạn nên anh không cần nói chỉ một ánh nhìn thôi tôi cũng đủ ngất ngây rồi, nỗi ngất ngây của tuổi con gái thanh tân, cũng như một cái nhìn trong mỗi lần gặp nhau thôi cũng đủ cho tôi sống trọn vẹn những khắc giây đắm đuối của một kiếp đàn bà. Qua ánh mắt đó, tôi biết chắc chắn trong đáy sâu trái tim anh lúc nào cũng cất giữ những góc ký ức của chúng tôi cho riêng mình và sẽ mang nó về nơi thiên cổ cùng anh.

Tuy chúng tôi gặp nhau, xa nhau nhưng chưa lần nào anh nói về những chuyện riêng của gia đình, điều này không phải tôi không thấy là anh có vẻ thu nhỏ đời sống của anh cũng như có khi thấy anh như đang sống trong một cái lưới bịt bùng thiếu không khí nhưng anh vẫn tỏ vẻ là người biết chịu đựng với tất cả tự tin của mình… không biết có phải vì thế mà bút lực anh không suy suyễn để có thể lấp trống những nỗi muộn phiền, cũng như đang tận dụng từng năm tháng ngắn ngủi của sự sống để làm nốt những việc còn lại…

Tôi uống hết ngụm cà phê cuối cùng rồi lơ đãng nhìn lên thấy trên đầu chói loà những chùm nắng khiến tôi cảm thấy an ủi thầm hài lòng trước cảnh vật còn y nguyên một mùa hè lộng lẫy.

. thụyvi

* Tranh vẽ khúc đường nơi có quán Caffe Trieste ở San Francisco
* Mời quý vị tạt vào đây để cảm nhận và hòa nhập không khí của Caffe Trieste: http://www.caffetrieste.com

( Hầm Nắng, cuối tuần nghỉ Memorial Day & Golden Bridge San Francisco 75 years old – 2012 )