” CHỈ CÓ ANH VÀ EM, CÙNG TÌNH YÊU Ở LẠI”

thuyvi

Hai câu thơ của Xuân Quỳnh, tôi ngắt ra làm tựa cho bài viết này, thật đúng với hoàn cảnh của những cặp vợ chồng lớn tuổi như chúng ta, khi những đứa con đủ lông cánh đã bay đi…

Cũng sẽ có không ít người sẽ hứ… “Già tình yêu nỗi gì?!” Sao không? Hãy nghe nhà văn André Maurois nói :
“Tại sao chỉ vì tuổi tác mà ngăn cản tình cảm chân chính của con người? Người già yêu nhau là lố bịch sao? Chỉ lố bịch khi họ quên mất rằng họ là những người già? Đẹp lắm chứ, một đôi vợ chồng già yêu nhau chân tình. Mỗi người thấy lại như xưa những điều đẹp đẽ mà họ đã say mê ở nhau lúc trẻ. Hơn thế nữa, sau những cơn bão tố, tình già lại trở nên đằm thắm, trang nghiêm, mang một hương vị mộc mạc, chân chất. Bất đồng biến mất, dục vọng bồng bột không còn, lòng ghen tuông cũng hết. Cuộc đời lứa đôi như những dòng sông, đầu nguồn nhiều ghềnh thác, càng ra biển càng trở nên hiền hòa, trong trẻo… Tình yêu của người già có sự trong sáng của tình bạn, lại có sự chăm sóc nhau nồng ấm…”

Tận hưởng những giờ phút bên nhau có nghĩa là cùng đồng cảm, cùng bắt chung một nhịp điệu, là tri kỷ, hiểu thấu nhau mọi chuyện như Saint Exupery định nghĩa: là cùng nhìn về một hướng.
Theo tôi chúng ta đã quá dễ dãi với mình, quá hời hợt với những cảm xúc của người bạn đời, vì thế, giờ trong nhà, chỉ còn hai người mà oái ăm lại “đồng sàng dị mộng”….Không thể nào hiểu, vì cứ hễ mở miệng ra thì y như rằng ông nói gà, bà hiểu vịt…
Như người bạn của tôi, hai vợ chồng nghĩ rằng họ “khắc khẩu” cho nên người chồng ngoài giờ đi làm, thời gian còn lại thì hầu như ông nhốt mình dưới basement làm bạn với cái computer. Nếu bạn bè thắc mắc, ông lắc đầu nói như rên – vì ông chỉ muốn êm nhà, tránh cãi cọ thậm vô lý của vợ.
Người vợ thì nghĩ mình bị bỏ bê, cứ ấm ức, hễ có ai nhắc tới thì bà hằn học đắng cay “mê cái máy thiếu điều ôm nó luôn mà ngủ! ”
Tuy ông chưa ngủ chung với cái computer, nhưng ông khá thoải mái, có lần ông than “ mấy bà… càng già, càng nói nhiều, nói dai, cái gì cũng nói..”

Rõ ràng là cặp vợ chồng này rất thương nhau, nên đã sống với nhau tới ngày hôm nay. Nhưng vì họ không biết cách diễn đạt tình cảm của mình cho người hôn phối hiểu để được tương giao thông cảm, hoặc là họ không chịu hiểu đối phương muốn gì để chia sẻ và an ủi…
Vì thế, tuy chung nhà, hai người thường nhìn nhau với đôi mắt không gì vui lắm.

Người đàn ông, tâm sinh lý họ khác biệt với phụ nữ, ngoài ra cách làm việc của họ cũng khác phụ nữ. Bởi vì do sự cấu trúc bộ não của người nam và người nữ khác nhau, vì thế người phụ nữ có thể làm nhiều việc cùng một lúc như vừa nấu ăn, vừa trông con, vừa có thể… coi phim bộ. Nhưng người đàn ông thì không thể được như vậy, thường khi làm việc gì thì họ rất chăm chú tập trung vào công việc đó (có lẽ nhờ sự tập trung cao độ, cho nên thường thì người đàn ông thành công thì thành công lẫy lừng hơn người phụ nữ, thí dụ như những người đứng đầu trong kỹ thuật nấu ăn, thời trang…vẫn là đàn ông).
Vì lẽ đó, người đàn ông khi đang làm việc, họ rất khó chịu bị ai đó quấy rầy. Những lúc thế này, ta cứ mặc kệ họ, cứ lẳng lặng tránh xa ra, ý tứ dành cho họ một khoảng không gian êm ả và tôn trọng thế giới riêng ấy.
Chắc chắn người chồng sẽ biết ơn vợ, có khi họ không nói ra, nhưng ánh mắt đã cho chúng ta thấy ngoài tình yêu chồng vợ, trong đó còn có lòng tương cậy.

Chúng ta không phải chỉ nuôi ngọn lửa tịch mịch. Dĩ nhiên, chúng ta không sống với những chuỗi ngày vô vị trong đời sống chỉ có hai người. Người vợ chúng ta phải luôn tự đổi mới, chỉ cái mới, mới có sức thu hút, chỉ có cái mới làm ta hôm nay khác với hôm qua. Điều này không có gì bí hiểm, ai cũng có thể hiểu nhưng lại có quá ít người vợ chịu tự thay đổi. Đó là bi kịch, một bi kịch phải chịu đựng nhau.
Tôi cứ thắc mắc tại sao nhiều người vợ không chịu khơi động bằng cách rủ chồng cùng nhảy với nhau một bản nhạc vui. Hay cùng ê a hát với nhau bản tình ca kỷ niệm nào đó. Hay cùng nhau đi loanh quanh uống café – lúc này, sao không ôm tay của chồng, vợ chồng tay trong tay mà đi. Hay kể lại một chuyện vui, rồi cười như cách hồi trẻ thơ đùa giỡn. Hay khôi hài tếu táo với nhau và cười thật sảng khoái. Hay cùng nhau trong những chuyến viễn du, đến những chân trời mới. Nhớ, phải tận hưởng cho thỏa thích những cảnh đẹp đường xa xứ lạ. Hay cùng nhau bàn luận tin tức thời sự, những gì sự kiện gì đó trên TV. Hay cùng nhau tham gia với các tổ chức của hội đoàn, các đoàn thể tôn giáo. Hay cùng nhau làm việc với nhau trong những công tác xã hội, cộng đồng.. Chồng thích gì thì hãy để chồng hào hứng ….
… Hãy lợi dụng những dịp này, nắm lấy bàn tay của chồng, nói lời cám ơn, hoặc hôn trên trán ông, trên tóc ông, như ngầm nói rằng “chàng của ta” là số một !

Chúng ta hãy tận hưởng những thời khắc bên nhau, vì đây là thời khắc không còn áp lực của đời sống. Hãy tự tỏa sáng bằng cách riêng của mình,

Người vợ già của ông họa sư danh tiếng đời nhà Nguyên tên Trần Mạnh Phủ, khi thấy ông muốn cưới thiếp, bà bèn viết mấy câu thơ:

…Lấy một nắm đất sét,
Nặn thành hình anh,
Đắp thành hình em.
Rồi đập phá cả hai, nhào chung lại.
Lại nắn thành hình anh
Lại đắp thành hình em.
Trong chất đất của em có anh
Trong chất đất của anh có em…

thụyvi

4 thoughts on “” CHỈ CÓ ANH VÀ EM, CÙNG TÌNH YÊU Ở LẠI”

  1. “Tại sao chỉ vì tuổi tác mà ngăn cản tình cảm chân chính của con người? Người già yêu nhau là lố bịch sao? Chỉ lố bịch khi họ quên mất rằng họ là những người già? Đẹp lắm chứ, một đôi vợ chồng già yêu nhau chân tình. Mỗi người thấy lại như xưa những điều đẹp đẽ mà họ đã say mê ở nhau lúc trẻ. Hơn thế nữa, sau những cơn bão tố, tình già lại trở nên đằm thắm, trang nghiêm, mang một hương vị mộc mạc, chân chất. Bất đồng biến mất, dục vọng bồng bột không còn, lòng ghen tuông cũng hết. Cuộc đời lứa đôi như những dòng sông, đầu nguồn nhiều ghềnh thác, càng ra biển càng trở nên hiền hòa, trong trẻo… Tình yêu của người già có sự trong sáng của tình bạn, lại có sự chăm sóc nhau nồng ấm…”
    Thật xúc động khi đọc đoạn văn này chị ThuỵVy ạ!

  2. Quan trọng vẫn là còn bên?Vợ chồng muốn cảnh ấm êm vậy là…-Một bên chịu lép đi mà!Chờ vui tâm trạng thế ;là nguyên Si?Vẫn Anh vẫn Em về già.Mở miệng không Mắng thế là Vui ngay?Hạnh phúc tính bằng từng Ngày Thu gom nó lại Bao -Vây hơn là Bao -La?’Tình yêu ở lại Chúng Ta Anh và Em vẫn mãi một Nhà bên nhau???

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s