Đổ gục xuống sau một làn gió thoảng cấp 2, cấp 3
Cố mở mắt nhìn trời, nhìn đời và nhìn người
Dã quỳ thì thào hỏi gió có thật chính hắn ta là thủ phạm
Nhưng không ai thưa, tất cả đều ngoảnh mặt chẳng buồn trả lời.
Dã quỳ nằm đè lên cỏ hôn đất trong tâm trạng cực vô cảm
Hồn bận lục lọi tra từ điển những cặp đối lập chuyên xỉ vả đánh đập nhau
Xa / gần, đến / đi, đói / khát, sống / chết và gần nhất là lưng / lưng
Chỉ có dế giun độc quyền nghe thấy được cụm từ thật-tình-không-thể-hiểu-nổi-vì-sao.
Cơn gió nhẹ cấp 2, cấp 3 cười khành khạch tùy đô hai, ba, bốn xị
Ho khùng khục rồi khạt tứ tung đôi ba vũng nhơ nhớp tình và tiền-
Cặp đối lập đánh đập nhau tàn nhẫn như những tay đấu sĩ La Mã
Trong khoảng lịm chết, dã quỳ chợt nhớ lời tiên tri “Ta không sợ mất tiền, chỉ sợ mất bạn!”, ôi kỳ duyên.
Tội nghiệp dã quỳ không chết ngay sau nhát chém ngang lưng
Ong bướm hàng đàn vây quanh kháo nhau, rằng hắn tội tình gì
Một nàng mặt hoa da phấn ban cho hắn cái ân huệ được chôn lấp bằng một thứ sền sệt hắt ra từ chiếc phin pha cà phê
Và lần này thì dã quỳ đã chết thật trong hương thơm loãng nhạt đến mơ hồ.
Trong giấc ngủ không còn khái niệm thức dã quỳ đã kết thân với lá mục
Cùng tung tăng đùa vui đầy khoảng trời ngai ngái cõi quê tuổi thơ người
Hơi thở của đất ban tặng dã quỳ tấm khăn choàng ấm áp phủ ngang bờ ngực
Đón ngày dã quỳ rũ bụi, tái sinh.
NGUYÊN VI
