
Ta đâu phải giang hồ mà gát kiếm
Chỉ làm thơ dăm câu chữ vật vờ
Đọc kinh sách mơ làm tên cuồng sĩ
Vậy mà rồi tay nải vẫn xác xơ
Ta chống gậy hỏi đất trời thiên hạ
Kẻ sĩ ư? Hay là gã Chí Phèo
Người đâu phải cháu con làng Vũ Đại
Mà lại đòi rạch nát mặt ăn theo…
Hồn trống rỗng và túi cùng trống rỗng
Ai ngồi đây cùng ngâm khúc hồ trường
Gói thương nhớ qua trăm ngàn ảo mộng
Sương khói đời xô lệch bóng mù sương
Thương ta một thưở hào hoa cũ
Hồn phách xênh xang kiếm chửa cùn
Ngắm trăng ngửa mặt sầu vô độ
Xé áo giang hồ trăm vết thương
Thương em một thưở ngồi hong tóc
Môi mắt thơm lừng hương quế thơm
Đưa tay ngắt một cành thiên mộc
Buồn vui rã cánh giữa thiên đường…
Ta có hay đâu đời tuyệt lộ
Trước mắt kia là dâu bể ngậm ngùi
Sau lưng kia là trùng trùng bia mộ
Đang cấu cào cho thân phận mù trôi
Thôi em ạ kẻ kiếm cùn áo rách
Giờ nâng ly rượu nhạt bước tang bồng
Qua sông xưa chiều mây ngàn gió giật
Em có còn thương đến một người không…
Nguyễn Minh Phúc