em có thể bây giờ là góa phụ
buồn vui kia trôi giọt nước mắt ngà
tôi thì đã ném bài thơ vào lửa
còn lại gì khi tình đã chia xa
năm tháng ấy rồi phù du sẽ đến
sẽ mang đi sẽ bụi cát sẽ tàn
những vết bầm trong nỗi sầu chống chếnh
sẽ lụi tàn sẽ dần tắt sẽ tan
còn gì nữa trong phất phơ hoài niệm
một bóng người phai ký ức rồi thôi
ai mà chẳng có nhiều lần đưa tiễn
những niềm đau trong đời sống ngậm ngùi
thì em ạ xem như là ta đã
trao cho nhau cay nghiệt những vết bầm
không có gì không tại ai không cả
những lỗi lầm của một thuở xa xăm…
nguyễn minh phúc
