Bài cho Đà Lạt

nguyenminhphuc

Gửi Nguyễn Tấn Cứ

Có nhớ gì không mà mây trắng
Ngọn gió sau đồi trôi thiết tha
Tôi về Đà Lạt chiều không nắng
Sao nghe khẽ nặng khói sương nhòa

Dã quỳ vàng suốt mùa tôi đến
Mắt ai thả nắng cuối lưng đèo
Lũng thấp mà nghe sầu chống chếnh
Ôm gió cho tràn hương tóc theo

Chuyến xe buồn tênh chiều cuối dốc
Lóc cóc khua chân ngựa trên đường
Chợt thấy mù sương tràn tay vốc
Nhặt gió bên trời nghe vấn vương

Lạnh quá một trời đầy mưa mỏng
Đà Lạt ơi,  mây núi chập chùng
Có nhớ ai không mà mơ mộng
Tiếng chiều thao thiết giữa ngàn thông…

Nguyễn Minh Phúc

 

Advertisements

One thought on “Bài cho Đà Lạt

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    MÂY TRẮNG Đà Lạt
    MƯA Núi man mát….
    ĐẤT TRỜI Vọng âm..
    Tiếng BUỒN Thời gian…
    ….Ngập dã quỳ vàng…
    HƯƠNG gió trong NẮNG
    Đà Lạt lành lạnh….
    THÔNG Ngàn trầm ngâm …
    ….Chuyến Xe CHIỀU TÀN…
    Vó ngựa khua chân…
    Sầu LÊN đường vắng…
    Thi nhân HOÀI CẢM…

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s