Category Archives: Nguyễn Lãm Thắng
MỘT NGÀY
Một ngày nắng vỡ hư không
Gót bồng phiêu chạm xuống dòng chân như
Bàn tay cháy xám sa mù
Nụ cười xóa vết tội tù trăm năm
Một ngày xước một dấu dằm
Con tim thao thức nỗi đằm thắm xưa
Một ngày không gió không mưa
Đàn thiên thu đã nghe vừa xót xa
Một ngày cợt thói bê tha
Mà nghe máu rụng vỡ òa cuồng âm
Người về đi! Cõi muôn năm
Ta bươn thân giữa cát lầm hồng hoang
Một ngày mấy nẻo hoang mang
Gieo chiêm bao phía truông ngàn đức tin
Tuột tay rớt một cái nhìn
Để đời khóc nỗi riêng mình đa mang
Một ngày thấm giọng thời gian
Nụ hôn xanh để muộn màng nỗi yêu
Về đi chiều đã cạn chiều
Ta giam ta giữa bao điều thung dung
Một ngày không lội qua sông
Mà lòng bão lũ chất chồng tang thương
Tuỳ duyên lạc phía vô thường
Tình đời bất biến cuối đường vô ngôn
Một ngày ngắt một nỗi buồn
Để mầm vui biết ngọn nguồn mà xanh
Một ngày thắp giọt vô thanh
Nghe đời chảy xuống câu kinh muộn màng
Một ngày ta bước lang thang
Tình ơi! nóc phố cũ càng xanh rêu . . .
NGUYỄN LÃM THẮNG
PHỤC AN
Rút câu thơ vá trùng mây
Nhắc ngày xưa, trả tháng ngày rất xưa
Đường về cố quận nhoè mưa
Ba lăm năm ấy đong đưa phận người
Ngửa bàn tay đếm mù khơi
Còn bao tóc trắng chịu lời tà dương?
Bước ra, giẫm mấy con đường
Nghe thời gian, rát giọt cường toan chưa?
Khóc quê mấy bận thua mùa
Cọng rơm mắc cạn bên bờ tử sinh
Giếng lòng ngậm miếng u minh
Khuya nghe trăng vỡ mà thình lình đau!
Ví như trễ một chuyến tàu
Sân ga huyệt lộ đã màu phù hư
Hai bờ sáng tối đấy ư?
Buồn khe khẽ chạm, rối mù tâm linh
Bao nhiêu biển mới mặn tình?
Bao nhiêu nước mắt mới đành đoạn nhau?
Hẹn gì ngút ngái mùa sau?
Bội thu từ những hạt đau nhân quần
Nghêu ngao tấu khúc trầm luân
Thiện nhân nào? với đức nhân đâu nào?
Xem ra trời đất một màu
Cái màu bụi thế đục ngầu vân mê
Phục an một cõi ta về
Nghe trong lạ lạ có bề quen quen
Cầm như đốt trụi ươn hèn
Thắp lên khuya, một ngọn đèn tâm như.
NGUYỄN LÃM THẮNG
TIẾNG ĐÊM
Anh gom cô đơn nối lại những giọt buồn
trong đôi mắt chiêm bao của từng đêm giông bão
cái rét gánh tương tư về trong lảo đảo
từng giọt mưa trò chuyện với cơn mê
Đã vắng tanh không tiếng guốc em về…
mầm tóc ngủ quên trên vầng trán héo
tiếng đàn buông chùng ngón tay xiêu vẹo
kỷ niệm nào thao thức giấc môi thơm
Anh đã bỏ những ngày lặn lội áo cơm
đôi mắt quầng thâm bờ đêm trăn trở
đã vứt đa mang mà đời chưa dứt nợ
có cảm thông nào không nẻ hạt thương vay!?
Không có em, anh vẫn sống đêm nay
vòng tay lỏng rủ khuya về khất thực
anh vẫn đợi mùa xuân về trong ngực
nhưng tin yêu đã hóa bãi hoang rồi
Đêm nay về chỉ có một anh thôi
ly rượu đắng bởi không mời em được
lũ dế ngoài hiên khóc gì mà não nuột
dăm tiếng buồn rao bán chẳng ai mua
Anh hiểu thủy chung không phải trò đùa
nhưng gió vẫn rít bài ca trống vắng
vẫn nghênh ngang đi qua miền thinh lặng
đem vô cùng cuốn hạnh phúc mong manh
Những ngón gầy ngun ngút đêm xanh
anh hái thanh âm xâu thành chuỗi hạt
ngoài kia loài mưa vẫn hát
trong phòng khuya anh nhốt một chỗ ngồi
Con nhện giăng tơ để rớt những bồi hồi
không vá được những vòng tròn hoài niệm
ngỡ là quên cơ hồ tìm kiếm
một tiếng đêm ngầm ngập buốt tim người.
NGUYỄN LÃM THẮNG
Nguyễn Lãm Thắng sinh năm 1973, quê Đại Lộc, Quảng Nam. Hiện là giảng viên Khoa Ngữ văn, Trường ĐHSP Huế. Tác phẩm thơ đã in : Điệp Ngữ Tình (2007), Giấc Mơ Buổi Sáng (333 bài thơ thiếu nhi – 2012), Họng Đêm (2012). Góp mặt trên: Tiền vệ, Da Màu, Văn chương Việt, Litviet …
TRÊN VŨNG BÙN NON
Mười ngón tay trần ăn gió khuya
Xương khô từng đốt rụng tư bề
Vườn mây trắng bệt màu thương hận
Trăng nát tơi bời trong cõi mê
Huyết lệ, ôi ngàn năm chảy xiết
Bao giờ vơi hết nỗi thương đau
Núi sông ôm máu, rền trong đất…
Đối diện, sao lòng cách tuyệt nhau
Chim chóc lưu đày trên đất quê
Tiếng kêu ai oán, vọng chia lìa
Ruộng đồng bạc trắng màu tang tóc
Hết hạn, luân phiên bão lũ về
Em khóc, có nghe gỗ đá buồn
Có nghe vượn hú phía đầu truông
Gió khuya giật lấy mền chăn mẹ
Xới tuổi già lên dạt bãi cồn
Em dỗ dùm anh, giấc ngủ non
Nặn thêm chút sữa, vú em mòn
Mì tôm nhai sống đơm con đói
Tủi nhục tuôn trào lệ sắt son
Chớ nghĩ đêm nay em sẽ chết
Được không? Con dại khóc đòi cơn
Bụi đời một kiếp buồn như máu
Cố sống mà nuôi tiếng khóc hờn…
Nguyễn Lãm Thắng