TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ .

luuthy

Đêm qua tôi mơ một giấc mơ dài, tiếng Anh dịch ra là I have a dream, I have a dream là của tôi, của anh của nhiều người, không dính dáng hay của riêng gì Martin Luther King. Tại sao cứ hễ I have a dream thì phải là câu nói của Martin Luther King?
Tôi mơ một giấc mơ tuyệt vời. Mơ xong người không ướt đẩm mồ hôi lạnh, mà cảm thấy tinh thần khoan khoái yêu đời.
Tôi mơ thấy Bộ Chính Trị Việt Nam họp khẩn trong thời gian kỷ lục chỉ một tiếng đồng hồ rồi ra quyết định công bố với toàn thể nhân dân:
Nước Việt Nam sẽ độc lập tự do dân chủ, bầu cử tự do một quốc hội mới để soạn thảo một hiến pháp mới cho một nước Việt Nam vì dân cho dân và tổ quốc trên hết. Không có một đảng phái nào được quyền đứng trên nhân dân và tổ quốc. Không có một đảng phái nào được phép thành lập nếu không có câu mở đầu “vì quyền lợi của nhân dân và tổ quốc Việt Nam.”
90 triệu người xuống đường với 45 triệu lá cờ đỏ sao vàng và 45 triệu lá cờ vàng ba sọc đỏ. Lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại Việt Nam, hai lá cờ chịu đứng chung với nhau. Lần đầu tiên hai lá cờ cùng nhau xuất hiện công khai tại cùng một địa điểm.
Tôi nhớ trong giấc mơ… tôi cũng có mặt trong đám biểu tình, tôi không nhớ tôi cầm lá cờ gì trong tay nhưng tôi nhớ tôi có nắm tay người bên phải, tôi có nắm tay người bên trái, tôi có khóc và người bên cạnh tôi có khóc, bà cụ trước mặt khóc và em bé sau lưng cũng khóc.
Cả nước khóc ròng. Cả nước chảy nước mắt. Nước mắt của 90 triệu người rơi xuống mảnh đất khô cằn nức nẻ làm nẩy mầm trổ lên 90 triệu chồi non.
I have a dream. Đêm qua tôi mơ một giấc mơ dài.

Lưu Thy Nguyễn

TÔI VÀ EM

luuthy

Ngày tôi mười bảy tuổi một tháng em mới sinh ra đời, ngày tôi chưa tới bốn mươi em mới vừa đôi mươi. Em bảo em sinh ra dưới một vì sao xấu, tôi nói ngày tôi sinh cũng chẳng có gì hay. Em nói em rất yêu nhạc Trịnh, tôi bảo nhạc Trịnh tôi cũng mê, em mê Trịnh Nam Sơn như điếu đổ, còn tôi không Trịnh nào hơn được Trịnh Lâm Ngân.
Em là một nửa của đời tôi và với em tôi chẳng là cái thá gì của em. Lúc nào cũng là tôi mở miệng trước, tôi mời em đi ăn, tôi mời em đi shopping, tôi mời em đi dạo, tôi gọi phone cho em mỗi ngày, tôi nhớ em từng giờ từng phút từng giây, còn em, em chỉ cười và gật, em không bao giờ từ chối tôi một điều gì và em chưa hề nói được lời cảm ơn.
Em không hề tặng tôi ngay cả một đoá hoa, không gọi tôi bằng tiếng anh, dù viết hoa hay viết thường, và chưa bao giờ mời tôi dự sinh nhật.
Quen em bao lâu tôi cũng chẳng biết được chính xác ngày sinh của em. Em chỉ cho biết em sinh sau tôi một tháng. Em không mừng sinh nhật, không bánh kem, không đèn cầy, không happy birthday to you với to me. Em bảo sinh nhật của em mười sáu người vui và chín chục triệu người buồn.
Sinh nhật tôi tôi cũng không đèn cầy với bánh kem. Sinh nhật tôi chỉ rất ít người vui và quá lắm người buồn, đầy nhang đèn khấn vái.
Một ngày khác với mọi ngày, em gọi điện cho tôi. Tôi a lô trả lời mà giọng bỗng nhiên run. Em ngạc nhiên hốt hoảng. Em hỏi thăm sức khoẻ tôi. Em sợ tôi ngã bệnh. Lần đầu tiên em gọi điện cho tôi. Trời ơi! Em hỏi thăm tôi. Trời ạ! Em quan tâm tới tôi. Chúa ơi! Có phải giờ tôi hết còn là cái thá gì của em? Có phải giờ em đã chấp nhận tôi là một nửa của đời em?
Em mời tôi dự sinh nhật của em. Cảm ơn Trời Phật Đức Chúa Giê Su! Sinh nhật của em chỉ có tôi và em. Chỉ có em và tôi và chỉ có hai chúng tôi.
Trời đất quanh tôi như muốn nổ tung. Trái tim tôi co thắt. Tôi muốn ngạt thở. Tôi chẳng nói nên lời.
Tôi đến nhà em đúng một tiếng đồng hồ trước giờ hẹn. Em không có nhà.
Tôi đến nhà em đúng giờ hẹn. Em có nhà. Tôi biết em có nhà. Tôi nghe tiếng động ở bên trong. Tôi bấm chuông. Tôi chờ đợi. Em không nghe hay em giả vờ không nghe để tôi lại chờ lại đợi lại mong.
Bên kia cánh cửa có tiếng em thầm thì rồi em khóc.Tôi không còn kiên nhẫn được nữa. Tôi hết còn chịu đựng nổi, tay bấm chuông tay gõ cửa liên tục. Em xuất hiện với cặp mắt đỏ hoe. Chưa lần nào tôi thấy em buồn như vậy. Ngày thường, em lúc nào cũng cười, nụ cười thay câu nói, nụ cười thay lời cảm ơn, nụ cười thay cho lời xin lỗi.
-Em quên dặn anh khi tới cứ mở cửa mà vào, cửa không khoá. Cái chuông điện hư lâu rồi nhưng em chưa kịp sửa.
Tôi ngửi thấy mùi nhang trên tay em. Tôi nhìn thấy hai cây đèn cầy lớn với hai cây đèn cầy nhỏ trên cái bánh kem trên bàn thờ. Tôi thấy lon bia 33 và gói thuốc lá Pall Mall. Tôi thấy dĩa gỏi trộn với cái bánh tráng mè nướng và tôi thấy bức hình hai người đàn bà, người trẻ là em và người lớn hơn, có lẽ là mẹ em, chỉ có thể là mẹ em. Em chưa bao giờ cho tôi coi hình ba mẹ. Với tôi, em luôn luôn là một trời bí mật.
Em đứng trước bàn thờ, hai tay thắp nhang khấn vái, miệng thầm thì, ngước mặt nhìn tấm hình rồi bật khóc nức nở.
Tôi không thể chỉ cứ đứng yên bất động mà nhìn em khóc. Tôi đến sau lưng em, hai tay ôm em vào lòng vỗ về an ủi.

-Hôm nay là ngày giỗ ba và cũng là ngày sinh nhật của em. Ngày em ra đời cũng là ngày ba mất. Hình người đàn bà trên bàn thờ là hình mẹ em. Anh thấy không, em không có một nét nào giống mẹ em hết. Mẹ tiếc mẹ không giữ được một tấm hình nào của ba, nhưng mẹ bảo, không hề gì, hình ảnh của ba vẫn mãi mãi ở trong lòng mẹ. Mẹ nói em rất giống ba, hai cha con giống nhau như hai giọt nước mắt, cứ cắt mái tóc dài của em đi, cứ làm cho làn da em nhăn nhó một tí, cứ dầm sương phơi nắng một thời gian, gương mặt em không khác chi ba. Bàn thờ ba mẹ, em không có hình của ba, em thay thế hình em với mẹ là như vậy.
Mẹ kể ngày em sinh ra đời, em với mẹ cùng thi nhau khóc. Em khóc tiếng khóc chào đời, còn mẹ, mẹ khóc tiếng khóc chia ly. Mẹ không bao giờ kể chuyện ba với mẹ cho em nghe. Dù em có năn nỉ ỉ ôi, có van lơn nằn nì xin mẹ kể, mẹ chỉ lắc đầu, rồi kể em nghe chuyện cổ tích đời xưa. Mẹ kể rằng:

Ngày xửa ngày xưa… Ở một nơi không xa mà lại nhỏ nào đó nằm ven đường 19, có hai cái xóm nhỏ đối diện với con đường cái quan. Cái xóm bên kia là nơi có dòng dõi nhà họ Bùi vang lừng khét tiếng, còn cái xóm tên Bàu bên này đường thì vô danh tiểu tốt không ai hay. Cái xóm Bàu tầm thường qua biết bao nhiêu là đời, không có nhân vật nào ra hồn, không có nhà nào có người từng là lính Tây Sơn đừng nói chi là tướng võ quan văn như cái xóm nhà họ Bùi phía bên kia đường. Thời Quốc Gia không có ai là tướng tá Quốc Gia hay cán bộ nòng cốt Cách Mạng. Thời Hoà bình thống nhất, cửa đóng then cài rồi hé mở đón làn gió mới kinh tế thị trường, cũng chẳng thấy quan nhỏ với quan to, đại gia công tử với tiểu thư, đi xe con, diện áo đầm gấm, tay xách túi xách Louis Vuitton về làng.
Cái xóm Bàu vô danh tầm thường như vậy lại sản sinh ra một chàng hoàng tử tên Ba, phải lòng một cô công chúa ngủ trong rừng tục danh là Mẹ.
Ba với Mẹ hai nhà cách nhau chỉ cái giậu mồng tơi, học với nhau ngồi chỉ cách một dãy bàn dài, hai người sáng đi chiều về dung dăng dung dẻ, đánh đáo thả diều, oẳn tù tì chơi u quạ, nhảy dây đánh thẻ, thảy ô làng, bịt mắt bắt dê…
Ông đi qua bà đi lại rồi cũng năm… mười… mười lăm năm trôi qua… Ba cũng xếp bút nghiên theo việc binh đao, về cái xóm Bàu rước dâu là Mẹ, rồi hai người giã biệt xóm làng bỏ xứ ra đi.
Ba Mẹ vượt đèo Bình Đê qua Phá Tam Giang dừng chân bên cây cầu Thạch Hãn, ngày ngày quỳ lạy Chúa trên cao trong vương cung thánh đường La Vang nguyện cầu cho đất nước thanh bình mẹ tròn con vuông.
Chúa không nghe lời Ba Mẹ nguyện cầu. Chúa có xót thương chăng dòng người phía dưới đang lũ lượt bồng bế hớt hải xuôi Nam. Trong dòng người có cô công chúa Mẹ đầu đội mũ sắt mặc áo giáp chống đạn, còn chàng hoàng tử Ba để đầu trần đưa tấm lưng không che chở. Thiên đường địa ngục hai bên, ai khôn thì dại ai dại thì khôn, đi đường nhớ Chúa nhớ Cha, đọc kinh cầu nguyện, xin cho chúng con đến được nơi an toàn…

Chuyện cổ tích chàng hoàng tử tên Ba phải lòng cô công chúa tục danh là Mẹ mẹ kể cho em nghe bao giờ tới đây cũng chấm dứt đột ngột, rồi mẹ ôm em mẹ khóc. Mẹ bảo chuyện cổ tích bao giờ cũng có hậu, kẻ ác bị Trời phạt, người hiền được Trời thương, chia ly sẽ tái hợp, thiên đường dưới thế cho người thiện tâm. Mẹ bảo chuyện cổ tích mẹ kể có cái hậu không hay, người lành bị hại, kẻ ác làm vua, hết chia ly tới chia lìa, thiên đường dưới thế không có chỗ cho người thiện tâm, nên mẹ phải dừng ở cái nơi đáng phải dừng, để chuyện cổ tích của mẹ mới đúng là cổ tích.
Rồi mẹ lại khóc.
Em hỏi mẹ thế thì cái cô tiểu công chúa con của chàng hoàng tử Ba và nàng công chúa Mẹ về sau ra sao? Mẹ chỉ nói cô tiểu công chúa được đức Chúa trên cao che chở, cho ra đời bình yên vô sự, cất tiếng khóc oe oe chào đời trên tay Mẹ và bên cạnh xác Ba. Chàng hoàng tử Ba đã anh dũng hy sinh bảo vệ cho công chúa Mẹ và tiểu công chúa sinh ra bên cạnh cột cây số lỗ chỗ vết đạn không rõ số bao nhiêu trên con đường số Một.
Em hỏi mẹ, tên cô tiểu công chúa có phải là Một? Mẹ gật đầu.
Anh thấy đấy, tên em không phải là cái tên tầm thường, tên em là tên của một cô tiểu công chúa trong chuyện cổ tích đời xưa có chàng hoàng tử tên Ba phải lòng cô công chúa ngủ trong rừng có tục danh là Mẹ.
Giờ anh chắc hiểu tại sao sinh nhật của em mười sáu người vui và chín chục triệu người buồn… Giờ anh chắc hiểu tại sao em không bao giờ làm sinh nhật.
-Sao lần này em lại tổ chức?
-Em có hứa với mẹ “Khi nào con tìm lại được một nửa đã mất của đời con, con sẽ đưa về nhà ra mắt Ba Mẹ”

Lưu Thy

Năm Chai

Lưu Thy

namchai

Vác cái túi xách trên vai, tôi theo hàng người đi ngang qua cổng ra bên ngoài. Vừa ra khỏi cửa, hơi nóng hừng hực phà vào người cọng với cái nắng chói chang chiếu hắt vào mặt, tôi nhíu mày nheo mắt nhìn, tìm kiếm trong đám người đứng lố nhố bên ngoài. Trời ơi là trời, người đâu mà đông nghẹt! Làm sao mà kiếm cho ra người tôi muốn tìm đây ta!

Đứng lớ ngớ hồi lâu chẳng thấy ai tiến về phía mình, ngoài mấy cha nội taxi cứ bám theo tôi như đỉa đói. “Anh Hai, anh Ba, chú Bốn bác Năm muốn về đâu đây? Để thằng em đưa anh về, xe em đời mới, nội thất hiện đại, ghế mềm máy lạnh đầy đủ, anh ngồi xong cứ việc mà  phê. Muốn đi đâu em cũng xin đưa anh về, chỉ xin anh Tết nhứt tới nơi lì xì cho thằng em út này tí tiền còm mà cà phê cà pháo ăn Tết nhậu nhẹt với bằng hữu anh em.” Mấy cha nội taxi này, đã bảo tới bảo lui là có người tới đón mà cũng vẫn không chịu tin, đi đâu cũng cứ đi theo, vừa bực mình vừa chán cái mớ đời!

Cái đám đông đứng chờ giờ cũng từ từ thưa thưa bớt. Mấy cha taxi không thèm để ý đến tôi, tụm năm tụm ba vừa phì phèo hút thuốc vừa bàn chuyện tất niên tiệc tùng sắm Tết. Cứ mỗi lần mồi điếu thuốc mới là mấy cha thuận tay châm thêm cái pháo mới quăng lên trời cho nổ một cái đùng. Nghe chuyện Tết là tôi muốn chen vô góp ý vài câu nhưng cứ ngại ngùng không dám rời xa chỗ ngồi, lỡ em tới đón mà không thấy mặt tôi là công cốc dã tràng cả năm trời chít chát yêu đương trên mạng Tiếp tục đọc

Quà Giáng Sinh Cho Bé Ly

 

little-girl-praying 

Bố vẫn chưa tới! Bố lúc nào cũng trễ! Để rồi xem, gặp mình lại nói cái câu như thường lệ ” Ly chờ bố có lâu không? Gớm! Chiều thứ sáu xe lúc nào cũng kẹt! “. Cô giáo hồi nãy chúc mình Merry Christmas, dúi vô tay mình món quà nhỏ rồi dặn mình đúng ngày Giáng Sinh mới mở ra. Cô hình như có hơi ngập ngừng muốn hỏi điều gì rồi nghĩ sao lại thôi. Mình biết cô muốn nói gì. Cô sợ mình buồn. Mình chúc cô và gia đình một mùa Giáng Sinh vui vẻ đầm ấm bên người thân. Cô chỉ cười rồi gật đầu cảm ơn. Cái cười của cô sao mà buồn buồn. Chúc mừng sao lại buồn? Cô buồn cho mình, mình biết. Chỉ có cô là hiểu mình nhiều nhất. Cô ơi, Ly chúc thêm cô một lần nữa một đêm Giáng Sinh sum họp vui vẻ với người thân. 

Giờ này mà bố vẫn chưa chịu tới. Hai con chim bồ câu đang rỉa lông bên bồn nước phía bên kia. Con nào là bồ câu cha con nào là bồ câu mẹ đây? Còn có con bồ câu nho nhỏ bé tí đang quanh quẩn bên cạnh nữa. Bồ câu con ơi, mi hạnh phúc hơn Ly nhiều.

Bên tay phải phía xa xa có hai cô chú đang ngồi thì thầm tâm sự. Sao cái chú ấy có cái gương mặt xương xương dài ngoằn giống bố đến lạ kỳ. Còn cô kia không giống mẹ một chút nào hết, chỉ ngoại trừ cái xắc tay. Mẹ với cô chắc cùng rủ nhau đi mua một chỗ một nơi. Ơ, hai cô chú vẫy tay chào mình kìa, thôi mình chào lại rồi nhìn sang chỗ khác đi, mẹ bao giờ cũng dặn “chớ có nhìn người lạ đăm đăm trừng trừng như vậy làm người ta khó chịu, là không tốt, là bất lịch sự”. Bố thì lúc nào cũng dễ chịu, với bố sao sao cũng được. Bố giờ này đi tới đâu rồi? Bố ơi là bố, bố của Ly sao giờ này vẫn chưa tới!

– Con bé kia đang nhìn hai đứa mình kìa. Con bé con trông dễ thương chi lạ, mà sao anh thấy cái gương mặt của nó buồn buồn làm sao. Em có thấy vậy không? Sau này em thích có con trai hay con gái Tiếp tục đọc

Paramecvari 2

Lưu Thy

img_feat_art2_feb2010

NHÂN VT:

Chế Ông: Tuổi tác không cách nào biết được chính xác. Có thể U100, U200 hay U500. Gương mặt hơi xương xương, nước da ngâm đen, cặp mắt sáng quắt. Cặp lông mày rậm, râu tóc dài cũng bạc phơ trắng xoá. Trên người bận một bộ y phục hơi khác thường rộng thùng thình, màu xám tro có viền hoa văn sặc sỡ. Chân mang đôi dép màu cam mũi nhọn uốn cong, tay mang vòng đeo tay màu đen bóng và đeo sợi dây chuyền dài với 108 hạt 108 màu 108 hình dạng khác nhau thòng tới bụng. Đầu để trần, không đội mũ, không quấn khăn, và nhất là không được mang mắt kính, dù là lão hay đen.

Nhà Thơ: U50, dong dỏng cao, gầy và đeo kính trắng. Nhà Thơ đúng là Nhà Thơ của màn 1. Nhà Thơ tóc vẫn bồng bềnh và cặp kính cận vẫn phải đeo, nhưng mắt hình như đã bớt mơ màng. Nhà Thơ giờ không còn sốc nổi. Nhà Thơ yêu đời. Nhà Thơ lạc quan. Nhà Thơ giờ mới đúng là nhà thơ. Cái gì làm cho Nhà Thơ thay đổi? Người nào tạo nên điều kỳ diệu này? Nàng Thơ hay Cô Hàng Cà Phê bên màn 1? Chỉ có Nhà Thơ là biết! Cứ hỏi Nhà Thơ, nếu Nhà Thơ chịu trả lời.

***

MÀN 2 :

Thi gian : Trưa, đúng ngọ, đầu tháng 11 mùa mưa nhưng bầu trời trong xanh và nắng chói chang.

Không gian: Giữa sân khấu là một cái tháp Chàm ở trên một ngọn đồi cao. Tháp đang trong thời kỳ tu bổ. Giàn giáo dựng sát bên phải tháp, phía trên che tấm vải bạc màu xanh lá cây rách vài ba chỗ. Phía trái tháp bên dưới là đống cát sỏi và dăm  ba thanh gỗ vụn, hai ba bao xi măng và đồ nghề xây dựng nằm lăng lóc chung quanh. Cỏ lởm chởm, hai ba cục đá lớn và rác rưới rải rác khắp nơi Tiếp tục đọc

Chính Tả Chính Hữu

Lưu Thy

chinhtachinhhuu

Có Chính thì phải có Tà, có Tả thì phải có Hữu. Đáng lẽ tôi định lấy cái tựa Chính Tả Tà Hữu cho nó đối nhau chan chát, nhưng rồi lại sợ bị bà con phản đối la làng. Bên nào cũng muốn mình là chính, chả ai chịu là tà. Chính Tả Chính Hữu, Tả cũng chính mà Hữu cũng chính là hai bên đều bằng lòng hả hê! Khỏi có tranh luận ì xèo nói qua nói lại. Tả Hữu bắt tay chung sống hòa bình.

Tả là trái mà Hữu là phải. Tả Hữu thì lúc nào cũng đối nghịch nhau. Cứ mỗi lần đi coi thầy bói, tôi lúc nào cũng phải lẩm nhẩm cái câu “nam tả nữ hữu” để khi gặp thầy mà đưa cái bàn tay ra cho đúng. Chứ nếu không lạng quạng đưa sai bàn tay là thế nào thầy cũng phán cho cái câu “có bà Bóng trong người” là ế tới già, đời tàn trong ngõ hẹp. Còn lái xe, thì lúc nào cũng nhớ giữ phía bên phải mà đi, nhưng khi bỏ “xế” đi bộ băng qua đường thì ngoài nhìn phải còn phải nhìn trái, lại nhìn đằng trước canh chừng cái đèn cho người đi bộ vẫn còn xanh hay sắp đỏ tới nơi mà chạy cho lẹ và thỉnh thoảng quay đầu nhìn đằng sau coi chừng móc túi. Luật là luật nhưng mà cứ cứng đầu cứng cổ ôm khư khư bộ luật thế giới qua áp dụng bên Anh, bên Úc thì chỉ có nước mà đi tham quan nhà thương, thăm hỏi bác sĩ và nằm trên giường mà nói chuyện tán tỉnh mấy nàng y tá xinh đẹp Tiếp tục đọc

Paramecvari 1

Lưu Thy

thallasa-by-christos-magganas1

NHÂN VẬT:

Nhà Thơ: U50, dong dỏng cao, gầy và đeo kính trắng. Nhà Thơ phải cao, ốm, tóc tai bồng bềnh và đeo cặp kính cận, mắt mơ mơ màng màng, ít nhất cũng phải như nhà thơ Dulehue. Đã lỡ ái mộ nhà thơ, mong kiếm gặp cho bằng được, thấy nhà thơ bên ngoài béo tốt, bụng phệ, ở trần trùng trục là thần tượng sụp đổ. Thơ thì không cần phải kén phải chọn, thơ có to béo ốm gầy khô khan ướt át gì gì cũng được, nhưng nhà thơ bắt buộc phải ốm o gầy mòn và mắt phải hơi hơi mơ mơ huyền mờ, chỉ mờ mà không tối, tối quá thì thấy đường đâu mà mần thơ. Tuyệt đối không được cho Nhà Thơ mang cái mắt kính đen. Nhà thơ chứ có phải nhà tướng số đâu mà bắt phải mang vào cặp mắt kính đen tay nách cái mu rùa.

Cô Hàng Cà Phê: U20, trẻ người mà không non dạ, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, gương mặt sắc sảo dễ nhìn, da ngăm ngăm đen, khoảng chừng chỉ 18, 19 tuổi mà đẹp não nùng như gái một con trông mòn hai con mắt. Đã gọi là cô thì đương nhiên không phải là bà già và hễ cứ nhìn là muốn thương muốn cảm muốn mê ngay tức khắc, thì không phải là loại người khó ưa, hay ghét lúc nào cũng cau có nhăn nhăn .

Cây Si: Tuổi = U50 – U20 = U30, chuyên ăn bận hàng hiệu chính tông sur ton, bận cái áo da Made in Italy, đeo kính đen Ray-Ban Made in USA, tay mang đồng hồ Rolex 12 hột xoàn Made in Switzerland, thòng cái quần jean Tommy Hilfiger lủng lỗ te tua, lưng quần xệ dưới rún cố tình để lòi cái quần lót có cái nhãn hiệu Calvin Klein Tiếp tục đọc

Trương Chi Mô Kiều Mỵ Nương

Lưu Thy

garden-2-shijun-munns

TRƯƠNG CHI MÔ

Đúng 20 năm sau, kể từ lúc cửa hàng nước mắm của nhà họ Trương khai trương khánh thành, thì ngoài tiếng đàn tiếng hát của Trương phu nhân giờ mới có thêm tiếng con nít oe oe trong nhà. Hai vợ chồng nhà họ Trương mừng còn hơn là đào được vàng. Bao nhiêu năm cầu Trời khấn Phật, chùa chiền am miễu nào cũng ghé thắp nhang cầu khẩn, giờ mới được ơn trên cúi xuống.

Trương Chi Mô ra đời cũng là lúc công việc làm ăn của nhà họ Trương bắt đầu xuống dốc.

Ông trời oái oăm thay! Cho cái này lại lấy lại cái kia. Cái may vừa vào không được bao lâu thì bao nhiêu xui xẻo ào ào ập tới. Trương Ông bị kẻ gian phục kích ám hại trên đường chuyên chở lô hàng nước mắm từ Phan Thiết trở về. Đám hầu cận cố gắng lắm mới mở được con đường máu mà đưa xác ông về nhà. Vừa trông thấy gương mặt máu me bê bết của ông chồng, Trương Bà lăn ra bất tỉnh nhân sự, rồi từ đó về sau, người như ngây như dại, miệng lẩm bẩm tay huơ huơ như thầy phù thủy hô khẩu quyết vẽ bùa.

Trương Chi Mô năm lên 17 tuổi là hai bàn tay đã hoàn toàn trắng toát Tiếp tục đọc

VIỆT KIỀU VIỆT KIA

Lưu Thy

vietkieuvietkia

Việt kiều là cụm từ mà người Việt trong nước dùng để gọi tất cả hơn 3 triệu người Việt sinh sống ở nước ngoài. Cho dù người ấy mắt có xanh, mũi có lõ, sinh ra ở đâu, có biết tiếng Việt, có thèm nước mắm, có mê bánh tráng, có chịu được mùi trái sầu riêng, cũng không thành vấn đề. Chỉ cần có tí ti chút xíu xìu xiu dây mơ rễ má Việt Nam là đều được gắn cho cái mác Việt kiều. Mọi thứ khác đều là chuyện nhỏ!

Cái chữ Việt kiều này hình như không được người Việt ngoài nước thích lắm. Cái chữ “kiều” theo Hán Việt từ điển của Đào Duy Anh có nghĩa là “ở đậu, ở nhờ một làng, một nước nào đó”. Nếu lấy cái nghĩa này mà áp đặt cho tất cả mọi người Việt đang sống ở nước ngoài thì hoàn toàn sai bét. Nhưng mà ngôn ngữ có cái oái oăm mà dễ dãi vô cùng của nó. Chỉ cần số đông quen miệng chấp nhận là đương nhiên được vô sổ bộ, được cấp giấy khai sinh. Có thuê luật sư đâm đơn khiếu nại kiện cáo lên tòa án quốc tế La Haye cũng bằng thừa Tiếp tục đọc

Ngày Tháng Nào

California, 18 tháng 7 năm 2013.

Đánh xong hàng chữ trên, rời tay khỏi bàn phím, tui thở phào một cái, chân lảo đảo bước ra ngoài, tay lập cập rút ra một điếu thuốc, châm lửa hút phà ra một hơi dài, mắt nhìn khói huyền bay lên mây mà cảm thấy nhẹ nhõm cả người.

Kể từ cái ngày được TNTD năn nỉ đưa giùm lên amazon cuốn truyện dài đầu tay Ngày Tháng Nào viết từ thời còn Tồng Thống Thiệu cho tới khi nhiệm vụ này đã vượt qua, kẻ thù này đã chiến thắng, công tác hoàn thành là cũng mất đúng 9 tháng 10 ngày.

Mới đầu nổi máu anh hùng cứu công chúa nhận nhiệm vụ, tui hăm hở bao nhiêu thì khi bắt tay vô làm mới thấy khó khăn khổ sở trăm bề.

Không có gì khổ cho bằng, chừng này tuổi rồi, đầu đã bạc, răng đã long, đầu gối run run, mắt mờ, tai điếc, mà phải cố gắng mở mắt cho ra đọc lại truyện con nít, mà lại là truyện con nít gái.

Khổ sở thứ hai là phải đọc từng chữ, không được bỏ sót, vừa đọc vừa tra tự điển, để bắt sâu và lọc sạn. Ối chao ôi là bao nhiêu con sâu, bao nhiêu hạt sạn. Nào là “giòng”, nào là “dùm”, nào là “dấu”, và nhất là con sâu “ráng”. Tui khoái trá bỏ ngay con sâu “ráng” cho vô chảo “rán” ngay tại chỗ.

Khổ sở thứ ba là phải gồng mình kéo nguyên cái bãi biển Qui Nhơn trở về vị trí cũ. Cái gì của Caesar trả lại cho Caesar, cái gì của Qui Nhơn xin trả lại cho Qui Nhơn.

Khổ sở thứ ba xong là tới khổ sở thứ tư, rồi thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, thứ tám, thứ chín, thứ mười,… Ôi chao ơi là bao nhiêu khổ sở.

Kể ra hết bạn đọc sẽ bực mình mà bảo tui đây kể công. Cho nên, nói qua không bằng nói lại, nói giỡn không bằng nói thiệt, nói chung không bằng nói riêng, rằng thì là mà:

Xin bạn đọc nhịn một bữa ăn sáng, trước để diet bớt mỡ giảm Cholesterol giữ gìn sức khoẻ, sau làm việc nghĩa giúp một văn tài như Tôn Nữ Thu Dung có thêm chút tiền để đổ xăng, bằng cách link vô trang amazon.com để mua:

NgayThangNaoTNTD

NGÀY THÁNG NÀO

Truyện dài đầu tay của Tôn Nữ Thu Dung ( tái bản lần thứ 4 )

112 trang ruột đen, bìa màu, có khuyến mãi 4 hình minh hoạ.

Đặc biệt với 100 vị đầu tiên đặt mua trực tiếp qua tác giả sẽ được tặng chữ ký làm kỷ niệm không tính thêm tiền.

..

Lưu Thy