Quà Giáng Sinh Cho Bé Ly

luuthy

Bố vẫn chưa tới! Bố lúc nào cũng trễ! Để rồi xem, gặp mình lại nói cái câu như thường lệ “Ly chờ bố có lâu không? Gớm! Chiều thứ sáu xe lúc nào cũng kẹt!“ Cô giáo hồi nãy chúc mình Merry Christmas, dúi vô tay mình món quà nhỏ rồi dặn mình đúng ngày Giáng Sinh mới mở ra. Cô hình như có hơi ngập ngừng muốn hỏi điều gì rồi nghĩ sao lại thôi. Mình biết cô muốn nói gì. Cô sợ mình buồn. Mình chúc cô và gia đình một mùa Giáng Sinh vui vẻ đầm ấm bên người thân. Cô chỉ cười rồi gật đầu cảm ơn. Cái cười của cô sao mà buồn buồn. Chúc mừng sao lại buồn? Cô buồn cho mình, mình biết. Chỉ có cô là hiểu mình nhiều nhất. Cô ơi, Ly chúc thêm cô một lần nữa một đêm Giáng Sinh sum họp vui vẻ với người thân.
Giờ này mà bố vẫn chưa chịu tới. Hai con chim bồ câu đang rỉa lông bên bồn nước phía bên kia. Con nào là bồ câu cha con nào là bồ câu mẹ đây? Còn có con bồ câu nho nhỏ bé tí đang quanh quẩn bên cạnh nữa. Bồ câu con ơi, mi hạnh phúc hơn Ly nhiều.
Bên tay phải phía xa xa có hai cô chú đang ngồi thì thầm tâm sự. Sao cái chú ấy có cái gương mặt xương xương dài ngoằn giống bố đến lạ kỳ. Còn cô kia không giống mẹ một chút nào hết, chỉ ngoại trừ cái xắc tay. Mẹ với cô chắc cùng rủ nhau đi mua một chỗ một nơi. Ơ, hai cô chú vẫy tay chào mình kìa, thôi mình chào lại rồi nhìn sang chỗ khác đi, mẹ bao giờ cũng dặn “Chớ có nhìn người lạ đăm đăm trừng trừng như vậy làm người ta khó chịu, là không tốt, là bất lịch sự.” Bố thì lúc nào cũng dễ chịu, với bố sao sao cũng được. Bố giờ này đi tới đâu rồi? Bố ơi là bố, bố của Ly sao giờ này vẫn chưa tới!

– Con bé kia đang nhìn hai đứa mình kìa. Con bé con trông dễ thương chi lạ, mà sao anh thấy cái gương mặt của nó buồn buồn làm sao. Em có thấy vậy không? Sau này em thích có con trai hay con gái?
– Ờ ! Dễ thương mà buồn. Để em vẫy tay chào nó. Nó ngồi một mình chắc đang chờ bố mẹ tới đón. Chờ lâu không thấy tới nên giận là đúng rồi.
– Em chưa trả lời anh. Em thích con trai hay con gái?
– Đồ quỷ! Em thích cả hai, một trai một gái. Như vậy được chưa ông nỡm.

Chết cha! Lại trễ nữa rồi. Vẫn cái tật lừng khừng cố hữu, đã tính trước rồi mà không chịu mua ngay, cứ để cho tới cận ngày, nước tới chân mới nhảy, rồi mới ghé mua quà Giáng Sinh cho con bé. Ly giờ lớn rồi, hết còn là bé con, mấy con búp bê với gấu nhồi bông giờ hết còn hiệu nghiệm. Quần áo thì chỉ có mình Liên là biết cách chọn. Liên? Lại Liên! Con bé kín như bưng không hé lộ một điều gì về Liên. Thôi, nghĩ chuyện khác đi. Cái ông bố là mình đây thật là kì cục! Mua cho con gái cái gì đây mà cũng không biết. Con gái thích gì cũng không hay. Bố ơi là bố. May là vừa rồi nghĩ ra được cái cách nhờ cô bán hàng chọn giùm một món gì đó rồi gói lại hộ luôn. “Cô cứ chọn rồi gói lại, nhớ đừng cho tôi biết là món gì. Tôi cũng muốn ngạc nhiên bất ngờ thích thú như con bé.” Cô bán hàng có trố mắt nhìn mình. Chắc lại có chuyện để kể về cái ông khách dị thường hôm nay mà từ trước đến nay cô chưa bao giờ gặp. Cô ta có vẻ tò mò muốn hỏi thêm nhưng ngại ngùng. Cô không hỏi tội gì mình phải khai, mà dù có hỏi, mình biết trả lời sao đây.
Xe đâu mà nhiều quá vậy trời. Đâu phải chỉ có một mình mình, cũng còn khối người chờ cho tới cái ngày cuối cùng rồi mới hớt hơ hớt hải chạy đi mua quà Giáng Sinh cho người thân. Chiều thứ sáu mọi khi lúc nào cũng kẹt xe, huống hồ là ngày này. Đã trễ hơn gần tiếng đồng hồ rồi. Xe cứ chạy nhích nhích nãy giờ. Thôi gắng chịu đựng thêm luồng xe này nữa, qua cái ngả rẽ tới là xong.
Nó kia rồi! Tội nghiệp con nhỏ.

– Ly chờ bố có lâu không? Gớm! Chiều thứ sáu xe lúc nào cũng kẹt!

***
– …
– Bố ơi, bố cho con mượn chiếc vớ lớn của bố đi.
– Đống vớ sạch bố để trong ngăn kéo bên cạnh bồn rửa chén. Mà con lấy để làm gì?
– Bố lúc nào cũng bê bối, đồ đạc để lung tung, thảo nào mẹ… mà thôi… con dùng để treo trên lò sưởi cho ông già Noel.
– Con xin ông món gì. Con có chắc là ổng sẽ cho không?
– Con có để lá thư trong chiếc vớ. Con tin ổng sẽ cho con.
– Một mình ổng làm sao lo cho xuể. Cả thế giới biết bao nhiêu là đứa con nít như con mà ổng thì chỉ có một mình.
– Đâu phải chỉ có một ông già Noel đâu bố. Bố biết Tề Thiên Đại Thánh không? Ông già Noel cũng giống như vậy, một sợi râu của ổng là biến ra biết bao nhiêu là ông già Noel.
– Lỡ ổng quên cái laptop với GPS ở nhà rồi không biết đường tới thì sao?
– Con có email dặn trước rồi. Con nói tối nay con về nhà bố. Con đi treo chiếc vớ có lá thư con gửi ông già Noel đây. Bố hứa với con bố không được đọc. Bố hứa?
– Ừ, bố hứa.
– Bố nhớ đó. Bố hứa không được đọc. Good night bố.
– Good night con.

Giờ này Liên có còn thức không đây? Gần một giờ sáng rồi còn gì. Đi vội đi vàng quên mang cả cái áo khoác ngoài, trời lạnh và tuyết đang rơi lất phất ngay đúng đêm Giáng Sinh. Đã hứa với con nhỏ là không được đọc thư nó gửi cho ông già Noel, mà lại tò mò chờ nó ngủ say, rồi lén la lén lút như tên trộm, rồi lại còn cẩn thận không dám mở đèn, bật đèn pin lấy thư ra mà đọc. Cái tội thất hứa với con nít là cái tội lớn. Con đây vô số tội, thôi thì một năm 365 ngày Chúa tha tội cho con một lần. Nhà Liên ở phía trước kia rồi. Vẫn còn ánh đèn ở bên trong. Liên ở một mình hay với ai đây? Con bé kín miệng không bao giờ hé răng cho biết mẹ giờ đang làm gì ở với ai. Có ỡm ờ hỏi bóng hỏi gió nhưng con bé cứ làm lơ đánh trống lảng. Có nên gõ cửa không đây? Giờ cũng đã lỡ tới rồi, chân cũng đã đặt ngay bên ngạch cửa. Thôi thì một liều ba bảy cũng liều. Cứ gõ cửa rồi tới đâu hay tới đó …
….
– Con bé có chuyện gì phải không? Gặp chuyện gì phải không?
– Không có chuyện gì. Nó đang ngủ, anh có cái này muốn cho Liên coi.
– Anh vô trong nhà đi. Anh biết giờ này là mấy giờ không?
– Anh biết! Một giờ sáng. Xin lỗi em, nhưng anh không chờ được. Đây là lá thư con bé gởi cho ông già Noel bỏ trong chiếc vớ treo ngay trên lò sưởi. Liên đọc đi.

Nhìn Liên đọc thư con bé rồi ôm mặt khóc mình muốn ôm Liên vào lòng nhưng sao vẫn cứ đứng yên, tay chân bất động, không làm gì được. Có phải chúng ta đã không còn như ngày xưa. Liên cứ ôm lá thư mà khóc ròng còn ta cứ đứng đó mà nhìn. Khoảng cách chưa tới nửa sải tay mà sao chúng ta cứ như là trùng trùng xa cách.
Đưa tay đóng nhẹ cửa rồi ra về nhưng sao ta vẫn cứ như nghe thấy tiếng thút thít của Liên văng vẳng bên tai. Ngoài trời đêm tuyết lất phất rơi, đèn đường vàng vọt, đêm Giáng Sinh vắng vẻ im ắng, trên đường đơn độc một mình ta.
Con bé vẫn đang ngủ say.
Ông già Noel của bé, ông đang ở nơi nao?

***

– Bố ơi bố…
– Gì con?
– Ông già Noel lấy lá thư của con đi rồi mà không để lại gì hết, con kiếm khắp nhà rồi mà không thấy quà.
– Con xin cái gì? Có thể điều con xin ổng thấy khó kiếm quá nên ổng hẹn lại sang năm chăng? Ổng có để thư trả lời lại không?
– Không để lại gì hết. Con không tin là ổng làm không được. Con gửi thư cho ổng mỗi ngày đều cầu xin một thứ như nhau. Ổng có làm việc ban ngày không hở bố.
– Cái này bố không biết. Hình như chỉ ban đêm, bố nghĩ vậy.
– Hôm nay mà không có vậy là con phải chờ thêm 365 ngày nữa sao bố.
– Ơ …ơ … Bố cũng không biết nữa. Có lẽ vậy … Mà hình như có ai đang bấm chuông kìa. Chắc lại là ông già hàng xóm hay chạy qua mượn bố đồ nghề sửa chữa. Bố đang bận tay, con lại mở cửa xem thử, nhớ Merry Christmas ông ta.
– Có khi nào là ông già Noel không bố? Để con lại mở cửa…

– Bố ơi bố! Bố ra đây mà xem… Con đã nói mà, ông già Noel không bao giờ quên ai hết. Ông già Noel tặng cho con món quà con yêu cầu. Cảm ơn ông già Noel… Bố ơi bố …ra mà coi món quà Giáng Sinh ông già Noel tặng con nè bố… bố ơi bố ơi … Mẹ vô đi … Mẹ đưa cái xách tay con phụ mẹ mang vào. Bố ơi bố ơi …

Lưu Thy

CHUYỆN LÊ VĂN TÁM

luuthy

Vào thời Hùng Vương thứ 2015, nước Việt sau khi tiêu diệt quân Nguỵ ở phương Nam, đánh tan quân Miên ở phương Tây, mất đất ở phương Bắc, và nhượng đảo ở phương Đông, hoàn toàn thống nhất đất nước từ nam ra bắc. Sau đó nước Việt trải qua 40 năm kinh qua tư bản, đất nước tiến nhanh tiến mạnh, tiến lên từ chế độ bao cấp tới chế độ tư bản hậu hiện đại, nhà nhà có xe, người người có smartphone, bia rượu đầy đường, và gái gú chân dài tràn lan trên mạng.

Tháng 4 năm 2015, mặt trận phía Đông lại dậy sóng, khói lửa ngút trời, ngư dân than khóc như rươi. Tiếng khóc than của ngư dân đến tai nhà vua. Vua cho mở ngay hội nghị Diên Hồng, đưa chiếu chỉ xuống các quan địa phương, truyền lệnh cử người đại biểu nhân dân từ uỷ ban nhân dân, uỷ ban tỉnh, cho đến công đoàn, phụ nữ, thanh niên, và phường khóm, mỗi nơi một đại diện, về kinh bàn kế sách.

Tháng 5 năm 2015, hơn 3 triệu đại biểu tuỳ theo khả năng kinh tế, ai có xe con đi xe con, ai có honda đi honda, ai có vé tàu thống nhất đi tàu, ai không tiền thì đi xe đò, về ngay kinh đô để dự hội.

5 giờ sáng ngày 1 tháng 6 năm 2015, hội nghị Diên Hồng bắt đầu khai mạc. Sau màn pháo hoa chào mừng đại biểu, sau màn biểu diễn áo dài đồ tắm của diễn viên chân dài, và sau màn đọc thơ của đại biểu hội nhà văn trung ương, là tới phần tuyên bố lý do và mục đích hội nghị Diên Hồng của phát ngôn viên bộ ngoại giao.

Người phát ngôn, như thường lệ, sau khi cực lực lên án, cực lực phản đối, và quan ngại sâu sắc, mới cho tất cả 3 triệu đại biểu về kinh dự hội biết tin mừng mới nhất vừa nhận được, theo ông là công lao của facebook, mà ông biết được, hôm nay, ngày này, và cũng chính nơi đây, là nơi và ngày mà Bệ Hạ ra đời, và ông đề nghị tất cả đại biểu cho ngay một tràng pháo tay, và tuỳ theo vai vế chức vụ lớn nhỏ mà sắp hàng từng người từng người lên chúc mừng sinh nhật happy birthday to Bệ Hạ.

6 triệu bàn tay vỗ như sấm, và tiếng chen lấn, giành giựt, tranh giành, cãi vã để sắp hàng lên chúc mừng Bệ Hạ đã ồn ào như cái chợ.

Đúng 9 giờ tối ngày 1 tháng 6, đại biểu thứ 35 ngàn mới tới được chân ghế của Bệ Hạ, và cũng là lúc mà vị đại biểu thứ 2 triệu 100 ngàn Lê Văn Tám mới chen được chân vô hàng.

Lê Văn Tám là đại biểu của phường Thị Nghè, có nghề bán đậu phộng rang, tuổi tuy nhỏ nhưng tinh thần yêu nước rất cao độ. Khi nghe tin biển Đông dậy sóng, ngư dân lầm than, hội nghị Diên Hồng triệu tập, Lê Văn Tám đã bỏ ngay rỗ đậu phộng rang, giơ tay xung phong khẩn cầu phường khóm cho mình làm đại diện về kinh tham dự.

Vừa mới chen chân được trong hàng, Lê Văn Tám vừa mừng vừa lo, mừng là mừng mình đã chen được vô hàng lên chúc mừng sinh nhật Bệ Hạ, nhưng lo là lo thời gian rất cấp bách, không còn nhiều, khói lửa phía Đông đã bay cao ngút trời và tiếng kêu la của ngư dân giờ đã nghe rõ mồn một từ xa.
Lê Văn Tám bồn chồn, nhìn đồng hồ nghĩ ngợi, mặt cương quyết, tay nắm chặt rồi quyết định dứt khoát bỏ hàng, tiến về phía bàn thờ tổ quốc.

Bàn thờ tổ quốc nhang khói ngập trời. Hai bên bàn thờ là hai hàng bô lão khăn đóng áo dài nghiêm trang đứng hầu.

Lê Văn Tám nhìn dáo dác tìm kiếm. Một vị bô lão thấy lạ mới nhíu mày hỏi nhỏ:

-Cậu em đang kiếm thứ gì đấy?

Lê Văn Tám không giấu giếm trả lời:

-Dạ thưa cụ, con đang kiếm can xăng!

Ông già bô lão lắc đầu:

-Cậu ra ngoài ngã tư kia mới có. Ối giời, giá xăng thế giới lúc này xuống bạo mà ở ta thì chỉ mới xuống được 2000.

Lê Văn Tám thất vọng, chần chừ, rồi tiến thẳng tới cạnh bàn thờ tổ quốc, đứng nhìn dĩa trái cây, thắc mắc hỏi vị bô lão:

-Sao không có cam, mà chỉ toàn là ổi, thưa cụ?

Vị bô lão trả lời:

-Năm nay mất mùa cam, nhưng ta lại được mùa ổi!

Lê Văn Tám lượm trái ổi, mắt liếc về phía hơn 2 triệu đại biểu còn lại đang sắp hàng chờ tới lượt chúc mừng sinh nhật happy birthday to Bệ Hạ, Lê Văn Tám lắc đầu.

Lê Văn Tám nhìn Bệ Hạ, Lê Văn Tám nhíu mày.

Lê Văn Tám nhìn về phương Đông, Lê Văn Tám căm hận.

Lê Văn Tám giận dữ, Lê Văn Tám bóp trái ổi.

Trái ổi vẫn còn nguyên.

Lê Văn Tám cầm trái ẩu… đập vô đầu gấu… trái ẩu tét làm đâu!

Lưu Thy Nguyễn

THIÊN ĐÀNG ĐỊA NGỤC

luuthy

Có ba anh em nhà kia, không cùng cha lại khác mẹ, sinh không cùng năm cùng tháng cùng ngày, nhưng cùng làm một công việc như nhau và cùng thờ một ông thầy. Một người tên Hoo, một người tên Lee và người thứ ba tên gọi là Moo.

Ba anh em cùng làm một công việc như nhau là bán thuốc tâm thần. Thuốc được ba người quảng cáo là người nào uống vô sẽ thấy một thế giới đại đồng toàn màu hồng. Ba anh em chia ra ba nơi đi bán thuốc. Thuốc bên trong cùng một lò mà ra, nhãn dán cùng in hình một cái logo y hệt và chỉ khác cái hình người đại diện đi kèm. Thuốc anh Lee, anh Hoo mặt người có râu mà không ria, còn thuốc của anh Moo trông trụi lủi chả thấy cộng râu nào.

Ba anh em ăn nên làm ra, cửa hàng mọc lên khắp nơi, già trẻ lớn bé đàn ông đàn bà ông sư bà bóng nào cũng có dùng qua. Không biết công hiệu thế nào nhưng đâu đâu cũng thấy treo hình quảng cáo. Báo chí thi nhau ca ngợi đăng ngay trang nhất mỗi ngày. Quảng cáo treo la liệt trên cột điện, trên sân ga, trong kho hàng, trong phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ,… và chỉ trừ phòng vệ sinh. Trong toa thuốc đã có ghi rõ, ai mà để hộp thuốc trong phòng vệ sinh, người đó không bất đắc kỳ tử cũng hộc máu mồm.

Thuốc ba anh em cho người ta uống là thuốc tâm thần, không phải là thuốc cải lão hoàn đồng, nên tới số là đều phải chết. Ba anh em cũng không qua được cái cầu này, anh cả Lee lớn tuổi nên đi trước. Một ngày trước khi đi, anh cả Lee mới gọi hai em tới để trối trăn. Anh cả xoa đầu hai em đang quỳ mọp dưới đất rồi thều thào nói:

– Anh giờ cũng phải đi thôi… Ba anh em chúng ta tuy không sinh cùng tháng cùng ngày nhưng khi chết cũng phải cùng nhau mà đi lên thiên đàng… Anh lớn tuổi anh đi trước nhưng không vì vậy mà anh giành lên thiên đàng trước hai em… Anh sẽ làm ma một thời gian… Chờ hai em đông đủ có mặt… Rồi chúng ta cùng dắt tay nhau… lên… ặc… ặc… thiên… đàng.

Hoo với Moo nghe anh cả Lee nói cùng khóc rống lên rồi cả hai đều gật đầu lia lịa. Anh cả Lee nhìn hai em gật đầu cũng gắng gượng gật theo rồi hai tay bắt chuồn chuồn, hắt lên một cái rồi tắt thở.

Hoo với Moo làm ma chay cho anh cả Lee xong rồi cùng ra lệnh cho các đại lý thuốc, từ đây về sau, in thêm cái hình anh cả Lee đi kèm với hình mình trên hộp thuốc.

Thế rồi thời gian qua mau, trời kêu ai nấy dạ, Moo cũng khăn gói lên đường theo anh cả Lee rồi cuối cùng thằng em Hoo cũng nối gót hai anh.

Cái ngày Hoo đi, bên giường bệnh đã có sẵn hai con ma anh chờ sẵn. Hoo vừa hắt hơi tắt thở là hai anh đã nắm tay em kéo bay ngay tới cổng thiên đàng.

Tới thiên đàng, cổng đóng, anh cả Lee mới nhìn hai em nhướng mắt dò hỏi. Hoo em phất tay giành nói:

– Chuyện nhỏ. Anh cả khỏi phải lo, làm giả là nghề của em. Để em làm ngay chìa khoá giả mở cổng thiên đàng.

Hồ đang loay hoay tra chìa khoá cổng thì một tiếng quát lớn. Cả ba giật mình nhìn lên. Thiên lôi hai chân đứng trên hai cây trụ cổng thiên đàng, tay cầm tầm sét hướng về ba anh em Lee Moo Hoo hỏi lớn:

– Ba đứa bay tính dở trò gì đây hả?

Lee thay hai em trả lời:

-Ba anh em chúng tôi vừa mới cắt hộ khẩu trần gian tính vô đây xin nhập hộ khẩu thiên đàng.

Thiên lôi quát lớn:

-Thiên đàng không có chỗ cho ba đứa mày. Thứ nhất không khi nào, thứ hai không bao giờ và thứ ba chỉ có một nơi duy nhất dành cho tụi bay là địa ngục. Địa ngục ở dưới kia… Đi! Đi! Đi đi!

Từ xa xa trước khi tới vòng đầu địa ngục, ba anh em đã thấy biểu ngữ cờ xí treo đầy hai bên đường. Tới gần mới hiện ra mồn một hàng chữ in lớn màu vàng “Nhiệt liệt chào mừng ba đại biểu địa ngục trần gian Lee Moo Hoo” trên nền vải nhuộm đầy máu me còn nhỏ giọt.

Một con quỷ đỏ cầm chỉa ba mở cổng thành, lắc đầu cho biết không cần xét hộ khẩu anh cả Lee đưa ra, đưa cả ba đi qua vòng đầu địa ngục, qua vòng hai địa ngục, qua vòng ba, vòng bốn, vòng năm, vòng n-1 rồi cuối cùng vượt qua cái cổng địa ngục cuối cùng có hai chữ Diêm Vương đỏ chói.

Diêm Vương nhìn ba anh em Lee Moo Hoo cười ha hả chỉ ba cái ghế nói lớn:

– Ngồi đây ngồi đây! Ta đã chờ ba ngươi từ bấy lâu nay. Bấy lâu nay ta chỉ ăn nhậu với thằng Tần thằng Hít. Chưa đã chưa đã…

Cả ba ngồi xuống bàn, đưa tay bắt Tần và Hít bên phía hàng ghế đối diện. Trên bàn một dĩa bàn tròn khủng khiếp đầy tiết canh đỏ loét nhầy nhụa, một thùng lớn xí quách trắng hếu và một thau to thịt nướng cháy nám đen.

Hoo múc ngay cho mình dĩa đầy tiết canh, Moo cầm ngay một cái bắp đùi trắng hếu, Lee đang do dự chưa biết dùng món gì trước thì chợt nhớ ra điều gì la lớn:

-Chết cha rồi! Thưa Diêm Vương, hồi nãy vội đi tụi em bỏ quên mấy cuốn sách gối đầu giường ở Thiên Đàng. Xin Diêm Vương cho tụi em quay lại Thiên Đàng lấy rồi tụi em quay trở lại.

Diêm Vương phất tay chỉ vào trong:

-Sách gì? Ở đây ta có nguyên cả bộ Playboy với Hustler từ số 1 cho tới số mới nhất. Ba đứa bay tha hồ mà coi!

Cả Lee lắc đầu quầy quậy:

– Đó là ba cuốn sách quý của tụi em: Lee tập tàng của em, Hồng bảo trọng của thằng Moo và Vừa đi vừa tám của thằng Hoo, không thể để mất được.

Diêm Vương gật đầu thông cảm, ngoắt tay một cái, hai tên quỷ sứ đứng hầu hai bên rời hàng tới trước mặt Diêm Vương đợi lệnh.

– Hai đứa bay tới ngay Thiên Đàng lấy cho được ba cuốn sách đó đem về cho tụi nó. Nghe rõ trả lời?

– Dạ rõ Diêm Vương! Nhiệm vụ nào được Diêm Vương giao phó chúng em cũng hoàn thành, khó khăn nào chúng em cũng vượt qua, kẻ thù nào chúng em cũng chiến thắng. Tụi em sẽ đi ngay mang về cho Diêm Vương ba cuốn sách quỷ sứ đó.

Hai tên quỷ sứ nói xong là đùng một cái biến mất tăm, hai cây chỉa ba nằm chỏng gọng dưới mặt đất.

-Uống đi, uống đi ba đứa bay. Ba ngươi đừng có lo, đã có ta lo. Chuyện này nhỏ như cái sọ con thỏ!

Hai tên quỷ sứ nhận lệnh bay ngay tới Thiên Đàng. Xui xẻo cho hai tên, thiên đàng đã hết giờ làm việc, cửa đóng then cài và cái bảng Hết Giờ Làm Việc tổ bố treo chình ình ở giữa. Hai tên phân vân, bỏ về lúc này là có mà chết với Diêm Vương, nhiệm vụ đã không hoàn thành mà lại còn làm bẻ mặt Diêm vương với ba tên quỷ sứ mới. Tên quỷ sứ nhỏ mới nói với tên quỷ sứ lớn:

-Hai đứa mình leo hàng rào nhảy vô rồi chia nhau mà kiếm ba cuốn sách quỷ sứ đó đi.

Thằng quỷ lớn gật đầu nói phải rồi cả hai cứ vậy mà leo vào.

Hai cái bóng đen lom khom leo rào không qua khỏi 2 cặp mắt quan sát từ xa của hai thiên thần nhỏ của thiên đàng, một thiên thần cánh cụt người ốm ốm cao cao và một thiên thần cánh dài mập mập lùn lùn.

Thiên thần cánh dài khều khều thiên thần cánh cụt nói nhỏ vào tai:

– Ối mẹ ơi! Ba cái thằng đại biểu địa ngục trần gian vừa mới nhập hộ khẩu Địa Ngục chưa đầy nửa tiếng là Thiên Đàng ta đã có hai đứa tị nạn rồi!


Lưu Thy Nguyễn

TÔI ĐANG MƠ…GIẤC MƠ DÀI…

luuthy

11863363_884354278286613_5870090782760208539_n

-You, tối qua tui mơ thấy một giấc mơ dài… You muốn tui kể hông?
-Kể đi!
-Hôm qua hỏi, You hông trả lời, giờ You mới nói kể đi. Ừ, giờ thì tui kể, mà tui quên gần hết rồi… Đại khái là tui mơ thấy hơn mấy chục triệu đứa con nít Việt Nam xuống đường tuần hành biểu tình đòi quyền được có tương lai, chúng cầm khẩu hiệu “WE ARE THE FUTURE”… Con nít khắp nước túa ra đường, ra ngõ, ra phố xá, ra công viên, ra khắp nơi…Tất cả phóng viên nhà báo khắp thế giới cũng túa ra đường tới sân bay đáp chuyến sớm nhất sang Việt Nam săn tin làm phóng sự.
“Con nít VN làm chính trị, tạo lịch sử, khiến lịch sử phải sang trang...” Mấy nhà báo nước ngoài viết như vậy.
Thế rồi Obama lên tiếng, Merkel can thiệp, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc kêu gọi, và tất cả nhi đồng thế giới đều túa ra đường ủng hộ nhi đồng Việt Nam.
Những người lớn Việt Nam cũng túa ra đứng hai bên đường. Túa ra đứng hai bên đường để… You biết để làm gì hông?
-Hông.
-Hông hả? Những người lớn Việt Nam túa ra đứng hai bên đường để chụp hình đám nhỏ nhi đồng.
-Chụp hình để làm chi hả?
-Chụp hình để đưa lên facebook. Ai viết được thì viết, viết ít thì vài dòng, viết nhiều thì nhiều chục dòng, rồi dùng tấm hình chụp làm hình minh hoạ. Ai không viết được thì đưa tấm hình chụp mấy đứa nhỏ có cái bản mặt mình đang selfie bên cạnh.
-Đưa lên facebook để làm gì hả?
-Đưa lên để câu like với câu còm, để ta với friend cùng nhau “tranh luận”…

Lưu Thy Nguyễn

Cà Phê San Jose

luuthy

San Jose, xứ sở của Thung Lũng Hoa Vàng, của Silicon Valley, của Apple Ipod Iphone Ipad trái bôm trái táo lủng lỗ, của Yahoo, Google, Cisco, Ebay, Ebiết. Xứ sở của những nhà triệu phú trẻ tuổi, triệu phú bất ngờ từ trên trời rơi xuống. San Jose của giá nhà giá đất cao ngút trời xanh, lên từng ngày từng giờ, giành giựt nhau mà mua của thời hoàng kim Dot Com, Internet Bubble và Stock Market Option.

San Jose, thành phố lớn thứ ba của California, thành phố nhiều người Việt nhất nước Mỹ, thành phố với những cái mới nhất, sáng tạo nhất, khởi đầu nhất trong lãnh vực điện tử. Người Việt San Jose cũng vậy, sáng tạo và đi đầu, cứ hay đi tiên phong, cứ hay muốn đi đầu làm mới làm lạ, và cứ hay muốn gây sốc.

Cái mới nhất, lạ nhất, sốc nhất giờ này của người Việt San Jose là cái món cà phê.

Cà phê San Jose không thể tự chế biến ở nhà như nước mắm Houston, như bánh ít lá gai, bánh tráng Bình Định ở Little Saigon.

Cà phê San Jose cầu kỳ và mới lạ hơn nhiều.

Cà phê San Jose phải là thứ Made in USA thứ thiệt, không nhập từ Brazil, Chile, Colombia hay Việt Nam. Cà phê San Jose thật đậm mùi local, phải lựa hột vừa đúng tuổi mà còn tròn trịa. Rang cà phê cũng phải thật điệu nghệ, phải tuỳ hột tuỳ giống mà rang. Giống Việt Nam chỉ rang hơi vàng vàng, còn giống Nam Mỹ Latin thì bắt buộc phải rang thật nhiều lửa để hột cà phê nâu nâu rám nắng.

Rang cà phê San Jose ta không rang với bơ Bretel, không thêm tí muối, hay bỏ chút cau, thêm tí nước mắm, trộn chút bột bắp, cho phẩm màu hay thuốc kí ninh. Cà phê San Jose phải rang với tí nước hoa, khi thì Chanel N°5, khi thì Elizabeth Arden, khi thì Lancôme … tuỳ theo loại hột cà phê mà thêm hay bớt. Nói không có giỡn mà thiệt như thật, nhiều khi còn phải thêm tí mùi hôi nách.

Cà phê San Jose có nơi pha với một tí màng mỏng mỏng, nhẹ nhẹ nhàng nhàng, mơ mơ huyền mờ, ảo ảo thiệt thiệt không biết đâu mà rờ. Có nơi tuyệt chỉ pha cà phê nguyên chất, không màng miết gì cho rườm ra, cà phê thật nguyên chất đến nỗi không cần phải xay, cà phê cứ vậy để nguyên hột, nhìn thấy cả lớp da, để nguyên cành nguyên cuống, giơ cả núm hột cà phê.

Uống loại cà phê này cũng không phải là dễ uống. Cà phê San Jose đậm đặc, đậm đà, màu có hơi hơi đen đen, đôi khi lại vàng vàng nâu sậm có pha chút tí rêu. Uống cà phê San Jose uống phải uống bằng mắt, phải nhìn trừng trừng, phải liếc qua liếc lại đưa đẩy theo hột cà phê sóng sánh đong đưa. Càng uống càng phê, cà phê càng nóng không bao giờ nguội. Càng uống càng nóng rực, khói càng bốc lên, bốc ngùn ngụt, bốc ngút ngàn, bốc che mờ cả cặp mắt kính, mắt kính sẽ mờ mờ bao phủ như hơi sương. Chất caffeine trong cà phê San Jose đậm đăc đến mức tim sẽ đập mạnh, huyết áp sẽ tăng cao vùn vụt. Cà phê loại này kén khách, chỉ dành riêng cho khách hàng trẻ tuổi hoặc nếu tuổi có cao thì huyết áp bắt buộc phải dưới 160mmHg.

Cà phê San Jose đặc biệt chỉ có độc nhất vô nhị ở San Jose. Cà phê San Jose mang đi nơi khác là cà phê mất cả mùi vị, không còn hột cà phê nguyên chất, cà phê sẽ biến thành bột, pha loãng hoà tan với nước, cà phê càng uống càng nguội lạnh. Cà phê San Jose ra khỏi San Jose lại trở thành cà phê cổ điển, cà phê San Jose không còn là cà phê San Jose!

Muốn thưởng thức cà phê San Jose chỉ còn một cách độc nhất là ghé tới San Jose.

Du khách khắp nơi ùn ùn kéo về San Jose. Có kẻ từ xứ cao bồi Texas, xuống ngựa, bỏ Colt, Winchester ở nhà mà tới, người lặn lội từ Việt Nam xa xôi sang xứ Florida câu cá mập mà cũng bỏ cần xuống mà về, dân Massachusetts miền Bắc lạnh lẽo cũng quên béng luôn mây lang thang, rời xa cà kê dê ngỗng mà xuống, người bạn Hawaii Honolulu Aloha Olaha láng giềng cũng dứt khoát rời xa hủ nước mắm Qui Nhơn mà cùng đặt chân tới San Jose, ngồi nhâm nhi ly cà phê San Jose, vừa thưởng thức hột cà phê vừa ngâm lớn bài thơ:

“Cỏ non xanh rợn chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa
Lơ thơ tơ liễu buông mành
Chắt chiu từng sợi nắng chiều lã lơi
.

Mà cứ “Ngỡ lòng mình là rừng, Ngỡ hồn mình là mây”

PS: Cà phê San Jose giờ chỉ còn là chuyện đời xưa!

LƯU THY

(chôm từ bài viết của XYZ viết theo Hồ Sơ Điều Tra của LucCA, SJPD.)

Một Ngày Trong Đời Của Ác-min-xô-vít.

luuthy


Lời giới thiệu:
.
Thơ có nhiều loại thơ, thơ lục bát, thơ bốn câu, thơ năm chữ, thơ cổ điển, thơ hiện đại, thơ hậu  đại, thơ hài cú, thơ tự do, thơ lung tung và thơ tân hình thức.

Truyện thì có truyện ngắn, truyện dài.

Thơ ngắn là thể thơ thuộc dòng thơ cụt ngủn.

Thơ dài thuộc họ thơ lòng thòng.

Truyện đã dài thì phải có truyện quá xá là dài. Quá xá dài nên truyện mới dài dòng.

Không muốn dài dòng thì phải ngắn. Ngắn hơn truyện ngắn là truyện cực ngắn.

Đừng tưởng bở cứ ngắn quá thì không đi sâu đi sát đi vào quần chúng. Đừng tưởng bở cứ viết ngắn mà không dở thì là mà dễ. Tác giả viết truyện cực ngắn phải có vốn sống thật dài, phải thông kim bác cổ, phải thấm nhuần triết lý cao siêu, phải đạt đạo trải đời.

Cứ hãy đọc thử một cái truyện cực ngắn sau đây rồi sẽ thấy:

Hắn.
Thức dậy.
Ăn sáng.
Đi làm.
Về nhà.
Ngủ.
Đứng tim.
Chết.


Đọc xong là ta thấy ngay trong cái truyện cực ngắn hàm chứa biết bao nhiêu là triết lý cao siêu của đạo Phật. “Đời là vô thường, hạnh phúc mong manh, nghiệp báo trùng trùng…“

Ngoài cái ngắn dài cụt ngủn lòng thòng dài dòng còn có truyện dài nhiều kỳ.
Truyện dài quá là dài nên phải chia ra nhiều kỳ cho người ta đọc cho đỡ ngán, mỗi kỳ mỗi ít để cho người ta thèm thuồng. Đọc ít nhớ lâu đọc nhiều quên tuốt luốt.

Truyện dài nhiều kỳ đầy dẫy khắp nơi nhưng truyện ngắn nhiều kỳ thì hầu như chưa có.

Chưa có nên giờ tôi mới cho nó có. Tôi sẽ là người founder cho một trường phái mới, trường phái truyện ngắn nhiều kỳ. Đã là truyện ngắn mà lại đăng nhiều kỳ nên một kỳ có thể 10, 20 hàng hoặc có thể chỉ một hàng với một chữ “Vâng”, “Ờ…” hay nhiều hơn một chữ “Thế rồi…”

Chỉ mới là thử nghiệm nên thế nào cũng có sai sót, xin độc giả niệm tình tha thứ. Sai chỗ nào, sót chỗ mô, hay hay dở cứ thành thật mà phê bình thẳng thắn. Phê bình theo trường phái “vuốt lá” hay trường phái “vạch lá”, cũng nhớ “Like” cho một cái.

“Like” là cái chữ độc quyền của Facebook. “Like” cực kỳ sâu sắc và thông minh.

Trả lời cho cái tin buồn người thân của Friend trang facebook vừa mới mất: “Thành kính phân ưu, xin chia buồn cùng anh, chị, em, đồng chí, đồng hương,…” xong cho ngay một cái “Like”.

Nghe friend than vừa mới bị thất nghiệp, vợ bỏ, con đi hoang, hay con chó cưng vừa mất tích. Cũng chia buồn một cái, an ủi một câu rồi cũng “Like”.

“Like” như thế mà “Friend” cũng vậy. Hai Friend ngoài đời như hai kẻ thù không đội trời chung, giờ đây nhờ có Facebook mà hai Friend chung cùng chia vai sát cánh trong cái nhóm Friend của Friend.

Ôi! Facebook! Facebook! Không có nơi đâu mà tuyệt vời như vậy.

Friend của Friend ta là Friend ta. Bốn phương tám hướng tứ hải giai huynh đệ tương tàn.

Chuyện Facebook là cái chuyện dài… dòng.

Chuyện là kể cái điều có thật, còn truyện thì không, nhưng vẫn có nhiều người cứ hay muốn lẫn lộn giữa thực và hư, giữa không và có, giữa chuyện và truyện.

Muốn biết thực hư xin mời trở lại cái truyện ngắn nhiều kỳ.

Kỳ thứ nhất của cái truyện ngắn nhiều kỳ:

MỘT NGÀY TRONG ĐỜI CỦA ÁC-MIN-XÔ-VÍT.
Truyện ngắn nhiều kỳ.
__________________

KỲ 1.

Reng…

Tiếng chuông điện thoại đầu tiên 3 giờ sáng.

“Hắn được mời lên phát biểu. Bao nhiêu con mắt đổ dồn về phía hắn”

Reng…

Tiếng chuông điện thoại lần thứ hai.

“Trang Bang Chủ! Trang Bang Chủ! Bao nhiêu cái miệng phía dưới sân khấu hò hét.”

Reng…

Tiếng chuông điện thoại lần thứ ba kêu.

“Muôn Năm Trường Thọ! Sáu Cõi Phiêu Linh!” Hắn sướng rên sướng rỉ, mắt lim dim đê mê tiến về phía khán giả…

Reng…

Tiếng chuông điện thoại réo lần thứ tư cùng với “rầm” một cái. Hắn ngã từ trên giường xuống nền nhà. Cơn mơ tan biến và tiếng reng lần thứ năm đánh thức giấc mơ đẹp như… mơ.

“Alô? Alô?”

“Anh Ác-min-xô-vít ơi! Em Sushi đây!”

Cúi xuống nhìn phía dưới, hắn giật mình vơ vội vơ vàng cái C.K màu đỏ thẫm.

“Anh đang làm gì đó? Có tiếng gì sột soạt trong máy?”

“Ơ… ơ… Anh đang chuẩn bị bài vở để post cho ngày hôm nay. Gớm! Thời đại bây giờ mà còn có người không chịu email, còn làm thơ trên trang giấy trắng, bỏ bì thư, dán tem, ra bưu điện rồi gửi về đây. “

…………………………………………

KỲ 2.

Nhìn về phía bà vợ tròn trịa phốp pháp còn đang say nồng trong giấc điệp, Ác-min-xô-vít rón rén mở cửa phòng đi về phía nhà bếp. Tay áp sát cái điện thoại vào tai lắng nghe tiếng léo nhéo của Sushi, tay kia mở tủ lạnh với lấy hộp sữa Vinamilk.

“Cả đêm hôm qua em không ngủ được anh Ác-Min à. Em cứ ôm cái màn hình có cái bài thơ của em trên đó thức suốt đêm chờ sáng canh có ai vô là “giao lưu” ngay. Em vui quá anh Ác-Min à. Giờ em cũng có thơ đăng báo mạng… Em thích mấy anh Xu Xu, Ka Ka, Ki Ki, Ke Ke nào đó ghê… Ơ, anh Ka Ka xuất hiện rồi… Ảnh đang hỏi em ngủ có ngon hông… Thôi em bye anh Ác-Min nghen… để em “giao lưu” với anh Ka Ka… A, lại có em Xi Xi nữa… Vui quá anh Ác-Min ơi… Bye anh nghen…”

Ác-min-xô-vít đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường. 5 giờ 12 sáng. Bên ngoài tiếng xe cộ, tiếng rao hàng, tiếng cửa sắt mấy căn nhà hàng xóm đang bắt đầu mở.

Một ngày mới mới bắt đầu. Ngày mới bắt đầu của Ác-min-xô-vít đã bắt đầu từ lâu, bắt đầu từ tiếng chuông điện thoại lần thứ nhất. Tiếng chuông điện thoại của Sushi lúc 3 giờ sáng.

…………………………………………..

KỲ 3.

Làm xong nghĩa vụ vệ sinh thân thể đầu ngày, Ác-min-xô-vít tay cầm lược còn nấn ná trước gương sửa lại vài sợi tóc mai. Bôi chỗ này tí gel, xịt chút dầu thơm hai bên cổ, tay phải quẹt quẹt, tay trái vuốt vuốt, xong cùng đưa lên mũi ngửi ngửi.

“Bà vợ giờ này vẫn còn chưa thức giấc. Thay cái áo vía đổi cái quần xịn là tới gặp tụi nó là vừa. Hôm nay có chụp hình post lên mạng, phải o bế chút chút cho nó chỉn chu chỉnh tề chu đáo đàng hoàng lịch sự”

Ác-min-xô-vít cười hà hà, liếc nhìn vô gương nhéo mắt, miệng méo xẹo méo mó điếm đàng.

……………………………………………..

KỲ 4.

“Cô cho ly cà phê sữa đá như thường lệ”

“Anh có thể chờ khoảng 10 tới 15 phút được không?”

Ác-min-xô-vít ngẩng đầu lên nhìn cô chủ quán ngạc nhiên nhướng mắt dò hỏi. Cô chủ quán cười cầu tài phân bua:

“Anh cảm phiền chờ một lát. Em mới sai con nhỏ đi mua hộp sữa Cô Gái Hà Lan pha cho anh, quán giờ chỉ còn có sữa Ông Thọ và Con Chim”

Ác-min-xô-vít gật đầu đồng ý. Cô chủ quán cảm ơn xong quay về phía quầy.

Chỉ khi nào có chuyện thật quan trọng cần bàn bạc, Ác-min-xô-vít mới chọn cái quán này mà tới. Cái quán thì cũ kỹ chẳng có gì là đẹp, nhưng được cái kín đáo, nằm khuất lấp loay hoay trong con phố hẹp với triền dốc xuống lên. Cà phê thua xa mấy cái quán khác nhưng cà phê sữa đá ở đây là số một không đâu bằng. Mà sữa phải pha đúng với sữa Cô Gái Hà Lan Ác-min-xô-vít mới chịu, pha với Ông Thọ hay Con Chim là hỏng cả cái mùi cà phê.

Trong khi chờ đợi Cô Gái Hà Lan, Ác-min-xô-vít lục cái xắc tay lấy ra cái laptop đặt ngay ngắn lên bàn, nhìn cái laptop lắc đầu ngao ngán:

“Đã nói bóng nói gió đến mức đó rồi mà vẫn không chịu hiểu. Đại gia với doanh nhân thành đạt gì mà chậm tiêu. Chả lẽ nói trắng ra là tui muốn được tặng cái iPad.”

“Sao tới cái giờ này mà vẫn chưa có đứa nào ló cái mặt ra vầy hè?”

Ác-min-xô-vít đưa mắt nhìn xuống dưới cổng ra vào. Khách bắt đầu lục tục lai rai kéo vào quán. Có người dớn dác kiếm tìm người quen. Có cô bé hầu bàn tay cầm bao ny lông đựng mấy lon sữa Cô Gái Hà Lan hối hả đi vào. Có hai thằng mặt mày cô hồn giơ tay vẫy vẫy chào Ác-min-xô-vít…

……………………………………….

KỲ 5.

“Ới ới cô nàng xinh xinh… Ới ới cô hàng cà phê ơi… Cho anh xin hai ly cà phê sữa đá…”

Ka Ka nói xong cả ba cùng cười ồ. Cô hàng cà phê không cười mà còn trừng mắt nhìn cả ba hỏi cộc lốc:

“Sữa gì?”

“Một Ông Thọ cho nó còn anh cho anh Con Chim.” Xu Xu nói xong nhìn Ác-min-xô-vít:

“Đại ca lúc nào cũng Cô Gái Hà Lan, lâu lâu anh cũng nên đổi món cho đời nó lên hương.”

“Tao đây tới chết cũng không bao giờ thay. Cái thằng Ki Ki khốn kiếp đang làm cho tao bực cái mình đây. Bài phóng sự tham quan Niu-Ót của nó, tao đã dặn rồi mà cứ chứng nào tật nấy, thấy sao là viết vậy, giờ đây tao mới nhức cái đầu không biết sửa ra làm sao. Hai đứa có ý gì góp giùm tao chút.”

Ka Ka với Xu Xu ngạc nhiên vô cùng. Từ xưa đến giờ có đời nào mà Ác-min-xô-vít hỏi ý tụi nó đâu. Chìa khoá Ác-min-xô-vít giữ khư khư một mình, muốn xoá muốn sửa, muốn thay muốn đổi, hai thằng chỉ biết đưa mắt mà ngó, ngồi đó chịu trận chờ Đại ca về giải quyết. Đại ca chỉ toàn ra lệnh với ra tiền. Hai thằng có đề nghị cái gì hay hay là bao giờ cũng nghe cái câu trả lời quen thuộc “Tao biết rồi” “Tao đang tính làm.” Lần này Ác-min-xô-vít mà phải hỏi ý tụi nó là có chuyện gay go lắm đây. Xu Xu đưa mắt nhìn Ka Ka rồi quay qua Ác-min-xô-vít hỏi:

“Chuyện gì vậy đại ca? Góp được thì tụi em góp.”

“Chuyện là thế này, trong bài viết hắn ghi là tượng Nữ Thần Tự Do. Tụi mày biết đó, hai cái chữ này thuộc diện nhạy cảm, bỏ đi thì câu văn bị què và vô nghĩa. Tao không biết sửa sao cho hạp tình hạp sách. Còn cái câu có chữ “chủ nhân ông vô thức”, “vô thức” thì bỏ đi không sao.

“Sao đại ca không sửa thành Nữ Thần Tự Dzo?”

“Tự dzo là văn còm, còn trong bài thì phải dùng văn viết. Hiểu chưa?”

Xu Xu lắc đầu, dụi điếu thuốc thứ nhất, châm lửa mồi tiếp điếu thứ hai, mắt lim dim suy nghĩ tay cầm ly cà phê đưa lên miệng. Ly cà phê chưa tới miệng, Xu Xu đã sáng mắt dằn mạnh ly cà phê xuống bàn, cười khà khà la lớn:

“Em tim ra rồi. Đại ca sửa như thế này là ô kê ngay con gà quạ.”

Ác-min-xô-vít trố mắt nhìn thằng em, không tin hất đầu hỏi:

“Sửa sao? Nói nghe coi.”

“Đại ca sửa là Tượng Nữ Thần Ly-bợt-ty. Em nhìn thấy cái ly cà phê là em nhớ tới cái chữ Ly-bợt-ty trong English for Today.”

Ác-min-xô-vít cười ha hả khoái chí, đưa ly cà phê lên cao. Ba ly cà phê cụng nhau nghe cái cốp.

“Chuyện gì khó có cà phê.” Cái câu nói ngày hôm đó của Ác-min-xô-vít sau này trở thành danh ngôn, lời hay ý đẹp, được biết bao nhiêu là trang mạng nắn nót tô điểm trang hoàng đóng khung trịnh trọng để ở đầu trang. Ác-min-xô-vít nổi tiếng như cồn cũng từ đó mà ra.

…………….~ “C h u y ệ n   g ì   k h ó   c ó   c à   p h ê.”  ~……………….

………………………………~Ác-min-xô-vít~……………………………………

…………………………………………..

KỲ 6.

Từ khi Xu Xu giải quyết được cho Ác-min-xô-vít cái chữ Tự Dzo dễ ghét, Ác-min-xô-vít hết còn cơn bực dọc ban đầu khi dự tính kêu hai tên đàn em tới để dủa cho một trận cái tội để cho trang mạng đi xuống. Hai ngày nay, số lượng người truy cập mất gần cả ngàn lượt, trang mạng từ vị trí top ten tụt xuống gần áp chót. Ngày đầu tiên lấy lý do lễ lạc mọi người ham vui quên nhiệm vụ trả lời Anh Lớn nghe còn hợp lý, còn ba ngày nay đây tí nữa phải trả lời Anh Lớn ra làm sao. Hai cái thằng này, có bao nhiêu đó mà vẫn không làm nên cơm cháo. Ác-min-xô-vít quay nhìn Ka Ka hỏi:

“Sao mấy ngày nay mấy con số cứ càng ngày càng xuống vậy?”

Ka Ka nghe hỏi, giật mình mới đầu còn ấm a ấm ớ rồi sau mới thú thiệt:

“Thằng con em nó đòi thêm, em không chịu. Mấy ngày đó chỉ có mình em trực máy nên không xuể. Hồi nãy trước khi đi em với nó đã thoả thuận xong, anh yên tâm. Để rồi anh coi, ngày mai sẽ lên ào ào gấp đôi gấp ba.”

“Hơn chút chút thôi, đừng nhiều quá… Bộ không thấy cái còm thét ma thét mét sao. À, mà này, hai đứa đã vô cái facebook của thằng Lui Xui chia buồn chưa? Rồi hả? Giỏi! Phải nhớ luôn luôn giữ quan hệ tốt với cộng tác viên. Ờ… mà hai thằng mày có Like chưa?”

Nghe Ác-min-xô-vít hỏi, Ka Ka và Xu Xu mới sực nhớ chưa Like cái tin buồn, hối hả mượn Ác-min-xô-vít cái laptop…

Ác-min-xô-vít nhìn đồng hồ trên tường. 12 giờ đúng. Ngoài đường xe cộ đã bắt đầu nhộn nhịp. Mấy cái quán ăn phía bên kia đường đông nghẹt người. Mùi thịt nướng từ bên đó bốc qua bên này làm cho bao tử Ác-min-xô-vít trở nên khó chịu. Đói quá rồi, hết chịu đựng nổi, sẵn có hai thằng này ở đây, hôm nay mình chiêu đãi cho tụi nó một chầu.

“Hai đứa bay đói chưa? Like xong thì cùng với tao đi ăn. Tao bao, khỏi phải kiếm cớ chối từ.”
………………………………….

KỲ 7.

MENU:

1. 3 Khăn Lạnh.
2. 3 Ly Cối.
3. 3 Đôi Đũa.
4. 3 Cái Chén.
5. 24 Lon Heineken.
6. Bánh Bèo Qui Nhơn.
7. Chả Gối Gò Bồi.
8. Chạo Cá Nướng Sả.
9. Giò Heo Chiên Giòn.
10. Lẩu Tôm Hoàng Sa.
11. Kem Flan.
12. Trái Cây: Cam, Nho, Kiwi, Cantaloupe.
13. Phiếu Tính Tiền.

………………………………………..

KỲ 8.

Chia tay hai tên cốt đột, Ác-min-xô-vít nhìn đồng hồ. Đã hơn 4 giờ chiều. Sắp có cái hẹn với Sushi lúc 5 giờ rưỡi. Với cái giờ này, với cái lượng xe và người như thế này, với bao nhiêu cái mũ bảo hiểm đủ màu đủ kiểu đang trồi lên trụt xuống lạng qua lạng lại ngoài kia, chen được vô đó mà tới cái địa chỉ Sushi nhắn trên điện thoại cũng phải mất gần tiếng đồng hồ. Ác-min-xô-vít than thầm, tấp xe vô cửa hàng bán hoa kế bên tiệm ăn, chọn một bó hoa hồng đỏ thẫm, rồi ghé vô cái ngõ hẻm  bấm số gọi về nhà.

“A lô! Em đó hả?… Không… không… Tí nữa anh phải đi gặp đối tác. Ờ… ờ… Vừa mới họp xong với Hội đồng Quản trị Công ty… tưởng đâu được về sớm ai ngờ phải thay mặt công ty đi gặp ngay đối tác làm ăn mới. Bao lâu hả?… Ơ… ơ… Chưa biết, gặp xong rồi còn phải về công ty… giải quyết cho xong đống hồ sơ. Không… không… Có thể anh sẽ ngủ ở công ty. Khỏi… khỏi… Em đừng chờ. Bye cưng. Bye.”

Ác-min-xô-vít phóng xe thiệt lẹ điền vô cái chỗ trống ngoài kia. Ác-min-xô-vít đang ở đâu, chỗ nào, X là bao nhiêu Y là mấy trong cái đám hỗn độn trên con đường nào đó của cái thành phố gần 8 triệu dân vào cái giờ thứ 17 một ngày trong đời Ác-min-xô-vít thì chỉ có trời mà biết được.
………………………………………

KỲ 9.

[ Nội dung bài viết có nhiều chi tiết không lành mạnh, bạo lực, nóng bỏng, quá nhạy cảm với độc giả vị thành niên, không theo đúng điều lệ của trang mạng nên bị kiểm duyệt xoá bỏ ]

………………………………………………

Kỳ 10.

Gần 12 giờ đêm Ác-min-xô-vít mới về được tới nhà. Rón rén mở cửa vào nhà, mở tủ lạnh nhón lấy hộp sữa Vinamilk uống vài hớp xong tiện tay mang ra phòng khách. Ác-min-xô-vít ngồi trong bóng tối không buồn bật công tắc mở đèn. Trong phòng ngủ, bà vợ vẫn đang say nồng trong giấc điệp, lúc ú ớ, lúc khò khò, lúc lại nghiến răng ken két. Cái điệu nhạc quá quen thuộc với Ác-min-xô-vít từ ba mươi mấy năm nay. Lúc nào thì ú ớ, lúc nào thì khò khò, rồi khò bao nhiêu giây, dừng tới lúc nào thì bản nhạc trở lại từ đầu, Ác-min-xô-vít thuộc nằm lòng. Bà vợ được cái hiền khô, dịu dàng, nói sao nghe nấy, không đua đòi hàng hiệu Louis Vuitton với Gucci. Bạn bè nàng không nhiều, thú vui lại không có, chỉ trừ cái niềm đam mê độc nhất là ngủ. Hễ nằm xuống là nàng ngủ, ngủ ngay lập tức, không ác mộng hay mộng mơ nhiều như Ác-min-xô-vít.

Ác-min-xô-vít ban đêm thì ác mộng, ban ngày thì mộng mơ. Cái mơ mộng từ mấy chục năm nay tới giờ này vẫn còn chưa chấm dứt. Ác-min-xô-vít mơ nhiều thứ, mộng nhiều điều, đụng cái gì cũng mê, nhỏ không tha già không thải, lớn bé nhỏ to xìu xìu ển ển gì gì cũng được hết. Ác-min-xô-vít mơ tiền, mơ tình, mơ tiếng, mơ tài và chỉ mơ tù mơ tội trong những cơn ác mộng.

Đêm nay thế nào Ác-min-xô-vít cũng gặp ngay một cơn ác mộng. Một cơn ác mộng rất là cực kỳ khiếp đảm. Sẽ không có giấc mơ đẹp như mơ “Trang Bang Chủ Muôn Năm Trường Thọ Sáu Cõi Phiêu Linh” của ba giờ đầu tiên khởi đầu một ngày trong đời của Ác-min-xô-vít.

23:59:59

HẾT.

Lưu Thy

Hắn và Tôi

luuthy

Hắn ngồi đó với bộ mặt đăm chiêu bất thường. Thằng bạn của tôi, cái thằng bạn hàng xóm, bạn tiểu học rồi bạn trung học cho tới sau cái ngày 30-04-1975 là hết bạn. Hết bạn trên giấy trắng mực đen đàng hoàng, không dám gian dối, viết nắn nót rồi ký tên “cam đoan những lời khai trên đây là hoàn toàn đúng sự thật” trong ô kê khai bạn thân của biết bao nhiêu là cái sơ yếu lý lịch với một chữ KHÔNG to tướng.

Tôi hết bạn với hắn được 5 năm rồi hết còn phải viết sơ yếu lý lịch tiếng Việt, mà nếu có phải viết cái sơ yếu lý lịch bằng tiếng nước ngoài, cái curriculum vitae lại không có cái ô friend để điền vào, nên hắn có còn là bạn với tôi hay không tôi không “cam đoan hoàn toàn đúng sự thật”. Còn hắn, tôi nghĩ hắn vẫn còn xài, xài cho tới bây giờ đã về hưu vẫn còn xài, nên tôi vẫn chưa trở lại là bạn hắn.

Tôi không hỏi và hắn cũng không khai, nhưng ngoài miệng, giờ sau bao nhiêu năm gặp lại, hắn gọi tôi là bạn. Hắn đưa cho tôi đọc biết bao nhiêu là bài viết ca tụng tình bạn, nhiều lúc đang nhậu, hắn hứng chí nhìn trời đưa lon bia lên cao rồi đọc vanh vách những câu nói, danh ngôn, lời hay ý đẹp về tình bạn.

Mặc cho tôi cứ chờ cứ đợi cứ mong, hắn vẫn chưa chịu đọc tiếp cho tôi nghe cái câu “cam đoan những lời khai trên đây là hoàn toàn đúng sự thật”.

Ngày mai là ngày họp mặt. Hắn bảo ngày kỷ niệm 40 năm rời trường, School Reunion, Class of 1975. Chính hắn cho tôi biết ngày giờ địa điểm và cũng chính hắn bảo tôi nên đi. Sáng nay hắn vừa gọi điện nhắc đi nhắc lại, tôi lừng khừng chưa trả lời có đi hay không, thì giờ bỗng dưng hắn ghé ngay cái phòng khách sạn tôi đang ở, gõ cửa vào, rồi ngồi đó với cái bộ mặt đăm đăm bất thường này.

Hắn chờ tôi mở lời. Tôi không hỏi chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn. Tôi không mở miệng, tôi muốn hắn nói trước. Hắn nói, hắn vào thẳng vấn đề, không quanh co quẹo quọ, rào trước đón sau, giăng mùng giăng lưới hai bên:

– Ngày mai mày không nên nói chuyện tự do.

Tôi ngắt lời:

– Bạn bè lâu ngày mới gặp nhau không được nói chuyện tự do là sao?

– Tự do là tự do dân chủ không phải cái tự do kia. Mày hiểu sai rồi. Tự do dân chủ, dân chủ tự do, chính trị chính em, chính anh chính chị, mày làm ơn đừng đả động tới.

Tôi mới cải lại hắn:

– Mày chỉ cho tao biết cái nào là không có chính trị bên trong đây, con người theo bản năng tự nhiên là đã có chính trị rồi, bộ mày quên rồi sao?

Hắn cúi đầu, lí nhí:

– Mày lại hiểu sai nghĩa chính trị. Nói chung… mày đừng đả động tới chuyện gì nhạy cảm. Tránh phản ảnh sai trái tiêu cực. Né quan to bà lớn cậu ấm cô chiêu. Chớ hé răng thì thầm biển đảo lưỡi bò với tai trâu. Cái gì có chữ “lạ” lại càng không nên nói.

Rồi hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, nói:

– Thiếu gì chuyện khác để nói, chuyện thầy cô này, chuyện trường lớp ngày xưa kia, chuyện bạn bè quanh ta, chuyện yêu đương trai gái, chuyện phòng the nệm ấm với chăn êm, chuyện chán cơm đi ăn phở, tí ti bồ nhí tí tí bồ già, bò sát xong bò lạc, nai tơ với nai khô. Ối dào dào khối là chuyện.

Nghe thằng bạn cố vấn mở đường, tôi mừng đâu được chừng một lát rồi lại buồn trở lại như cái bánh bao chiều. Hồi xưa tôi là thằng học trò chuyên ngồi cuối lớp, đầu luôn đội sổ điểm và hận trường căm lớp cũng bởi những dòng chữ phê màu đỏ choét với những con số không tuy nhỏ mà rõ to. Giờ gặp lại thầy cô, tôi biết phải nói gì đây? Tôi có phải cảm ơn thầy nhớ công cô, nhờ những cặp zéro của thầy cô mà giờ đây cuộc đời em nó mới tinh ma quỷ quái khấm khá đi lên như thế này à? Còn bạn bè, tôi chỉ có độc một mình hắn là bạn. Hai thằng đã kể hết cho nhau nghe mấy ngày nay rồi. Chuyện yêu đương em út thuở học trò, tôi đây chỉ có toàn là những mối tình đơn phương đầy cay đắng trong mơ, tôi có mối tình vắt vai thật sự ngoài đời nào đâu mà đem ra kể lể. Còn chuyện phòng the với cơm phở, bà vợ vẫn còn sờ sờ trước mặt, bộ muốn chết hay sao mà đem ra kể hết cho bàn dân thiên hạ.

Thấy tôi ngồi im với hai con mắt mơ huyền mờ trầm ngâm tư lự, hắn không nói không rằng, đứng ngay dậy, bận lại cái áo da beo, xỏ hai tay vô hai chiếc găng len, mang lại hai đôi tất, nhét chân vô đôi giày da cao cổ, mang khẩu trang, đeo mắt kính đen, đội mũ bảo hiểm, xong với tay lấy cái dù đen bọc trong bao ny lông đỏ, không thèm chào tôi một tiếng, cúi gầm mặt khom khom người mở cửa lấm la lấm lét đi thẳng ra ngoài.

Trước khi đi, hắn còn lí nhí bảo vì tình bạn bè và đồng khoá, tôi nên đi. Hắn bảo tôi nên đi vì sự cố 40 năm mới có một lần, 40 năm trước lần đầu tiên Thầy xuất hiện và 40 năm sau Thầy lại tái xuất giang hồ. Hắn lại bảo tôi nên đi vì tôi sẽ là đại biểu thứ 10 của Chi bộ và cũng là đại biểu hải ngoại độc nhất Thầy đã chọn.

Trời Qui Nhơn tháng 8 nóng như thiêu như đốt, tôi đứng lặng người bên cửa sổ nhìn ra ngoài trời. Bên ngoài nắng chang chang và không mưa, không gió cấp 1 cấp 2, nhưng trong vùng phía trái khu vực ngực của tôi nơi có trái tim đang có bão lớn, gió mạnh cấp 8, cấp 9, có thể sẽ tăng mạnh lên cấp 10, cấp 11. Tâm tôi đang dao động dữ dội.

Hắn có còn là bạn của tôi không? Ngày mai tôi có nên đi hay không?

Lưu Thy

35 DÊ

luuthy

Cứ hễ cứ nói tới một người nào đó có hành động, cử chỉ, lời nói hơi hơi hay nhiều nhiều “dê” là người ta lại bảo người ấy có “máu dê” hay “máu 35” trong người. Tại sao lại là con số 35 mà không là con số khác? Trong tất cả những con vật, con sư tử thường được gọi là chúa tể rừng xanh, số một của muôn loài, nhưng không ai nói những bà vợ “dữ dằn chằn ăn chăn quấn” là có “máu số 1.”

Có người bảo con dê số 35 là do cái thời đó thời đó, có cái sòng bạc đó đó, trong sòng bạc đó đó, có cái trò đỏ đen ăn thua lấy hình con dê cho biểu tượng con số 35. Nói thì nói vậy nhưng không thấy ai đưa ra hình ảnh hay đường link làm bằng chứng cho cái lập luận này.

Có người khác thì giải thích bài bản hơn, còn đưa ra điển tích điển cố lịch sử. Người ấy bảo con số 35 cho con dê là lấy từ điển tích có từ xưa… từ cái thời xửa thời xưa… cái thời…

…Có một ông vua họ Dương, sinh vào giờ Mùi, ngày Mùi, tháng Mùi, năm Quý Mùi, mạng Dương, cung Mùi. Ông vua ngày thì lo việc nước, tối còn ôm đồm lo việc công, không đêm nào ngủ được cho yên giấc, nên cứ trăn qua trở lại, trong lòng cảm thấy bức xúc khó chịu. Dưới vua có một ông quan Bộ Hành tên Lạc, thấy vậy mới đề nghị vua cho tuyển cung phi vào cung để hầu hạ vua mỗi khi tối lửa tắt đèn. Vua nghe nói phải nên đồng ý ra lệnh quan Bộ Hành cứ theo vậy mà làm.

Quan Bộ Hành thừa lệnh vua truyền chỉ cho tuyển gấp cung phi, quan còn thêm điều kiện ứng viên phải từ 18 tới 21, ngoại hình đẹp, biết làm thơ và ca hát karaôkê.

Lệnh vua truyền xuống, chỉ trong vòng hai ngày đã có hơn 10 ngàn ứng viên ôm quần áo trang sức về kinh ứng thí. Quan Bộ Hành đứng ra làm giám khảo, chọn được 3650 người đẹp, và cứ theo thứ tự tuyển chọn mà cho mỗi cung phi một con số từ cung phi 1 tới cung phi 3650, để thứ nhất cho dễ gọi và thứ hai cứ theo thứ tự mà đưa vào cho vua “ngự.”

Đêm này qua đêm nọ, tuần này sang tuần khác, mọi sự đều trôi qua suông sẻ. Vua vui, quan Bộ Hành vui, và những cung phi từ số 1 đến số 50 đều vui, nhưng những cung phi từ số 3650 trở về trước là không được vui, mất kiên nhẫn, đâm ra bất mãn và nổi lọan. Hơn 3000 cung phi xuống đường biểu tình đòi quyền công bằng bình đẳng.

Vua sợ ngai vàng lung lay nên cho triệu ngay Bộ Chính Trị vào họp khẩn. Có quan đề nghị nên theo cách của vua Tần, vua nên sắm xe dê, xe dê tới phòng cung phi nào thì cung phi đó được vào hầu hạ vua. Có quan phản bác bảo không được, kiểu ấy xưa rồi, với lại con dê thời nay không còn thích ăn lá dâu…

Bàn qua bàn lại một hồi, cuối cùng tòan bộ Ban Chính Trị mới đồng ý nhất trí với đề nghị của quan Bộ Hành.

Quan Bộ Hành đề nghị với giải pháp rút thăm, không cần biết cung phi mang số bao nhiêu, miễn cung phi nào rút được con số 35, thì cung phi ấy sẽ được vào hầu hạ vua.

Nhưng tại sao lại là con số 35 mà không là con số khác, thì theo sử sách còn để lại, con số 35 là con số tuổi của nhà vua.

Con dê 35 và 35 dê là như vậy!

Lưu Thy

Con Quan Thì Được Làm Quan

luuthy

Khi xưa ở vùng Tây Sơn Hạ có một ngôi chùa nhỏ. Trong ngôi chùa nhỏ có một ông thầy và một chú tiểu quét lá đa.

Chú tiểu ngày ngày quét lá đa hay cắc cớ nhón chân nhìn qua hàng rào nhà hàng xóm. Nhà hàng xóm có một công tử con nhà quan tối ngày không mần thơ cũng ka ra ô kê với ôm bia.

Chú tiểu thắc mắc mới hỏi thầy:

-Thưa thầy, tại sao con tối ngày chỉ được ăn đậu hủ với xì dầu còn thằng con nhà quan bên cạnh lại được thịt thà, seafood, ca hát với bia ôm? Con với nó khác nhau ở chỗ nào?

Ông thầy vừa gõ mõ vừa trả lời:

-Con quan thì được làm quan con sãi ở chùa thì quét lá đa.

Chú tiểu không đồng ý mới cãi lại thầy:

-Hắn đúng là con quan… nhưng con đây đâu phải là con thầy chùa mà con lại bị quét lá đa?

Nói xong chú ném áo, trả kinh cho thầy, chắp tay vái thầy lần cuối rồi bỏ chùa ra đi.

Rời chùa, chú lần theo đường 19 nhắm hướng tây mà lên vùng Tây Sơn Thượng.
Trên đường đi chú gặp một vị đạo sĩ đang luyện tập pháp thuật. Đạo sĩ tay phải cầm búa thợ rèn, tay trái cầm câu liêm, miệng hô thần chú, biến trắng thành đen biến đen thành trắng.

Chú tiểu chắp tay vái chào đạo sĩ, đạo sĩ gật đầu hỏi:

-Tại sao ngươi đường đường là chú tiểu ở chùa, không lo chuyện quét lá đa tụng kinh gõ mõ mà lại tính chuyện bôn tẩu giang hồ.

Chú tiểu mới tình thực mà kể hết ngọn nguồn cho vị đạo sĩ hay. Đạo sĩ nghe xong mới hỏi:

-Vậy ngươi có muốn đổi đời, ngày ngày thịt cá tôm cua lobster, bia rượu với gái ghiết. Muốn hay không một tiếng trả lời ngay, không suy nghĩ với suy tư, ta không có thì giờ, có hay không? Có thì đi theo ta ta sẽ dạy!

Chú tiểu gật đầu ưng thuận, rồi gập đầu bái lạy đạo sĩ làm sư phụ.

Ngày qua ngày, đêm qua đêm, sáng học kinh sách, đêm luyện công phu, phút chốc cũng đã hơn 2 năm, chú tiểu ngày xưa giờ đã thành một tiểu đạo sĩ thứ thiệt. Tiểu đạo sĩ nhìn đống lá đa trước nhà lại nhớ đống lá đa trước sân chùa xưa, nhớ thằng công tử con nhà quan cạnh chùa, mới chắp tay xin sư phụ đạo sĩ cho mình về quê.

Đạo sĩ gật đầu.

Tiểu đạo sĩ chào thầy, tay câu liêm tay búa xuống núi lại theo đường 19 hướng về đông mà về Tây Sơn Hạ.

Thầy trụ trì ngưng gõ mõ, ngước mặt nhìn ra ngoài. Ngoài sân quạ không biết từ đâu bay tới bu đậu kín cây đa già. Bầu trời sau cơn mưa trời lại tối che kín nửa bầu trời, cầu vồng đứt đoạn bóng chệch về hướng tây. Thầy giật mình nhớ lại lời sư phụ lúc lâm chung “Bốn ngàn năm mới có một lần, cầu vồng đứt đoạn, bầy quạ đen bu kín cây đa chùa”. Thầy thở dài, tay khẽ một hồi chuông…

Phía bên kia nhà hàng xóm, tiểu đạo sĩ tay búa tay câu liêm đứng trước cổng nhà quan, mặt lạnh như tiền, nghiêng đầu liếc nhìn ngọn đa già, tiếng chuông chùa vừa “boong” lên một tiếng, tiểu đạo sĩ chân đạp mạnh cổng nhà quan, phi thân phóng thẳng vào nhà trong, vung búa đập bể đầu quan ông, vuốt câu liêm chém đứt đầu công tử, quan bà chỉ kịp hét lên hai tiếng “Ông…Con…” là trợn trừng mắt đứng tim ngã rạp người xuống đất.

Tiếng hét của quan bà đánh thức đứa con vừa tròn tháng. Tiểu đạo sĩ nhíu mày phóng nhanh về hướng gian sau nhà, nơi có tiếng khóc trẻ thơ, không ngần ngừ nâng cây búa thợ rèn…

-A di đà Phật! Tiểu đạo sĩ hãy đừng tay, xin nể tình thầy xưa ngôi chùa cũ, hạ tay búa nới câu liêm, giao đứa nhỏ cho bần tăng nuôi nấng.

Tiểu đạo sĩ hạ cây búa thợ rèn, nhìn thầy hỏi:

-Thầy thật sự muốn nhận thằng nhỏ này đem về chùa nuôi nấng? Thầy có sẵn sàng đồng ý làm những điều con nói?

Nói xong tiểu đạo sĩ đến gần nói nhỏ vào tai ông thầy cũ.

-A di đà Phật! Phật dạy phải hạ đao thì mới thành Phật, còn ta nay muốn thành Phật lại phải cầm dao! Bần tăng sẽ làm theo lời tiểu đạo sĩ.

Thầy trụ trì nói xong đến bế thằng bé con mang về chùa.

Đứa bé con còn đỏ hỏn ngồi trong lòng thầy trụ trì đang tham thiền nhập định, nín khóc, miệng mỉm cười nghe tiếng mõ lời kinh. Thầy trụ trì đọc kinh mà tâm thần bất định, thỉnh thoảng buông hai tiếng “oan nghiệt” giữa lời kinh. Dứt tràng kinh, thầy dùng kéo xuống tóc cho thằng tiểu đồ đệ mới, đặt cho hắn cái pháp danh là Thôi Kệ.

Hôm sau, thầy cho đốn ngay cây đa già, xây bức tường gạch cao quá đầu người, rồi dựng chuồng gà và ra chợ mua về đám gà con.

Ngày qua ngày, đêm qua đêm, xuân qua hạ tới thu về rồi đông đến, năm nào sân chùa cũng vắng vẻ không một chiếc lá vàng rơi.

Sinh nhật thứ mười sáu, tiểu Thôi Kệ cảm ơn lời thầy chúc, xong chỉ tay sang phía bên kia hàng rào gạch hỏi thầy:

-Dạ thưa thầy, nhà bên ấy nhà ai sao lúc nào cũng có tiếng đờn ca múa hát?

Thầy trụ trì trả lời:

-Nhà đạo sĩ.

Tiểu Thôi Kệ hỏi tiếp:

-Sao thầy làm thịt gà cho con ăn mà thầy chỉ ăn tương với chao và đậu hủ?

-Người tu hành không ăn thịt.

-Thầy tu hành sao lại dùng dao cắt cổ gà làm thịt?

-A di đà Phật! Do nghiệp thầy quá nặng, Phật dạy phải hạ đao thì mới thành Phật còn ta muốn thành Phật lại phải cầm dao!

-Thầy tu hành không ăn thịt chỉ ăn chay, còn con đã quy y sao không ăn chay lại phải ăn mặn?

-A di đà Phật! Chay cũng là không mà mặn cũng là không! Bức tường gạch cũng là không, cây đa già cũng là không! Chỉ có cái này là phải có, Thôi Kệ, con đã làm xong bài thơ tình thứ 1000 với vẽ xong bức tranh tố nữ thứ 200 chưa?

Thôi Kệ lắc đầu nhìn thầy rồi ngập ngừng hỏi:

-Dạ thưa thầy…

-Con còn điều gì muốn hỏi ta?

-Thưa thầy, con tình cờ thấy được tờ giấy xé ngang có bài thơ với nét chữ của thầy ép trong cuốn kinh Phật. Bài thơ lục bát chỉ có một câu đầu “Con quan thì được làm quan”…còn những câu sau thầy xé bỏ, những câu đó là câu gì?

Thầy trụ trì tay lần tràng hạt, thở dài, im lặng không nói, tay đổ một hồi chuông…

Lưu Thy

White Christmas

luuthy

“I’m dreaming of a white Christmas,
Just like the ones I used to know.
Where the tree-tops glisten
And children listen
To hear sleigh bells in the snow…”

Đó là những đoạn mở đầu của bài White Christmas thường được hát trong mùa Giáng Sinh.
Tác giả của bài hát và cũng là tác giả của bài quốc ca Mỹ God Bless America, Irving Berlin, là một người gốc Do Thái sinh đẻ tại Nga. Tên thật của ông ta là Israel Baline. Irving Berlin theo gia đình sang Mỹ để tránh sự kỳ thị, đàn áp, khủng bố và bức hại. Đặt chân tới đất Mỹ, gia đình định cư tại thành phố New York, và chàng thanh niên Israel Baline đã trở thành một trong những người viết nhạc lẫy lừng nhất trong lịch sử âm nhạc nước Mỹ dưới cái tên mới rất Mỹ là Irving Berlin.
Ông viết ra bản nhạc White Christmas vào những năm 1930, được ca sĩ Bing Crosby hát trên đài radio NBC lần đầu tiên cho công chúng vào đúng ngày Giáng Sinh 25 tháng 12 năm 1942.
Bài bát được ngay sự ủng hộ và yêu thích của tất cả mọi người, nhất là những người lính Mỹ xa gia đình đang chiến đấu trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai và những gia đình có con đang ở ngoài nước Mỹ sống kề cận với cái chết.
Năm 1942, Decca phát hành dĩa nhựa đầu tiên với tiếng hát của Bing Crosby.
Hai năm sau, 1947, Decca lại phát hành dĩa nhựa lần thứ nhì, và từ đó trở đi White Christmas trở thành là dĩa nhựa bán chạy nhất mọi thời đại với số lượng hơn 100 triệu dĩa.
Đúng 45 năm sau kể từ ngày White Christmas ra đời, năm 1975, White Christmas lại một lần nữa làm nên lịch sử! Lần này White Christmas nổi tiếng không phải vì được trình diễn trong một buổi hoà nhạc tiếng tăm nào đó, không nổi tiếng vì bởi được hát bởi một người ca sĩ nổi tiếng khác, White Christmas chỉ được hát trên radio, sau cái tin ngắn về thời tiết, “Sài Gòn lúc này nhiệt độ đang ở mức 112 độ F và còn có thể gia tăng hơn nữa…Sau đây mời các bạn nghe  I’m Dreaming of The White Christmas…”
Một bài hát Giáng Sinh đầy tuyết rơi lạnh lẽo trong một đất nước ở vùng nhiệt đới vào giữa mùa hè nóng nực trên 112 độ F.
Bài hát lần này lại tạo nên một kỷ lục mới, kỷ lục cũng hàng triệu, nhưng thay vì dĩa nhựa lần này là dĩa người. Từ khi bài hát được phát ra trên radio vào những ngày cuối tháng 4 năm 1975, ở cái xứ nơi bài hát được phát ra đó, có bao nhiêu người bỏ xác trên biển cả, trong rừng sâu, trong trại cải tạo, có bao nhiêu người bỏ xứ ra đi từ cái ngày đó cho đến cả bây giờ cũng đang tìm đủ mọi cách để ra đi.
Giáng sinh là mùa của sum họp, yêu thương và hy vọng.
White Christmas lại là bài hát khởi thuỷ cho chia lìa, oán hận, phản bội, đau thương và tuyệt vọng!

Lưu Thy Nguyễn