TRUYỀN THUYẾT KHÔNG TRUYỀN THUYẾT

Linh Phương & Tôn Nữ Thu Dung.

1.

Bảy mươi lăm , miền Nam Việt Nam bại trận khơi khơi
Trọng Thủy xuống tàu , lại lên tàu tìm con bồ Mỵ Châu giữa bốn bề khói lửa
Lông ngỗng cháy rụi rồi , tro tàn bay ngút trời khóc kinh thành thất thủ
Mất dấu đường bôn đào , Trọng Thủy vào trại giam làm ngụy tặc nợ máu với nhân dân
Truyền thuyết tam sao thất bản bảo rằng :
Mỵ Châu chết dưới đường gươm An Dương Vương
Máu chảy ra biển đông hóa thành hạt ngọc
…Nhưng lịch sử cũng viết sai sự thật
Để ngàn sau Trọng Thủy mang tiếng kẻ bạc tình
An Dương vương không hề giết con mình
Bởi thần Kim Qui chỉ là con rùa nói dóc
Mấy mươi năm lưu vong Mỵ Châu sống đời hạnh phúc
Bên nhung lụa gấm hoa quên Trọng Thủy vất vả ở quê nhà
Truyền thuyết xa xưa giờ đã phai nhòa
Mối tình quá khứ mờ mờ trong ngăn ký ức
Thiên hạ ơi ! Ai biết hơi thở Trọng Thủy sẽ còn hay mất
Và trái tim đau ngưng nhịp đập sớm mai nào !

2.

Ngày Mỵ Châu về tìm chẳng thấy âm hao
Có phải Trọng Thủy xưa đã tan vào thiên cổ
Ai nói : Máu chảy ra biển Đông sẽ hóa thành ngọc đỏ
Chỉ thấy nước mắt là mưa rơi xuống tự thiên đàng
Từ bao giờ truyền thuyết vẫn đa đoan
Trọng Thủy , Mỵ Châu vướng lời nguyền cũ rích
Tình yêu đẹp họa hoằn chỉ còn trong cổ tích
Nửa vòng quay trái đất rất vô tình
Và lòng người muôn thuở vẫn chông chênh
Dựa vào đâu cũng thấy mình hụt hẫng
Nếu trở lại quãng thời gian đã mất
Mỵ Châu thề …dzớt Trọng Thủy cùng đi…

THỬ

Thử yêu anh
một chút thôi
Cam đoan em sẽ
suốt đời ngẩn ngơ
Chỉ đọc thử
chục bài thơ
Bảo đảm khi ngủ
em mơ thấy liền
Trái tim nằm cạnh
trái tim
Còn anh nằm cạnh bên em
mỗi ngày
Thử bàn tay
nắm bàn tay
Nhất định em sẽ
dài dài không buông
Thử nhắm mắt
để anh hôn
Đôi bờ môi chạm
phách hồn cũng xiêu
Thử đưa chân
khe khẽ khều
Sáng mai cuốn gói
em liều theo anh
Thử đốt cháy
ngọn lửa tình
Mới hay trong ngực
có hình bóng nhau

Linh Phương

BUỒN RỚT XUỐNG ĐỜI NHAU.

Gió biết đâu từ thuở
Nắng chết khô bên trời
Để anh thương anh nhớ
Em về trong giấc mơ

Rằng nụ hôn đã khác
Môi hương nồng đã phai
Mùa ngâu ơi ! Đừng khóc
Áo lụa chiều bướm bay

Anh bây giờ mỏi mệt
Buồn rớt xuống đời nhau
Ngày xanh xưa mắt biếc
Vời vợi mối tình sâu

Em bây giờ xa khuất
Vầng trăng lạc nơi nào
Phấn thu vàng ai rắc
Vào trái tim anh đau

Gió biết đâu từ thuở
Tay em nắm tay người
Anh hóa thành sương khói
Sầu giăng hoài chưa nguôi

Linh Phương

O TÔN NỮ NGÀY XƯA

Rằng thưa Huế của năm nào
Khuyết vầng trăng cũ còn đau tới giờ
Sông Hương ai thả câu hò
Để o tôn nữ ngậm ngùi không quên
Nắng Thành Nội- mưa Ngự Bình
Đi mô cũng nhớ Thần Kinh quê nhà
Đêm nằm thương hạt mưa sa
Buồn trôi giạt giữa phong ba chợ đời

Rằng thưa Huế của một thời
Tay ngoan vịn nón nghiêng trời sương che
Ngọt ngào mô rứa răng tê
Để anh từ đó lòng mê mệt người
Tương tư con mắt có đuôi
Ngực mềm có ngải- đôi môi có bùa
Nụ hôn nửa thiếu- nửa thừa
Lúc rực lửa-lúc gọi mời-khát khao

Rằng thưa Huế của năm nào
Giữa cơn biến động tìm nhau thất thần
Hồi chuông Thiên Mụ lặng câm
Dốc Nam Giao – tiếng bước chân rã rời
Tràng Tiền gãy nhịp cầu thơ
Huế ơi ! Rướm máu mấy mùa đao binh ?
Trái tim anh gửi chút tình
Cho o tôn nữ cung đình ngày xưa

Linh Phương

GỬI MAIL CHO EM

Nhiều khi nhớ em
gởi mail
anh lại nói nhớ Sài Gòn
Rồi thầm lặng dỗ dành trái tim bảo quên đi người ấy
Tội nghiệp!
Trái tim yêu như điên cuồng
yêu như ngây dại
Một người đàn bà trong ký ức xa xăm

Nhiều khi nhớ em
gởi mail
anh lại nói nhớ Sài Gòn
Rồi thầm lặng giấu câu thơ vào thời trai trẻ
Thuở mười tám- hai mươi- tình yêu sao đẹp thế!
Ngu ngơ hờn- ngu ngơ giận- vậy mà thương

Nhiều khi nhớ em
gởi mail
anh lại nói nhớ Sài Gòn
Rồi tưởng tượng hôm nay trời nắng ấm
Em ra đường mặc quần jean
À không!
Chắc là váy ngắn
Chạy xe đi tìm
mùa cũ
trúc đào xưa

Nhiều khi nhớ quá chừng – quá đỗi- lại nhằm lúc đang mưa
Mail cho em
Anh vẫn nói
nhớ ít thôi
Sợ buồn vu vơ
sẽ theo mưa
giăng đầy đôi mắt

Linh Phương

Như đã sơ lượt từ bài thơ trước, Thi sĩ Linh Phương là tác giả bài thơ “ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI” một thời đã làm xôn xao dư luận báo chí Sài Gòn khi nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc mang tên “KỶ VẬT CHO EM” nhưng không có tên Thi sĩ. Tương Tri xin nồng ấm chào đón thi sĩ Linh Phương, mong các bạn hãy cùng chúng tôi…

O HUẾ

Sen hồ Tịnh
tương tư hoài
Yếm đào O mặc
thuở dài tay ngoan
Anh về
thương Huế trăm năm
Khuya Thành Nội
khuyết vầng trăng cung đình
O ơi !
Đừng để phai tình
Có đi đừng để
Ngự Bình tiễn đưa
Đau lòng hai tiếng
dạ thưa
Dốc Nam Giao
tím chiều mưa buổi nào
Sông Hương
Kiều thả mấy câu
Bùa yêu ai đốt
bỏ vào tim ni
Mê người
mê đến cuồng si
Nửa đời phiêu bạt
chia ly nửa đời
Yếm đào
O cởi khi mô ?
Nụ hôn trên ngực
chưa mờ dấu răng
Bầu cau non mới
nhú mầm
Ngẩn ngơ hồn phách
đêm nằm tỉnh – mơ
Anh về
thương Huế nên thơ
Tràng Tiền gẫy nhịp
nên O lấy chồng
Hồn nhiên khoe
chiếc lưng trần
Yếm đào xưa mặc
trắng ngần thịt da
Ngày O
đẹp tuổi mười ba

Linh Phương
Huế ,11/03/2009

HÔM XUỐNG TÓC ĐI TU

Hôm xuống tóc
anh đi tu
Buồn hiu
em đứng khóc như chết chồng
Em à
quên phức cho xong
Cái thằng bạt mạng
buồn không hết buồn
Đời thất thế
anh đành nương
Tiếng nam mô
cõi vô thường còn đau
Kiếp này
đã lỡ mất nhau
Thì thôi xin hẹn
kiếp sau vậy mà
Về đi
về với người ta
Về đi
về với
người là chồng em…

Linh Phương