LỜI THƠ CŨ

buidiep

lời tôi cũ như mùa hoa nở muộn
trên đồi em ngày mười sáu trăng đầy
những bông hoa ngủ trên vai mùa hạ
mãi tàn đông người còn ngóng heo may

xòe bàn tay nẻo thanh xuân chằng chịt
ngả nào tôi cùng em đếm ngày vui
dăm sợi nhớ đã liu điu mộng mị
rụng vào đêm tiếng vạc nhỏ hiên đời

rụng vào tôi những câu thơ phù phiếm
hội chợ lòng mình bề bộn sân si
rụng về em một chớp cò thương mến
vỗ mênh mông đồng con gái xanh rì

lời tôi cũ xuôi về con nước mới
cánh buồm xanh phủ dụ lũ thiên di
vỗ rát ngực dẫu nát tim giông bão
phút bình an ngồi ngắm cỏ nhu mì

phút bình an tựa vai mình em nhé
đất bao dung nên hoa cỏ tứ mùa
lời tôi cũ sẽ già nua theo gió
chở âm thầm hồn sông núi nắng mưa

bùi diệp

NỢ

buidiep

rồi một hôm nhớ ra mình vẫn nợ
lúa và hoa và cỏ hát trong chiều
con sông Dinh ngàn đêm không chịu lớn
dưới trăng mờ vòm trời cũ đìu hiu

một mái quê thuở đời chưa dâu bể
thuở ngày xanh còn yêu dấu trên tay
thương trái ngọt vườn dăm cây sân nhỏ
tháng bảy mưa tháng chín úa rêu gầy

bạn hàng xóm giờ đứa còn đứa mất
cá lòng tong đâu còn kịp hiệp bầy
gặp giữa chợ giữa phố buồn ngơ ngác
chưa kịp chào ngụm đắng đã vội cay

chưa kịp chào sao tóc mình trắng vội
trống trường làng còn đồng vọng sớm nay
thầy đã xanh cùng vòm mây thiên cổ
con chữ trôi sông không kịp hẹn ngày

ta mắc nợ bởi lòng mình nhỏ hẹp
gã thất phu không cõng nổi chữ tình
rừng đã chết bên ngọn nguồn giông bão
tiều phu cuồng ngồi khóc vạn anh linh

ta mắc nợ tuổi trời bàn tay trắng
hai vai mơ không gánh nổi mộng đầy
chợt nhớ ra chiều qua buồn xó bếp
mớ chữ cùn như cơm nguội còn đây

BÙI DIỆP

TÔI HÁT HÔM NAY

buidiep

hôm nay ngồi hát hôn mê*
để tin rằng cỏ tứ bề vô vi
hạt đau máu cuộn tim si
mặt trời nôn thốc ngãi nghì giả chân

chốn nào chân mỏi dừng chân
phía bên kia núi xanh phần mộ mây
hôm nay cứ hát hôm nay
để ta còn níu trên tay mặt người

hôm nay ra phố không người
bạn tôi còn ngủ trong nôi dãi dầu
mẹ tôi còn mót bể dâu
cuối mùa nhân ảnh dàu dàu ảnh nhân

chợ đời người ngợm tranh phần
mấy phường xa mã lên gân thánh hiền
hôm nay tôi hát niềm riêng
đợi bình minh cỏ xanh miền cỏ xanh

bùi diệp

CÓ THẤY NHAU

buidiep

vay con mắt đom đóm
soi vào lòng biển đau
thấy triệu triệu cái chết
máu tràn qua đỉnh sầu

sóng âm ti dội lại
xé vết thương rừng già
cá tôm và hoang thú
hiến sinh mùa nhã ca

ngữ ngôn vá đôi cánh
bỗng mọc lông ló đuôi
hạt muối giờ nhạt thếch
cứa rách môi nụ người

em bảo ta còn gặp
ngày phục sinh địa đàng
nhưng em đâu có biết
hạt bụi còn đa đoan

và tôi đâu có biết
đêm vẫn thiếu mặt người
lá cỏ nào tận hiến
gói mặt trời nằm nôi

BÙI DIỆP

Phanrang, V.2016

MỘT ĐÊM TÔI DỖ GIẤC TÔI

buidiep

một đêm tôi dỗ giấc tôi
gặp em ngồi héo bên trời thiên lương
trầm luân mưa gió sắm tuồng
nghe sông chết giữa đồng nương vạn mùa
hạt buồn nứt buốt môi khô
đã đời một chuyến xô bồ nhân gian
mầm đau nghèn nghẹn đá vàng
cầu lên chín khúc trôi hoang mang bờ
tôi giờ rao bán mộng mơ
về mua một nhúm ơ hờ hiện sinh
nửa khuya dan díu chút tình
mọt đôi trang sách bụi lên phận người
đầu đường cuối chợ mưa ơi
tràng giang nhắm mắt trùng khơi hát cuồng
rượu nào mà chẳng rượu suông
mời nhau nửa chén trăng luồn sông mê

Phanrang, III/2016
bùi diệp

HOANG TƯỞNG THÁNG GIÊNG

buidiep

đêm sâu nắm níu mặt trời
hẹn mai về hét trên đồi cỏ khô
tháng giêng còn nuối ơ hờ
giọt xanh đã bỏ vàng hoa chưa về
quê nhà tôi ở nhà quê
đèn khuya thức đợi cơn mê chưa tàn
con sông trầm cảm dở dang
chở hoài không hết mộng tràn trẻ trai
hình như hoàng đế không ngai
hình như lữ khách lạc ngoài thời gian
ga khuya trăm trận hoang đàng
gió về kịp chuyến tàu ngang hải hồ
vai này hoa cỏ lơ ngơ
vai kia trăng đã lên bờ thanh âm
sợi dài từ tóc mẹ xanh
lụy vòng nôi tóc kết thành duyên em
lạy trời mưa gió lấm lem
tóc xuân còn chảy bên thềm nguyệt xuân
lạy trời giêng cứ thanh tân…


BÙI DIỆP

NHỮNG CHÂN TRỜI RA KHỎI GIẤC MƠ TÔI

buidiep

1.
năm tám tuổi cha dẫn tôi ra đồng chỉ vào mùa lúa đang xanh như màu áo cào cào rồi bảo tất cả là của con trai cho ngày mai thừa tự
tôi nhoẻn miệng cười sún răng bên cọng cỏ gà cỏ xướt
cha giấu cơn ho khan trong tận tuyệt mùi thảo dã
nhìn cho rõ con ơi vô vàn huyết mạch chảy ngầm trong lòng đất
những huyệt đạo âm thầm nuôi dưỡng mùa xuân
rồi cha cúi xuống nhặt dùm con trai
những hạt đỏ nguyên lành

2.
mười sáu tuổi triền mây lên cơn sốt
những đêm không đủ dài những ngày đâu đủ ngắn
làng quê buồn và xác xơ như sợi dây gai khâm liệm u mê cánh chim bói cá
biển rộng về đâu sông rộng về đâu
ơi cánh buồm xanh khao khát mấy triền hoa làm sao xuôi tình em hôn mê cùng đại dương rách mướp
còn đỏ mắt chờ hư không mà không dám bước qua đời nhau trước ngã tư thị tứ
phía ấy tôi về là biền biệt quê ơi
xuân còn không tuổi ấy thuở chơi vơi

3.
đã nắng lên chưa ngày thênh thang đại lộ
tính sổ đời trôi qua mấy vạn lần những ô cửa mở về phía mùa màng tuyệt tích tiếng chim chỉ hót vào mỗi khuya lên cơn thấp khớp
những cơn u ám trái gió trở trời chưa kịp bình yên khi vừa thoát ra mắt bão
trang văn Pauxtopxki lạnh buốt bên góc rừng nhiệt đới vừa bị siêu nhơn ám sát
lửa vô lương đốt cả những giấc mơ
sông Dinh ơi em có buồn như ngày mười sáu xa tôi mà không dám khóc như ngày gặp lại mối tình trẻ con bên kia dốc đời mà không dám cười
trang văn Pau. buồn buồn ôm mãi tuổi hai mươi

4.
vừa chạm ngón hương tiếng chim xanh đã tan vào xót xa khi mái tràn nắng phố
ly cafe cuối tuần tờ nhật trình cuối tuần bạn bè cuối tuần hờ hững gió man di
đừng ra khỏi đời nhau
đừng bước qua đời nhau
dù thế giới này nhỏ bé như những chân trời trong veo thủy tinh trong giấc mơ thơ trẻ
cầm lấy lòng mình như cầm chân nụ hàm hương mong cứu rỗi giấc mơ mình
cầm chặt em ơi những chân trời còn sót lại lúc bình minh
quỳ xuống em ơi để được một lần nghe đất phục sinh.

BÙI DIỆP

GIỮ CHO NHAU

buidiep

gói thầm trong lá vì sao
gởi thiên thu biếc mở vào bình minh
bỗng dưng thương nhớ mái đình
hoa vông đỏ suốt hành trình trẻ trâu
tháng chạp nên nhớ gì đâu
lòng vòng lại ghé về câu ca mòn
em về chăn gió đầu non
nuôi cành mai mọn cho còn xuân mai
nước non là nước non dài
nổi trôi từ độ hình hài bể dâu
nợ đời nhau chuyện lá trầu
vui không dám khóc buồn đâu dám cười
anh về làm bạn đười ươi
tặng em hành khất tiếng cười trăm năm
giữ giùm nhau một tình xuân…

bùi diệp

Ở ĐÓ…

buidiep
Mỗi khi nghe Khánh Ly hát Căn nhà xưa của Nguyễn Đình Toàn lòng tôi xao xuyến khôn nguôi. Một nỗi ám ảnh mơ hồ như là một món nợ ân tình nào đó cứ cồn cào, cắt cứa bằng những kỷ niệm buồn đau và u uẩn vào tháng ngày ngỡ đã bình yên và khuất lấp giữa dòng đời.
Ở đó…
Xóm Cồn nhỏ bé và hiu hút bên cửa sông Dinh lao mình ra biển. Những ngôi nhà vách đất mái rạ hoặc lá dừa nước. Những khu vườn nhỏ trồng ngẫu hứng rất nhiều cây trái vì chỉ để nhà ăn chứ chẳng bán buôn gì. Những đứa trẻ hàng xóm vui đùa với nhau bất kể ngày đêm, chẳng thiết tháng năm. Chúng chạy từ nhà đứa này sang nhà đứa khác không theo cửa ngõ mà chỉ leo rào tre hoặc chui xuyên vách lá dừa. Nhiều đứa không được đến trường hay chỉ vài ba lớp đầu đời chỉ đủ “đánh vần xuôi, vần ngược và viết mấy chữ thăm bồ” là được. Tuổi thơ còn ở đó…
Đôi chân ta đi, sông còn ở lai (TCS). Tôi xa quê nhiều năm theo chữ nghĩa. Người thân vui mừng, bạn bè xóm nhỏ hy vọng. Nhưng rồi tôi cũng trở về. Ở đó sông Dinh…. Có những chiều sau những nhọc nhằn công việc ruộng đồng, phút thảnh thơi ngồi ngắm sông trôi mới biết đời còn lắm bao dung. Hình như bờ lau trắng tóc vẵn thản nhiên vi vu trong mùa gió bấc. Hình như bờ xương rồng ngày thằng bé bẻ gai cho má lên chợ Dinh bán rổ ốc gạo, ốc quắn, vẫn hồn nhiên trong nắng nở hoa. Hình như những đứa trẻ xóm Cồn mấy mươi năm rồi vẫn vậy, đen nhẻm, gầy hiu, ồn ã và chân tình. Nhìn thấy tôi mướt mồ hôi cuốc đất có thằng bé dẫn bò gặm cỏ dọc bờ sông cười cười rồi phán, chú cuốc đất chậm rì mà còn dồn đống, làm vậy ai thuê. Tôi cười rồi hỏi lãng sang chuyện khác. Hỏi cháu học lớp mấy rồi, cháu bảo lớp 6 mà nghỉ rồi. Vì sao? Ba con nói học nhiều như chú rồi cũng đi làm rẫy…
Ở đó. Tôi nợ xóm làng và bạn bè tôi một lời xin lỗi. Tôi ray rức vì mình chưa minh oan cho “chữ nghĩa” rằng không nhất thiết đi học để làm gì. Nhưng cơ hội cho tôi thật ít ỏi. Tôi không thể vẽ vời bướm hoa trước một đời sống không có chỗ cho những điều mộng mị.
Tôi lại ra đi. Hỏi có còn thương nhớ quê xưa. Sao mà quên. Vậy sao bỏ làng bỏ xứ. Chẳng lẽ tự nhận mình là con chim bay đi tìm đất lành lượm thóc. Nhận vậy chim sẽ trách mà rằng, chim dù biết chiều tối mà vẫn bay về núi, có ra sao thì ra.
Ở đó. Bao giờ? Chỉ mong sao…

BÙI DIỆP

 

CHƠI VỚI 6/8

buidiep

tôi ngồi đếm kiến leo cây
leo ra cành cụt gặp ngày sinh tôi

ai đem đan cọng cải còi
đứt ba bốn nhịp tao nôi chết bầm

miệng cười chưa mếu đã hâm
rượu khùng chưa nhấp đã thầm triết gia

bla bla bla
mặt tuồng còn chiếc lông gà vắt thêm

trăng về từ chết ngàn đêm
lá đau còn cuốn lụa mềm từ bi

người đi người ở người đi
tiếc gì còi réo xuân thì ga ơi

còn tôi với kiến và tôi…

Phan rang, XI.2015
BÙI DIỆP