LƠ LỬNG MỘT ĐƯỜNG BAY

Rùng Mình Cuối Năm

Năm cùng rối với cùng si
Chữ đi đàng chữ nghĩa đi đàng nào
Một quầng khói bụi nao nao
Mai đây tắt gió quay đầu về không

Cô đơn rợn chút phiêu bồng
Tàn tro bôi mặt cúng dường mùa xuân
Bao năm qua bấy nhiêu lần
Đãi bôi khi đón phũ phàng khi đưa

Cuối năm gom ước mơ thừa
May ra thắng đậm ván cờ trên mây
Thời gian đỏng đảnh an bài
Hương phai sắc nhạt vũng lầy chưa xa

Câu thơ chạm phải chiều tà
Hóa mù sương mộng la cà hư không
Thò tay gỡ hết phiêu bồng
Tiếng tôi bì bõm dưới dòng sông đen

Rùng mình sờ lại tuổi tên
Tưởng đâu đã biệt tích trên giang hồ
Một đời bòn mót vu vơ
Câu thơ treo cổ giấc mơ qua đời!

Gươm Thơ

Bút rạch trời xanh chữ dựng ngược
Chẻ đôi lao xao khói bụi mù
Thiên hạ mê chơi trò rụt cổ
Còn ai đúc chữ rèn gươm thơ

Gươm trui qua lửa đời cay nghiệt
Uống giọt tình chung tẩm nhớ thương
Âm âm tiếng cội nguồn thổn thức
Chớp lòe ánh sáng lộ rêu son

Hung hăng bến lở dòng hung thủ
Đạo lý chìm sâu thiện mỹ trôi
Người trượt qua người người mất hút
Ngược chiều sỏi đá lạnh chia đôi

Sông cụt đường bơi hồ đuối nước
Bàn tay đen khuấy đục cơn mơ
Nước vẫn lênh đênh hồn vẫn khát
Đất hiền trơ trọi những cây khô

Vung gươm rụng tiếng cười bạc nhược
Thơ mở lòng đau hứng lệ đời
Vần điệu sinh thành từ nôi mẹ
Sao đành ngoảnh mặt ngắm chơi vơi?

Khoảng Lặng

Buồn nông nổi hồi sinh vài giọt lệ
Khai tâm chiều giải cứu mảnh tình xưa
Là chiếc lá trên môi người rướm nhựa
Hay giọt sương bịn rịn nếm hương thừa

Lòng cuối bãi mơ đầu ghềnh hé nụ
Cởi giang hồ về giặt giũ rong rêu
Hôn gương mặt nhạt nhòa vì nắng ốm
Chải tóc em rẽ lại một đường yêu

Thời đại vượn bán hồn vào huyễn mộng
Biệt dòng mơ tạm ký gởi phận bèo
Đưa tay hái nụ cười xanh ngóng vọng
Con sóng nào tắt thở tại vòng eo

Quên mộ gió chờ tên người lỡ vận
Sợi tóc treo lơ lửng một đường bay
Thời gian thả dấu yêu vào vô tận
Bốn mùa trôi quanh quẩn cũng qua ngày

Cố thu trọn cả đời trong chớp mắt
Túp lều tim vừa đủ chứa môi người
Hẹn mai nhé!
Khi bình minh điểm huyệt…
Lại mở lòng ôm hết cõi chơi vơi.

Luu Xông Pha

Advertisements

3 thoughts on “LƠ LỬNG MỘT ĐƯỜNG BAY

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    3/Giọt lệ buồn!
    Hồi sinh sự sống.
    Mở lòng..
    Yêu thương hơn.
    ”Mảnh tình hương thừa
    Chiếc lá thu .
    Đong đưa…
    Hoài niệm nỗi nhớ..”
    ….Rũ bụi giang hồ.
    Đầu ghềnh cuối bãi mơ..
    Hoa xưa hé nụ.
    Đôi mắt ấm tình thiết tha.
    Cầm tay nói tiếng Nhớ…
    Nụ cười chờ.
    Thăm mộ gió bạn ta ở đó!

  2. lê ngọc duyên hằng nói:

    2/Dựng ngược gươm
    Chỉ thiên tầng tầng thượng
    Mặc bụi mù vương..
    Lao xao tiếng động
    Nhân gian lắm chuyện cuồng!
    ….Đất mở đường.
    Sự sống
    Hướng cội nguồn.
    Hơi gió yêu thương
    Mát thân ngoài ấm trong
    ….Đất hiền chịu đựng.
    Giông tố bão bùng
    Lửa trời nung.
    Sông cạn dòng.
    Cây khô vẫn trổ bông.
    …Gươm vẫn dựng
    Lắng nghe trời đất động….
    Nghe đời sống…
    Có tiếng thơ hòa chung…
    Vui sướng buồn khổ đau thương!

  3. lê ngọc duyên hằng nói:

    1/Rối rắm nỗi niềm!
    Sân si bao chuyện!
    Năm cùng tháng tận.
    Đời buồn cho lắm!
    Khi gió không còn trong tim?
    Hơi thở chết lịm!
    Ta còn gì ơi Tình!?
    ….Mây bay trong mông mênh..
    Ước vọng cứ lênh đênh…
    Bởi vì trái tim!
    Đỏng đảnh đùa nhan sắc
    Cứ mặc thời gian !
    Trôi đi miên man…
    Chẳng thèm thắc mắc..!
    …..Mù sương chiều tà.
    Hư không buồn bã.
    Mặc tất cả!
    Để giấc mơ qua…
    Ý nghĩ là đà..
    Bay theo sóng gần xa…
    Nổi chìm hạt bụi người ta!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s