NGỒI GIỮA RUỘNG NGẮM TRĂNG, NHẮP TRÀ NHỚ PHƯƠNG

 

Trăng khẽ đậu lao xao đầu mép lúa
Thu trổ vàng xao xuyến một trời quê
Bìm bịp kêu:
– gánh lúa dắt trâu về
Cây trở gió và đất trời trở giấc.
Lòng xin trải lót đôi bàn chân mật
Tiếng Phương cười rót ngọt cả thơ ngây
Ôi chao thương,
thương lạ ở nơi nầy
Guốc ai khuất mà hồn ai còn gõ.
Ô hay trăng,
ta hái trăng đầy giỏ
Mai mốt cho mình làm đèn thắp đêm đêm
Nhưng dại thức khuya mình sẽ xấu cho xem
Con gái xấu ai cũng chê dễ ghét.
Ngại người xấu e có người sẽ méc
Với Chúa là mình đà bỏ bê nhau
Chúa sẽ rầy la,
mình chắc không vui
Mây biếng chơi và trời e nhạt nắng.
A trăng mỏi ngã lưng trên dàn sắn
Khuya đà cao trà đà nguội trong bình
Ta thì say,
ôi say quá là say
Đòng đòng trổ thơm như mùi con gái.
Ôi ta say,
say,
say quá là say
Phương là tiên hay ngọc lạc trong mây
Ta vỗ chén nhắp cho say túy lúy.
Ta vỗ chén nhắp cho say túy lúy.

(Đà Nẵng 1963)

 

PHƯƠNG ƠI,

NHỮNG NGÀY TRỐN HỌC

Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơi !
(Ca dao)

Người con gái buồn lăn từng nhịp guốc
Chim xa rừng còn biết nhớ thương anh
Ơi đôi mắt sầu xưa đôi mắt đen lành
Ngực buồm căng khoang thuyền cá vỗ.
Biết môi mình còn cay mùi đất đỏ
Đất đỏ đường xưa lồng bóng tre xanh
Đất đỏ đường xưa hai đứa hẹn hò
Anh xin cầm tay cho má mình nóng hổi.
Cho hồn mình bay cho hơi mình thở vội
Anh xin bồng mình vào lòng
thương mình mênh mang
Mười ngón tay mình đan vào vai anh nhẹ nhàng
Giọng mình run,
run hơn những lần lên bảng.
Người con gái nhỏ ơi anh yêu mình vô hạn
Tà áo ai bay,
anh ngỡ áo mình bay
Vành nón ai nghiêng,
anh ngỡ nón mình nghiêng
Cho nhớ nhung anh riêng vào trong mắt.
Mai mốt anh đi e mình sầu đau dằng dặc
Nhỡ má phai hồng anh biết nói mình sao
Nắng quê Phương trông chừng cũng sang màu
Giấc ngủ không yên mình chong đèn nằm khóc.
Con đường đất đỏ chừ thương mình lên về đơn độc
Chắc mình buồn hơn chiều sâu đêm sâu
Mình hết trông lên nhìn xuống chuyến xe đò
Chở anh về thăm Phương những ngày trốn học.
Mình thương anh thôi mình đừng khóc
Chúa sẽ rầy anh, mình chắc không vui.

(Sài Gòn 1962)

Advertisements

One thought on “NGỒI GIỮA RUỘNG NGẮM TRĂNG, NHẮP TRÀ NHỚ PHƯƠNG

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    1/ Phương trời đó ngự mắt say…
    Thấy tiên ngọc lạc trong mây phiêu bồng…
    Vỗ tình ngắm Trăng giữa ruộng ..
    Sóng lòng như lúa rập rờn từng cơn…
    ….Nghe hương đòng đòng trổ thơm
    Nghe thu vàng ngọt ôm hôn bầu trời..
    Nghe thơ ngây có tiếng cười..
    Động rung tiếng vỗ đó lời trái tim.
    …..Trăng ngã lưng nằm khẽ im.
    Bìm bịp kêu Chiều đã tìm nghỉ khuya.
    Bóng Trăng thượng tầng đỉnh cao
    Trà đà nguội trong bình màu nắng nhạt
    ……*Hồn ai gõ Guốc ai khuất?!
    Hái Trăng Sao làm đèn thắp đêm đêm…
    Đôi mắt say chiêm bao tìm…
    Gọi Phương trời mộng ngã nghiêng đất tình…
    2/Phương ơi…
    Nhớ thương vùng trời…
    Chim xa rừng nhớ Cội
    Buồn lắm nỗi…
    Hoài niệm nhớ xưa…
    Đường đất đỏ tươi
    Đôi môi em ngỏ lời…
    Dưới bóng tre xanh hẹn hò…
    Tiếng thì thào to nhỏ….
    Tay đan nhau mắt tình chất chứa…
    Khát khao ước ao..
    Tình nhận và cho…
    Mai mốt hoài nhung nhớ…
    …*Phương ơi…
    Những ngày trốn học…
    Về đã khóc…
    Vết bầm đòn đau!
    Phương bên ấy âu sầu!
    Nắng nhạt mầu!
    Đêm chong đèn không ngủ…
    Nhớ má hồng ưu tư!
    -Bên đây đường đất đỏ
    Vắng Xẹ đò.
    Không ai còn chở nữa…!
    Chiều qua rồi nhớ…
    Dài dằng dặc tợ đêm sâu….

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s