MÙA XUÂN GỞI THỊ TRẤN HOA VÀNG

 

Dừng bên cầu hát quạnh
Nghe mưa bụi qua hồn
Mới hay xuân trở lại
Xui nhớ người yêu thương

Mùa nào hoa quỳ nở
Ta trao nhau mộng đầu
Tuổi mười lăm mười bảy
Em ngọt đời như đao

Phút đầu tiên anh đến
Em cột tóc mây trời
Cho thơ anh hò hẹn
Gương lược săm soe đời

Tháng ngày xanh đắm đuối
Ở thị trấn hoa vàng
Anh nuôi màu kỷ niệm
Em ngậm tình trong răng

Rồi mùa nào theo gió
Anh về bên trời cao
Bỏ em cùng cặp vở
Ngơ ngác mắt nai sầu

Bây giờ tết rồi nhỏ
Mình vẫn còn xa nhau
Chắc em quàng khăn nhớ
Đợi anh về xôn xao

Đừng có buồn nghe nhỏ
Ở thị trấn hoa vàng
Có hồn anh theo nhỏ
Tình vẫn nồng trăm năm…
(1974)

Trần Dzạ Lữ

Advertisements

One thought on “MÙA XUÂN GỞI THỊ TRẤN HOA VÀNG

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Mưa bụi…
    Xuân nhớ tới…
    Một chiều rơi…
    Bên cầu dừng chân nghĩ ngợi…
    Ngậm ngùi…!
    ”Nước chảy hoa trôi…!”
    -Phận người?
    -Thế thôi!
    ….Tình đầu đời…
    Mộng không thôi!
    Hoa Vàng thị trấn có người…
    Yêu đương đắm đuối…
    Hồn lạc đi rồi!
    Để sầu mắt môi…
    Vắng nụ cười!
    …Tình thơ trôi nổi…
    Mây bay gió thổi…
    Ngự sầu núi đồi…
    Gởi sóng trùng khơi…
    Vỗ về bờ vui…
    Cho lời…
    Thương người…
    Nhớ ơi…!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s