thơ cuối năm

 

 

thôi chiều lại tựa vai lưng
nằm đây bỗng nhớ núi rừng hôm qua
thuở xưa ruỗi ngựa giang hà
buổi nay bóng xế còn ta chút tình

bông hoa trắng mộng hiển linh
nửa đêm rộ nở giữa kinh nguyện sầu
em à ngộ nhé giấc sâu
hoa kia rơi chạm mái đầu bạc sương

thôi chiều đưa đón cuối đường
đôi dăm ba kẻ hành hương quay về
khuất tà áo lộng chân quê
vương thân vạt nắng còn đê mê ngày

giọt chuông trầm vọng lạ thay
rơi trong kí ức tiếc hoài phút giây
người ngồi hiên nắng đã đầy
thấy run rẩy ngọn lau gầy trong non

Phạm Quang Trung

 

Advertisements

One thought on “thơ cuối năm

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Xế bóng còn…
    Chút tình trong…
    Nhớ Ngựa rong núi rừng…
    Thôi chiều rồi buông cương…
    Ngồi xuống tựa vai lưng..
    Tâm tình vui buồn…
    …Ổ có thấy gì không?
    ”Hoa trắng mộng…
    Chạm mái đầu bạc sương…?”
    Thôi chiều rồi nắng còn vương…
    Đê mê Ngày cuối đường…
    Còn yêu thương?
    ….Thôi chiều rồi đêm xuống…
    Từng giọt chuông trầm buồn…
    Ký ức hoài ”động”
    -”Ngọn lau gầy trong non…”
    Gió nhẹ vờn khẽ rung…
    Đêm nghe tận cùng…!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s