Ngựa Hí Chiều Thất Thanh

Thương quá, em màu tím!  Áo tím và mùa Thu.  Bao nhiêu năm kỷ niệm, hình vẫn chưa nhạt màu…
Cỏ quê người có lợt.  Đất quê người có thâm.  Em vẫn là Tổ Quốc, rừng Thu về lặng câm!
Chắc em đang tìm kiếm một mảnh áo nhà binh?  Một cái nòng súng liệng?  Một phiến xương mong manh?
Em cầm khăn chờ gói nước mắt của em rơi?  Em cầm khăn chờ xoáy nhúm tro tàn sắp bươi?
Em ơi trời Thu lạnh.  Rừng Thu sẽ lạnh nhiều.  Em đừng tìm gì nữa…người sống, còn, bao nhiêu!
Tấm hình xưa, xưa lắm.  Bốn mươi năm để dành.  Coi như đường vạn dặm, ngựa hí chiều thất thanh…
Ai sống thì cải tạo!  Ai thoát thì vượt biên.  Khăn em cầm khô ráo gói giùm anh cái quên…
Trần Vấn Lệ
Advertisements

One thought on “Ngựa Hí Chiều Thất Thanh

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Thương ÁO TÍM..
    Thương THU TÌNH…
    Vẫn KỸ NIỆM êm đềm…
    Vẫn niềm riêng DẤU KÍN…
    ….Người cứ mãi THẦM VẤN…
    Tình Thu vẫn IM LẶNG…?
    ”Áo -SÚNG-Mảnh XƯƠNG Tàn…?”
    Nước mắt rơi HÒA CHAN….
    …Trời Thu MÀU Trầm ngâm…
    Rừng Thu vẫn ấm lạnh…
    HÌNH Xưa còn đi hoang…
    ”Ngựa HÍ CHIỀU thất thanh…”
    ….Thói quen Khăn TAY CẦM…
    Vô thức trong NHỚ QUÊN!
    Chỉ mỗi một còn NHẬN
    ”BUỒN nỗi buồn NGÀN NĂM!”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s