Vì đâu cơn gió nghịch mùa
Đẩy đưa nhánh trúc quên lùa nhành mai
Tháng quên năm, bóng đổ dài
Lăn triền dốc nhớ trong thoai thoải chiều…
Bóng quên hình, nhóm quạnh hiu
Bập bùng khơi lạnh, trăng tiều tụy xanh
Tại phận mỏng?
Tại em? Anh?
Mà sinh hun hút trong ngăn lỡ làng…
Trầm tư đến quá vội vàng
Xa nhau đong nhớ đổ quàng lãng quên
Môi người tăm cá bóng chim
Hẹn hò quán gió treo miền sơn khê
Đêm ơi, đom đóm lập lòe
Làm sao thắp sáng cơn mê đầu đời?
Tôi ngồi cắn nhớ làm vui
Vờ vĩnh quên, gieo bùi ngùi riêng tư
Kiếp này đã gặt tạ từ
Mùa vui cũ…
Hờn duyên ư?
Cũng đành!!!
Tương Giang

Trúc Mai KỀ bên xưa nay
Nghịch mùa gió thổi BẠT Cây DẠT Cành!
Buồn nhìn BÓNG ĐỔ đêm thanh…
Trăng chênh chếch bóng xuyên nhành LÁ XANH…
….Đôi khi nhớ về dĩ vãng..
MÔI thầm thì nói giai đoạn thôi mà!
Sơn khê gió núi biển cả…
Lần đi lần đến thiết tha NỖI TÌNH…
….Thời gian rất muốn lãng quên…
Những gì yêu dấu trong tim chìm dần!
Biết tim vẫn mềm trong THÂN!
Đôi khi trách cứ bâng khuâng chi người!
….Đom đóm lập lòe chơi vơi…
Cơn mê mộng mị không thôi nghĩ hoài…
ĐÔI MẮT động đậy nhẹ lay….
Niềm rung cảm dậy TRONG NGOÀI MẮT HOA!
ThíchThích
Cám ơn trang tuongtri đã đăng bài thơ
Kính quý chúc các anh chị thực hiện trang nhà sức khỏe và bình an
Trân trọng
TƯƠNG GIANG
ThíchThích
Rất cảm ơn sự cộng tác của bạn Tương Giang
ThíchThích