ĐIỆP KHÚC BUỒN TRONG QUÁN CÀ PHÊ MÀU VÀNG

 

hacthanhhoa

Tặng Nguyễn Lệ Uyên

Mưa tha thiết để trời hôm mau tối
Khói bên sông rời mái lạnh bay lên
Mưa vật vã giữa đất trời tuyệt vọng
Mưa bàng hòang trông theo một cánh chim…

 

Có một lần mưa đưa vào quán nọ
Gặp vầng trăng non trong tách cà phê
Vầng trăng nhỏ nụ cười no ánh sáng
Nhạc đưa lòng lên nhịp võng đam mê

 

Vầng trăng đã khiến người yêu cảnh lạ
Lòng ngại về trên lối cũ đường quen
Hồn lượn quanh vành li chờ trăng hiện
Uống trăng đầy cho vàng cõi trời đêm

 

Mưa  từ đó bỏ dòng sông đi biệt
Theo nguyệt vàng lạc giữa cõi chiêm bao
Mưa từ đó dựng tượng sầu trong quán
Lặng cúi đầu trên  mặt  nước xanh xao

 

Từ độ đất trời mưa mù mịt
Cây đã vàng mà nụ chửa đơm hoa
Chân đã mỏi mà người chưa chịu đến
Chiều sắp tàn nắng yếu đọt cây xa

 

Chỉ một lần người cho ta đươc thấy
Nụ cười thơm bông sứ ngát trong hồn
Và một thoáng sương mờ trong mắt biếc
Một chút lời xa vắng của sao hôm

 

Rồi từ đó mây lang thang đầu ngõ
Tóc dây leo không chịu quấn vai mềm
Pho tượng cúi đầu giữa vườn hoa tím
Muôn vì sao áy náy giữa trời đêm

 

Nhip võng vẫn đưa buồn trong mưa rụng
Sao đã mờ mà trăng vẫn mù khơi
Sương đã trắng ở đầu non chờ đợi
Mà thu vàng còn e ấp  xa xôi

 

Rồi bỗng một ngày sương tan  đầu ngõ
Trên lối về còn lại tiếng mưa vang
Vầng trăng nhỏ tách cà phê đã mất
Nhac đưa hồn vào xa vắng mênh mang

 

Mưa tha thiết để trời hôm mau tối
Trời tối rồi mà mưa vẫn thiết tha
Có phải mưa  đã đến từ quán nọ
Hay mưa từ bóng tối mưa ra …

Hạc  thành Hoa

 

Advertisements

3 thoughts on “ĐIỆP KHÚC BUỒN TRONG QUÁN CÀ PHÊ MÀU VÀNG

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    MƯA thao thức mong CHIỀU Hôm Mau TỐI..
    Tha thiết Mưa từ Bóng Tối Mưa RƠI…
    Trên lối VỀ Mưa Vang tiếng BỐI RỐI…
    MÊNH MANG Sầu tiếng NHẠC HỒN chơi vơi…
    …Nhịp VÕNG buồn Mưa RỤNG chốn mù khơi…
    SƯƠNG đầu Non CHỜ Sương đầu Ngõ ĐỢI…
    THU VÀNG mơ ôm ấp mãi TÌNH THƠ…
    Say HƯƠNG PHIỆN Trăng lửng lơ nghiêng ngó…
    ….Muôn VÌ SAO giữa trời đêm MỜ TỎ…
    Pho TƯỢNG buồn lặng lẽ MÂY bơ vơ…
    HOA TÓC TIÊN chẳng leo tìm CHỖ GỞI…
    SAO HÔM buồn vọng tiếng nói xa xôi…
    ….BÔNG SỨ chợt cười chỉ MỘT LẦN THÔI!
    LONG LANH sương reo động mắt biếc vui…
    Từ phút giao hòa mù mịt ĐẤT TRỜI…
    Chiêm bao mộng thân phận đời trôi nổi…
    ….Giữa bão bùng CHAO NGHIÊNG Cánh CHIM CÔI
    Không định hướng bay ĐI trong BỐI RỐI…
    Từng giọt mưa bám HƠI THỞ ngậm ngùi…
    Đêm trở trăn VẦNG TRÁN nhăn LẮM NỖI….!!!

  2. Võ Xuân Đào nói:

    Tha thiết và chân tình. Nhưng đề nghị Tổng Bí kiểm tra lại dấu (chính tả) của nhiều câu thơ.

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s