ĐI VỀ PHÍA CON NGƯỜI : KÝ ỨC SẮC MÀU ( Truyện dài)

ledachoanghuu

“Nghe ta chạy nhảy lưng tưng chứ?”
Phải. Ta đang rất vui, ta vui nhộn tung tăng nhí nhảnh. Ta đang tấu bản nhạc tuổi thơ của gã họa sĩ mà. Tuổi thơ không mang nặng, không che dấu hay lưu giữ buồn đau. Đau thể xác hoặc đau vết thương ngoài da, tuổi thơ khóc nhòa rồi mau tan biến, mau lành lặn.
Những nốt nhạc ta cứ nhảy nhót, nhảy nhót như những đôi chân chim sáo nhảy nhót không ngừng, nhảy nhót trên cánh đồng kết thúc bằng đường chân trời. Nơi đó, nơi chân trời đó có một đoạn ưng ửng màu vàng vàng, đôi khi nó dợn sóng, những làn hơi dợn sóng, ánh nắng còn gắt tạo ra những làn ảo ảnh. Trên đoạn màu vàng là màu xanh xanh pha lẫn vàng vàng không ra xanh lá mà là màu lợt xám xanh, vậy là có chút xíu màu đen trộn trong hai màu nhạt này. Dần lên trên nữa là xanh lợt cho tới xanh của bầu trời xa thẳm. Cánh đồng màu vàng vừa, màu của gốc rạ xen lẫn một ít màu bàng bạc đất khô. Những con bò là những chấm vàng đậm hơn và một ít chấm đen của những con hung. Ở đây người ta gọi những con bò đen tuyền như vậy, chẳng biết có phải những con bò này thường rất hung hăng hay đọc trại từ nhung huyền. Những chấm nhỏ hơn di động liên tục không thứ tự cũng có màu đen là những nốt nhạc chân sáo. Những cậu bé để đầu trần, thậm chí cả mình cũng trần trùi trụi dám so đọ với nắng trời, rong chơi với đầy ắp các trò, mặc cho những con bò tìm cỏ, cứ lùa ra tới chừng chạng vạng là tự động quay trở về, bò của đứa nào thì lùa về chuồng nhà mình, chăn bò nhưng chẳng cần chăn. Gã họa sĩ là một nốt nhạc trong đó, chỉ có điều nhà gã không có bò, gã đi lượm cứt bò về làm phân bón.
Gã được cha mình đặt thêm cái tên con nít là Sô. Ban đầu ông định đặt Pi nhưng nghe tưởng Bi thì thường quá. Nếu hiểu Pi thì lại lầm với số Pi trong toán học mà gã có giỏi đâu. Hay Bi người ta nghĩ bi thảm của số phận ông lúc này cũng không xong. Sô là âm cuối của Picasso, tên ông họa sĩ lừng danh Pablo Picasso (họa sĩ Tây Ban Nha). Như vậy ông rất là am tường. Ở đây lúc bây giờ ngoài một số ít ông cán bộ ra thì tất cả còn lại đều là bần cố nông. Không cần biết ai có học cao hiều rộng, có làm nghề gì khác, ở đâu tới, thành thị hay ruộng đồng, tất cả chỉ một nghề, trồng cây lương thực hoặc trồng cây nông nghiệp. Thầy cô giáo cũng được bổ nhiệm tới từ nơi khác, có những căn nhà tập thể biệt lập ở gần trường cho các thầy cô. Sô ra đời trước đây một chút và tiếp nối tuổi thơ ở nơi này trong khoảng thời gian như vậy. Có người gọi bé Sô, có người gọi thằng Sô, nhóc Sô, phần nhiều thì kêu cu Sô như bao thằng cu khác.
Màu của cánh đồng, màu của chân trời… cu Sô đều quy về màu với tất cả. Và rất nhiều màu của thời những nốt nhạc rộn ràng đi theo nó, in hằng trong tâm trí nó mãi về sau, không bao giờ xóa nhòa được dù có cố xua đuổi. Hình hài hay mùi vị không là gì với nó, thấy rõ ràng, cảm nhận rõ ràng ngay trước mặt mà, hay chỉ cần đùa giỡn nguệch ngoạc, hí hoáy vài đường nét thì thành hình, rất dễ dàng. Nó không có màu để pha, để trộn, để điểm tô cho hình hài, không có điều xa xỉ này cho nó. Điều xa xỉ không cần cho cuộc sống lúc bấy giờ đã bị đóng trong cái rương trống rỗng khóa chặt cất dưới gầm giường mỗi căn nhà, hoặc quăng ra bụi chuối sau hè, vài ba lớp mạng nhện giăng, mấy lớp mốc meo, lá úa mục bao phủ thì cái rương coi như không còn tồn tại. Ngay cả trái bánh da, niềm đam mê bất tận của đám con nít ngoài cánh đồng cũng trở thành xa xỉ, không thể hùn đủ tiền để mua nổi. Trái banh da lúc trước mua được còn sót lại đá bung chỉ phải lấy cước vá chằn vá đụp, ruột bị bể thì sáng kiến kiếm cái bao tử heo nhét vào tưng tưng được vài bữa, bể nữa tiếp tục nhét rơm vào thay thế cho tới khi da tơi tả, mục nát rời ra từng miếng mới thôi. Rồi chỉ còn quấn rơm, quấn giẻ rách thành cục tròn mà đá. Cho nên vị trí của màu chỉ còn một nơi cho nó mà thôi, ghi vô ký ức. Nó cứ thấy màu là đặt vào, gần gũi là đặt vào trước, không thứ tự lớp lang, không điều nào quan trọng hơn điều nào cả.

Màu của những cục cút bò là gần gũi nhứt với nó.
Màu của cứt bò, cu Sô ngồi ngay cạnh bãi cứt bò vẽ những vòng tròn, vòng tròn xoáy dần vào trong. Vẽ trong tích tắc, rồi nó đưa tay chỉ qua chỉ lại giữa bãi cứt và hình vừa vẽ. Nó muốn đặt tất cả những màu thật, những sắc độ màu tạo khối nếu nhìn thoáng sẽ không nhận rõ vào trong hình. Điệu bộ này thì nó làm rất lâu.
“Ê! Vô chơi mậy.”
Nhiều tiếng gọi của bạn bè rủ rê, nó chằng mảy may, chẳng cần trả lời trả vốn. Cho tới lúc bị trêu ghẹo:
“A! thằng này bị khùng rồi, lên cơn rồi.”
Nó cũng chẳng thèm đếm xỉa tới. Có khi nó bẻ cứt khô ra để thấy có khác chi với bãi cứt còn sền sệt mà nó lấy cây ngoáy ra không. Màu có khác nhưng vẫn là những thứ đó, những bột, những cọng cỏ còn nguyên bò không nhai rã, những hột bông cỏ nhỏ li ti thì chắc chắn khó mà nát được đã ngả màu xám đen so với màu xanh lá sậm thiệt sậm, xanh lá có pha đen thiệt nhiều. Những bông cỏ, những cọng cỏ còn nguyên đó cu Sô chợt nhớ tới lúc canh khuya thức dậy đi tè cạnh chuồng bò, con bò rột roạt nhai lại thức ăn ợ lên, giống như ban ngày nuốt trọng cho đầy vào để dự trữ cho đêm tối bị đói và đủ thời gian để thưởng thức. Nó liên tưởng tới những bữa ăn của mình cũng vậy, mong chờ tới bữa ào ào nuốt vào, sợ bị chiếm hết nhưng chẳng bao giờ đủ, bao giờ cũng thiếu hụt cho tất cả, cho dù một phần tâm trí muốn dằn lại, muốn bữa ăn được chia sẽ đều cho cả gia đình. Những lúc đói meo nó ước được như bò, được ợ lại để nhai. Song, nó trợn mắt nghĩ tới cái mùi kinh khủng của mình, nghĩ tới thôi đã thấy muốn ói liền bỏ qua cái ý nghĩ này và cười haha…
“Hổng ra đây chơi mậy, ngồi cười một mình, thằng này lên cơn hoài, thằng này khùng thiệt rồi.” Nó nghe như vậy cũng nhiều không chỉ từ đám bạn lóc nhóc leng keng, người lớn cũng có chỉ là nhẹ nhàng hơn, “Bớt tưng tửng đi con, tỉnh lại đi con”… nên tiếp tục giả lơ. Rồi nó lại nghĩ tiếp, sao không ăn hoa cỏ thôi, ăn chi hỗn tạp quá, có phải ợ lên mùi thơm phức hông. Và tự trả lời, hoa là để ngắm nhìn, cái đẹp là để ngắm nhìn chớ không phải để tàn phá.

Cu Sô là đứa kỳ cục, những hàng động luôn kỳ quặc. Ai lại đi chơi với cụt cứt và cứ nói cục cứt, cục cứt hoài chứ. Nhưng cũng chẳng sao, ban đầu có vài dị ứng, kỳ kỳ nhưng nghe kỹ thì nó nói có duyên nên thành bình thường nếu không muốn nói là vui vui, dân dã dễ thương. Cũng giống như người ở quê kêu thằng cu, cu cu thiệt dễ thương chứ chẳng có tục tằn gì cả. Và dù biết không thể như cục cứt bò nhưng nó luôn muốn bẻ không khí, bẻ những điều người ta gọi là hư ảo, hư vô cũng như bẻ trong đầu mình ra coi có trong gì đó, có gì khác không mà sao nhiều người cứ kêu nó là quái dị. Đôi khi nó thấy mình bình thường như mọi người, cũng ào ào nhào nhào vào đám bạn con nít vui chơi đó mà. Đôi khi lim dim tưởng tượng bẻ đôi đầu mình ra thì thấy khác có khang khác, những kiểu nghĩ của nó nói với bạn bè chẳng đứa nào hiểu, nhiều đứa nghe cứ lơ mơ như nó là người đâu từ trên trời rơi xuống. Nhưng thôi, nó mặc kệ, cứ hồn nhiên với hồn nhiên dù rất nhiều màu đọng lại cùng thắc mắc, có màu được giải đáp từ người lớn, có màu thì không, nó cứ để in trong tâm trí, nghĩ rằng sẽ có một ngày nó tìm ra lời giải đáp.

Ta cũng vậy, ta luôn kèm theo giai điệu là lời lẽ hồn nhiên!

Cu Sô không thích màu cứt trâu mặc dù rất khoái những con trâu. Những con trâu bự tổ bố, cặp sừng dềnh dàng lại hiền khô, ít khi nổi chứng rượng đực giành con cái, giành làm thủ lãnh đầu đàn như những con bò. Sự tranh giành thường dẫn tới những trận đối đầu húc nhau lụp cụp đến chan chát, được kêu theo hình tượng bén lộn. Cu Sô phì cười cho ý nghĩ, hình tượng thượng cẳng chân hạ cẳng tay của con người là oánh lộn bởi không có cặp sừng. Trừ những con bò có cặp sừng trùi trụi, gọi là cặp sừng cui thì cặp sừng của những con bò muốn hùng cứ này cong vút, tự mài sừng vào những ụ đất cứng, những ụ mối già lâu năm cứng gần như đá làm sừng ánh màu lên như những viên thạch anh màu trà trong suốt, bén ngót tựa lưỡi gươm cong. Những cặp sừng bén ngót đụng nhau chan chát là bén lộn đúng rồi. Nhưng trâu thì tới tận cùng chịu dựng dễ điên tiết hơn bò, và nó điên thì cũng thiệt là khó trị. Bãi cứt trâu cũng bự tổ bố, lại nhềnh nhệt khi vừa thải ra với mùi khá ngai ngái, rất lâu mới đặc quánh hay khô lại. Cứt trâu nóng hổi nhềnh nhệt đôi khi lại rất hữu ích, rất cần để trét vô cối xay lúa đan bằng tre, trét vào bồ lúa, thúng mủng trám kẽ hở và cho bền, đặc biệt là trét vào gàu tát nước, khô cứng và chặc đến nước không rỉ ra được. Trâu ít khi ở cánh đồng màu vàng, ở tận tít mù, dưới cánh đồng bưng xa như đường chân trời.

Màu của cứt bò góp một phần làm thay đổi màu cánh đồng. Đất cày xới lên, nước sập sình, cánh đồng có màu sình. Từng cây lúa non lớn dần lớn dần, nhờ một phần phân bò lúa lên xanh mơn mởn, mơm mởm che lấp màu sình. Cành lúa xanh mềm mại, gió tạo những con sóng chập chùng, chập chùng tới tận chân trời quá tuyệt mỹ. Lúa đòng đòng xong lú lên từng bông mang mày trắng, mày trắng rơi vãi bay bay mang theo thoang thoảng mùi thơm nhè nhẹ huơng lúa. Rồi lúa nặng trĩu oằn bông chín vàng, vàng ươm bát ngát.
Cứt bò khô nó lượm đầy hai cái mủng đan bằng cật tre (lớp vỏ cây tre) để trong cặp gióng gánh về. Cặp gióng làm bằng sợi dây thép gai đã tháo những gai nhọn. Dây thép gai làm hàng rào bao quanh cái đồn của quân lực chế độ cũ trấn giữ trên ngọn đồi cây cối nhỏ. Đồn chỉ còn những lô cốt xám xịt, lỗ chỗ đạn và sức mẻ, nhiều chỗ bể vụn trơ với gió mưa, nắng trời. Hàng rào thép gai nhiều lớp, người ta chỉ dám lấy ở ngoài, dưới chân đồi về xài, bên trong còn gài mìn rất nhiều, rất lâu sau mới được mấy chú bộ đội đi gỡ hết. Gióng còn làm từ cây mây rất dẻo chặt ở trong rừng. Cây mây bọc bên ngoài một lớp vỏ với những mụn gai dày đặc bao quanh. Đòn gánh làm từ cây tre đặc ruột to cỡ bắp tay người lớn chẻ làm đôi, được chuốt láng và cắt gọt khớp ở hai đầu để giữ gióng rất đẹp mắt. Đòn gánh vừa cứng vừa dẻo. Những gánh nặng trên vai nghe kẽo cà kẽo kịt, nhịp nhịp theo nhịp bước. Màu của gióng gánh, thúng mủng là màu của mồ hôi. Những giọt mồ hôi nhỏ xuống như những giọt sương nhưng mặn chát. Những giọt mồ hôi đi lấy củi trong rừng, gánh lúa từ ngoài đồng, gánh bắp gánh đậu gánh khoai củ… từ nương rẫy về, gánh rau gánh cá, gánh muối mắm ra chợ… Màu của gióng gánh thường là màu mồ hôi của phái nữ. Đôi khi nó thấy lạ mắt và vui vui, khi màu mồ hôi này không có góng gánh, chỉ có thúng mủng được đội trên đầu. Còn lạ hơn nữa, màu trở thành rưng rưng là trong cái mủng của gánh là đứa bé nhỏ hơn nó, đứa bé không bị bỏ rơi một mình ở nhà, ở trong thúng mủng thoải mái đùa giỡn, lí lắc vui cười trong cái thế giới riêng tưởng chừng như nhỏ bé mà thiệt sự quá bao la tình gia đình. Có đôi gánh màu mồ hôi nhưng làm cho dịu mát, đôi gánh không gióng, không thúng mủng mà thay bằng móc hoặc dây và thùng, đôi gánh nước. Cái thùng nước không thể thiếu sợi dây hay cái móc kết nối với đòn gánh, như một đôi bạn tri kỷ luôn bên nhau. Tuổi thơ tụi nó có giận hờn, có chọc ghẹo, có chửi rủa, thậm chí oánh nhau nhưng rồi mau lẹ dàn hòa và luôn bên nhau như tri kỷ mặc dù từ này không tồn tại trong tâm hồn trẻ thơ.

Advertisements

One thought on “ĐI VỀ PHÍA CON NGƯỜI : KÝ ỨC SẮC MÀU ( Truyện dài)

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    TUỔI THƠ gã HỌA SĨ vẽ vời…
    Tính tình ngộ”Thất thường buồn vui!”
    Hồi nhỏ rất hồn nhiên vô tư
    Chơi một mình thường là như vậy!
    …..”Làm những gì thích muốn bất cứ…
    Khi TỰ DO giữa chốn bao la
    TÉ NGÃ đau ngay rồi quên đó!
    Lớn lên dường tính cũng NHƯ CŨ”
    ….Nói đúng hơn QUÊN không nghĩ tới…
    Biết bao nhiêu VIỆC cuốn hút lấy…
    Gọi gã SÔ -Tên gọi thường ngày
    Thêm SẮC -Không biết RỦI hay MAY?
    ….Đôi khi gã buồn buồn nhớ lại…
    Thuở nhỏ ưa tung tăng chạy nhảy…
    ”Không giống trẻ khác chơi rất DẠI
    Như ”Nhặt CỨT BÒ KHÔ bón CÂY…”
    …Có lẽ tính hay bắt chước đấy!
    Cũng phải thôi”Cánh đồng BÒ đầy..”
    Phân Bò xanh xanh màu cỏ cây
    Ngửi quen không sợ sệt e ngại….
    ….Dám cả gan bốc cả bằng tay!?
    Thế mới nói”SÔ -thằng gan lì!?”
    Còn ngắm nghía Phân Bò mới KỊ
    Lũ Trẻ trêu”Ở DƠ mới vậy!”
    ….Gã mặc kệ chẳng thèm để ý..
    Chỉ so sánh về PHÂN thầm nghĩ..
    ”Phân TRÂU trây trét LỢI ghê!”
    ”Bồ lúa,gàu nước …đều KÍN KẺ?”
    …Phân BÒ khô màu xanh vàng ấy!
    Gã ưa mùi chẳng nặng ngai ngái…
    Còn nữa CÁI MỦNG tròn tròn quay…
    Gã ngồi lọt thỏm chơi mê say….
    ….CÁI MỦNG lắc lư mãi động đậy
    Gã trẻ con hai tay nắm chặt
    Vành mủng nghiêng theo gã cựa quậy…
    …Cái Mủng thành đôi đặt hai vai
    Mẹ gánh mang gã đi theo hoài…
    Khi chợ tan được ngồi trong ấy!
    Không gì sung sướng được ÊM ÁI..?
    …..Tuổi Thơ của gã KỸ NIỆM đầy…
    MÙI QUÊ nhớ lại nghe THƯƠNG THẦM…
    Nỗi nhớ dịu dàng MÀU THỜI GIAN
    Từ đôi quang gánh đến CÁNH ĐỒNG….

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s