TIẾNG CHUÔNG NGÂN (PHẦN 5) NGÀY ĐEN TỐI

nguyenthingoclan

Sau nhiều lá thư của ông Giao gởi về thuyết phục, hứa hẹn một cuộc sống tươi đẹp, mẹ buộc cô phải làm đám cưới với ông. Biết không thể nào ngăn cản ý của Mẹ được nữa nên Hải Đường im lặng ra vẻ đồng ý, nhưng trong lòng thì đang tìm cách thoát cho bằng được cuộc hôn nhân này. Đêm đó cô quyết định viết lá thư từ hôn gởi cho ông Giao với những lời lẽ  thật cay đắng và cả van xin. Hải Đường đề nghị  một cách dứt khoát, yêu cầu ông Giao ra nhận lại lễ vật đã tặng  trong lễ hỏi. Một quyết định liều lĩnh đầu tiên trong đời mà cô dám làm để giải thoát cho bản thân. Hải Đường chọn con đường tìm lại tự do cho mình đồng thời cũng chấp nhận một cuộc đời đắng cay, tủi nhục khác.
Nhận thư, có lẽ ông Giao không còn hy vọng gì ở cuộc hôn nhân này nữa nên mười ngày sau, người chú và người em trai thay mặt gia đình từ Bình Định vào xin được nhận lại những lễ vật đính hôn. Chiếc nhẫn bằng kim cương có giá trị lớn cùng những lễ vật khác Hải Đường đã cẩn thận gói sẵn để trong tủ chờ đến ngày trả lại cho nhà trai.

Ngày định mệnh  25/6/1977.
Đang cầm chiếc cuốc xới cho tơi đất để trồng mì, anh trai từ nhà qua báo cho Hải Đường biết gia đình ông Giao đến nhận lại lễ hỏi theo đề nghị trong thư của cô.  Mẹ cho gọi  về ngay. Hải Đường nghe báo tin mà rụng rời cả tay chân. Chiếc cuốc trên tay lúc đó cô nắm chặt không muốn thả ra. Một thời khắc sợ hãi kinh hoàng cô cần phải đối mặt trong lúc này.
Hải Đường biết điều đen tối đang chờ cô trong chút nữa thôi. Sợ hãi tột cùng. Cô điên loạn hay đã chết rồi trong lúc ấy?
Sợ Mẹ, sợ họ hàng ông Giao nên Hải Đường trốn biệt vào một bụi cây rậm bên rẫy. Không ai có thể tìm ra cô cho đến tối mịt. Chung quanh là bóng đêm. Sương bắt đầu rơi xuống trên những tán cây, trên lá và trên tóc Hải Đường ướt đẫm. Lạnh buốt xương và cái đói hành hạ. Nhắm mắt lại cô bắt đầu rơi vào cơn mê loạn.

Có ánh sáng đom đóm bay đêm chập chờn. Tiếng gió rít, ve vuốt, rượt đuổi. Âm thanh răng rắc. Tiếng lá rơi xào xạc, lả lơi. Có tiếng hát ru em của Dì Út vọng về.

 Điệu múa Đêm tàn Bến Ngự. Lượt là trong bộ Hoàng bào vàng óng.

Những hạt sương mong manh trên má. Cái lạnh thấm dần vào thân thể yếu mềm hoà với cái đau bị muỗi đốt vẫn còn đỡ hơn cái đau trong tâm hồn mà Hải Đường đang gánh chịu lúc này. Cô muốn mình được thiếp đi một cách nhẹ nhàng. Thôi đừng đau đớn nữa. Cô muốn bay vào hư vô mãi mãi để không còn phải giáp mặt với những bất hạnh mình đã chịu từ bao nhiêu năm nay.
Sương lạnh thấm vai. Buốt rét mềm đôi bàn tay nhưng con tim nóng hừng hực bừng lên như ngọn lửa hồng đốt cháy.
Tiếng muỗi vo ve hát ca nhảy múa.Tiếng côn trùng ran ran bên cạnh. Có tiếng sột soạt của con thú hoang đói mồi.Tiếng chin chit của lũ chuột tinh ranh.
Có tiếng hú gọi đến như tiếng người. Đen thẫm. Mờ mờ ảo ảo ánh đén hắt sang ..

Hải Đường giật mình bừng tỉnh. Không gian rờn rợn. Chung quanh toàn những cây cao và bụi rậm. Đêm của lũ côn trùng ma quái. 
Đói cồn cào!
Hải Đường muốn nằm yên trong bụi cây này mãi. Mong được khép chặt đôi mắt, thiếp đi nhẹ nhàng và đừng bao giờ thức dậy  nữa. Muốn được bay bỗng lên rồi tan ra, biến vào hư không. Xin đừng đau đớn. Cô đau đớn nhiều rồi. Hải Đường muốn trốn chạy đi đâu đó thật xa cái xứ này. Nhưng trốn đi đâu bây giờ?
Rét run và đói. Hai tay ôm chặt lồng ngực, hơi thở yếu dần. Hải Đường trở mình bên bụi cây gai. Có vết đau trên lưng. Không! Nó nhói từ trái tim. Nắm nhánh cây gai đang đong đưa trước mặt, níu chặt, chập choạng. Có mùi mặn trên đôi tay.
Không còn nơi nào  có thể nương thân. Về thôi!
Lầm lũi  bước cao, bước thấp mò mẫm từng đoạn đường mòn, bước qua con suối lạnh Hải Đường tìm đường về nhà.
Bọn dế giun đang hát khúc hoan ca hay khúc bi ai bên kia bờ suối?

Rồi cũng đến được. Cổng nhà đây rồi! Cánh cửa màu xanh quen thuộc và cây trứng cá của Hải Đường mỗi chiều đứng đợi. Mà đợi gì nhỉ?
Bàn tay chạm vào cánh cửa, Hải Đường run lên bần bật, thân thể co rúm lại, bước chân không còn nhấc lên nổi nữa. Chờ  một lúc lâu, nghe trong nhà im vắng cô rón rén đi vào bằng lối bên hông nhà. Vừa đến sân nhìn thấy Mẹ ngồi trên ghế, nét mặt giận dữ đang chờ. Thân thể mãnh mai tội nghiệp đổ sụp xuống dưới chân Mẹ.

Không còn cảm giác để mà đau nữa.  Không còn đủ sức để van xin. Tê dại. Khù khờ. Có tiếng gió rin rít. Gãy đổ. Lào rào. Rền rĩ. Nước mắt cạn khô rồi. Miệng bỏng rát. Da thịt nham nhám mùi vỏ cây. Hải Đường lạnh!

Đã bao nhiêu lần trong đời sống bên ngoài gia đình. Đó là những đêm đi biểu diễn văn nghệ cùng với bạn bè thời đi học. Những lúc ấy Hải Đường chỉ có niềm vui.
Đêm nay cô cũng có một đêm bên ngoài ngôi nhà của mình. Bên ngoài đúng nghĩa của nó vì Hải Đường đang ngồi dựa gốc cây trứng cá trước nhà mình giữa đêm khuya.Tâm hồn khô khốc, trống rỗng, nhạt thếch. Đã khóc như một phản ứng tự nhiên nhưng không hiểu vì sao mình khóc. Chẳng ý thức được gì, không hiểu mình đang làm gì và chuyện gì đang xảy ra với mình. Sự trống rỗng đến ngạc nhiên.

Lại mơ!

Hoá thân thành con đom đóm nhỏ lập loè bay lên với các vì sao. Sao sáng quá khiến cô sợ hãi,
Mơ bay trên sân trường phủ đầy hoa phượng đỏ có những tà áo trắng phất phơ.
Mơ xoay tròn trên sân khấu với vũ khúc Vọng cố đô trong vai cô Công chúa mặc áo Hoàng bào.
Mơ mình ngồi bên giòng sông tuổi thơ, nước êm đềm cuốn đi chiếc lá khô vừa rơi xuống. Ba  chở đi trên chiếc Lambretta qua cầu Bạch Hổ chiều lộng gió thổi bay chiếc mũ rộng vành.
Mơ được Ba đưa vào Đài phát thanh Huế khi người còn làm việc trong ban văn nghệ .
 
Mơ! Cô mơ nhiều lắm.

Mơ cái êm êm của tuổi thơ bên giòng sông Hương. Mơ con chuồn chuồn ớt đỏ vụt bay trong khoảnh khắc hai ngón tay vừa chạm vào cái đuôi mềm mại, âm ấm của nó. Mơ con đường đất nhiều sỏi đá dẫn tôi đến trường tiểu học và thằng bạn mập xịt, kẻ thù  thời thơ ấu.  
( Xem ” Chuyến Tàu Tuổi Thơ” cùng tác giả)
Mơ tiếng chuồn chuồn chạm nước. Nhẹ nhàng như nụ hôn bất ngờ anh lướt nhẹ trên má.

Nhiều khuôn mặt lướt qua trong trí nhớ vội vàng. Nhòe nhoẹt. Rõ nét. Vui nhộn. Lặng lẽ. Hung tợn. Như có thể chạm được nhưng lại xa vời vợi.
Hải Đường mơ, mơ mãi trong giấc ngủ mê hoảng loạn. Hai tay bó gối. Lưng tựa vào thân cây.
Tiếng muỗi vo ve, tiếng chó sủa trong đêm vắng vẻ. Con đường khuya thỉnh thoảng có ánh đèn vụt qua.
Có tiếng xì xào xa xa. Tiếng chim non gọi mẹ. Thống thiết.
Có cánh tay choàng qua vai ôm chặt . Hơi ấm từ đâu đó sưởi ấm bờ vai gầy yếu của cô  vẫn còn đang trong mơ tuyệt vọng.
Có cái lay nhẹ bờ vai. Lờ mờ Hải Đường nhận ra một giọng nói quen thuộc. Có tiếng âm âm từ rừng núi dội về.
Có tiếng hỏi dồn. Cô bay lên. Nhè nhẹ. Từ từ. Chậm rãi. Hải Đường chạm vào mây. Mềm mại. Âm ấm.
Mây vuốt vào má. Có bàn tay đặt nhẹ lên môi. Có cánh tay dìu  đứng dậy. Lướt hay bay đi. Nhẹ tênh.
 
Hải Đường như vô cảm lúc đó. Bước chân bềnh bồng. Chệnh choạng.
Anh Thọ!
Hình như Hải Đường đang gọi tên ai đó.
Anh dìu cô về căn nhà nhỏ của mình.
Sáng hôm sau, cơn mê bừng tỉnh. Anh nói: “Bây giờ thì em quyết định được rồi đó, em phải tự chọn con đường mình đi, không ai ép buộc em được. Nhìn em như thế này anh cảm thấy uất ức lắm. Anh muốn đưa em thoát khỏi cuộc hôn nhân vô nghĩa này, anh sẽ bất chấp tất cả nếu em đồng ý”.
 
Anh an ủi, dỗ dành, thuyết phục, vỗ về Hải Đường  mãi. Có còn nơi đâu để cô về nữa?.
Cơn gió rin rít thổi qua mái lá. Có tiếng róc rách của con suối chảy qua ngang đây. Bản nhạc rừng líu lo.
Hải Đường  gật đầu đồng ý. Cô cũng chẳng cần gì khác nữa.
Sau này, khi hai vợ chồng tâm sự cùng nhau, Anh hay ôm đầu Hải Đường vào lòng, nói đùa: “Mẹ đã vô tình tặng cho anh món quà vô giá này”.
Một tuần sau Ủy ban xã cấp giấy công nhận kết hôn và cho hai người ở nhờ căn nhà nhỏ vắng chủ. Của hồi môn Hải Đường mang theo chẳng có gì nhiều. Ngoài áo quần, chỉ còn vài ba cuốn sách và những kỷ vật thời học trò.
Hai vợ chồng sống với nhau thật hạnh phúc. Anh rất yêu thương Hải Đường, lo lắng cho cô đủ điều, từ những việc nhỏ nhặt nhất trong gia đình. Kinh tế khó khăn  nhưng không lấy đó làm buồn phiền. Vợ chồng cô chăm lo hạnh phúc gia đình. Quyết định không có con vội trong lúc này. 
Cuộc sống tuy nghèo nhưng thơ mộng. Hai người  thường hay ngồi bên nhau hằng giờ mỗi đêm, chồng đàn vợ hát những tình khúc xưa thật say sưa. Khi chưa vướng bận chuyện con cái, hai người thường hay xuống suối vào những đêm trăng sáng. Đêm trăng bên giòng suối vắng thật huyền ảo, ánh trăng tràn ngập khắp nơi. Trăng như rơi vỡ trên giòng nước.
Hải Đường và anh đi dọc theo bờ suối hoặc ngồi trên tảng đá cùng nhau câu cá. Thường thì anh cầm cần câu còn cô cầm đèn, ngồi giữ chiếc lồng đựng cá và nhai bắp rang cho đỡ buồn ngủ. Nhưng cũng có đôi lúc cô thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi anh gọi dậy, cùng nhau trở về trời cũng bắt đầu sáng.
Cuộc sống vợ chồng khi mới lấy nhau thật lãng mạn dù muôn vàn khó khăn phải đối mặt hằng ngày.
Năm 1980 Hải Đường sinh con trai đầu lòng. Cuộc sống bây giờ khó khăn hơn nhiều, với đồng lương của anh làm sao nuôi được vợ con nên anh quyết định xin nghỉ việc ở Uỷ ban xã để ra ngoài làm ăn.
Cuộc sống vất vả hơn nhiều. Anh bươn chãi khắp nơi để kiếm sống.Ở thời buổi này, kiến thức, chữ nghĩa anh học được chẳng giúp gì được cho cuộc sống gia đình.

Vào một buổi sáng thàng hai 1982, đang lui cui làm việc ở nhà thì em gái Hải Đường chạy vào báo tin Ba bị tai nạn bên rẫy. Cô tức tốc chạy băng qua, đến nơi thì Ba đã trút hơi thở cuối cùng. Đau đớn chồng thêm đau đớn, vành khăn tang đầu tiên trong đời lại dành cho người cô yêu thương và kính trọng nhất. Người luôn mong muốn cho cuộc đời con gái được sung sướng, hạnh phúc nhưng lại bất lực nhìn đứa con gái yêu thương của mình chịu hết đau khổ này đến đau khổ khác. Không đủ sức dìu dắt để con được vào đời may mắn hơn.
Hải Đường mồ côi Ba!

Đứa con trai thứ hai ra đời  năm 1983 thì tháng ngày vất vả  bắt đầu từ đây. Anh Thọ tham gia đoàn người đi tìm trầm. Mỗi chuyến đi của anh lặn lội trong rừng sâu nước độc từ nửa tháng đến một tháng đã đày ải thân xác anh.
Căn nhà nhỏ bên cạnh nhà thờ  được Ủy Ban Xã cho ở tạm thấp lè tè và nóng bức vô cùng. Lấy nhau đã năm năm mà tài sản gia đình của họ chẳng có gì. Thậm chí cái quạt máy cho con mát trong những ngày hè cũng không có. Hải Đường phải xin vào làm kế toán ở ủy ban xã với đồng lương èo uột nhưng vẫn cố gắng sống sao cho vừa đủ. Điều này có nghĩa bản thân cô phải biết tính toán và tiết kiệm một cách tối đa. Một đồng quà cho con cũng phải suy nghĩ.
Anh Thọ đi núi vất vả  nhưng không kiếm được bao nhiêu. Lúc trầm khan hiếm thì lại không được gì. Lúc tìm được trầm thì hàng không ai mua phải bán rẻ. Phải nói là số phận gia đình Hải Đường thật bất hạnh. Người ta cũng như mình nhưng lại gặp may mắn còn anh thì xui rủi cứ đeo đuổi mãi .
Cuộc sống khốn khó nhưng hạnh phúc trôi đều theo năm tháng
Và kỷ niệm nhẫn tâm một lần ùa về  thật bất ngờ..

Một buổi chiều, Hải Đường thong thả đạp xe về nhà sau giờ làm việc. Hôm đó anh Thọ không đi núi, thay cô lo cho hai con nên cô cũng không vội vã lắm. Tự cho phép mình hưởng thụ một chút gió chiều, nắng nhạt, cái cảm giác mà lâu lắm rồi có không có được.
Hải Đường nhớ hôm ấy tóc bay sau ngược gió vì cô không kẹp lên. Một chút lãng mạn sau bao tháng năm buồn, hôm nay cô muốn được hưởng một tí.

Khi đạp xe về gần ngôi nhà cũ, quán cà phê Hải Đường ngày trước. Cô giật mình vì thoáng thấy một dáng người cúi đầu lầm lũi bước đi bên kia đường. Dáng ấy quen thuộc đến mức Hải Đường không thể lầm lẫn được. Hai tay cô run run trên ghi đông xe đạp, toàn thân cứng đờ. Chiếc xe vẫn từ từ tiến lên phía trước một cách nặng nề.
Khi đến trước quán cà phê cũ, người ấy dừng lại và nhìn vào trong rất lâu. Hải Đường cũng dừng lại bởi một sức hút vô hình từ phía bên kia đường. Cô ngộp thở, tai ù đi, ran ran tiếng gió.
 
Hải Đường bước ra khỏi xe và nhìn chằm chằm vào con người ấy. Bất chợt người ấy quay lại nhìn cô.
Người bên này, người bên kia đường bất ngờ hoà tan trong  ánh mắt. Hai chân Hải Đường muốn quỵ xuống. Đôi mắt của anh. Đôi mắt u buồn kỳ lạ, xa xăm nhưng lại có ngọn lửa bùng cháy bên trong.
Trời ơi! anh đó sao? Hơn mười năm rồi, anh gầy và đen hơn nhiều. Dáng người khắc khổ. Anh nhìn cô không hề chớp mắt. Hải Đường cũng vậy. Nước mắt cô chảy dài  xuống má tự nhiên không kìm chế được. Hải Đường muốn chạy ào qua với anh nhưng hai chân chôn chặt xuống lề đường. Không được! Không thể được. Cô nhủ thầm như vậy.
Người bên này, người bên kia đường chỉ im lặng nhìn nhau  trong chốc lát, không ai nói một lời nào. Khi anh quay mặt bước đi cũng là lúc Hải Đường ngồi lên yên xe, đạp về nhà. Cô cám ơn anh đã kìm chế được trong giây phút đó. Nếu anh băng qua con đường rồi đứng trước mặt cô liệu điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Hải Đường cũng không biết nữa. Trong khoảnh khắc xảy ra chớp nhoáng ấy, cô tin anh vẫn còn yêu mình. Đôi mắt không giấu được điều gì.
Về đến nhà chồng con  ra đón, hai đứa con bụ bẫm dễ thương ôm lấy Hải Đường. Nhờ vậy cô đã che giấu được cảm xúc bất ngờ với chồng lúc đó. Hải Đường đã quyết định đoạn tuyệt với mối tình đầu từ lâu. Hơn mười năm, đôi lúc có nhớ về anh nhưng với tình yêu chồng con dành cho cô quá lớn không cho phép có những giây phút yếu lòng. Cũng bởi Hải Đường may mắn chưa gặp lại lần nào kể từ lúc anh ra đi. Nhưng chiều nay, gặp nhau trong hoàn cảnh như vậy lòng cô đau xót lắm. Thà anh cứ cúi đầu, đừng nhìn để cô không mang nặng đôi mắt ấy, có lẽ sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hải Đường biết phải làm sao bây giờ. Đã là gái có chồng,  sinh được hai cậu con trai, trái tim  mềm yếu vẫn chưa quên được anh sao?
Thật ra  Hải Đường đã tự dối lòng. Cô nghĩ không chỉ riêng mình mà với bất cứ người phụ nữ nào đều không thể quên được tình yêu cũ. Nếu có thể quên, có nghĩa là họ chưa bao giờ yêu và được yêu. Người phụ nữ luôn yếu mềm. Chỉ có thể chôn vùi nó vào trong trái tim để làm tròn bổn phận người vợ, người mẹ. Coi đó như là một kỷ niệm thiêng liêng. Một tượng đài của ký ức.
Hải Đường cũng chỉ là một phụ nữ yếu đuối.
 Mối tình đầu luôn có một chỗ đứng trong trái tim. Dù đã có gia đình nhưng cô vẫn dành riêng cho mối tình ấy một  giang sơn nhỏ bé trong tâm hồn. Nó mong manh, kỳ ảo vô cùng.
 Sáng hôm sau nhìn thấy Hải Đường xanh xao mệt mỏi, anh Thọ đến bên cạnh, nhẹ nhàng:
– Em đau rồi, hôm nay xin nghỉ một ngày cho khỏe. Để việc nhà anh lo. Em cứ nằm nghỉ.
– Dạ không anh, em mệt một tí thôi, đi làm được mà.
Nói với anh như vậy nhưng Hải Đường rất mệt do cả đêm qua thao thức, nằm không dám trở mình sợ anh lo lắng. Cô hối hận và thấy thương anh. Trong một phút yếu lòng gặp lại anh, Hải Đường trở thành người phụ nữ phản bội chồng mình dù chỉ trong tư tưởng.

 Đôi khi nhiều chuyện cứ tưởng đơn giản nhưng không phải vậy. Ngỡ đã quên được anh rồi, nhưng khi bắt gặp ánh mắt u buồn của anh buổi chiều hôm ấy lòng cô lại vấn vương, ray rứt. Nhiều năm sau này cũng vậy, cho đến ngày chồng qua đời, trái tim héo khô và thân xác gầy mòn sống đơn độc một mình nuôi con, Hải Đường mới thật sự quên được tất cả. Cô quên hết những con người đã từng yêu thương mình. Quên hết. Không có ai, không còn ai trong tâm trí cô nữa. Bởi một điều đơn giản cô không còn thời gian để tiếc nhớ, để mộng mơ, để oán trách.  

Hai con khỏe mạnh, ít đau ốm nên Hải Đường cũng bớt được nỗi lo.Có lẽ ông trời thương cảm hoàn cảnh gia đình cô nên ban cho hạnh phúc như vậy. Niềm hạnh phúc lớn lao nhất là mỗi chiều đi làm về được bồng ẳm, ôm chặt hai con vào lòng. Buổi tối sau khi dỗ hai con ngủ cô tranh thủ làm sổ sách kế toán cho hoàn chỉnh. Những ngày anh Thọ không đi núi sẽ ngồi ôm đàn hát khẽ cho cô nghe hoặc gíup cô cộng những dãy số để làm quyết toán.
Những đêm trăng đẹp, cả gia đình ra ngồi bên bờ suối ngắm trăng lên. Ánh trăng xuyên qua những tán cây hai bên bờ suối trông thật lãng mạn. Trăng rơi xuống mặt nước lững lờ trôi, trăng vỡ từng mảnh nhỏ trên lưng phiến đá. Có khi trăng lại cười với gia đình họ.  Hai con trai tung tăng bên bờ suối, còn vợ chồng Hải Đường ngồi cạnh nhau hát cho nhau nghe những bản tình ca . Ôi, thời gian ấy sao mà đẹp quá!
Có những buổi sáng anh dậy thật sớm chuẩn bị bữa ăn sáng cho công việc đi kiếm củi cách đó gần 10 cây số. Cực nhọc, vất vả là vậy nhưng lúc nào anh cũng tươi cười, ngọt ngào, nhẹ nhàng với Hải Đường và đùa giỡn với hai con.  Trăm ngàn khó nhọc nhưng gia đình cô rất hạnh phúc, đầm ấm, chỉ mong cuộc sống mãi bình yên.
 
Đầu năm 1993 gia đình Hải Đường phải bỏ cái vùng đất oan nghiệt ấy ra đi. Đến vùng đất mới xa lạ ở vùng rừng núi cao nguyên để kiếm sống. Phải vay mượn thêm để có tiền cất tạm nhà mới. Anh Thọ không còn đi núi nữa vì sức khỏe rất kém. Hải Đường mở quán nước giải khát nhỏ trước nhà và anh Thọ nhận dạy kèm Toán, Anh văn cho học sinh cuối cấp nên cũng có thêm thu nhập. Tuy vậy, quần quật quanh năm suốt tháng mà cũng không trả hết nợ. Túng thiếu đeo đuổi gia đình cô mãi.

Năm 1994 anh Thọ phát bệnh nặng, phải vào bệnh viện để điều trị nhiều đợt do xuất huyết dạ dày. Sức khoẻ anh càng ngày càng sa sút. Anh xanh xao, gầy yếu nhưng vẫn phải dạy học để có thêm thu nhập cho gia đình. Hải Đường làm mọi công việc để đủ tiền nuôi hai con ăn học và thuốc thang cho anh. May mắn nhất là hai đứa con  rất ngoan hiền, biết phụ giúp đỡ đần công việc trong nhà nên cô cũng được đôi phần an ủi, yên tâm.
Cuối năm 1994 sức khỏe anh đã kiệt quệ. Thương cho hoàn cảnh, mến anh và thích cách dạy của anh nên học trò vẫn đến học rất đông. Anh ngồi kê gối dựa vào thành giường giảng bài, còn học trò ngồi chung quanh ghi chép. Khi thấy anh mệt thì thay phiên nhau quạt, xoa bóp cho anh, lại còn nấu từ nhà mang đến cho anh những món ăn bồi dưỡng sức khỏe. Cứ như vậy anh cố gắng dạy cho đến gần ngày ra đi.

Anh Thọ mất vào một buổi tối giữa tháng giêng âm lịch tại bệnh viện tỉnh. Trước đó vài giờ, khi anh đang còn nhận máu từ những đứa học trò hiến cho anh thì vị bác sĩ trực tiếp điều trị cho anh đã gọi Hải Đường ra ngoài hành lang hỏi: “Chị đã có con trai chưa?”  Cô gật đầu trả lời “Dạ, tôi được hai cháu trai”. Bác sĩ giọng nhỏ lại: “Vậy là tốt rồi. Bệnh anh nặng lắm, bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, không qua được đâu. Có lẽ một vài hôm nữa thôi”…
Hải Đường gục xuống hành lang bệnh viện, ôm mặt khóc.
Trở vào phòng ngồi bên cạnh nhìn anh thoi thóp thở, cô cứ ôm lấy đôi chân gầy guộc, xanh xao của anh như muốn níu giữ anh ở lại với mình, với hai con. Hải Đường xin anh đừng bỏ rơi cô và hai con mà đi. Hải Đường yếu đuối quá, cần anh che chở biết bao. Hai con còn thơ dại quá, cần anh nuôi nấng, dạy dỗ mới khôn lớn nên người.
 
Bón cho anh từng muỗng sữa rất nhỏ mà anh vẫn nuốt thật khó khăn. Nước mắt anh chảy dài trên gối và nước mắt Hải Đường thì rơi từng giọt trên ngực anh. Rồi anh sờ soạng, cầm lấy hai bàn tay cô nắm  chặt như muốn dồn vào đó tất cả sức lực còn lại của mình. Giọng anh lạc hẳn đi:  “Em yếu đuối quá! Anh sợ em nuôi con không nổi. Tội nghiệp cho em.” Rồi bàn tay anh lơi dần, mắt khép kín và đôi chân cũng lạnh dần.
Anh ra đi thật lạnh lùng, thật vội vã không chút tiếc thương, mặc cho Hải Đường và hai con đã ghì chặt, đã kêu tên anh biết bao lần.

Hải Đường trở thành  góa phụ năm 38 tuổi…
Đám tang anh thật lặng lẽ. Bà con không có nhiều. Đông nhất là học trò của anh và hàng xóm  tiễn đưa đến nơi cuối cùng.
Sau đám tang anh một tuần Hải Đường lại phải lao vào công việc. Đau đớn và thương tiếc chồng cũng đành nén lòng để kiếm đồng tiền nuôi hai con và trả nợ.  Cuộc đời cơ cực cứ vậy mà lôi cô đi. Con trai lớn tội nghiệp  phải nghỉ học để đi học nghề, đau lòng lắm nhưng đành phải vậy thôi. Làm sao một mình Hải Đường có thể gánh vác được để cho con tiếp tục đến trường. Cô thật sự bất lực để kiếm đồng tiền nuôi con. Nước mắt chỉ biết nuốt vào trong nhìn con mới mười lăm tuổi phải vào đời kiếm miếng cơm.
Từ lúc ấy Hải Đường không còn để ý gì về mọi chuyện chung quanh nữa. Công việc bắt đầu từ sáng sớm và kết thúc vào 9 giờ tối hàng ngày. Ban ngày cô nấu chè bán cùng các loại nước giải khát và đồ tạp hóa. Hàng gì bán được cô cũng gom góp mua về bán. Đêm đến làm nhiều loại bánh để sáng sớm hôm sau đạp xe đi bỏ khắp nơi.
Khổ cực đến nỗi Hải Đường không còn nhớ chuyện gì đã xảy ra trong cuộc đời mình hơn hai mươi năm qua. Không có thời gian để nhớ về thân phận mình, để nhớ về những ngày xưa rằng cô đã có một thời đi học vui đùa cùng các bạn, đã có một tình yêu đầu đời thật đẹp. Thậm chí cô cũng quên luôn mình đã từng có một gia đình êm ấm, hạnh phúc. Quên luôn những khổ đau đã trải qua, vì chính thời gian này là thời kỳ bi đát nhất, khó khăn nhất trong đời cô.
 
Một điều kỳ lạ nhưng may mắn đã xảy ra. Vào đúng ngày mãn tang anh Thọ, mới sáng sớm, bất ngờ cô em chồng đến thăm, chạy ào vào nhà:
 
– Chị Hải Đường ơi! Em nằm mơ thấy anh Thọ về. Khuôn mặt anh buồn lắm. Anh vừa khóc, vừa nói với em đừng đòi lại số vàng đã cho anh chị mượn. Anh xin em cho chị vì biết chị trả không nổi. Sáng nay em đã ra mộ thắp hương đồng ý rồi. Thôi chị đừng lo nữa, em cho chị để nuôi cháu. Chị yên tâm nhé!
 
Hải Đường mừng rỡ đến nghẹn ngào không nói được lời cảm ơn cô em chồng. Chỉ biết ôm chặt lấy cô ấy mà khóc nức nở.
Vậy là  bớt đi một nỗi lo. Hải Đường biết ơn vô cùng. Tình cảm và sự cưu mang của cô em chồng Hải Đường nhớ mãi mãi.
 
*****
 Thời gian vun vút trôi nhanh. Con trai chị bây giờ đã khôn lớn, bắt đầu kiếm được tiền giúp đỡ mẹ và em. Hải Đường  sung sướng khi con  đem đồng tiền đầu đời của nó kiếm được đưa cho mình. “Con đã trưởng thành rồi, Mẹ mừng lắm!”. Chị xúc động nói với con như vậy. Con trai đã lớn, chững chạc, hiền lành và giống ba như đúc. Hải Đường không phải làm công việc của người đàn ông nữa, không phải leo lên mái nhà để lợp lại tấm tôn tốc mái. Đóng những cây đinh để treo hàng hóa hay cầm cái cưa xẻ tấm ván làm ghế ngồi. Chị sung sướng nhìn con đóng cái bàn, cái ghế, sửa lại hàng rào… Làm những việc mà trước đây chị phải gánh vác thay chồng.
Bây giờ nhà chị thực sự đã có người đàn ông rồi.

Vất vả để nuôi con, thân xác héo hon, nhan sắc cũng úa tàn theo. Hải Đường đóng chặt trái tim mình như sợ ai đó biết được nó đang cô đơn mà gõ cửa. Chị sống an phận, nén buồn tủi với  tiếng thở dài.

Nhiều người đàn ông nhìn ngó, đánh tiếng. Trong số họ cũng có  người không vướng bận gia đình, kinh tế khá giả nhưng chi không để tâm. Lòng đã lạnh nguội rồi. Chị đã có hai con trai và đó là chính cuộc đời của chị. Con  ngày càng khôn lớn và chị cảm thấy mình được bảo vệ, chở che. Còn gì hơn nữa. Ấm lòng, hạnh phúc trong cảnh mẹ góa con côi chị luôn cầu mong sao quãng đời còn lại được bình yên, may mắn.

Cuộc sống cứ trôi đều. Cuốn Hải Đường theo với những tháng ngày cực nhọc, buồn tủi.  Chị không còn nhớ ai và cũng không muốn nhớ về ai. Thật ra cũng chẳng còn ai để cho chị nhớ về. Hải Đường quên hết, sống khép kín trong vỏ ốc cô đơn. Chị biết chẳng ai còn nhớ đến mình. Bạn bè ư ?  Một thời đã xa rồi. Tình yêu ư? Trái tim  héo khô rồi. Nơi vùng đất xa xôi cao nguyên này chỉ còn lại mình chị và hai đứa con tội nghiệp sống trong nghèo khổ mà thôi. Một thời nhan sắc đã qua, cái khổ tàn phá dung nhan chị. Một người phụ nữ hồng nhan bạc mệnh.

Có những chiều ngồi giặt áo quần bên giòng kênh nhìn nước chảy cuồn cuộn, Hải Đường chợt nhớ đến con suối  năm xưa. Chị nhớ những đêm trăng cùng chồng ngồi trên tảng đá to nhìn trăng lên. Hải Đường nhìn xuống giòng kênh ấy và nhìn  thấy chồng mình ngồi trầm tư nhìn ánh trăng trên giòng nước chảy lững lờ bên giòng suối năm xưa. Nhìn thấy từng mảnh trăng vỡ vụn dưới những bọt nước bên khe đá.

Con kênh đưa giòng nước chảy về đâu? Có đem theo được nỗi lòng Hải Đường về lại chốn cũ. Nơi những đêm trăng chị ngồi bên chồng, tựa đầu vào vai anh nghe hạnh phúc trào dâng.
Có mang dùm tâm hồn nhỏ bé tội nghiệp của chị về đâu đó xa xa, nơi ấy có anh, mối tình đầu vụng dại. Giòng kênh nước chảy ơi! Nước mắt chị lại hoà xuống dòng kênh, trôi đi.
 
Có những đêm mệt lả người Hải Đường ngủ  thiếp đi. Trong mơ màng giấc ngủ hiện về những ngày tươi đẹp hiếm hoi của đời mình.

Chị mơ thấy Ba chở đến Đài phát thanh Huế, nơi Ba vẫn thường làm việc. Cô bé năm tuổi đứng đằng trước hai tay vịn vào ghi đông. Ba ngồi trên xe hai đầu gối giữ chặt, vừa chạy vừa cúi xuống hôn lên tóc cô con gái bé nhỏ .
Chị mơ đang chơi cờ cá ngựa cùng chồng. Khi  bị thua, anh vừa nhẹ nhàng vuốt mũi vừa nheo mắt chọc chị. Tức quá,chị khóc không thèm chơi mặc cho anh năn nỉ.
Chị mơ những đêm trăng lẽo đẽo theo anh đi dọc con suối, tay cầm giỏ đựng cá, hai vợ chồng vừa đi vừa hát nho nhỏ.
Chị mơ về mối tình đầu. Nụ cười nửa miệng và đôi mắt nhìn nghiêng của anh. Mơ thấy anh băng nhanh qua hành lang lớp học, nghiêng đầu nhìn. Bóng anh mờ dần dưới sân trường rồi mất hút đằng sau cánh cổng.
Chị mơ cùng bạn bè tung tăng ngoài cửa lớp, mơ điệu múa  Vọng cố đô với áo Hoàng bào rực rỡ.
.
Chị mơ nhiều lắm để rồi khi tỉnh giấc, những giọt nước mắt lăn dài trên má.
Và như vậy Hải Đường cứ mơ, mơ và mơ. Những giấc mơ an ủi chị, đem lại hơi thở cuộc sống  sau những giờ mệt nhọc. Giấc mơ cho chị thêm nghị lực, dìu chị đi như đứa bé con mới lớn chập chững những bước vụng về.
Hải Đường mơ nhiều lắm. Vì chỉ có mơ mới đem lại cho chị niềm hạnh phúc mà thôi, dù biết rằng đó là hạnh phúc trong mơ.

NGUYỄN THỊ NGỌC LAN

Advertisement

3 thoughts on “TIẾNG CHUÔNG NGÂN (PHẦN 5) NGÀY ĐEN TỐI

  1. Quỳnh Đỏ nói:

    Tiếng chuông ngân của chị Ngọc Lan lấy không biết bao nhiêu nước mắt của em sáng nay nè….

  2. Hồi hôn quyết định đau lòng!Qua cơn mê loạn giấu trong nỗi buồn!Bao nhiêu uẩn khúc tình trường…Chút lòng nhi nữ càng buồn sầu mơ…Có chồng không mơ giàu có Chỉ tình ”khéo ăn khéo co ấm đời” Nhưng bất hạnh mãi dập vùi! Hải Đường một đóa tơi bời buồn đau!Cố nhân gặp lại cúi đầu Quay đi giấu giọt lệ trào đọng mi!”…Tiếng chuông mãi rền vang đi…Cảnh tỉnh con tim -lý trí nghĩ suy….”

Comment

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s