Ôm nửa vầng trăng lạnh
ta về bên trời cao
hát điên đời hiu quạnh
chống gậy nhìn mưa mau
Tuổi nay gần tam thập
sống lẻ như đá mòn
bằng hữu mù tăm tắp
tình nhân như dao đâm
Mấy năm rồi không gặp
hồn nứt nỗi âm thầm
nhất túy buồn thêm đậm
ca ngâm vời cỏ cây
Cũng chỉ màu khói sương
ngẫm nghĩ hoài hương đỏ
mắt mờ đường chiêm bao
ngắt một cành hoa nhỏ
nhớ thu biếc hôm nào
hồn ta chao chớn gió
nay biết về nơi đâu?
TRẦN DZẠ LỮ (1973)


Đọc hết tập thơ HÁT DẠO BÊN ĐỜI mới thấy thương anh TDL
ThíchThích
NV lúc nhỏ thường hay chen lấn xem bằng được các đoàn…hát dạo, sao không nhận ra anh TDL nhỉ? He he…Thân ái anh.
ThíchThích
Hát Dạo Bên Trời một mình chứ có bầu đoàn gì đâu? Cô quạnh mà
ThíchThích
Vẫn là những lời ngũ ngôn tuyệt hay của anh (thuở thời “gần tam thập”?). Xin cảm ơn vị sư huynh, thi sĩ tiền bối ạ.
PS: Cho MMT hỏi thêm tí rằng liệu chữ đầu tiên trong đoạn rất hay nầy đã viết theo đúng ý tác giả phải rồi không ạ và, “chỉ” kia là một danh từ?
“Cùng chỉ màu khói sương
ngẫm nghĩ hoài hương đỏ…”
ThíchThích
Cảm ơn Mộc Miên Thảo.Đúng như cảm nhận của bạn.Cảm ơn nhiều
ThíchThích
”Hát dạo bên trời”nghe khói sương..Chiêm bao mộng mị đời vô thường!Cánh hoa Thu biếc trong gió cuốn..Hiu quạnh đời ta hát đỡ buồn!Nhất túy dạ sầu đó vầng trăng!Lạnh lùng sương giá bạn mù tăm!Tình nhân nhớ tới nhói tim bầm!Cất tiếng hát trào máu thương tâm..Buồn thầm!
ThíchThích
Cảm ơn aitrinhngoctran luôn đọc thơ mình.Rất vui.Chúc an lành
ThíchThích