TIẾNG CHUÔNG NGÂN (PHẦN 1)

nguyenthingoclan

“ ..Nơi đó chỉ có những trái tim biết yêu thương và chia sẻ. Nơi không có lòng hận thù và đố kỵ.
Nơi chỉ có tiếng cười vỡ oà yêu thương, những ánh mắt trìu mến, những tấm lòng vị tha.  
Một thiên đàng cho những người yêu nhau đến được với nhau.

Rồi một ngày Hải Đường sẽ bay lên, bay xa. Mãi mãi…
Khép lại một số phần nghiệt ngã của đời ngườì.”
 

Mồng tám Tết
Tiếng chim ríu ra ríu rít trên cây hoa vàng trước hiên nhà. Khoảng sân rộng chạy dài ra đến lề đường phủ một màu vàng rực rỡ, còn tươi thắm. Những cánh hoa nhỏ li ti chồng lên nhau, chỗ dày chỗ mỏng như tấm thảm chòng chành.
Chiếc xe khách đang giảm tốc độ, chậm lại bên kia đường. Nơi có một đoạn ổ gà không sâu nhưng rộng. Đám bụi khói đằng sau xe cuộn lên cao.
Không gian vắng vẻ. Qua rồi những ngày Tết đông vui người qua lại. Nơi vùng quê này nhà cửa thưa thớt. Thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe máy vụt qua.
Ngôi nhà Hải Đường nằm trên đoạn đường này, từ ngã ba vào khoảng năm cây số. Ở đây buồn hiu hắt. Nhắm mắt lại sẽ nghe được tiếng chim hót nơi xa xa, bên trong cánh đồng mía.
Hôm nay mồng tám Tết. Ngồi bó gối nhìn ra xa là cách chị thư giãn hằng ngày .
Không mấy khi Hải Đường được thả hồn theo những chiếc lá rơi. Một vài chiếc lá từ từ, lắc lư, lơi lả rơi xuống rồi lại cuốn ngược gió lên cao.

Chi nhớ lại ngày trước sân nhà Ba Mẹ cũng trồng một cây hoa vàng như vậy. Hoa rụng kín sân. Đó là thời gian chị còn trẻ, bước chân chưa e dè. Rồi trở thành một thiếu nữ duyên dáng xinh đẹp nhưng lại hay buồn.

Hải Đường nhìn theo chiếc lá cuốn ngược chị về quá khứ xa xôi rồi rơi trước thềm nhà.

Nắng chiều nhảy múa trên mặt sân bụi bặm. Ánh nắng cuối Thu xuyên qua tàn cây trứng cá, lắc lư theo cơn gió. Con đường quốc lộ xe cộ rủ nhau gầm rú trên mặt nhựa còn bốc mùi khen khét dầu mỡ. Mùi hăng hắc theo gió tạt vào tận căn nhà mái tôn thấp lè tè của mẹ con chị trú ngụ mấy năm qua. Thời tiết cuối Thu trên cao nguyên không mưa nhưng lạnh. Hơi lạnh cuốn theo sau những chiếc xe hòa lẫn với bụi bay thốc vào mũi một mùi khó chịu. Gió vẫn ràn rạt trên mái tôn, nhấp nhô như cánh buồm của chiếc thuyền mất lái.
Hải Đường đang vật lộn với đống bột nhão nhoẹt, hai tay dính chất bột dẽo mà lát nữa đây nó sẽ trở thành những chiếc bánh thơm ngon được trưng bày ở trước những cổng trường học. Chị đang làm những thứ bánh để đem bỏ mối khắp nơi.

Có tiếng chuông điện thoại đổ vang, liên hồi. Hải Đường ngần ngừ không muốn nghe bởi vì chị ít khi liên lạc với ai và cũng đã từ lâu lắm rồi chẳng còn ai nhớ về chị, gọi cho chị ngoài mấy đứa em thỉnh thoảng gọi hỏi thăm. Gần ba mươi năm sống khép kín, chôn vùi cả trái tim và tâm hồn trong sâu lắng. Đó là lý do Hải Đường không quan tâm đến tiếng chuông điện thoại lắm. Muốn nhấc cái ống nghe lên đối với chị khá công phu. Tay chị đang dính đầy chất bột dẻo.

Tiếng điện thoại reo vang lần nữa nhưng Hải Đường vẫn ngồi làm việc. Rồi tiếng chuông cũng tắt như đã mệt mỏi, chị vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục nhồi đống bột làm bánh.
Rửa tay để chuẩn bị đổ bột vào khuôn đặt lên lò nướng. Chuông điện thoại vang lên lần thứ ba. Hải Đường nghĩ thầm : “Lạ! Ai vậy? Hay là mấy đứa em ở xa có chuyện gì chăng? ” Chị chùi tay vào khăn khô bên cạnh rồi bước đến bên điện thoại. Tiếng chuông lại tắt.
Đến tối, khi chuẩn bị dọn dẹp bếp nướng bánh, tiếng chuông điện thoại vang lần nữa. Hải Đường đứng gần bên nên cầm ống nghe.
– A lô !

-A lô!
– “…Tôi ước ao được nói với kỷ niệm của ngày xưa cũ rằng. Ánh mắt thương yêu và những ý nghĩ trầm mặc đã đưa tôi vào cõi thần tiên. Để tôi lạc bước trên những đường mây rộng thênh thang…”
– Tôi xin lỗi, ai vậy?
Im lặng rồi cúp máy. Hải Đường bần thần suy nghĩ không hiểu ai đã đọc đoạn văn nghe thật quen nhưng chị vẫn không nhớ ra. Chị quên đi với bao nhiêu công việc.
Nhưng thật ra chị không quên. Mấy ngày sau cũng vậy. Có cái gì đó như thúc giục, như mời gọi. Thật lạ lùng! Giọng nói trong điện thoại và đoạn văn ngắn đó nó cứ âm âm, vang mãi trong đầu chị bất cứ lúc nào.
Đoạn văn nghe quen lắm, không biết chị đã đọc nó ở đâu rồi thì phải. Còn giọng nói…
Suốt những ngày sau, không hiểu sao đôi khi ký ức cứ hiện về dần dần, dần dần…
Nó mơ hồ, mỏng manh như màn sương. Thực thực, mơ mơ cái quá khứ một thời của mình.
Nó ám ảnh. Ký ức bắt đầu trở về hành hạ chị.

Mối Tình Đầu

Hải Đường giã từ chuyến tàu tuổi thơ để bước sang một chuyến tàu khác. Chuyến tàu có màu xanh của trời và của ước mơ. Nó chở theo mối tình đầu và một định mệnh khắc nghiệt. (Xem “Chuyến Tàu Tuổi Thơ” cùng tác giả).
Thời mà trái tim bắt đầu đập nhanh hơn. Đó là những rung động tuổi mười lăm khi chị gặp anh. “Cậu bé”, người đã đánh cắp trái tim mình.
Là con gái lớn trong gia đình có chín anh chị em. Hải Đường  thứ hai nhưng lại là chị đầu nên nhiều việc trong nhà phải gánh vác cùng với Mẹ.
Ba chị đặt tên cho quán cà phê thơ mộng trước sân nhà là Hải Đường. Tên chị và tên quán là một. Nó gắn kết để rồi từ nơi đó đẩy đưa thận phận một cô gái hiền dịu, xinh đẹp chịu bao nhiêu nỗi đau. Một số phận dành cho Hải Đường.

Chủ quán, Ba chị là một quân nhân, sỹ quan tâm lý chiến. Ông có tâm hồn nghệ sĩ nên bài trí không gian  tuy nhỏ hẹp nhưng thân thiện với mọi người. Khách đến quán uống cà phê đa phần là sĩ quan  đang làm việc tại các Trung Tâm huấn luyện. Những người có học thức và… đa tình. Họ đến để nghe nhạc và chắc chắn không ít người đến đây để ngắm chị. Cô nữ sinh  mảnh mai nói giọng Huế.

Hải Đuòng chỉ là cô học trò lớp chín, khuôn mặt dễ thương nên có nhiều đôi mắt dõi theo. Cô biết điều đó khi mỗi lần đi học về, bước vô quán để vào trong nhà. Những ánh mắt đã làm cho cô hoảng sợ và lo âu. Hải Đường không biết làm cách nào để trốn tránh nên  cứ cúi mặt bước đi thật nhanh. Và rồi những ai đã nhìn, Hải Đường chẳng hề biết, chẳng cần quan tâm, bởi vì cô lúc đó chỉ là một con bé vô tư, còn nhảy nhót bước chân chim với một tâm hồn nhẹ nhàng chưa vướng bận điều gì. Tâm hồn cô trong veo như hạt sương mai.

Đến trường cũng không thiếu những cái nhìn đáng ngại. Mấy anh học lớp trên hay mấy bạn cùng lứa thỉnh thoảng như vô tình “tặng” cô những ánh măt thân mến, những cái nhìn mà lúc đó cô cho là bất an. Vì vậy Hải Đường luôn khép nép bên bạn gái của mình để mong được che chở, trốn tránh những cái nhìn kỳ lạ đó.

Hải Đường chỉ là con bé chưa kịp lớn. Yếu đuối, nhút nhát và luôn cần được sự che chở của bạn bè. Cô hồn nhiên, vô tư và không vướng bận gì đến mọi thứ chung quanh.

 Mẹ cô là người phụ nữ sống khép kín với mọi người, với ngoài xã hội nhưng trong gia đình bà là người vợ, người Mẹ mạnh mẽ trong mọi quyết định. Có lẽ vùng đất sinh ra bà được trời phú cho người phụ nữ có bản lĩnh như vậy. Mẹ khắt khe với con cái, nhất là với con gái như cô. Mẹ không muốn con gái vướng vào chuyện tình cảm quá sớm nhưng lại lo cho tương lai của con, muốn cho con mình lấy chồng sớm, được một người chồng có một địa vị xã hội và giàu có.

Mùa Thu 1971.
Mùa khai giảng mới bắt đầu, Hải Đường mười lăm tuổi.
Gặp lại bạn bè sau ba tháng hè nghỉ ngơi thật là vui. Mọi người ai cũng cảm thấy mình lớn hơn một tí, Hải Đường cũng vậy. Những ngày đầu vào lớp rộn ràng tiếng cười nói ,Thầy cô và học trò đều vui mừng ngày hội ngộ, bắt đầu một năm học mới.

Nhập học gần nửa tháng, bất ngờ trong một giờ học buổi sáng xuất hiện trước cửa lớp một thư sinh nhỏ nhắn, rụt rè bước vào, hai tay cầm mảnh giấy trình cho cô giáo xin vào lớp. Anh chàng học trò nhập học trễ này nói giọng lai Huế hơi run, dáng vẻ rụt rè, nhìn cô giáo rồi lại nhìn xuống lớp. Cô giáo dạy Vạn Vật là giáo sư hướng dẫn lớp 9/2 chúng tôi lúc đó dẫn “cậu bé” xuống ngồi vào dãy bàn học của đám nữ sinh, ngay sau lưng Hải Đường.

Đó phải chăng là sự sắp đặt của định mệnh. Cậu bé,( Hải Đường hay nghĩ về anh lúc ấy như vậy) im lặng trong suốt buổi học đầu tiên. Mọi người trong lớp không biết cậu này từ đâu đến và vì sao đến sau nửa tháng nhập học. Có lẽ ai cũng tò mò muốn biết, nhưng không ai hỏi cậu ấy một lời nào. Ngày còn đi học bọn con gái  thường xem các bạn trai cùng lớp ”thấp” hơn mình một bậc.  Cậu bé này ngày đầu tiên  bước vào lớp học không dám ngước mắt lên nhìn, đi đứng khép nép trước mặt bọn con gái. Đâu ngờ rằng trong con người ấy là một tâm hồn lãng mạn, nóng bỏng và thích nổi loạn.

Khi yêu nhau, những bức thư Hải Đường gởi cho anh thỉnh thoảng gọi anh là “cậu bé”. Anh không giận mà trái lại còn tỏ ra thích thú khi được gọi như vậy.

Thời gian này Hải Đường  không còn vui vẻ, vô tư như trước nữa. Những suy tư, âu lo và những bất an luôn tra tấn Hải Đường mỗi khi bước chân về nhà. Không phải vì cậu bé mới vào nhập học đó mà là bắt đầu những chuỗi sự kiện xảy ra. Đó là những suy nghĩ, lo lắng mà cô đang đối diện. Mẹ đang có ý định tìm cho cô một người chồng.

Một tối đang ngồi học bài, Hải Đường nghe được câu chuyện giữa Ba và Mẹ. Bà nói: “Mười lăm tuổi rồi, mình cứ việc đồng ý. Vài năm nữa chờ con nó lớn rồi cho họ cưới cũng được. Con gái lớn có nơi như vậy còn mong gì nữa chứ?” Im lặng một lát, tôi nghe Ba trả lời Mẹ: “Không được, con nó còn nhỏ, để cho nó học”. Tai cô như vang một tiếng sét.  Lơ mơ  cũng hiểu được Mẹ muốn Ba nhận lời xin cưới  của một ai đó mà Hải Đường chưa hề biết mặt. Sau này khi Ba và cô trò chuyện với nhau mới biết được đó là một ông thiếu úy hai mươi hai tuổi người SaiGon, đang làm việc tại quân trường Biệt Động Quân, tên Quyết.

Nhờ có Ba yêu thương, che chở mà Hải Đường thoát được sắp đặt đầu tiên của Mẹ. Cô muốn được đi học, được đến trường với bạn bè, được hồn nhiên chạy nhảy, vui đùa. Hải Đường thật sự còn nhỏ bé, chỉ là một đứa trẻ con thôi mà.
Quán cà phê  luôn đông khách, đông nhất là các sĩ quan trẻ của các quân trường nơi thị trấn nóng hừng hực nhỏ bé này. Họ đến đây từ mọi miền. Với Hải Đường lúc đó họ là những người lớn, học thức, chững chạc và từng trải. Dù ngây thơ nhưng cô cũng nhận biết được tình cảm họ dành cho mình. Trong những người này, có không ít người Hải Đường rất ngại chạm mặt vì những lời tán tỉnh “thô bạo”, mất lịch sự.  
Vô tình Hải Đường trở thành người lớn một cách bất đắc dĩ. Cô lạnh lùng, thờ ơ với tất cả những lời ong bướm, hờ hững với những ai gởi cho cô lá thư tỏ tình.

Cho đến một ngày cuối mùa đông
Sau đợt thi học kỳ I năm lớp chín, gần một tuần nữa là Tết âm lịch. Hải Đường ngồi học bài cạnh cửa sổ bên trong. Vừa học vừa trông quán giúp chị thu ngân ngồi quầy..
Bà mẹ bảo vậy chứ thật ra  có một ý khác. Muốn cho những ông khách đa tình thoải mái ngắm nhìn Hải Đường, nhờ vậy quán luôn được đông khách.
Vậy là hằng đêm, thay vì lên lầu ngồi học cho yên tĩnh, Hải Đường lại phải xuống “trình diễn” khuôn mặt mình bên khung cửa sổ cho mọi người ngắm nhìn. Chưa được mười sáu tuổi cô đã bị tra tấn bởi những cặp mắt đa tình và còn tệ hơn như vậy nữa.

Giữa nhà và quán có khoảng sân nhỏ. Một tối, bên gốc cây bông giấy cạnh cửa sổ cô ngồi học bài bỗng xuất hiện “cậu bé” đang ngồi uống cà phê cùng người bạn học chung lớp. “Cậu bé” ngồi quay lưng lại phía Hải Đường nhưng giọng nói thì không lẫn vào đâu được.

Lúc xong hết bài học định đứng dậy ra phụ chị ngồi quầy thu tiền của khách. Nhìn ra cửa sổ, cô thấy “cậu bé” đang đứng đó thật bất ngờ nhìn cô không chớp mắt, tay phải vịn song cửa, tay trái cầm một tấm thiệp chúc Tết, lóng ngóng đưa qua cửa sổ:
– Tặng Hải Đường. Chúc mừng năm mới nhé!
Hải Đường nhìn cậu bé, ngạc nhiên bối rối. Sự xuất hiện của anh thật bất ngờ và tấm thiệp cũng bất ngờ. Cô chưa bao giờ nhận của ai một tấm thiệp chúc Tết nào trừ bạn gái chung lớp. Không hiểu sao Hải Đường lại đưa tay ra đón nhận nó như một phản ứng tự nhiên không sắp đặt. Phải chăng là một định mệnh. Cái định mệnh oan nghiệt ấy đã buộc cô nhìn vào đôi mắt “cậu bé” . Im lặng, không nói lời cám ơn và cũng không hề nhoẻn miệng cười. “Cậu bé” hơi xấu hổ vì cái nhìn lạnh lùng, vẫn cố nở nụ cười mĩm nhưng có phần xa lạ, bất cần. Hải Đường  nhận tấm thiệp và vô tình nhận luôn nụ cười và ánh mắt của “cậu bé”.

Nụ cười của Mona Lisa đã theo suốt cuộc đời cô.

Nụ cười ấy không phải Hải Đường mới gặp lần đầu. Cô đã nhìn thấy nó bao nhiêu lần rồi, trong sân trường, trong lớp học và ngay cả trong quán nhà cô, dưới giàn hoa giấy đỏ. Không hiểu “cậu bé” là ai mà lại có nụ cười lạ lùng như vậy. Hải Đường ghét lắm nụ cười trẻ con ấy. Nó như thách thức, như chiếm đoạt nhưng lại có vẻ thản nhiên. Nó hời hợt nhưng quyến rũ. Không hiểu tại sao tối nay cô lại đưa tay nhận tấm thiệp chúc Tết và nhận cả nụ cười kia. Nó ám ảnh cô suốt mấy ngày sau đó, ngay cả trong giấc ngủ, khiến cho cô mất thăng bằng trong những giờ học. Đến trường cô lại như hớt hãi dõi đôi mắt tìm nụ cười ấy.

Hải Đường mang theo nụ cười của anh trong buồn vui của cuộc đời.  Những lúc đớn đau nhất, cô hay suy nghĩ và nhớ về nó như liều thuốc vực cô đứng dậy, tiếp hơi thở cho cô.
Ngày ấy cô vừa tròn mười lăm tuổi, và anh, mười lăm tuổi tám tháng.

“Cậu bé” không phải là người đầu tiên tặng thiệp cho Hải Đường nhưng là tấm thiệp đầu đời cô nhận từ một người con trai. Bởi một điều đơn giản, dù chỉ là một cô gái mới lớn, học lớp chín thôi nhưng có rất nhiều chàng trai vây quanh, tán tỉnh. Hải Đường không nghĩ là mình đẹp. Cho đến bây giờ cũng vậy. Cô luôn sợ nghĩ mình đẹp. Nó là tai hoạ gắn liền với đời cô.
Xứ sở xa lạ, chật hẹp nóng bức này quá đông người. Đàn ông ở đây đông như lá trong rừng. Cô nghĩ bọn họ chỉ muốn chọc ghẹo cho vui, chọc cho Hải Đường cười vì cô quá nghiêm trang và lạnh lùng. Hải Đường ghét bọn họ. Nhà cô lại có quán cà phê khá đông khách. Đó là điều kiện cho mấy chàng sĩ quan lui tới vừa uống cà phê, nghe nhạc và với nhiều người còn có mục đích khác nữa.
Nhưng không hiểu sao cô đã nhận tấm thiệp chúc tết của “cậu bé”?
Tấm thiệp thật đẹp, nhỏ nhắn và nổi bật một đóa hồng bằng vải nhung. Cánh hoa óng ánh, cành lá xanh mượt trông như thật. Hải Đường chưa bao giờ nhìn thấy ở đâu có tấm thiệp đẹp như vậy.  Bên trong tấm thiệp có hai mảnh giấy pelure xanh và trắng. Mảnh  màu xanh ghi lời chúc. Mảnh giấy màu trắng ghi sáu câu thơ. Lời thơ như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng. Nó làm cô xao xuyến không phải vì “cậu bé” mà vì chính những câu thơ lạ lùng như mời gọi. Cô không hiểu hay không nhận ra, đó là lời thơ tỏ tình dễ thương của anh.

 Áo em vẫn trắng như lòng trắng
Hay đã bắt đầu thương nhớ chưa

Em đã bắt đầu thương nhớ chưa
Hỡi người con gái tóc mây đùa

Ru ta từng thoáng cơn đời mộng
Mai buổi em về ai đón đưa.

NGUYỄN THỊ NGỌC LAN

3 thoughts on “TIẾNG CHUÔNG NGÂN (PHẦN 1)

  1. Quán cafe sơn màu xanh da trời, chung quanh là những cây hoa vàng. Hoa nhỏ li ti và nhiều như sao trên trời, Hải Đường đặt tên là hoa sao. Cô tìm mãi mà chẳng thấy vì sao nào tỏa sáng..

    Thích

  2. Hình đại diện của Thanh Xuân Thanh Xuân nói:

    “ ..Nơi đó chỉ có những trái tim biết yêu thương và chia sẻ. Nơi không có lòng hận thù và đố kỵ.
    Nơi chỉ có tiếng cười vỡ oà yêu thương, những ánh mắt trìu mến, những tấm lòng vị tha.:

    Thích

  3. ”Đôi mắt cửa sổ tâm hồn”Bài Thơ gom cả tình trong ý ngoài Hoa Hồng một đóa’yêu ai? Sắc thêm giòng chữ một vài ba câu Hải đường một đóa thơm lâu Tình yêu thầm kín dấu vào khoãng riêngTrơi mơ mây hoàng hôn tímTiếng nói hình bóng ảo huyền xa xưa…

    Thích

Comment