Bài Thơ Viết Lúc Nửa Đêm

trandzalu

Sẽ không còn tin nhắn lúc nửa đêm
Sẽ không còn nghe điện thọai giữa trưa-trờ-trưa-trợt
Bởi vì đây là sự thật
Mình đã chia lìa nhau…

Anh không trách gì em đâu
Khi qua sông
Qua sông theo tiếng gọi của tình yêu khác
Dù cánh đồng anh bát ngát
Nhưng thường kỳ hạn hán phải không em?

Sẽ không còn những sáng những đêm
Mình uống chung ly cà phê cứt chồn nơi quán cóc
Sẽ không còn nụ hồng Đà Lạt
Nở giữa môi thơm lúc mình kiếm tìm nhau

Anh không trách gì em đâu
Lẽ thường tình ai cũng ham giàu
Mà anh thì nghèo kiết xác
Thơ đâu nuôi nổi đời giữa cuộc bể dâu?

Sẽ không còn tin nhắn lúc nửa đêm đâu
Ngủ ngon nha anh
Sẽ không còn nghe qua điện thọai giọng em
thánh thót lời yêu thương.

Sông có khúc người có lúc
Đây là lúc anh buồn
như củi mục…

Sẽ không còn gì nữa
Khi mình chia lìa nhau
Nhưng có một thứ anh không bao giờ quên
Đó là nụ hôn đầu !

TRẦN DZẠ LỮ

8 thoughts on “Bài Thơ Viết Lúc Nửa Đêm

  1. Anh Lữ ơi! Bình an lhông?

    Thích

  2. Hình đại diện của trandzalu trandzalu nói:

    Cảm ơn Võ Xuân Đào.đã cảm nhận chính xác.

    Thích

  3. Đồng bát ngát thường kỳ hạn hán!Không cánh cò cất cánh lang thang..?Buồn như củi mục khô ran!Thả trôi xuống nước lại càng buồn hơn?Buồn tình trách bậu thay lòng?Bởi nghèo kiết xác nên không chuộng mình?Ơnầy..tin nhắn nhắn tin…Củi im phăng phắc môi tìm chỗ nao?!Nụ hồng Đà Lạt định trao..Củi buồn trôi mất cài vào ở đâu?!Tiếc nhớ cái nụ hôn đầu?Cà phê quán cóc tên sao nghe kỳ!Quên là phải nói có lý?Nghe sao sao ấy mới nghĩ ”ghét” rồi!Nửa đêm còn tức còn tối!Sáng ra muốn mắng..Ôi trời mắng chi..hii…..

    Thích

  4. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    Anh Lữ quả là…còn quá trẻ khỏe, tình tứ và đầy lãng mạn! He he…Thân ái anh.

    Thích

  5. Hình đại diện của Võ Xuân Đào Võ Xuân Đào nói:

    Một chút trách móc nhẹ nhàng, lãng đãng như sương, như khói Đà Lạt phải không anh Dzạ Lữ?

    Thích

Gửi phản hồi cho Nguyên Vi Hủy trả lời