ĐƯA ÔNG TÁO

Bùi Thanh Xuân.

TichTaoquan

Đêm nay ông Táo về trời

Buồn vui một năm qua khép lại. Cảm nhận và những trải nghiệm ba trăm sáu lăm ngày đôi khi cười ra nước mắt..

Vài tiếng nữa tiển Táo về trời. Tôi đang ngồi viết bài trên máy tính, bà vợ cứ đi qua, đi lại sau lưng, thấy nhột nhột từ dưới lên trên. Bà sư tử thấy tôi cúi gằm mặt vào cái máy tính, gai con mắt, phán:

-Nè Yu! Chỉ biết ăn mà không biết mần, cứ ngồi đó mà gõ gõ, quẹt quẹt suốt năm. Chừ ráng mà thức đưa ông Táo nghe Yu!

Tôi hứ một tiếng. Sư tử đến bên cạnh xoa xoa cái lổ tai tôi, gầm lên: “ He he! Hứ gì mà hứ, cưng. Ráng mà thức nghe ”

Tôi xụ mặt nói: “Ok! Yu sư tử.”.

Lụi cụi sắm sửa lễ vật tiển đưa Táo quân thăng thiên xong, ngồi tiếp tục gỏ

Mười một giờ đêm, mới gỏ được mấy giòng, hai mắt nhắm tít, ngủ khò. Mê man bất tỉnh.

Trong cơn mơ thấy mình đến nhà sư phụ Táo..!

Ngài quân phục áo mão chỉnh tề, thắt đai, sau lưng có mang cây dao xắt chuối lủng lẳng. Ngài chuẩn bị thăng. Táo ngồi dựa ngửa trên ghế sa lông, hai chân bắt chéo. Dưới chân ngài một đống vỏ lon Hen ni ken lăn lốc. Có cái bị bóp méo xẹo. Táo cũng sành điệu dữ. Uống xong là bóp! Chắc là quen bóp rồi nên mấy ngón tay bị ngứa. Thấy cái gì mềm mềm, bóp được là bóp! Mắt Táo riu riu ra chiều đang suy nghĩ căng thẳng lắm. Miệng Táo bôi son đỏ chét, vắt vẻo một điếu lá Cẩm lệ to tướng. Trước mặt Táo một màn khói sương mờ nhân ảnh, hôi rình mùi thuốc lá, đặc sản  Quãng nam.

Tôi len lén bước vào định cúi đầu chào. Chưa kịp mở miệng thì Táo đã mở hai con mắt đỏ kè nhìn tôi như bắn lửa. Tôi run rẩy cúi rạp người, miệng lắp bắp: “ Thưa..huynh..Táo Sư phụ!..”

Chưa nói hết câu, Táo nạt cho một phát: “ Mi đến thưa bẩm cái chi giờ ni nữa mi! Không biết ta đang chơi cú chót, lấy sức thăng thiên hử? Lui ra!” Tôi thậm thụt “ Thưa sư phụ..”. Táo hét: “ Biến!”

Mặt mày tôi tái lét, cúi đầu sát đất, chổng mông từ từ lui ra. Trong bụng nghĩ:” Cha Táo này say rùi. Nhanh mà biến chứ chậm là ổng dứt cho một đá, chết moẹ”.

Mới lui được mấy bước, Táo gọi giựt ngược: “ Ai cho mi lui? Tiến!” Ý Táo nói là bước tới nhưng tôi nghe không rỏ, hỏi:” Dạ, bao nhiêu?” Táo nạt: “ Mi nói cái chi mà bao nhiêu, hử” – “Dạ con nghe Táo nói..tiền”. Táo đứng phắt dây: “Tiền, tiền cái mụ nội mi! Tưởng ta cần mấy đồng tiền bẩn của mi lắm hử? Ta đây chỉ cần lướt một vòng, thiên hạ rét mà chung chi,  tiền xài một năm không hết. Ta bo cho mấy em chân dài xài mệt nghỉ. Tiến lại đây, Ai cho mi lui?”.

Tôi điếng hồn, bước nhanh đến trước mặt Táo xỉn. A thì ra lão này có lẽ sực nhớ tôi quên đóng hụi chết cuối năm: “ Dạ, Táo dạy bảo chi ạ”

Bộ dạng Táo nhìn kỉ thấy giống Bùi Giáng tiên sinh trong lúc sinh thời, cầm gậy múa may trước nhà Nghệ sỹ Kim Cương quá. Aó quần Táo xộc xệch, miệng chưa nói đã bắn mùi bia quyện với mùi thuốc lá vào mặt tôi. Táo khà một tiếng thật to rồi nói như hét: “ Mi có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” – “ Dạ, bẩm huynh. Mười giờ ạ!” – “ Rứa mi còn vác cái mặt mo đến đây làm chi” – “ Dạ, đến..thăm Táo. Xem thử Táo có xỉn không, con thăng dùm Táo” – “ Cha cha! cái cở thứ bản mặt mi mà đòi thay Táo. Nói mà không biết “ mắc tịt”, hử?”

Tôi nghe Táo phán như vậy cũng hơi tự ái nhưng không dám cải. Lão Táo này rất quỷ quái, không dể chơi. Lão ỷ làm xếp nên quen cái tính nạt nộ với đám lính cấp dưới rồi nên cần phải đề phòng cẩn thận. Tôi thỉnh thoảng cũng hay đi hầu hạ lão nên biết cái tính bề trên, hở tí là bị một nhát ngay. Chơi với mấy vị Thần đồng môn, lão cũng không chừa. Lúc nào cũng ra vẻ bề trên. Vậy mà có mấy thần ưa nịnh thích lắm. Ngu hết nói. Chớ dại mà phát biểu bậy bạ lão quất giò lái cho một nhát, chắc chết.

Lão Táo này tôi đâu lạ gì. Trước đây Lão học chung trường làng với tôi. Nhưng rồi nghỉ ngang không học tiếp nữa. Hai mươi năm sau gặp lại lão mới biết lão đang học bổ túc văn hoá hai năm bốn lớp. Bon chen thế nào đó, lão được vào học tiếp tại chức trường Táo. Vậy là đương nhiên ra trường làm nghề Táo nhờ có bà con thân thích làm to đỡ đầu. Làm đâu được mấy năm đã xây cái nhà mặt phố to tướng. Ai ngang qua cũng cúi đầu ngưỡng mộ.

Ngần ngừ một lúc, Táo hất đầu, chỉ mặt tôi:” Nè, ta hỏi thiệt. Có chi trình bày thì nói nhanh đi. Ta gần thăng rồi. Kiếm chút ít đi đường. Nhưng mà có bì bao chi không, đưa nhanh nhanh đi, ku!”. Tôi nghĩ bụng, cha Táo này nhớp thiệt, thứ chi cũng đớp. Đến giờ chót cũng muốn cắn một miếng rồi mới chịu thăng. Tôi giương mắt nai nhìn Táo nghẹn ngào: “Dạ, con đang mơ màng, nghe tiếng vỏ lon bia bị bóp kêu éc éc nên giựt mình thức dậy. Tưởng hàng xóm thọc huyết heo ăn tết. Ai dè là Táo đang bóp. Con vội chạy đến đây hầu hạ sư phụ ngay nên không kịp chuẩn bị kim ngân. Hẹn Táo khi quay cái đầu về lại con chung chi đủ”.

Hai chưn Táo đứng không vững, lắc lư như muốn quỵ xuống. Táo hét tướng vào mặt tôi: “Đồ mặt dày vô lễ. Đồ..ăn nói hồ đồ. Ta.. tức cái bụng quá! Đồ.. cái.. gì.. cũng.. b i ế t! mà.. có.. một.. cái.. k h ô ô n g biết..” Trời đất, lão Táo hét to như sấm sét. Tôi thì thầm: “ Dạ, kính Táo sư phụ chứ, có cái gì mà con không biết đâu Táo. Thứ chi con cũng biết mờ! Làm đệ tử Táo lâu năm, không biết chắc con chết ngoẽo lâu rồi!” Táo phì một cái, nước bọt bắn thẳng vào mặt tôi: “ Mi rứa còn dám cãi.. h..ả..hả..!? Đồ..cái thứ đồ mặt nhớp. Cái thứ gì cũng.. b i ế t. Nhưng à.à.. có.. cái… k h ô ô n g.. b i ế t! Có cái.. “ dị” là k h ô n g biieếet. Cút! Cút!” Chử biết, lão siết trong cổ họng, kéo nó dài lê thê, rít lên như tiếng bánh xích xe lửa siết trên đường ray.

Lão Táo mạt sát nặng nề quá, quê không chịu được. Tôi nổi khùng, ném cái nhìn nẩy lửa vào mặt Táo: “ Cút hử! cút thì cút! Tui..sợ. ông.. quá!”.

Táo cầm lon bia đang uống dở phóng thẳng vào mạng sườn tôi, trúng ngay cái xương sườn số chín. “ Thằng khốn..! Mi có chịu..cút đi không? Cút! ”

Tôi tức quá, cương luôn: “ Ngài đừng có ỷ mình là Táo rồi muốn nói cái chi thì..n o ó o i! Đừng có ỷ Táo đi xe hơi, mang dao xắt chuối sau lưng rồi ăn hiếp tuuui.. n g h e!”

Thấy tôi nỗi khùng, cự lại nên Táo cũng run, dịu giọng bớt lại: “ Mi có biết suốt năm qua mi đã gây ra bao nhiêu phiền phức cho thiên hạ không? Tội mi to lắm nhưng ta bỏ qua, không nhắc tới. Vậy mà còn không biết điều phải trái. Mấy hôm nay ta quên nên để sổng mi. Lọt sổ sướng quá rồi mà còn không im cái mỏ lại. Chừ thì đừng hòng! Tội của mi to lắm. Mi có biết cái chi k h ô ô n g!?” Tự nhiên Táo phùng mang trợn mắt trở lại, tôi cũng ngại, hạ giọng: “ Con lỡ lời. Táo bỏ quá cho” Táo thừa thắng xông lên: “ Bỏ.. là.. bỏ.. thế nào? Một năm ta lơ đễnh, thiếu kiểm tra. Vậy là mi tha hồ tung hoành ngang dọc khắp nơi. Chổ của ta mần ăn mi cũng xía vô. Ai mi cũng dám “chơi”! Khiếp! Nào là viết lung tung đủ thứ. Đá xéo thiên hạ muốn.. “:dại dấp”. Mi có biết không?. Chúng nó nói mi làm thơ thì không ra thơ, văn thì chử nghĩa lộn xộn hằm bà lằng. Chơi trò đâm sau lưng chiến sỹ, h ử!?”

Táo làm một hơi, mệt quá ngồi phịch xuống. Cái ghế chịu không nổi sức nặng của Táo nên bật ngửa ra sau, chổng hai chân lên trời, miệng đập trúng chưn bàn, sưng vù.

Trông thấy vậy tôi bụm miệng, nín cười. Cứ hục hặc trong cổ họng. Táo lồm cồm bò dậy, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế chỉ còn ba chưn, hất hàm:

“ Ê! Thằng khốn! Mi hự hự cái chi?” Tôi nghe Táo nói, tức lộn ruột:

“ Táo ăn nói không có văn hoá chi hết, thiếu..cơ sở. Tui mà dại răng chứ? Mà Táo nói dại dấp là dại ra răng, tui không hiểu?” Táo tợp một hớp bia:

“ Ngu chi mà mi ngu vô hậu rứa, thằng nớ! Dại dấp là dại dấp chứ chi. Ta nói có văn hoá nên không thể toạc móng chưn ra được. Hồi nhỏ ta có ăn học, chừ làm quan Táo nên phải nói lái. Dại dấp là ta nói lái đó! Đồ ngu quá, mi nợ! Mi đá thiên hạ muốn dập luôn cái mề gà, mi có biết không!? Chúng nó kiện lên ta..”

Lúc này tôi không còn kiêng nể chi sư phụ nữa: “ Tui có đá ai dập mỏ, dập d.. chi mô mà Táo nói nghe..hầm hố dử rứa? Có đá thiên hạ xẹo xẹo một chút thôi mà. Táo đ..biết chi hết!” – “ Nè, thằng khốn! Mi ăn nói rứa hử? May phước Cha mi. Gần giờ ta thăng rồi. Chứ không thôi..Tao đập mi chết! Hử! Dỡn mặt thiên hạ, hử!? Ta nghe không thôi cũng đủ gai con mắt, nhột cái..trung tâm, ngứa cái cổ họng rồi. Mi đừng tưởng rứa là dể.. “eng” nghe. Táo nhìn tôi, cười khinh khỉnh, gật gật đầu: “ Hay nhẽ! Đồ khùng!”

“ Tui viết văn, làm thơ thì kệ..ông nội tui. Mắc mớ chi huynh nói tui khùng chứ?”.

Táo hề hề: “ Mi không khùng mới lạ!”

“ Tui khùng mới đi hầu hạ người điên..”

Táo đang xỉn, mặt phừng phừng như con gà chọi, lại nghe tôi móc hông như vây nên tức, đứng bật dậy, lừ lừ bước gần đến chổ tôi. Ngài búng điếu thuốc lá Cẩm lệ to tướng, còn đỏ lửa bay vèo một phát trúng ngay cái lổ tai. May mà cái đuôi thuốc lọt vô trong. Tay trái ngài với lấy lon bia heniken còn nguyên, gồng sô, đưa lên đưa xuống. Hai mắt trợn trừng nhìn tôi không chớp mắt. Tay phải cầm cục gạch đỏ chét của mấy bà bán xăng ngoài lề đường. Táo chậm rãi tiến lên!

Hoảng quá, tôi phi một hơi xẻ gió, nhảy ba bước phóng vù ra khỏi cửa sổ. Quay đầu lại thấy Táo sư phụ dội ngược ra sau. Cũng vừa lúc cục gạch màu đỏ bay vèo sợt trán. May phước!

Sướng quá tui cười hehehe! Chạy một mạch về nhà.

Giựt mình thức dậy, mồ hôi ướt đẩm cả người. Ngó đồng hồ. Mười hai giờ hai lăm phút. Nhìn lên bàn thờ ngài Táo thấy lạnh tanh.

Ngài Táo nhà tôi thăng thiên từ lúc mô rồi, trời nợ!

Tôi lặng lẽ đốt ba nén nhang, lạy ba lạy, van vái ngài ra đi thượng lộ bình an! Trăm lạy Táo, con mơ!

May phước! Chỉ là mơ.

Mai bà vợ thức dậy thấy mâm đồ cúng đưa ông Táo còn nguyên, chắc lúc đó có nước.. “eng” cho hết!

Gỏ tiếp!

8 thoughts on “ĐƯA ÔNG TÁO

  1. Hình đại diện của Thanh Xuân Thanh Xuân nói:

    Đêm nay ngồi với Táo Tạ Chí Thân cùng với Táo Tạ phu nhân. Thêm mấy Táo Trần Thiên Thị, Táo cô Trúc Hạ, Táo bà Dao Lam nữa nên Táo tui khiếp quá, ngồi im re.

    Thích

  2. Hình đại diện của đinh tấn khương đinh tấn khương nói:

    Bài viết đọc nghe vui quá, cũng có lúc hồi hộp lo dùm cho yu (BTX). May quá, đó chỉ là giấc mơ!

    Thích

  3. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    Dzui dzẻ nhé, BTX!

    Thích

  4. Hình đại diện của Trần Văn Nghĩa Trần Văn Nghĩa nói:

    Năm nay mình sống đàng hoàng , chỉ làm thơ là hơi lăn tăn một tí.Ông Táo chắc thương tình , vì mình chẳng có làm hại ai đâu !

    Thích

  5. Hình đại diện của Du Ngã Du Ngã nói:

    Hahahaha! Lâu quá mới nghe chữ “mắc tịt” (phát âm chính xác là “méc tịt”) của quê tui!

    Thích

  6. Hình đại diện của Trần thị Trúc Hạ Trần thị Trúc Hạ nói:

    Dám nói xấu Táo nghen, năm nay ông anh BTX coi chừng bị dập te tua…

    Thích

  7. Công nhận.. Yu ni nhỏ con mà ngon độ nghe. Ở dưới đất thì “chọt” thiên hạ, lên trời cũng chẳng ngán Táo nào, may mà cục gạch bay vèo sợt trán rồi tỉnh cơn mơ, nhờ vậy được thoát nạn Yu sư tử. Mừng cho Yu lắm lắm!

    Thích

  8. ”Eng o eng tét đèn đi nghẻo”Ông Táo hầm hừ hậm hực tẻo tèo teo..Tui mơ mới sợ sờ sơ…Giật mình thức dậy.. gỏ trở lui ”Đưa Ông Táo”Đưa bài độc vui quá xá quà xa…

    Thích

Gửi phản hồi cho Nguyên Vi Hủy trả lời