MỘT NGÀY

Một ngày thật đẹp cho những giấc mơ
Một ngày thật tươi cho những nỗi buồn
Một ngày thật bình yên cho những cơn đau
Thật bình yên cho những mối tình đang héo

Một ngày thật hoang vu cho một ngày đang tới
Một ngày thật xôn xao cho một ngày đang trôi
Một ngày thật dịu êm cho một ngày đang cay xót
Thật bình yên cho những cuộc chiến tranh đã lụi tàn

Một ngày thật lãng quên trong cõi đời có quá nhiều bèo bọt
Một ngày thật qua nhanh trong những quẩn quanh tù ngục
Một ngày của những tiếng sấm vang vang trên trời màu đục
Những con nhện đang bẫy rập giăng tơ trong dày đặc mùa hè

Một ngày anh nằm mơ mây đen như phận người đang sà xuống thấp
Thấy những con chó đang nổi cơn điên nhe nanh xông lên hừng hực
Một con chó hai con chó ba con chó và cả một đàn đang lên cơn dại
Cả một thành phố tru lên như một dàn hòa âm lĩnh xướng bởi bầy đàn

Một ngày anh rong chơi trong xích xiềng của bao nhiêu năm đời Độc lập
Anh Tự Do vui chơi thả ga ăn nhậu như điên và bay thẳng tới thiên đường
Anh không biết buồn không biết vui không biết những cơn đau đang rên xiết
Anh không biết vì anh đang hạnh phúc vì anh đang yêu em ngay địa ngục con người

Nguyễn Tấn Cứ

14 thoughts on “MỘT NGÀY

  1. Thơ anh lấn cấn bốn bề
    Có nghiêng qua , có lật về cũng (vậy) thôi !!!

    tặng bạn lớn của tui, Nguyễn Tứ Cấn.

    Thích

  2. Hình đại diện của tule tule nói:

    Xin lỗi hỏi nhỏ câu này, tác-giả Nguyễn-Tấn-Cứ có phải là Nguyễn-Thần-Cứ hay không? Nghe sao quen quá!
    Dầu sao “Một Ngày…rồi cũng như mọi ngày mà thôi!”
    Cảm Thông.

    Thích

    • Cứ nầy mà hóa thành”Thần” / Thì ôi Thượng đế cười rần em ơi ???

      Thích

    • Hình đại diện của Trần thị Bảo Vân Trần thị Bảo Vân nói:

      Vâng, giọng thơ rất quen thuộc, với phong cách sáng tác rất đặc biệt của tác giả:
      – Những bài thơ ít hoặc không có…dấu chấm, phẩy!

      http://www.tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=480

      Đọc, thưởng thức thơ của NTC, người đọc , với cá nhân rất thích, và thường khiến liên tưởng đến…”Chiêm Bao”…của Bùi Giáng!

      Thích

      • Hình đại diện của Trần thị Bảo Vân Trần thị Bảo Vân nói:

        CHIÊM BAO

        Xa nhau cỏ lạnh trên ngàn
        Nhớ nhung gửi nước lã tràn xuống khe

        Không ngõ đi con về con chết mẹ về xanh xao cây ổi cây bòng cây bưởi cây bây giờ cây không bao giờ muốn chim leo chim té bây giờ bây giờ con qua bên đó cha mẹ chờ mười năm con không về tin về rằng con không bao giờ không bao giờ không bao giờ từ bữa cơm bỏ bú ham chơi con lớn lần lần trường làng trường tỉnh buổi sáng buổi chiều hai lần qua đò buổi trưa ở lại nhà bà ngoại cho con ăn cá ngon hơn ở nhà mười tám tuổi con đi lính qua Tây con làm ông đội không bắn một người nào yêu một bà đầm yêu quá con không về con chưa kịp về con định cưới xong dẫn bà đầm về đẹp hơn con Lựu con ông xã Vĩnh Trinh bà Weil chưa kịp binh vực con thì con chết rủi ro mần răng lạ rứa tại người đàn bà bên Tây họ đẹp quá bà Weil không thể cứu con? Cái định mệnh của con là con chết? Chiêm bao mẹ thấy con về bà Weil bảo rằng ở bên Tây con đau khổ thiếu áo ở bên này cha mẹ bán lư đồng bình bạc bàn thờ không đủ tiền nộp thuế cho ông Tây lấy đâu mà gửi qua bên trời tuyết cho con mà tại răng con lại yêu bà đầm nào đẹp oan nghiệt rứa? Cha mẹ chết vì ông Tây con chết vì bà đầm tại mần răng con không về Vĩnh Trinh Cổ Tháp An Lâm Cù Bàn Thanh Châu chiều nay không có gió cái bờ ruộng cong cong tại mần răng anh Sáu ở Saigon cũng không có tin chi về thì mẹ chết con ruột mà chết luôn con nuôi nghe nói bà Weil cũng không thể sống được mà cái ông Ca-Mu ở Phi Châu qua Ba Ri cũng chết ông Póc Neo buồn quá cũng héo đi dần dần anh Sáu nhớ bà Mông Lô cám dỗ không tin về xứ sở thì còn ai mà sống được? Mùa màng thì chuột cắn cây lúa liên tiếp ba mươi mấy con trăng cô Lựu đi lấy chồng thì tiếp tới mẹ mù hết 2 con mắt mà mưa mùa đông ướt bụi ướt bờ ông Phan Khôi cũng không sống được tại cớ mần răng ông Huy Cận không bênh vực ông Phan Khôi để cho ông Trường Chinh ông Tố Hữu ăn hiếp ông Phan Khôi thì chợ Bảo An mần răng mà vui như ngày trước con cháu ông Hoàng Diệu thì bỏ làng Xuân Đài mà đi mẹ nhớ con quá thì cái trái đất tròn hay méo mẹ cũng chẳng biết bước vào cái ngõ mô mà hỏi tin con Mười thì nghe nói từ cái ngày nó vô Xà Gòn nó mang giày cao gót nó soi gương sao bầy kiến không tha nó về Vĩnh Trinh mắt mù thì mẹ cũng nghe cái bàn chân nó bước đi có khác cái ngày nó chạy bắt con châu chấu.

        (Bùi Giáng)

        http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=5731

        Thích

        • Hình đại diện của Trần thị Bảo Vân Trần thị Bảo Vân nói:

          Và…”Hạnh Phúc”…

          HẠNH PHÚC

          Mùa lụt năm nay anh chèo ghe bắt cá hai con cả thảy bỏ vô nồi nướng đủ hai con một lần ăn hết trong miệng hàm răng em tròn như tiêu ớt no nê thiên thần trời cao té xuống cười như nắc nẻ hai vai lãng đãng mơ hồ như sương pha vào tuyết pha vào suốt trong mùa lụt năm nay giờ này mưa âm u như nguồn mưa như nước lũ xung quanh con người riêng một chỉ duy là một duy nhất mà thôi là em đó hai tay thật trắng đưa lên vòng tròn như càn khôn quay múa người ta bảo rằng thơ dại như lá cây nhành mai nhành mốt nhành hôm nay hôm qua gì cũng được bởi vì em có hai hàm răng ăn một con cá cả thảy hai con còn một bỏ xương xuống chân bàn chân ghế con chó con mèo tranh nhau cắn dữ em vội co bàn chân cười ngất gót tròn đỏ như son đỏ như tuyết đỏ như lá cây mùa xuân nở sen hồ đầm như lệ như bài luận học trò viết không chấm câu thầy giáo bảo rằng phải tập chấm câu và đừng viết lòng thòng như chó bươi gà bới con chồn có đuôi không gọn năm sau không được lên lớp chúng bạn cười phải chui vào trong hang mà sống như con chồn con chim bay trên trời không giống con gấu trong hang con gà rừng vỗ cánh gáy te te miệng em cười cong tròn đẹp hơn nhiều lắm nên trời đương mưa liền lụt thật to lớn ngập hết cả làng thiên hạ ra sông chèo ghe bắt cá bây giờ mỗi người có mỗi con cá suốt đời thiên hạ làm ngư ông mùa lụt mưa rừng mưa rú mưa bụi chuối con gà ướt cánh không gáy te te chạy vào kề nồi cơm lửa ấm em bỏ guốc giép chạy bay ra ngoài lên rừng kiếm củi đốt than hay kiếm cái chi mô rứa ai biết răng mà nói kiếm hay tìm cái nguồn mưa rớt giọt lụt trời thiên hạ ngó lên không thấy mây vì mưa âm u người ta bảo rằng gió bão đầu mùa là ghê gớm lắm em vào ngay kẻo lạnh tới xương đau ốm suốt mùa lấy chi mà cười cho tròn hai môi được nữa mai trời hết lụt mới ăn bắp rang lấy chi mô là thú bữa sau thượng đế kêu anh lại gần hỏi tại mần răng mà con viết thơ hay như thiên thần rứa hỉ anh sẽ thưa rằng anh ăn bắp rang với em ngày đó mưa lụt sau khi ăn hai con cá chèo ghe ướt suốt nửa ngày mà vui quá cười to nên không lạnh bây giờ viết văn hay ấy là tại thiên thần tiên nữ tiên non tiên già tiên trẻ tiên gì cũng viết thua anh nên em bằng lòng chạy vô không đứng ngoài mưa ướt như chuột lột áo quần mưa lụt không phơi ra ngoài nắng em không có quần khô mà thay thì lấy chi mà mặc chẳng lẽ lại lại lại chẳng lẽ lại lại lại là anh nói lắp bắp cà lăm em cười chi to dữ rứa rứa thiên hạ nghe thì chết chùm cả hai đứa một lượt.
          (Bùi Giáng)

          http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=5734

          Thích

        • Hình đại diện của đồ dõm đồ dõm nói:

          hehe…

          Thích

  3. Hình đại diện của Nguyễn Hoàng Quý Nguyễn Hoàng Quý nói:

    Lâu rồi, tôi đọc được bài thơ “Những con chữ” của nhà thơ Nguyễn Tấn Cứ, rất trân trọng!. Bây giờ gặp anh trên tuongtri thấy “những con chữ” trong thơ vẫn thể hiện tấm lòng của anh. Số chữ các câu trong 5 đoạn tăng dần lên nhưng ý và mạch thơ không hề gò bó. Nhìn hình thức như một hình tháp mà chắc đỉnh hình tháp là…thiên đàng!

    Thích

  4. Một ngày như mọi ngày, tôi lụm lại đời tôi…

    Thích

  5. Hình đại diện của đồ dõm đồ dõm nói:

    ngày nào mà Ông chẳng ghé thiên đàng? 🙂

    Thích

  6. Nhậu như điên và bay thẳng tới thiên đàng… Đúng là câu tiên tri tuyệt tác !!!

    Thích

  7. Hình đại diện của Nguyên Vi Nguyên Vi nói:

    “Một ngày bỗng thấy yêu thương mọi người…” rồi “một ngày đã qua…một ngày, ngày chóng qua…” (TCS) thôi, anh NTC!

    Thích

Gửi phản hồi cho Ton-Nu Thu-Dung Hủy trả lời