TẶNG ANH

 nguyễn thị khánh minh

 

Bài viết cho anh Khải
Em tặng anh
Những hạt nước mắt
Ngày còn bé theo anh chơi ngoài nắng
Em bị đòn. Chúng ta cùng chia nhau cái đau
Mặn vị trẻ thơ

Em tặng anh tiếng rơi
Hạt lệ em tươi khóc
Nước mắt em giòn cười*
Chuyện trò chia sẻ
Cây sầu đông nhà bố mẹ trổ hoa
Theo anh em mình lớn

Tặng anh
Hạt lệ cười, em mười tám tuổi
Xúng xính trong bộ quần áo anh mua cho bằng lương tháng lính đầu tiên
Nước mắt reo. Không là núi cao. Không là biển cả.
Nhưng anh em mình, máu chảy ruột mềm**

Nước mắt biết buồn
Ngày anh theo bước quân hành
Em thảng thốt như hồi bé tiễn cha đi xa
Chuỗi xâu hạt lệ
Những tháng năm anh ngoài biên ải
Em khóc một mình
Mặn vị chia ly
Tin lời cầu nguyện
Xin hạt đất, vạt gió, nắng ấm quê nhà chở che anh đường tên mũi đạn

Tặng anh hạt lệ câm
Tặng anh hạt lệ chờ
Con mắt nào nhìn suốt đất trời
Tai nào nghe vạn dặm
Tìm anh. Hỏi anh
Nơi nào biệt tích

Và một sáng nắng tràn
Em nghe tim mình đập lời chim khách
Mẹ nói, ngoài sân có nụ hoa hỷ tín. Chắc sắp có tin thằng Khải…
Ôi, ôi, em không tin
Hạt lệ mừng
Nụ cười tức tưởi,
Khi anh, –người- tù- binh- bỗng trở về, trở về như hiện ra.
Em tặng anh
Này tiếng vỗ tay em vui buồn ứ lệ
Này bàn tay mẹ gầy thăm hỏi thịt da đứa con xưa, con à con mập bủng

Lệ lại chẩy để ruột quặn đau
Trong những tháng ngày bão dông Sài Gòn
Hạt lệ khốn khó
Hạt lệ ngậm ngùi
Hạt lệ âu lo
Ngày đầu tiên em đi làm bằng chiếc xe đạp anh ráp từ nhặt nhạnh ở những cửa hàng đồ cũ
Em mơ trên phố
Những vòng quay ấm nắng Sài Gòn
Mình tặng nhau
Hạt lệ xót
Khi mẹ bới cho chúng ta, những đứa đi làm, lon cơm không phải độn bo bo***
Khi đứa em trai đi làm xa về cột dấu dưới bắp chân một khoanh thịt được mua bằng tem phiếu****

Nhưng chúng ta đã đâu đành …
Anh em chúng mình tặng nhau
Hạt lệ chia đôi hạt gạo

Tặng anh
Nụ cười cam chịu
Ngày chúng ta cùng uống một ly cà-phê-vợt trên vỉa đường
Đêm thành phố người đi như bóng
Ánh mắt đèn dầu
Bóng ngày mai leo lắt
Anh em mình khơi chút lửa ngày xưa
Rồi một ngày em sẽ tặng anh bài thơ nói về hạnh phúc

Một ngày
Em không thể đánh thức anh dậy để than rằng em mất ngủ
Em không thể, bên những đa đoan của cuộc sống, để kéo anh ra vườn chỉ cho anh xem vầng trăng mười sáu

Khi ánh đèn sáng trong phòng làm việc kia không còn dành chỗ cho em đọc một bài thơ nói về bóng tối

Ôi rất nặng nên hạt lệ không thể trào ra
Hạt lệ mềm không thể đỡ chúng ta đi
Hạt lệ ủ trong tim

Nhưng anh ơi
Em vẫn muốn tặng anh nụ cười tinh nghịch
Như hồi anh và em là học trò
Em muốn tặng anh mùi áo lính thơm khi em vừa ủi xong
Như hồi anh là anh tân binh trường Thủ Đức
Em muốn kể cùng anh
Bằng tiếng nói vô tư, bằng hạt lệ dễ rơi
Như hồi em là cô em nhỏ…

Tháng 4.2013

* thành ngữ Giòn cười tươi khóc
** Người đời thường nói: Anh em máu chảy ruột mềm…
***Sau 1975, cơm không thuần là gạo mà phải độn bằng một lương thực gọi là bo bo.

****Sau 1975 chế độ mới có một chính sách mà người dân gọi là”ngăn sông cấm chợ”, mọi lương thực thực phẩm bị cấm đem vào nội thành và ngược lại.

6 thoughts on “TẶNG ANH

  1. Lê chảy buồn nhiều hơn vui!Lệ nào cũng nước mắt người cảm thương…Từ trong máu đỏ trào tuôn…Tình yêu cảm xúc buồn vương tim người!”Nước mắt tặng thay nụ cười…Lạ đời!?Gặp người có hỏi-khó nói khó trả lời!Ôi tại…!”

    Thích

  2. Hình đại diện của Nguyen khai minh Nguyen khai minh nói:

    Thích

  3. Hình đại diện của Nguyen khai minh Nguyen khai minh nói:

    CỐ Ở LẠI
    … ĐỜI NÀY..
    Tặng e Ng Thị Khánh Minh(sau khi đọc baì thơ e tặng anh ngày 28/4/20-13

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    Nhìn khoảnh trời ta đã phải vấn vuơng.
    Để ngậm nhấm những gì ta bỏ xót.!
    Tránh muộn màng ,tránh tiếc nuối đau thuơng.!

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    Tuới nụ hồng..chăm cây cỏ vuờn xưa..
    Lau bàn thờ ..Lau vũng nuớc những lúc mưa.
    Và xếp laị những gì.. mà ta làm đổ vỡ.!!

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    Trải nỗi sầu.. trên trang giấy..đong đưa.!
    Em như tôi ..chuỗi kỷ niệm mới vừa..
    Sống trở lại.. nhưng sau rồi..lịm tắt..

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    …Mai đi rồi ..ai dìu dắt đón đưa.?
    Ai chăm bón..ai ngồi ôn kỷ niệm.?
    Ai..
    ..ai.nhớ mình ?
    ..ai cháy bỏng… để yêu thuơng ???

    Vô nghĩa chăng cuộc đời này ?12/03/2015 NguyenkhaiMinh.

    CỐ Ở LẠI
    … ĐỜI NÀY..
    Tặng e Ng Thị Khánh Minh(sau khi đọc baì thơ e tặng anh ngày 28/4/20-13

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    Nhìn khoảnh trời ta đã phải vấn vuơng.
    Để ngậm nhấm những gì ta bỏ xót.!
    Tránh muộn màng ,tránh tiếc nuối đau thuơng.!

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    Tuới nụ hồng..chăm cây cỏ vuờn xưa..
    Lau bàn thờ ..Lau vũng nuớc những lúc mưa.
    Và xếp laị những gì.. mà ta làm đổ vỡ.!!

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    Trải nỗi sầu.. trên trang giấy..đong đưa.!
    Em như tôi ..chuỗi kỷ niệm mới vừa..
    Sống trở lại.. nhưng sau rồi..lịm tắt..

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    …Mai đi rồi ..ai dìu dắt đón đưa.?
    Ai chăm bón..ai ngồi ôn kỷ niệm.?
    Ai..
    ..ai.nhớ mình ?
    ..ai cháy bỏng… để yêu thuơng ???

    Vô nghĩa chăng cuộc đời này ?12/03/2015 NguyenkhaiMinh.

    CỐ Ở LẠI
    … ĐỜI NÀY..
    Tặng e Ng Thị Khánh Minh(sau khi đọc baì thơ e tặng anh ngày 28/4/20-13

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    Nhìn khoảnh trời ta đã phải vấn vuơng.
    Để ngậm nhấm những gì ta bỏ xót.!
    Tránh muộn màng ,tránh tiếc nuối đau thuơng.!

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    Tuới nụ hồng..chăm cây cỏ vuờn xưa..
    Lau bàn thờ ..Lau vũng nuớc những lúc mưa.
    Và xếp laị những gì.. mà ta làm đổ vỡ.!!

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    Trải nỗi sầu.. trên trang giấy..đong đưa.!
    Em như tôi ..chuỗi kỷ niệm mới vừa..
    Sống trở lại.. nhưng sau rồi..lịm tắt..

    Cố ở lại nhìn vùng trời góc biển.
    …Mai đi rồi ..ai dìu dắt đón đưa.?
    Ai chăm bón..ai ngồi ôn kỷ niệm.?
    Ai..
    ..ai.nhớ mình ?
    ..ai cháy bỏng… để yêu thuơng ???

    Vô nghĩa chăng cuộc đời này ?12/03/2015 NguyenkhaiMinh.

    Thích

  4. Hình đại diện của Xuan Phong Xuan Phong nói:

    Một thời đã qua cho người còn ở lại quê hương. Nghe ngậm ngùi!

    Thích

Comment