Gió biết đâu từ thuở
Nắng chết khô bên trời
Để anh thương anh nhớ
Em về trong giấc mơ
Rằng nụ hôn đã khác
Môi hương nồng đã phai
Mùa ngâu ơi ! Đừng khóc
Áo lụa chiều bướm bay
Anh bây giờ mỏi mệt
Buồn rớt xuống đời nhau
Ngày xanh xưa mắt biếc
Vời vợi mối tình sâu
Em bây giờ xa khuất
Vầng trăng lạc nơi nào
Phấn thu vàng ai rắc
Vào trái tim anh đau
Gió biết đâu từ thuở
Tay em nắm tay người
Anh hóa thành sương khói
Sầu giăng hoài chưa nguôi
Linh Phương
Ai biểu Linh Phương không chịu xin “nắm tay em ” trước mà lại phài chịu buồn mãi vậy!?
“Anh hóa thành sương khói
Sầu giăng hoài chưa nguôi”
ThíchThích
Đương nắm tay em bị người ta giựt cái tay người đẹp đi rồi. Hehehe hong buồn mới lạ.
ThíchThích
Lời thơ như lời tình khúc của những bài không tên.
ThíchThích
Tay em nắm tay người
Bi nhiêu đó đủ đau điếng!
ThíchThích
Bóp chặc chi, đau phải!
ThíchThích
than vãn một đời anh
hóa thành sương khói trắng…
nghe ” tội” hỉ? anh Linh Phương?
ThíchThích
Tội chít được Phục An ạ.
ThíchThích
Đúng là tuổi hoa ,ngàn thông…Bài thơ như sương khói thời mộng mơ.
ThíchThích
Hỏi “xoáy” anh chút nghen:
Buồn rớt xuống đời…anh thôi, nhỉ?
ThíchThích
Đồng ý kiến.Dẫn chứng: EM BÂY GIỜ XA KHUẤT nhưng TAY EM NẮM TAY NGƯỜI rồi thì BUỒN (đâu có ) RỚT (trúng )ĐẦU EM hả anh Linh Phương !!!
ThíchThích
Rớt xuống đầu em thì còn gì cái đầu của mỹ nhân. Hehehe..tui tiếc ngọc thuong huê lắm Tuấn Anh à.
ThíchThích
Rớt xuống đời em luôn mới khổ.
ThíchThích